Tôi vòng tay ôm lấy anh, càng lúc càng siết c.h.ặ.t.
Cả người như đang nằm trên mặt biển đêm, chầm chậm dập dềnh theo từng con sóng.
...
3h sáng, tôi khàn giọng hỏi:
“Cận Hàn Châu... anh... anh không mệt sao?”
Anh cúi xuống hôn lên mái tóc ướt đẫm mồ hôi của tôi, giọng nói vùi trong những lọn tóc:
“Gọi một tiếng chồng đi, anh sẽ tha cho em.”
“...”
Người đàn ông lạnh lùng như Cận Hàn Châu...
Rốt cuộc từ lúc nào đã trở nên như thế này?
“Có gọi không?”
Anh khẽ hôn lên môi tôi, trong giọng nói mang theo vài phần uy h.i.ế.p.
“Không gọi.”
“Được, vậy thì tiếp tục.”
“Ưm... chồng ơi...”
“Muộn rồi.”
...
14
Sáng sớm, tôi bị ánh nắng đ.á.n.h thức.
Đưa tay sờ sang bên cạnh, ga giường vẫn còn hơi ấm.
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy.
Tôi ngẩn người mất hai giây.
Ký ức về đêm qua lập tức ùa về như sóng lớn.
Tôi vội vàng vùi cả khuôn mặt vào trong chăn.
Trời ơi!!!
Đêm qua rốt cuộc tôi đã nói bao nhiêu lời khiến người ta xấu hổ thế chứ?
Vừa định xoay người, phần thắt lưng lập tức truyền đến cơn ê ẩm.
“Á...”
Tôi khẽ hít vào một hơi.
Cửa phòng tắm mở ra.
Tấm chăn được nhẹ nhàng kéo xuống.
Một bàn tay từ từ vuốt dọc theo lưng tôi xuống đến eo, dịu dàng xoa bóp.
Lòng bàn tay nóng hổi.
“Còn đau không?”
Cận Hàn Châu cúi xuống hôn nhẹ lên đỉnh đầu tôi.
“Cũng... đỡ rồi...”
Mặt tôi đỏ bừng.
“Lần sau anh sẽ nhẹ nhàng hơn.”
Tôi lại chui đầu vào trong chăn.
Anh khẽ vỗ lên người tôi.
“Nặc Nặc, em ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe nhé. Anh còn phải đến trường lên lớp, đi trước đây.”
“Vết thương trên tay anh còn chưa lành mà.”
Tôi vội ngẩng đầu lên.
Rùa
Anh khẽ cười.
“Không sao đâu, đừng lo cho anh.”
15
Ăn sáng xong, tôi bỗng nảy ra ý định nấu ăn.
Vì cứu tôi mà cánh tay của Cận Hàn Châu bị thương.
Có phải tôi nên nấu món gì đó để bồi bổ cho anh không?
Tôi tra cứu trên điện thoại cả buổi, cuối cùng quyết định làm món cánh gà om Coca.
Trong tủ lạnh có đủ nguyên liệu.
Tôi chuẩn bị nồi niêu xoong chảo, rồi làm theo từng bước hướng dẫn.
Nhìn thì có vẻ đơn giản, nhưng đến lúc bắt tay vào mới biết khó đến mức nào.
Sau một hồi loảng xoảng, món cánh gà om Coca cuối cùng cũng ra lò.
Lúc này, căn bếp đã trở thành một bãi chiến trường.
Tôi chẳng buồn dọn dẹp, chỉ vội cho cánh gà vào hộp cơm.
Bây giờ mới 11h, đến trường vẫn còn kịp.
Đến văn phòng, anh không có ở đó.
Một thầy giáo cùng khoa nói với tôi rằng anh đang dạy nghiên cứu sinh ở đài quan sát thiên văn.
Tôi đi lên đó thì thấy anh đang bị ba nữ sinh vây quanh.
“Thầy Cận, thầy giúp em xem số liệu này với được không?”
Cận Hàn Châu chăm chú xem báo cáo của cô ấy rồi kiên nhẫn chỉ dẫn.
Chuông tan học vang lên, vậy mà mọi người vẫn tiếp tục thảo luận.
Tôi chợt nhận ra mình hoàn toàn không hiểu họ đang nói gì.
Thế là tôi dựa vào khung cửa, trong lòng dâng lên chút ghen tuông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại với giai điệu hoạt hình đáng yêu vang lên.
