Phải Lòng Cận Tiên Sinh

Chương 4

Đầu óc tôi vẫn còn mơ màng.

Đứng ngẩn người vài giây, tôi mới chợt nhận ra...

Tôi mặc gì bây giờ?

Chiếc váy vải cotton màu trắng đã cởi ra từ lâu, ướt sũng không thể mặc lại.

Điện thoại trên bồn rửa sáng lên.

Hạ Hạ: [Váy để trước cửa nhé.]

Tôi: [Cậu không thể mang vào giúp tớ à?]

Hạ Hạ: [Chồng cậu ở đó mà, bảo anh ấy đưa vào đi.]

Kèm theo một biểu cảm cười gian.

Tôi đành quấn chiếc khăn tắm trắng quanh người rồi hé cửa một khe nhỏ.

Không ngờ Cận Hàn Châu lại đang đứng ngay ngoài cửa.

Anh đã thay quần áo khô.

Chiếc áo phông trắng đơn giản khiến anh trông chẳng khác nào một nam sinh đại học.

Anh hơi cúi mắt, trên tay cầm một chiếc váy.

Một chiếc váy hai dây cổ chữ V viền ren, mỏng nhẹ như cánh ve, chiều dài chỉ vừa qua đùi.

Máu trong người tôi như dồn hết lên đầu.

Lâm Hạ Hạ, cậu cứ chờ đấy…

“... Cảm ơn.”

Tôi đưa tay ra.

Cận Hàn Châu đưa chiếc váy cho tôi.

Anh nhìn xuống nền nhà, khẽ nhíu mày.

“Dưới đất có nước.”

Tôi cúi đầu nhìn.

Quả thật có một vũng nước, là lúc nãy tôi mang từ trong phòng tắm ra.

Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì chân đã trượt.

Chiếc khăn tắm lập tức tuột ra, từ trước n.g.ự.c rơi thẳng xuống mắt cá chân.

Tôi khẽ kêu lên, cả người ngả ra sau.

Anh vội bước tới một bước, vòng tay ôm lấy eo tôi.

Luồng không khí mát lạnh lập tức len vào từng tấc da.

Chỉ có hơi ấm từ lòng bàn tay anh áp lên làn da tôi, tựa như một dòng điện chạy khắp cơ thể.

Ánh mắt anh từ đôi mắt tôi chậm rãi dời xuống xương quai xanh...

Rồi khựng lại.

Con ngươi rõ ràng co rút.

Ngay sau đó anh vội quay mặt đi, vành tai dần đỏ bừng.

Chỉ có cánh tay vẫn không buông ra, có lẽ vì sợ tôi ngã.

Xung quanh yên tĩnh đến lạ.

Chỉ còn tiếng nước nhỏ tí tách trong phòng tắm.

“Cận Hàn Châu... em hơi lạnh.”

Giọng tôi nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Anh như bừng tỉnh, đỡ tôi đứng vững.

Rồi cúi người nhanh ch.óng nhặt chiếc khăn tắm lên, quấn lại quanh người tôi, sau đó đặt chiếc váy vào tay tôi.

Làm xong tất cả, anh quay lưng lại, hướng mắt ra ngoài cửa sổ.

“Thay xong thì gọi anh.”

Giọng anh đã khàn đi.

Tôi luống cuống mặc chiếc váy lên người.

Dây váy lệch sang một bên, gấu váy cuộn lại, còn khóa kéo ở phía sau lưng thì tôi với mãi cũng không tới.

Thử mấy lần liên tiếp vẫn không được.

Tôi vụng về như một chú rùa bị lật ngửa, ngượng ngùng đến mức chỉ muốn tìm cái hố chui xuống.

Sự im lặng kéo dài hơn mười giây.

Cuối cùng tôi đành cất tiếng:

“Cận Hàn Châu... giúp em kéo khóa váy với.”

Anh chậm rãi quay người lại, gương mặt đỏ bừng như vừa uống say.

Khi đầu ngón tay anh chạm nhẹ vào gáy tôi, nơi đó nóng ran.

Cũng giống như hai gò má tôi, nóng bừng đến mức không sao kiềm chế được.

10

Cận Hàn Châu không cho tôi đi đôi giày còn ướt.

Xuống xe, anh bế tôi một mạch lên lầu, nhẹ nhàng đặt lên giường.

Rồi nấu một cốc trà gừng, bảo tôi uống cho ấm người.

