Trong chiếc bình trên bàn trà ở phòng khách là một bó hồng màu hồng phấn.
Bên cạnh còn có một chiếc hộp nhung nhỏ xinh.
Mở ra xem, bên trong là một sợi dây chuyền.
Mặt dây chuyền là một viên đá phát sáng hình ngôi sao nhỏ.
Nhìn từ mỗi góc độ khác nhau, nó lại phản chiếu ánh sáng rất đẹp.
Tôi không chờ được mà đeo ngay lên cổ, ngôi sao vừa khéo nằm ngay phía trên xương quai xanh.
Trong lòng dần dâng lên một cảm giác áy náy.
Buổi tối, Cận Hàn Châu tan làm trở về.
Tôi lặng lẽ nhích lại gần, nhỏ giọng nói:
“Tối qua em không nhìn thấy tin nhắn của anh...”
Anh ngước mắt lên, ánh nhìn dừng trên xương quai xanh của tôi, hàng mi khẽ rung.
“Không sao, để hôm khác vậy.”
5
Cảm giác áy náy vì cho anh leo cây khiến tôi quyết định ngoan ngoãn vài ngày.
Thêm vào đó, biên tập viên truyện tranh minh họa liên tục giục bản thảo, tôi thật sự chẳng còn tâm trí đâu mà quậy phá.
Ban ngày, anh đến trường làm việc, tôi ở nhà ngủ rồi vẽ tranh.
Buổi tối, anh làm việc trong phòng sách, còn tôi ngồi ngoài ban công vừa xem phim vừa vẽ.
Thỉnh thoảng, anh sẽ bước ra, mang cho tôi một cốc sữa nóng.
Ngoài những lúc ấy, chúng tôi sống với nhau khá hòa thuận, khách sáo như những vị khách quý.
Suốt nửa tháng liền, anh đều ngủ trong phòng sách.
Một mình tôi chiếm trọn chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính, cũng thấy tự do thoải mái.
Cuối tuần, bố mẹ gọi chúng tôi về nhà ăn cơm.
Cận Hàn Châu chuẩn bị đủ loại thực phẩm chức năng, trà và hoa quả.
Chất đầy cả cốp xe.
Vừa bước vào nhà, mẹ tôi đã nhiệt tình gọi anh:
“Hàn Châu, mau vào đi, mau vào đi.”
Bố tôi đứng trong bếp gọi vọng ra:
“Hàn Châu, bố làm món cá vược hấp con thích đấy, lát nữa nhớ ăn nhiều một chút.”
Trong mắt họ, tôi cứ như biến thành người vô hình vậy.
Cận Hàn Châu đi vào bếp, chủ động giúp đỡ:
“Bố, còn phải làm gì nữa không? Để con làm cho.”
Bố tôi cười đến giãn cả mày mắt, cứ như gặp được con trai ruột.
Mẹ tôi tranh thủ kéo tôi ngồi xuống sofa, bắt đầu tra hỏi:
“Tình cảm giữa con với Hàn Châu thế nào rồi?”
Tôi vừa gặm táo vừa trả lời mơ hồ:
“Cũng được ạ. Giờ giấc sinh hoạt của hai đứa khác nhau, chẳng có mấy cơ hội nói chuyện.”
Mẹ tôi vỗ bốp một cái lên trán tôi:
“Con bé này, kết hôn rồi thì phải biết để ý đến cảm nhận của đối phương, không được tối thức khuya, sáng ngủ nướng.”
“Càng không được hơi một tí là tùy hứng, giở tính giận dỗi.”
“Mau thành thật khai ra, rốt cuộc con có bắt nạt người ta không?”
“...”
Đây có thật là mẹ ruột của tôi không vậy?
Dù tôi biết mẹ của Cận Hàn Châu và mẹ tôi là bạn thân từ nhỏ.
Nhưng thiên vị đến mức này, muốn người ta không nghi ngờ cũng khó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cả bàn đầy ắp món ngon, phong phú đến hoa cả mắt.
Trong bữa cơm, bố tôi trò chuyện với anh vô cùng hào hứng:
“Hàn Châu, dự án quan sát thiên văn lần trước được phê duyệt chưa?”