C.h.ế.t rồi.
Là chuông báo thức của tôi.
Cận Hàn Châu ngẩng đầu nhìn thấy tôi.
“Nặc Nặc, sao em lại đến đây?”
Giọng anh đầy vẻ bất ngờ xen lẫn vui mừng.
Tôi giơ hộp cơm trong tay lên, hơi ngượng ngùng.
“Em mang cơm trưa cho anh.”
Cận Hàn Châu bước tới, rất tự nhiên vòng tay ôm lấy vai tôi rồi quay sang các học trò.
“Giới thiệu với các em một chút, đây là sư mẫu của các em.”
Ba cô gái đồng loạt há hốc miệng vì kinh ngạc.
“Chào sư mẫu.”
“Trời ơi, sư mẫu trẻ quá...”
Câu này quả thật không sai.
Tuổi tôi còn nhỏ hơn cả các cô ấy.
Nhưng dù nhỏ đến đâu thì vai vế vẫn là vai vế.
16
Cận Hàn Châu đưa tôi về văn phòng.
Tôi đặt hộp cơm lên bàn.
“Lần đầu em nấu đấy. Không ngon thì cũng đừng trách em.”
Anh mỉm cười, gắp một miếng cánh gà nếm thử.
Tôi thấy anh hơi nhíu mày, rồi lại gật đầu.
“Ngon lắm.”
Ăn xong một miếng, anh lại gắp tiếp miếng thứ hai.
Thấy anh ăn ngon lành như vậy, tôi bắt đầu nghi ngờ.
Thế là tôi dùng tay bốc một miếng, c.ắ.n thử.
“Khụ... khụ...”
Tôi lập tức nhổ ra.
“Khó ăn quá đi mất. Vừa mặn vừa ngọt.”
Tôi cầm cốc nước Cận Hàn Châu đưa cho, uống một hơi thật dài.
Nhìn bộ dạng của tôi, anh không nhịn được bật cười.
“Hay lắm nhé, Cận Hàn Châu. Anh lừa em.”
Tôi tiến lên, giơ nắm tay đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c anh.
Anh vừa cười vừa nắm lấy cổ tay tôi.
“Không có, không có... Thật sự ngon mà.”
Mặt tôi đỏ bừng, đưa tay định thu hộp cơm lại.
“Không được ăn nữa.”
Anh vội giữ lấy, tiện tay lại gắp thêm một miếng.
“Đây là lần đầu tiên vợ nấu cho anh, nhất định phải ăn hết.”
Tôi quay mặt đi, không để anh nhìn thấy khóe môi đang cong lên của mình.
Chẳng mấy chốc, Cận Hàn Châu đã ăn sạch sẽ hộp cơm.
“Nặc Nặc, chiều nay anh đưa em đi xem phim nhé. Em có thời gian không?”
17
Đến sảnh rạp chiếu phim, Cận Hàn Châu đi lấy vé.
Tôi ôm xô bỏng ngô cỡ lớn, đứng cạnh một cây cột ngoài hàng chờ anh.
“Hàn Châu?”
Một giọng nữ đầy bất ngờ vang lên.
Tôi quay đầu lại.
Trước mặt là một người phụ nữ tóc ngắn mang vẻ đẹp trí thức.
Cô ấy mặc chiếc sơ mi lụa trắng kết hợp với quần ống rộng màu xanh than, càng tôn lên vóc dáng cao ráo.
Lớp trang điểm rất nhạt, trên sống mũi là cặp kính gọng vàng mảnh, tay cầm một ly cà phê.
“Chào Thẩm Tịnh. Cô cũng đến xem phim à?”
Cận Hàn Châu lịch sự chào hỏi, rồi vẫy tay gọi tôi qua.
“Đây là vợ tôi, Kiều Nặc.”
Nụ cười trên môi Thẩm Tịnh khựng lại.
“... Vợ?”
Cô ấy lặp lại hai chữ ấy, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Anh kết hôn rồi sao? Chuyện từ khi nào vậy?”
Cận Hàn Châu nắm lấy tay tôi, khóe môi khẽ cong.
“Một tháng trước.”
Thẩm Tịnh gật đầu, lặng lẽ đưa mắt đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới.
Hàng người lấy vé lại nhích lên vài bước.
Cận Hàn Châu nhìn tôi.
