Trong giờ học, tôi nằm bò ở hàng ghế cuối vẽ tranh, bị Cận Hàn Châu bắt gặp tại trận.
Anh gọi tôi đứng lên trả lời câu hỏi.
Kết quả, hỏi gì tôi cũng không biết.
Cận Hàn Châu lạnh mặt, phạt tôi chép bài thơ Hoàng Hôn của Rimbaud 100 lần.
Tôi chép đến mức cổ tay đau nhức, trong lòng mắng anh là đồ ma quỷ.
Khi nộp bài, anh hỏi tôi:
“Bài thơ này thể hiện điều gì?”
Tôi khựng lại, thuận miệng bịa ra:
“Sự cô độc.”
Cận Hàn Châu ngẩng đầu nhìn tôi, trong đáy mắt thấp thoáng một cảm xúc khó gọi thành tên.
Anh phất tay, bảo từ nay về sau tôi phải chăm chú nghe giảng.
Còn cảnh cáo rằng nếu tôi lại mất tập trung, lần sau sẽ là 200 lần.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng lại mắng thêm một lần “Cận ma quỷ”.
Nếu anh thật sự là người anh thanh mai trúc mã ấy, tại sao lúc đó lại đối xử với tôi như vậy?
Chẳng lẽ anh cũng hoàn toàn không có ấn tượng gì về tôi sao?
Có lẽ nhận ra tôi khác thường, Cận Hàn Châu quay đầu nhìn tôi:
“Sao vậy? Không khỏe à?”
Tôi lắc đầu như trống bỏi.
Do dự một lúc, tôi vẫn không nhịn được mà hỏi:
“Cận Hàn Châu, hồi nhỏ anh từng đến nhà em sao?”
Anh nhìn thẳng phía trước, khẽ gật đầu.
“Vậy anh từng gặp em chưa?”
Anh nhìn tôi một cái, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạt khó nhận ra:
“Gặp rồi.”
“Hồi nhỏ em rất đáng yêu.”
Tôi ngồi thẳng người, chăm chú nhìn anh:
“Vậy trước đây, lúc dạy môn tiếng Pháp, anh có nhận ra em không?”
Anh lại liếc tôi một cái nhưng không trả lời.
Chỉ đưa tay lấy áo khoác của mình từ ghế sau, phủ lên chân tôi.
“Trời vào thu lạnh rồi, đừng để bị cảm.”
Tuy không hài lòng vì anh lảng tránh câu hỏi.
Nhưng khoảnh khắc chiếc áo khoác phủ lên người, trái tim tôi lại vô cớ lỡ mất vài nhịp.
8
Sau chuyện hôm đó, cảm giác của tôi dành cho Cận Hàn Châu dần trở nên khác lạ.
Dường như giữa chúng tôi đã có thêm một chút gần gũi.
Trước đây tôi chẳng hề để tâm đến anh, còn bây giờ lại bắt đầu lén lút chú ý từng chút một.
Thứ 7 là sinh nhật của Hạ Hạ.
Cô ấy thuê trọn một căn biệt thự ở ngoại ô để mở tiệc, có hồ bơi ngoài trời, khu nướng BBQ và cả phòng karaoke.
“Nhớ đưa chồng cậu đến đấy nhé?”
Cô ấy cười khúc khích trong điện thoại.
Cúp máy, tôi quay sang nhìn người đang ngồi trên sofa đọc sách, thử lên tiếng mời.
Tưởng anh sẽ từ chối, ai ngờ anh lại đồng ý rất dứt khoát.
Bữa tiệc sinh nhật vô cùng náo nhiệt.
Cận Hàn Châu bị mấy chàng trai kéo đến cạnh bếp nướng vừa trò chuyện vừa nướng thịt.
Hạ Hạ kéo tôi vào phòng khách.
“Mau kể đi, đêm tân hôn của cậu với thầy Cận mãnh liệt đến mức nào?”
Tôi nằm dài trên sofa, lười biếng đáp:
“Bọn tớ vẫn ngủ riêng phòng.”
“Hả? Cận Hàn Châu đẹp trai thế mà cậu lại để phí của trời, đúng là phí phạm nhan sắc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi uống một ngụm lớn nước ngọt.
