Phải Lòng Cận Tiên Sinh

Chương 5

11

Mấy ngày liên tiếp sau đó, lòng tôi rối như tơ vò.

Biên tập viên truyện tranh minh họa gọi điện nói rằng rất nhiều độc giả đang hối thúc ra tập mới...

Tập bốn của bộ truyện Hoàng T.ử Băng Giá Trên Vì Sao.

Bộ truyện này tôi bắt đầu vẽ từ năm 18 tuổi và nhận được rất nhiều tình cảm yêu mến của độc giả.

Thế nhưng bây giờ...

Cốt truyện lại mắc kẹt.

Trong đầu tôi không có nổi một tia cảm hứng.

Tôi liên tục than thở trong nhóm chat của mấy cô bạn thân.

“Kiều Nặc, đến quán bar ngắm trai đẹp đi, cảm hứng sẽ tới ngay.”

Nghĩ lại cũng đúng.

Đã lâu rồi tôi chưa ra ngoài thư giãn.

Tôi thay áo hai dây và quần short ngắn rồi lao thẳng đến quán bar.

Hạ Hạ gọi mấy nam người mẫu đến ngồi cùng, vậy mà tôi vẫn ủ rũ chẳng có hứng thú.

“Thầy Cận nhà cậu đâu?”

Hạ Hạ chọc chọc vai tôi.

“Dạo này anh ấy bận dự án, ngày nào cũng về rất muộn.”

Đến 11h, tôi càng ngồi càng thấy chán, liền xin phép về trước.

Muốn ra ngoài phải đi qua một con hẻm nhỏ.

Đèn đường lờ mờ, xung quanh vắng tanh, khiến người ta rợn cả sống lưng.

Đang đi thì phía trước xuất hiện ba tên côn đồ tóc nhuộm vàng.

Chúng đi loạng choạng, trên tay còn cầm chai bia.

Tôi định tránh sang một bên, nhưng lại bị chúng chặn đường.

“Ôi chà, em gái xinh đấy! Muộn thế này còn định đi đâu?”

Tôi trừng mắt nhìn chúng.

“Tránh ra. Tôi về nhà.”

Rùa

“Tính khí cũng dữ đấy. Chơi với bọn anh một lát nào?”

Vừa nói, chúng vừa đưa tay định sờ soạng.

Tôi lập tức rút bình xịt chống sói trong túi ra xịt thẳng vào mặt chúng.

Nhân lúc chúng ôm mắt kêu gào, tôi vừa chạy vừa gọi vào số liên lạc gần nhất.

Cận Hàn Châu bắt máy rất nhanh.

“Cận Hàn Châu... mau đến cứu em...”

Tôi run rẩy hét lên, mắt thấy một tên tóc vàng lại sắp đuổi kịp.

“Em đang ở đâu?”

Anh gần như quát lên.

“Phía sau quán bar MISS...”

Tên tóc vàng túm lấy cánh tay tôi, định lôi tôi vào trong hẻm.

Nhờ chút võ tự vệ học từ nhỏ, tôi co chân đá mạnh vào chỗ hiểm của hắn.

“Á... Đau c.h.ế.t tao rồi. Con khốn này. Hôm nay tao nhất định không tha cho mày.”

Miệng hắn c.h.ử.i bới nhưng đau đến mức không đứng nổi.

Nhân cơ hội đó, tôi vùng ra rồi cắm đầu bỏ chạy.

Hai tên còn lại vừa c.h.ử.i vừa đuổi theo phía sau.

Đột nhiên tôi đ.â.m sầm vào một l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc.

Ngẩng đầu lên...

Là Cận Hàn Châu.

Nước mắt lập tức trào ra.

Sợ hãi, vui mừng, tủi thân... tất cả hòa lẫn trong lòng.

Anh kéo tôi ra phía sau mình rồi bình tĩnh nói:

“Đừng sợ.”

Thấy anh chỉ có một mình, ba tên kia vẫn ngông nghênh.

“Đến cứu người yêu nhỏ à? Xin lỗi nhé, tối nay cô ta phải chơi với ba anh em bọn tao.”

Chưa dứt lời, Cận Hàn Châu đã tung một cú đá khiến một tên văng ra xa.

Tôi đứng bên cạnh nhìn mà há hốc miệng, chỉ hận không thể vỗ tay cổ vũ.