“Rồi ạ, thời hạn ba năm.”
“Kinh phí có đủ không?”
Cận Hàn Châu đặt đũa xuống:
“Đủ ạ. Viện nghiên cứu của Đại học A hỗ trợ rất đầy đủ.”
Tôi cúi đầu và cơm, thầm nghĩ, bảo sao bố tôi lại thích anh, hai người đều nghiên cứu các vì sao cả.
Bố tôi gật đầu, ngừng một lát rồi nói:
“15 tuổi con đã ra nước ngoài học tập, quả thật không dễ dàng. Bây giờ có thể chuyên tâm nghiên cứu lĩnh vực mình yêu thích, cũng coi như đã thực hiện được lý tưởng.”
Không hiểu vì sao, ánh mắt Cận Hàn Châu lại rơi xuống người tôi.
Sau đó, anh nở một nụ cười hiếm thấy.
6
Sau bữa cơm, bố tôi và Cận Hàn Châu vào phòng sách bàn bạc về dự án.
Tôi lén ra vườn tìm mẹ, dò hỏi chuyện hồi nhỏ của Cận Hàn Châu.
Mẹ vừa tưới hoa vừa kể chuyện với tôi.
Thì ra, bố của Cận Hàn Châu và bố tôi từng là đồng nghiệp lâu năm ở viện nghiên cứu thiên văn.
Sau này, ông ấy chuyển sang kinh doanh, hai vợ chồng đều vô cùng bận rộn.
Khi ấy Cận Hàn Châu mới 7-8 tuổi, thường xuyên sang nhà tôi ăn ké.
Rùa
Anh không thích nói chuyện, chỉ đặc biệt hứng thú với chiếc kính thiên văn đặt bên cửa sổ.
Bố tôi dạy anh cách sử dụng, không ngờ anh vừa học đã biết.
Chẳng bao lâu sau, anh đã hoàn toàn say mê nó.
Năm 15 tuổi, anh chuẩn bị ra nước ngoài du học.
Trước khi đi, anh đến nhà tôi chào tạm biệt, bố đã tặng chiếc kính thiên văn ấy cho anh.
12 năm nơi đất khách, Cận Hàn Châu học một mạch đến bằng tiến sĩ thiên văn học.
27 tuổi về nước giảng dạy,30 tuổi đã trở thành phó giáo sư khoa thiên văn.
Nghe mẹ giới thiệu xong, tôi lập tức nhìn Cận Hàn Châu bằng ánh mắt khác.
Không ngờ anh lại giỏi đến vậy, đúng chuẩn một học bá chính hiệu.
“Khi ấy con đang ở đâu?”
Tôi nghi hoặc hỏi.
Mẹ tôi bật cười:
“Mỗi lần cậu ấy đến, con đều như cái đuôi nhỏ, chạy theo sau người ta.”
“Trước khi cậu ấy ra nước ngoài, con còn vẽ một miếng dán hình mặt trời, nhất quyết đòi dán lên kính thiên văn.”
Tôi cố gắng nhớ lại, nhưng chẳng thể nhớ nổi bất cứ chuyện gì.
“Đứa trẻ Hàn Châu này phẩm hạnh đoan chính, vững vàng cầu tiến. Nếu năm xưa hai nhà chúng ta không định sẵn hôn ước, một người chồng tốt như vậy có thể rơi vào tay con sao?”
Lại nữa rồi.
Rốt cuộc đây có thật là mẹ ruột của tôi không vậy?
7
Trên đường về nhà, tôi không nhịn được mà lén nhìn Cận Hàn Châu.
Ngắm góc nghiêng tuấn tú của anh, đầu óc tôi có hơi rối loạn.
Rõ ràng đây là vị giáo sư ma quỷ từng phạt tôi chép thơ tiếng Pháp trong tiết tự chọn năm hai đại học.
Tôi thật sự không thể nào liên hệ anh với người anh thanh mai trúc mã trong lời mẹ kể.
Năm ấy, để đủ tín chỉ, tôi đăng ký một môn tiếng Pháp tự chọn.