“Chẳng lẽ lại để tớ chủ động sao?”
Cô ấy nhìn tôi như nhìn một kẻ ngốc.
“Mặc chiến bào quyến rũ vào, đàn ông có kiềm chế đến mấy cũng không chịu nổi.”
Đang tám chuyện linh tinh thì bên ngoài bỗng trở nên ồn ào.
Hạ Hạ liếc nhìn một cái rồi lẩm bẩm:
“Xui xẻo thật.”
Thì ra là bạn trai cũ của cô ấy tới.
Lúc chia tay hai người từng cãi vã rất căng, chắc hôm nay anh ta đến để kiếm chuyện.
Vừa nhìn thấy Hạ Hạ, anh ta lập tức níu kéo, đòi quay lại.
Bị từ chối, anh ta mượn hơi rượu nổi điên, vu khống Hạ Hạ cắm sừng mình.
Tôi không chịu nổi cảnh bạn thân bị bắt nạt nên lao tới bảo anh ta câm miệng.
Không ngờ anh ta lại quay sang chĩa mũi dùi vào tôi.
“Kiều Nặc. Đừng giả vờ ngây thơ nữa. Nghe nói cô cặp với một giáo sư trong trường đúng không? Cô với Lâm Hạ Hạ đều cùng một giuộc, chỉ giỏi quyến rũ đàn ông.”
Tôi cầm ly nước đá trên bàn hắt thẳng vào mặt anh ta.
Chưa kịp để anh ta hoàn hồn, Hạ Hạ đã tạt tiếp cả cốc bia.
Mấy cô bạn cũng xông tới, cầm s.ú.n.g nước phun anh ta từ đầu đến chân.
Trong lúc hỗn loạn, tôi bị xô dạt đến sát mép hồ bơi, một chân giẫm hụt.
Nước lập tức ùa tới từ bốn phía.
Rùa
Tôi không biết bơi.
Nỗi sợ khiến tôi vùng vẫy điên cuồng, sặc liên tiếp mấy ngụm nước.
Bên tai chỉ còn những âm thanh mơ hồ vọng qua làn nước, hình như có người đang gọi tôi, nhưng tôi chẳng nghe rõ.
Đột nhiên, một bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
Tôi được kéo lên khỏi mặt nước, vừa ho sặc sụa vừa run rẩy.
Tôi cố mở mắt nhưng mí mắt nặng trĩu.
Có người hô lớn:
“Phải hô hấp nhân tạo.”
Ngay sau đó, một đôi bàn tay đều đặn ép lên l.ồ.ng n.g.ự.c tôi.
Đôi môi tôi bị thứ gì đó mềm mại phủ lên...
Sau vài lần cấp cứu, tôi ho mạnh rồi phun ra một ngụm nước.
Mở mắt ra, người đầu tiên tôi nhìn thấy là Cận Hàn Châu.
Anh quỳ một gối trước mặt tôi, toàn thân ướt sũng, những giọt nước vẫn nhỏ tí tách từ mái tóc.
Thấy tôi tỉnh lại, anh mới khẽ thở phào.
“Kiều Nặc, em nghe rõ anh nói không?”
Tôi gật đầu.
“Thầy Cận, trên tầng hai có phòng cho khách, thầy có thể lên đó tắm.”
Hạ Hạ nói với anh.
Cận Hàn Châu quấn khăn tắm quanh người tôi, bế tôi lên rồi sải bước lên tầng hai của biệt thự.
9
Dòng nước nóng xối xuống rất lâu.
Nhóm chat của mấy cô bạn thân trong điện thoại đã nổ tung.
“Thầy Cận đẹp trai quá đi. Không nói hai lời đã nhảy xuống cứu Kiều Nặc.”
“Phim thần tượng bước ra đời thực luôn. Còn hô hấp nhân tạo nữa chứ, ngọt c.h.ế.t mất.”
“Không ngờ thầy Cận lạnh lùng của chúng ta cũng có lúc dịu dàng như thế...”
Tôi tắt vòi sen, lau khô người.
Đầu ngón tay vô thức chạm lên đôi môi.