Sau đó, anh vào phòng tắm.

Nghe tiếng nước róc rách vọng ra, đầu óc tôi bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vậy là... tôi vừa bị Cận Hàn Châu hôn sao?

Còn bị anh nhìn thấy hết rồi?

Chỉ cần nhớ lại cảnh tượng tối nay, tôi đã ngượng đến mức chỉ muốn đào hố chui xuống.

Không bao lâu sau, tiếng nước ngừng lại.

Tôi bật dậy ngay tức khắc, ngồi thẳng lưng ngay ngắn.

Cận Hàn Châu bước ra trong bộ đồ ngủ lụa màu xanh đậm.

Áo ngủ còn chưa cài cúc.

Tôi lén liếc một cái.

Trời ơi, tám múi cơ bụng thấp thoáng ẩn hiện.

Không ngờ dáng người của Cận Hàn Châu lại đẹp đến vậy?

Tôi ôm cốc trà trong tay, ánh mắt lén lút dõi theo từng bước chân anh.

Suýt nữa thì chảy cả nước miếng.

Cận Hàn Châu liếc tôi một cái rồi đi tới hỏi:

“Em còn muốn uống nữa không?”

Tôi giật mình hoàn hồn.

“Uống... uống thêm một chút.”

Rùa

Anh khẽ cười, giơ tay xoa tóc tôi rồi đi ra khỏi phòng ngủ.

Tôi ngã người xuống giường, lén gọi video cho Hạ Hạ.

“Thế nào rồi? Thành công chưa?”

“Chưa... Hình như anh ấy chẳng hứng thú gì với tớ.”

Tôi buồn bã đáp.

Hạ Hạ kinh ngạc hét lên:

“Sao có thể chứ? Lúc cậu rơi xuống hồ bơi, cậu không thấy anh ấy lo lắng đến mức nào à?”

Nghĩ đến màn hô hấp nhân tạo, rồi lại nhớ đến lúc khăn tắm tuột xuống để lộ tất cả...

“Người ta bảo đàn ông qua 25 là như 65. Anh ấy 30 tuổi rồi, chẳng lẽ... không được thật sao?”

Tôi nhắm mắt phân tích.

Điện thoại trong tay đột nhiên bị rút mất.

Mở mắt ra, tôi thấy Cận Hàn Châu đang cầm điện thoại của mình, nhíu mày nhìn màn hình.

Đầu bên kia, Hạ Hạ cười gượng:

“Chào thầy Cận... Em... em cúp máy trước nhé!”

Tôi chột dạ định xoay người đi.

Không ngờ Cận Hàn Châu lại cúi xuống.

“Muốn thử không?”

Mặt tôi đỏ bừng như lửa đốt, nhưng vẫn cố mạnh miệng:

“Thử gì mà thử? Nụ hôn đầu của em còn bị anh cướp mất rồi.”

Khóe môi anh khẽ cong lên, gương mặt lại càng ghé sát hơn.

“Kiều Nặc, đó là hô hấp nhân tạo.”

Giọng điệu như đang nghiêm túc sửa lại một lỗi sai của tôi.

“Em...”

Tôi còn chưa kịp nói hết câu, anh đã cúi xuống hôn tôi.

Nụ hôn mát lạnh, mềm mại như một viên kẹo bông bạc hà, tan dần trong khoang miệng.

Tôi vô thức siết c.h.ặ.t ga giường.

Anh hôn rất nhẹ, rất dịu dàng, như sợ làm tôi đau.

Đầu ngón tay mát lạnh khẽ vuốt mái tóc tôi, rồi chậm rãi lướt đến vành tai.

Xuống xương quai xanh, bờ vai, cánh tay...

Cuối cùng nắm lấy bàn tay tôi.

“Kiều Nặc, đây mới là một nụ hôn.”

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, khẽ thì thầm:

“Hứa với anh, bất kể khi nào cũng phải chú ý an toàn cho bản thân.”

“Hôm nay... em thật sự khiến anh rất lo.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Anh lại cúi xuống, hôn nhẹ lên trán tôi.

“Ngủ đi.”

Giọng nói dịu dàng đến không tưởng.

Anh tắt đèn rồi bước ra ngoài.

Tim tôi đập dồn dập như tiếng trống.

Xong rồi.

Hình như tôi...

Thật sự...

Tiêu mất rồi.