Lâm Dương mặt mũi tràn đầy vẻ sốt sắng, muốn giải thích với tôi.
Tôi lại cố tình quay mặt đi chỗ khác, không muốn nhìn cậu ấy.
Trong lòng bức bối đến nghẹt thở, chẳng biết phải làm sao.
Lâm Dương nhìn tôi đang trầm mặc lạnh nhạt, lại liếc sang Lục Kinh Trạch đang khoác vai tôi với gương mặt đắc chí.
Cậu ấy vẫn hít sâu một hơi, giọng điệu thành khẩn:
"Ôn Lĩnh, cậu nghe tôi giải thích, tôi và em trai cậu không phải như cậu nghĩ đâu, tôi..."
Lời còn chưa dứt, đã bị giọng nói cố tình cất cao của Ôn Dữ cắt ngang.
"Anh, sao anh cũng ở đây?"
Cậu ta đi lại gần, lúc này mới để ý thấy Lục Kinh Trạch đang ôm vai tôi.
Đáy mắt cậu ta xẹt qua một tia ghen tị rất khó phát giác, ngay sau đó liền tự nhiên tiến tới khoác lấy cánh tay Lâm Dương.
"Em và anh Lâm Dương đang đi chọn quà, anh Kinh Trạch cũng tới mua đồ ạ?"
Lâm Dương lập tức rút cánh tay đang bị Ôn Dữ khoác ra, vội vã thanh minh:
"Không phải, tôi là muốn cho cậu..."
Tôi thở dài một hơi nặng nề, rốt cuộc cũng hạ quyết tâm.
"Không cần phải giải thích đâu."
Sắc mặt Lâm Dương tức khắc trắng bệch, trái ngược hoàn toàn là dáng vẻ dương dương tự đắc của Lục Kinh Trạch.
Nhưng giây tiếp theo, tôi vung tay gạt phắt cánh tay đang để trên vai mình của Lục Kinh Trạch ra.
"Lục Kinh Trạch, mặc kệ anh châm ngòi ly gián thế nào, tôi cũng muốn vì bản thân mình mà đánh cược một lần."
"Tôi không cần biết Lâm Dương nghĩ như thế nào, tôi chỉ biết, tôi thích cậu ấy."
Lời nói của tôi khiến cả ba người có mặt ở đó đều sững sờ.
Sắc mặt Lục Kinh Trạch phút chốc trở nên cực kỳ khó coi, thốt ra lời nói cũng vô cùng cay nghiệt.
"Em lại đi thích một tên nhãi nghèo kiết xác đến cái đồng hồ tử tế cũng chẳng mua nổi sao?"
"Từ bỏ tài nguyên của nhà họ Ôn, nhà họ Lục, mà tự cam chịu sa ngã hả?"
Chưa đợi Lâm Dương mở miệng phản bác, tôi đã bước tới chắn ngay trước mặt cậu ấy, nhìn thẳng vào Lục Kinh Trạch.
"Đây là chuyện của tôi, không liên quan nửa điểm đến anh."
"Anh vừa không phải người nhà của tôi, cũng chẳng phải người yêu của tôi, không đến lượt anh lên tiếng."
Lục Kinh Trạch bị tôi làm cho tái mét mặt mày, bắt đầu ăn nói lộn xộn buông lời hạ thấp Lâm Dương.
"Cái loại người không lên nổi mặt bàn này, dù có ở rể nhà họ Ôn cũng chẳng xứng."
"Vậy thì không phiền anh bận tâm."
"Từ nay về sau, tôi cũng sẽ không bước chân vào cửa nhà họ Ôn nửa bước nữa."
Nói xong, tôi ngoảnh đầu nhìn Ôn Dữ đứng cạnh đó, bật cười một tiếng giễu cợt.
"Đứa em trai ngoan của anh, như vậy em đã yên tâm được chưa?"
"Sau này, em có thể độc chiếm tình thương của bố mẹ, và cả của Lục Kinh Trạch nữa."
Ôn Dữ sắc mặt trắng bệch, dường như bị tôi nói trúng tim đen, không thể tiếp tục diễn được cái vẻ hiền lành ngoan ngoãn kia nữa.
Tôi trực tiếp kéo tay Lâm Dương bỏ đi.
Đi mãi cho đến một góc khuất vắng người bên cạnh trung tâm thương mại, Lâm Dương mới không nhịn nổi nữa, gắt gao ôm chầm tôi vào lòng.
Lực ôm mạnh đến mức như sợ tôi sẽ chạy trốn, miệng thì hết lần này đến lần khác không ngừng nói lời xin lỗi.
Bị cậu ấy ôm thế này, những ê chề cay đắng nơi đáy lòng tôi cũng dần dần tản đi.
Thậm chí còn hơi buồn cười, tôi khẽ v**t v* mái tóc cậu ấy giống như đang dỗ dành trẻ con.
Đợi đến khi cảm xúc bình ổn lại, cậu ấy mới nghiêm túc giải thích ngọn ngành mọi việc.
"Còn vài ngày nữa là đến sinh nhật cậu, tôi định lén chuẩn bị cho cậu một sự bất ngờ."
"Nhưng tôi không biết cậu thích quà gì, tôi thề là tôi thật sự chỉ tình cờ chạm mặt em trai cậu ở trung tâm thương mại thôi."
"Cậu ta bảo cậu ta biết, rồi chủ động đi cùng tôi để tư vấn chọn quà."
"Xin lỗi cậu, đáng lẽ tôi nên nói trước với cậu một tiếng, làm cậu phải lo lắng, đều là lỗi của tôi."
"Tôi vẫn luôn tin tưởng cậu."
"Nếu không tin, tôi căn bản sẽ không đến. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh đó là tôi đã chặn cậu, trốn đi thật xa, để cậu vĩnh viễn không bao giờ tìm thấy tôi."
Lâm Dương nghe vậy, vòng tay ôm lại càng xiết chặt hơn.
"Tôi sẽ không cho cậu cơ hội bỏ chạy đâu, kiếp này sẽ nắm chặt lấy cậu."