“Anh đi lấy vé trước.”
Cả người như đang nằm trên mặt biển đêm, chầm chậm dập dềnh theo từng con sóng.
...
3h sáng, tôi khàn giọng hỏi:
“Cận Hàn Châu... anh... anh không mệt sao?”
Anh cúi xuống hôn lên mái tóc ướt đẫm mồ hôi của tôi, giọng nói vùi trong những lọn tóc:
“Gọi một tiếng chồng đi, anh sẽ tha cho em.”
“...”
Người đàn ông lạnh lùng như Cận Hàn Châu...
Rốt cuộc từ lúc nào đã trở nên như thế này?
“Có gọi không?”
Anh khẽ hôn lên môi tôi, trong giọng nói mang theo vài phần uy h.i.ế.p.
“Không gọi.”
“Được, vậy thì tiếp tục.”
“Ưm... chồng ơi...”
“Muộn rồi.”
...
14
Sáng sớm, tôi bị ánh nắng đ.á.n.h thức.
Đưa tay sờ sang bên cạnh, ga giường vẫn còn hơi ấm.
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy.
Tôi ngẩn người mất hai giây.
Ký ức về đêm qua lập tức ùa về như sóng lớn.
Tôi vội vàng vùi cả khuôn mặt vào trong chăn.
Trời ơi!!!
Đêm qua rốt cuộc tôi đã nói bao nhiêu lời khiến người ta xấu hổ thế chứ?
Vừa định xoay người, phần thắt lưng lập tức truyền đến cơn ê ẩm.
“Á...”
Tôi khẽ hít vào một hơi.
Cửa phòng tắm mở ra.
Tấm chăn được nhẹ nhàng kéo xuống.
Một bàn tay từ từ vuốt dọc theo lưng tôi xuống đến eo, dịu dàng xoa bóp.
Lòng bàn tay nóng hổi.
“Còn đau không?”
Cận Hàn Châu cúi xuống hôn nhẹ lên đỉnh đầu tôi.
“Cũng... đỡ rồi...”
Mặt tôi đỏ bừng.
“Lần sau anh sẽ nhẹ nhàng hơn.”
Tôi lại chui đầu vào trong chăn.
Anh khẽ vỗ lên người tôi.
“Nặc Nặc, em ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe nhé. Anh còn phải đến trường lên lớp, đi trước đây.”
“Vết thương trên tay anh còn chưa lành mà.”
Tôi vội ngẩng đầu lên.
Rùa
Anh khẽ cười.
“Không sao đâu, đừng lo cho anh.”
15
Ăn sáng xong, tôi bỗng nảy ra ý định nấu ăn.
Vì cứu tôi mà cánh tay của Cận Hàn Châu bị thương.
Có phải tôi nên nấu món gì đó để bồi bổ cho anh không?
Tôi tra cứu trên điện thoại cả buổi, cuối cùng quyết định làm món cánh gà om Coca.
Trong tủ lạnh có đủ nguyên liệu.
Tôi chuẩn bị nồi niêu xoong chảo, rồi làm theo từng bước hướng dẫn.
Nhìn thì có vẻ đơn giản, nhưng đến lúc bắt tay vào mới biết khó đến mức nào.
Sau một hồi loảng xoảng, món cánh gà om Coca cuối cùng cũng ra lò.
Lúc này, căn bếp đã trở thành một bãi chiến trường.
Tôi chẳng buồn dọn dẹp, chỉ vội cho cánh gà vào hộp cơm.
Bây giờ mới 11h, đến trường vẫn còn kịp.
Đến văn phòng, anh không có ở đó.
Một thầy giáo cùng khoa nói với tôi rằng anh đang dạy nghiên cứu sinh ở đài quan sát thiên văn.
Tôi đi lên đó thì thấy anh đang bị ba nữ sinh vây quanh.
“Thầy Cận, thầy giúp em xem số liệu này với được không?”
Cận Hàn Châu chăm chú xem báo cáo của cô ấy rồi kiên nhẫn chỉ dẫn.
Chuông tan học vang lên, vậy mà mọi người vẫn tiếp tục thảo luận.
Tôi chợt nhận ra mình hoàn toàn không hiểu họ đang nói gì.
Thế là tôi dựa vào khung cửa, trong lòng dâng lên chút ghen tuông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại với giai điệu hoạt hình đáng yêu vang lên.