Nụ hôn đầu...
Cứ thế mà mất rồi sao?
Anh gọi tôi đứng lên trả lời câu hỏi.
Kết quả, hỏi gì tôi cũng không biết.
Cận Hàn Châu lạnh mặt, phạt tôi chép bài thơ Hoàng Hôn của Rimbaud 100 lần.
Tôi chép đến mức cổ tay đau nhức, trong lòng mắng anh là đồ ma quỷ.
Khi nộp bài, anh hỏi tôi:
“Bài thơ này thể hiện điều gì?”
Tôi khựng lại, thuận miệng bịa ra:
“Sự cô độc.”
Cận Hàn Châu ngẩng đầu nhìn tôi, trong đáy mắt thấp thoáng một cảm xúc khó gọi thành tên.
Anh phất tay, bảo từ nay về sau tôi phải chăm chú nghe giảng.
Còn cảnh cáo rằng nếu tôi lại mất tập trung, lần sau sẽ là 200 lần.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng lại mắng thêm một lần “Cận ma quỷ”.
Nếu anh thật sự là người anh thanh mai trúc mã ấy, tại sao lúc đó lại đối xử với tôi như vậy?
Chẳng lẽ anh cũng hoàn toàn không có ấn tượng gì về tôi sao?
Có lẽ nhận ra tôi khác thường, Cận Hàn Châu quay đầu nhìn tôi:
“Sao vậy? Không khỏe à?”
Tôi lắc đầu như trống bỏi.
Do dự một lúc, tôi vẫn không nhịn được mà hỏi:
“Cận Hàn Châu, hồi nhỏ anh từng đến nhà em sao?”
Anh nhìn thẳng phía trước, khẽ gật đầu.
“Vậy anh từng gặp em chưa?”
Anh nhìn tôi một cái, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạt khó nhận ra:
“Gặp rồi.”
“Hồi nhỏ em rất đáng yêu.”
Tôi ngồi thẳng người, chăm chú nhìn anh:
“Vậy trước đây, lúc dạy môn tiếng Pháp, anh có nhận ra em không?”
Anh lại liếc tôi một cái nhưng không trả lời.
Chỉ đưa tay lấy áo khoác của mình từ ghế sau, phủ lên chân tôi.
“Trời vào thu lạnh rồi, đừng để bị cảm.”
Tuy không hài lòng vì anh lảng tránh câu hỏi.
Nhưng khoảnh khắc chiếc áo khoác phủ lên người, trái tim tôi lại vô cớ lỡ mất vài nhịp.
8
Sau chuyện hôm đó, cảm giác của tôi dành cho Cận Hàn Châu dần trở nên khác lạ.
Dường như giữa chúng tôi đã có thêm một chút gần gũi.
Trước đây tôi chẳng hề để tâm đến anh, còn bây giờ lại bắt đầu lén lút chú ý từng chút một.
Thứ 7 là sinh nhật của Hạ Hạ.
Cô ấy thuê trọn một căn biệt thự ở ngoại ô để mở tiệc, có hồ bơi ngoài trời, khu nướng BBQ và cả phòng karaoke.
“Nhớ đưa chồng cậu đến đấy nhé?”
Cô ấy cười khúc khích trong điện thoại.
Cúp máy, tôi quay sang nhìn người đang ngồi trên sofa đọc sách, thử lên tiếng mời.
Tưởng anh sẽ từ chối, ai ngờ anh lại đồng ý rất dứt khoát.
Bữa tiệc sinh nhật vô cùng náo nhiệt.
Cận Hàn Châu bị mấy chàng trai kéo đến cạnh bếp nướng vừa trò chuyện vừa nướng thịt.
Hạ Hạ kéo tôi vào phòng khách.
“Mau kể đi, đêm tân hôn của cậu với thầy Cận mãnh liệt đến mức nào?”
Tôi nằm dài trên sofa, lười biếng đáp:
“Bọn tớ vẫn ngủ riêng phòng.”
“Hả? Cận Hàn Châu đẹp trai thế mà cậu lại để phí của trời, đúng là phí phạm nhan sắc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi uống một ngụm lớn nước ngọt.