Bên cạnh còn có một chiếc hộp nhung nhỏ xinh.
Mở ra xem, bên trong là một sợi dây chuyền.
Mặt dây chuyền là một viên đá phát sáng hình ngôi sao nhỏ.
Nhìn từ mỗi góc độ khác nhau, nó lại phản chiếu ánh sáng rất đẹp.
Tôi không chờ được mà đeo ngay lên cổ, ngôi sao vừa khéo nằm ngay phía trên xương quai xanh.
Trong lòng dần dâng lên một cảm giác áy náy.
Buổi tối, Cận Hàn Châu tan làm trở về.
Tôi lặng lẽ nhích lại gần, nhỏ giọng nói:
“Tối qua em không nhìn thấy tin nhắn của anh...”
Anh ngước mắt lên, ánh nhìn dừng trên xương quai xanh của tôi, hàng mi khẽ rung.
“Không sao, để hôm khác vậy.”
5
Cảm giác áy náy vì cho anh leo cây khiến tôi quyết định ngoan ngoãn vài ngày.
Thêm vào đó, biên tập viên truyện tranh minh họa liên tục giục bản thảo, tôi thật sự chẳng còn tâm trí đâu mà quậy phá.
Ban ngày, anh đến trường làm việc, tôi ở nhà ngủ rồi vẽ tranh.
Buổi tối, anh làm việc trong phòng sách, còn tôi ngồi ngoài ban công vừa xem phim vừa vẽ.
Thỉnh thoảng, anh sẽ bước ra, mang cho tôi một cốc sữa nóng.
Ngoài những lúc ấy, chúng tôi sống với nhau khá hòa thuận, khách sáo như những vị khách quý.
Suốt nửa tháng liền, anh đều ngủ trong phòng sách.
Một mình tôi chiếm trọn chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính, cũng thấy tự do thoải mái.
Cuối tuần, bố mẹ gọi chúng tôi về nhà ăn cơm.
Cận Hàn Châu chuẩn bị đủ loại thực phẩm chức năng, trà và hoa quả.
Chất đầy cả cốp xe.
Vừa bước vào nhà, mẹ tôi đã nhiệt tình gọi anh:
“Hàn Châu, mau vào đi, mau vào đi.”
Bố tôi đứng trong bếp gọi vọng ra:
“Hàn Châu, bố làm món cá vược hấp con thích đấy, lát nữa nhớ ăn nhiều một chút.”
Trong mắt họ, tôi cứ như biến thành người vô hình vậy.
Cận Hàn Châu đi vào bếp, chủ động giúp đỡ:
“Bố, còn phải làm gì nữa không? Để con làm cho.”
Bố tôi cười đến giãn cả mày mắt, cứ như gặp được con trai ruột.
Mẹ tôi tranh thủ kéo tôi ngồi xuống sofa, bắt đầu tra hỏi:
“Tình cảm giữa con với Hàn Châu thế nào rồi?”
Tôi vừa gặm táo vừa trả lời mơ hồ:
“Cũng được ạ. Giờ giấc sinh hoạt của hai đứa khác nhau, chẳng có mấy cơ hội nói chuyện.”
Mẹ tôi vỗ bốp một cái lên trán tôi:
“Con bé này, kết hôn rồi thì phải biết để ý đến cảm nhận của đối phương, không được tối thức khuya, sáng ngủ nướng.”
“Càng không được hơi một tí là tùy hứng, giở tính giận dỗi.”
“Mau thành thật khai ra, rốt cuộc con có bắt nạt người ta không?”
“...”
Đây có thật là mẹ ruột của tôi không vậy?
Dù tôi biết mẹ của Cận Hàn Châu và mẹ tôi là bạn thân từ nhỏ.
Nhưng thiên vị đến mức này, muốn người ta không nghi ngờ cũng khó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cả bàn đầy ắp món ngon, phong phú đến hoa cả mắt.
Trong bữa cơm, bố tôi trò chuyện với anh vô cùng hào hứng:
“Hàn Châu, dự án quan sát thiên văn lần trước được phê duyệt chưa?”