C.h.ế.t rồi.
Là chuông báo thức của tôi.
Cận Hàn Châu ngẩng đầu nhìn thấy tôi.
“Nặc Nặc, sao em lại đến đây?”
Giọng anh đầy vẻ bất ngờ xen lẫn vui mừng.
Tôi giơ hộp cơm trong tay lên, hơi ngượng ngùng.
“Em mang cơm trưa cho anh.”
Cận Hàn Châu bước tới, rất tự nhiên vòng tay ôm lấy vai tôi rồi quay sang các học trò.
“Giới thiệu với các em một chút, đây là sư mẫu của các em.”
Ba cô gái đồng loạt há hốc miệng vì kinh ngạc.
“Chào sư mẫu.”
“Trời ơi, sư mẫu trẻ quá...”
Câu này quả thật không sai.
Tuổi tôi còn nhỏ hơn cả các cô ấy.
Nhưng dù nhỏ đến đâu thì vai vế vẫn là vai vế.
16
Cận Hàn Châu đưa tôi về văn phòng.
Tôi đặt hộp cơm lên bàn.
“Lần đầu em nấu đấy. Không ngon thì cũng đừng trách em.”
Anh mỉm cười, gắp một miếng cánh gà nếm thử.
Tôi thấy anh hơi nhíu mày, rồi lại gật đầu.
“Ngon lắm.”
Ăn xong một miếng, anh lại gắp tiếp miếng thứ hai.
Thấy anh ăn ngon lành như vậy, tôi bắt đầu nghi ngờ.
Thế là tôi dùng tay bốc một miếng, c.ắ.n thử.
“Khụ... khụ...”
Tôi lập tức nhổ ra.
“Khó ăn quá đi mất. Vừa mặn vừa ngọt.”
Tôi cầm cốc nước Cận Hàn Châu đưa cho, uống một hơi thật dài.
Nhìn bộ dạng của tôi, anh không nhịn được bật cười.
“Hay lắm nhé, Cận Hàn Châu. Anh lừa em.”
Tôi tiến lên, giơ nắm tay đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c anh.
Anh vừa cười vừa nắm lấy cổ tay tôi.
“Không có, không có... Thật sự ngon mà.”
Mặt tôi đỏ bừng, đưa tay định thu hộp cơm lại.
“Không được ăn nữa.”
Anh vội giữ lấy, tiện tay lại gắp thêm một miếng.
“Đây là lần đầu tiên vợ nấu cho anh, nhất định phải ăn hết.”
Tôi quay mặt đi, không để anh nhìn thấy khóe môi đang cong lên của mình.
Chẳng mấy chốc, Cận Hàn Châu đã ăn sạch sẽ hộp cơm.
“Nặc Nặc, chiều nay anh đưa em đi xem phim nhé. Em có thời gian không?”
17
Đến sảnh rạp chiếu phim, Cận Hàn Châu đi lấy vé.
Tôi ôm xô bỏng ngô cỡ lớn, đứng cạnh một cây cột ngoài hàng chờ anh.
“Hàn Châu?”
Một giọng nữ đầy bất ngờ vang lên.
Tôi quay đầu lại.
Trước mặt là một người phụ nữ tóc ngắn mang vẻ đẹp trí thức.
Cô ấy mặc chiếc sơ mi lụa trắng kết hợp với quần ống rộng màu xanh than, càng tôn lên vóc dáng cao ráo.
Lớp trang điểm rất nhạt, trên sống mũi là cặp kính gọng vàng mảnh, tay cầm một ly cà phê.
“Chào Thẩm Tịnh. Cô cũng đến xem phim à?”
Cận Hàn Châu lịch sự chào hỏi, rồi vẫy tay gọi tôi qua.
“Đây là vợ tôi, Kiều Nặc.”
Nụ cười trên môi Thẩm Tịnh khựng lại.
“... Vợ?”
Cô ấy lặp lại hai chữ ấy, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Anh kết hôn rồi sao? Chuyện từ khi nào vậy?”
Cận Hàn Châu nắm lấy tay tôi, khóe môi khẽ cong.
“Một tháng trước.”
Thẩm Tịnh gật đầu, lặng lẽ đưa mắt đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới.
Hàng người lấy vé lại nhích lên vài bước.
Cận Hàn Châu nhìn tôi.
“Anh đi lấy vé trước.”