“Chẳng lẽ lại để tớ chủ động sao?”
Cô ấy nhìn tôi như nhìn một kẻ ngốc.
“Mặc chiến bào quyến rũ vào, đàn ông có kiềm chế đến mấy cũng không chịu nổi.”
Đang tám chuyện linh tinh thì bên ngoài bỗng trở nên ồn ào.
Hạ Hạ liếc nhìn một cái rồi lẩm bẩm:
“Xui xẻo thật.”
Thì ra là bạn trai cũ của cô ấy tới.
Lúc chia tay hai người từng cãi vã rất căng, chắc hôm nay anh ta đến để kiếm chuyện.
Vừa nhìn thấy Hạ Hạ, anh ta lập tức níu kéo, đòi quay lại.
Bị từ chối, anh ta mượn hơi rượu nổi điên, vu khống Hạ Hạ cắm sừng mình.
Tôi không chịu nổi cảnh bạn thân bị bắt nạt nên lao tới bảo anh ta câm miệng.
Không ngờ anh ta lại quay sang chĩa mũi dùi vào tôi.
“Kiều Nặc. Đừng giả vờ ngây thơ nữa. Nghe nói cô cặp với một giáo sư trong trường đúng không? Cô với Lâm Hạ Hạ đều cùng một giuộc, chỉ giỏi quyến rũ đàn ông.”
Tôi cầm ly nước đá trên bàn hắt thẳng vào mặt anh ta.
Chưa kịp để anh ta hoàn hồn, Hạ Hạ đã tạt tiếp cả cốc bia.
Mấy cô bạn cũng xông tới, cầm s.ú.n.g nước phun anh ta từ đầu đến chân.
Trong lúc hỗn loạn, tôi bị xô dạt đến sát mép hồ bơi, một chân giẫm hụt.
Nước lập tức ùa tới từ bốn phía.
Rùa
Tôi không biết bơi.
Nỗi sợ khiến tôi vùng vẫy điên cuồng, sặc liên tiếp mấy ngụm nước.
Bên tai chỉ còn những âm thanh mơ hồ vọng qua làn nước, hình như có người đang gọi tôi, nhưng tôi chẳng nghe rõ.
Đột nhiên, một bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
Tôi được kéo lên khỏi mặt nước, vừa ho sặc sụa vừa run rẩy.
Tôi cố mở mắt nhưng mí mắt nặng trĩu.
Có người hô lớn:
“Phải hô hấp nhân tạo.”
Ngay sau đó, một đôi bàn tay đều đặn ép lên l.ồ.ng n.g.ự.c tôi.
Đôi môi tôi bị thứ gì đó mềm mại phủ lên...
Sau vài lần cấp cứu, tôi ho mạnh rồi phun ra một ngụm nước.
Mở mắt ra, người đầu tiên tôi nhìn thấy là Cận Hàn Châu.
Anh quỳ một gối trước mặt tôi, toàn thân ướt sũng, những giọt nước vẫn nhỏ tí tách từ mái tóc.
Thấy tôi tỉnh lại, anh mới khẽ thở phào.
“Kiều Nặc, em nghe rõ anh nói không?”
Tôi gật đầu.
“Thầy Cận, trên tầng hai có phòng cho khách, thầy có thể lên đó tắm.”
Hạ Hạ nói với anh.
Cận Hàn Châu quấn khăn tắm quanh người tôi, bế tôi lên rồi sải bước lên tầng hai của biệt thự.
9
Dòng nước nóng xối xuống rất lâu.
Nhóm chat của mấy cô bạn thân trong điện thoại đã nổ tung.
“Thầy Cận đẹp trai quá đi. Không nói hai lời đã nhảy xuống cứu Kiều Nặc.”
“Phim thần tượng bước ra đời thực luôn. Còn hô hấp nhân tạo nữa chứ, ngọt c.h.ế.t mất.”
“Không ngờ thầy Cận lạnh lùng của chúng ta cũng có lúc dịu dàng như thế...”
Tôi tắt vòi sen, lau khô người.
Đầu ngón tay vô thức chạm lên đôi môi.
Nụ hôn đầu...
Cứ thế mà mất rồi sao?