Giải quyết xong cả ba tên, Cận Hàn Châu bước đến.

“Em không sao chứ?”

Tôi lắc đầu.

Đang định khen anh vài câu thì phía sau bỗng xuất hiện một chai bia.

Tôi hoảng hốt hét lên bảo anh cẩn thận, định đẩy anh ra.

Nhưng anh đã giơ cánh tay lên đỡ lấy.

Khoảnh khắc chai bia vỡ tan...

Máu lập tức chảy xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ở phía không xa, tiếng còi xe cảnh sát vang lên.

12

Cảnh sát đã đưa ba tên côn đồ đi.

Tôi theo Cận Hàn Châu đến bệnh viện băng bó vết thương.

Bác sĩ nói anh phải khâu bảy mũi.

Tôi áy náy đến mức sắp khóc.

Thế nhưng từ đầu đến cuối anh vẫn lạnh lùng, ngay cả nhìn tôi cũng không nhìn.

Về đến nhà thì đã 1h sáng.

Cận Hàn Châu ngồi trên sofa, im lặng không nói một lời.

Tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn chậm chạp bước đến.

“Cận Hàn Châu.”

Anh không động đậy.

“Thầy Cận?”

Anh vẫn không đáp.

“Anh Hàn Châu...”

Hàng mi anh khẽ run lên.

“... Chồng ơi.”

Cuối cùng anh cũng ngẩng đầu.

“Em sai rồi, anh đừng giận nữa mà.”

Tôi cúi đầu, khẽ túm lấy vạt áo anh.

Anh nâng bàn tay không bị thương lên, nhẹ nhàng áp vào má tôi.

Đầu ngón tay anh mát lạnh, còn gương mặt tôi thì nóng bừng.

“Vừa rồi em gọi anh là gì?”

Anh khẽ hỏi.

Tôi mấp máy môi.

“... Chồng.”

Anh nhìn tôi rất lâu.

Đôi mắt dần đỏ hoe.

“Kiều Nặc, khuya như vậy em đi quán bar, tại sao không nói với anh?”

Giọng Cận Hàn Châu khẽ run.

“Nếu em xảy ra chuyện... thì anh phải làm sao đây?”

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, không biết phải trả lời thế nào.

Thế là tôi nhích lại gần, nhanh như chớp hôn nhẹ lên khóe môi anh.

Cận Hàn Châu sững người.

Vài giây sau, cánh tay anh ôm lấy eo tôi, kéo mạnh một cái.

Cả người tôi lập tức ngã vào lòng anh.

Ngay sau đó, anh cúi xuống hôn tôi.

Lần hôn này...

Hoàn toàn không giống anh.

Không còn vẻ lạnh nhạt.

Cũng không còn sự kiềm chế.

Nụ hôn của anh sâu và mãnh liệt, mang theo tất cả những cảm xúc bị dồn nén suốt một thời gian dài, cuối cùng cũng tìm được lối thoát.

Bàn tay anh từ eo chậm rãi vòng lên sau đầu tôi, như muốn ôm tôi thật c.h.ặ.t vào lòng.

Đến khi buông nhau ra, hơi thở của cả hai đều trở nên hỗn loạn.

Trán anh khẽ tựa vào trán tôi.

Đầu mũi gần như chạm vào nhau.

“Kiều Nặc.”

“Anh không cần em xin lỗi.”

“Anh chỉ mong em được bình an.”

Cận Hàn Châu khẽ thì thầm, giọng nói đã nghẹn lại.

“Tối nay... anh có muốn ngủ ở phòng ngủ chính không?”

Tôi dè dặt hỏi.

Chưa dứt lời, anh đã bế bổng tôi lên rồi bước thẳng về phía phòng ngủ.

13

Đêm đó, Cận Hàn Châu nhẹ nhàng đặt tôi xuống giường.

Anh cúi người xuống.

Ánh trăng khẽ phác họa đường nét trên bờ vai rộng của anh.

Anh hôn nhẹ lên vành tai tôi, hết lần này đến lần khác gọi tên tôi.

Không phải “Kiều Nặc”.

Mà là “Nặc Nặc”.

Giống như một viên kẹo đã ngậm trong miệng suốt bao năm, đến hôm nay mới nỡ để nó tan đi.