“Rồi ạ, thời hạn ba năm.”
“Kinh phí có đủ không?”
Cận Hàn Châu đặt đũa xuống:
“Đủ ạ. Viện nghiên cứu của Đại học A hỗ trợ rất đầy đủ.”
Tôi cúi đầu và cơm, thầm nghĩ, bảo sao bố tôi lại thích anh, hai người đều nghiên cứu các vì sao cả.
Bố tôi gật đầu, ngừng một lát rồi nói:
“15 tuổi con đã ra nước ngoài học tập, quả thật không dễ dàng. Bây giờ có thể chuyên tâm nghiên cứu lĩnh vực mình yêu thích, cũng coi như đã thực hiện được lý tưởng.”
Không hiểu vì sao, ánh mắt Cận Hàn Châu lại rơi xuống người tôi.
Sau đó, anh nở một nụ cười hiếm thấy.
6
Sau bữa cơm, bố tôi và Cận Hàn Châu vào phòng sách bàn bạc về dự án.
Tôi lén ra vườn tìm mẹ, dò hỏi chuyện hồi nhỏ của Cận Hàn Châu.
Mẹ vừa tưới hoa vừa kể chuyện với tôi.
Thì ra, bố của Cận Hàn Châu và bố tôi từng là đồng nghiệp lâu năm ở viện nghiên cứu thiên văn.
Sau này, ông ấy chuyển sang kinh doanh, hai vợ chồng đều vô cùng bận rộn.
Khi ấy Cận Hàn Châu mới 7-8 tuổi, thường xuyên sang nhà tôi ăn ké.
Rùa
Anh không thích nói chuyện, chỉ đặc biệt hứng thú với chiếc kính thiên văn đặt bên cửa sổ.
Bố tôi dạy anh cách sử dụng, không ngờ anh vừa học đã biết.
Chẳng bao lâu sau, anh đã hoàn toàn say mê nó.
Năm 15 tuổi, anh chuẩn bị ra nước ngoài du học.
Trước khi đi, anh đến nhà tôi chào tạm biệt, bố đã tặng chiếc kính thiên văn ấy cho anh.
12 năm nơi đất khách, Cận Hàn Châu học một mạch đến bằng tiến sĩ thiên văn học.
27 tuổi về nước giảng dạy,30 tuổi đã trở thành phó giáo sư khoa thiên văn.
Nghe mẹ giới thiệu xong, tôi lập tức nhìn Cận Hàn Châu bằng ánh mắt khác.
Không ngờ anh lại giỏi đến vậy, đúng chuẩn một học bá chính hiệu.
“Khi ấy con đang ở đâu?”
Tôi nghi hoặc hỏi.
Mẹ tôi bật cười:
“Mỗi lần cậu ấy đến, con đều như cái đuôi nhỏ, chạy theo sau người ta.”
“Trước khi cậu ấy ra nước ngoài, con còn vẽ một miếng dán hình mặt trời, nhất quyết đòi dán lên kính thiên văn.”
Tôi cố gắng nhớ lại, nhưng chẳng thể nhớ nổi bất cứ chuyện gì.
“Đứa trẻ Hàn Châu này phẩm hạnh đoan chính, vững vàng cầu tiến. Nếu năm xưa hai nhà chúng ta không định sẵn hôn ước, một người chồng tốt như vậy có thể rơi vào tay con sao?”
Lại nữa rồi.
Rốt cuộc đây có thật là mẹ ruột của tôi không vậy?
7
Trên đường về nhà, tôi không nhịn được mà lén nhìn Cận Hàn Châu.
Ngắm góc nghiêng tuấn tú của anh, đầu óc tôi có hơi rối loạn.
Rõ ràng đây là vị giáo sư ma quỷ từng phạt tôi chép thơ tiếng Pháp trong tiết tự chọn năm hai đại học.
Tôi thật sự không thể nào liên hệ anh với người anh thanh mai trúc mã trong lời mẹ kể.
Năm ấy, để đủ tín chỉ, tôi đăng ký một môn tiếng Pháp tự chọn.