Phải Lòng Cận Tiên Sinh
Chương 1: CHƯƠNG 1
1
Tôi kết hôn chớp nhoáng.
Chồng tôi là người đã được đính ước từ khi còn trong bụng mẹ, theo hôn ước do hai bên gia đình định sẵn cách đây 23 năm.
Đáng ghét hơn cả là, người thầy dạy thay năm xưa từng phạt tôi chép một trăm lần thơ tiếng Pháp...
Chính là anh, Cận Hàn Châu…
Bố mẹ hai bên nâng ly chúc mừng, tôi c.ắ.n răng tự nhủ, cùng lắm thì sau này ly hôn.
Tôi không tin một Đường Tăng ít nói lại có thể chịu nổi một con khỉ ngang bướng như tôi.
Sau bữa cơm, bố mẹ hai bên đều rời đi.
Lúc này tôi mới ngước mắt nhìn kỹ anh.
Bộ vest đen may đo cao cấp ôm gọn thân hình, chiếc sơ mi phẳng phiu, không hề có lấy một nếp nhăn.
Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn về phía tôi, hỏi tôi có yêu cầu gì không.
“Tôi làm nghề vẽ tranh, cần có tự do. Anh không được quản tôi.”
“Được.”
“Không được can thiệp vào thời gian sinh hoạt, các mối quan hệ hay sở thích của tôi.”
“Được.”
“Không được xâm phạm quyền riêng tư của tôi.”
“Được.”
“... Anh không định phản bác lấy một câu sao?”
“Em nói đều đúng cả.”
Tôi lập tức xìu xuống.
Ở cạnh một ông chú lớn tuổi thế này, đến cãi nhau cũng chẳng cãi nổi.
2
Ngay tối hôm nhận giấy đăng ký kết hôn, tôi gọi một đám bạn bè thân thiết đến nhà mới mở tiệc.
Bia, gà rán, loa nhạc mở hết cỡ.
Anh vừa về đến nhà thì khựng lại trong giây lát, rồi nhanh ch.óng lấy lại vẻ bình tĩnh.
“Chào thầy Cận. Chúc mừng thầy Cận tân hôn.”
Mọi người đồng thanh hô lớn.
Khóe môi Cận Hàn Châu khẽ cong lên, anh gật đầu rồi đi thẳng vào phòng sách.
Cô bạn thân Hạ Hạ huých vai tôi.
“Chồng đính ước từ nhỏ của cậu lại là Cận Hàn Châu sao? Giáo sư nam thần đấy.”
“Còn nhớ năm xưa thầy từng phạt cậu chép thơ không... Hai người đúng là oan gia ngõ hẹp.”
“Biết làm sao được.”
Tôi nghiến răng.
“Chỉ có thể nhân cơ hội này báo thù thôi.”
Đang nói chuyện thì Cận Hàn Châu từ phòng sách bước ra, trên cổ đeo một chiếc tai nghe chống ồn.
Tôi còn tưởng anh ra để phản đối.
Không ngờ anh chỉ bảo rằng mình đã gọi thêm ít đồ ăn ngoài, mọi người cứ ăn uống thoải mái.
Sau đó, ánh mắt anh dừng lại trên người tôi.
Tôi đang mặc chiếc áo thun ngắn hở eo cùng chân váy ngắn.
Khóe môi anh khẽ động, nhưng không nói gì, chỉ lặng lẽ khép bớt cửa sổ ban công.
Chơi đến 2h sáng, ai nấy đều không chống nổi cơn buồn ngủ, lần lượt ra về.
Tôi nằm dài trên sofa, hơi men lâng lâng, mí mắt nặng trĩu.
Mơ hồ cảm thấy có người đang cúi xuống nhìn mình.
Mở mắt ra, gương mặt lạnh lùng của Cận Hàn Châu đã ở ngay trước mắt.
Mượn chút men rượu, tôi vừa khoa tay vừa hỏi:
“Sau này... em nên gọi anh là thầy Cận hay là Cận Hàn Châu đây?”
Anh đứng thẳng người, vẻ mặt vẫn bình thản.
“Tùy em.”
Thấy tôi định nhắm mắt ngủ tiếp, anh vội lên tiếng:
“Kiều Nặc, lên giường ngủ đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi theo phản xạ ôm lấy n.g.ự.c.
“Anh định làm gì?”
Anh khựng lại một chút.
“Anh còn phải sửa luận văn của sinh viên. Em ngủ trước đi.”
Đêm hôm đó, Cận Hàn Châu ngủ trong phòng sách.
3
Suốt một tuần sau đó, tôi đâu vào đấy thực hiện “kế hoạch báo thù”.
Anh đọc sách trong phòng sách, tôi liền hát karaoke ầm ĩ ngoài phòng khách.
Pha cà phê cho anh thì nhất định phải bỏ thêm hai thìa muối.
Mỗi lần anh tắm, phòng tắm lại vô duyên vô cớ “mất điện”.
Quá đáng nhất là một lần anh mang tài liệu giảng dạy vừa in xong về nhà.
Mới đặt lên bàn được hai phút thì đã bị tôi làm đổ nước cam lên.
Tôi cứ ngỡ anh sẽ nổi giận, sẽ dọn ra ngoài ở, vậy mà lần nào kết quả cũng khiến tôi thất vọng.
Tôi hát karaoke, anh lại bước ra rót cho tôi một cốc nước ấm.
Uống ly cà phê bị “thêm gia vị”, anh chỉ khẽ nhíu mày, còn không quên khen một câu:
“Rất sáng tạo.”
Phòng tắm “mất điện”, anh không nói một lời.
Đến khi bất ngờ mở cửa, tôi đang áp tai nghe lén suýt nữa thì đ.â.m sầm vào cơ bụng của anh.
Nhìn chồng tài liệu giảng dạy bị tôi làm hỏng, anh chỉ dùng khăn giấy lau sạch rồi cất đi.
Không một lời oán trách, không một chút tức giận.
Ngược lại còn khiến trong lòng tôi thấy rờn rợn.
4
Tối Thất Tịch, tôi hẹn bạn bè ra ngoài chơi, uống đến ngà ngà say.
Bạn thanh mai trúc mã đưa tôi về, lại tình cờ gặp Cận Hàn Châu dưới lầu.
Ánh mắt Cận Hàn Châu dừng trên tay cậu ấy.
Cậu ấy đang xách túi giúp tôi.
Cận Hàn Châu đưa tay nhận lấy, khẽ nói một tiếng:
“Cảm ơn.”
Sau đó, anh giữ lấy gáy tôi rồi dìu tôi lên lầu.
Về đến nhà, anh pha cho tôi một cốc nước mật ong, gương mặt lạnh đến mức như phủ đầy sương giá.
Chắc chẳng có người đàn ông nào chịu nổi việc vợ mình đi đón lễ Tình nhân với người khác đâu nhỉ?
Tôi thầm nghĩ.
Vậy mà sáng hôm sau thức dậy, trên bàn ăn vẫn bày sẵn bữa sáng.
Điện thoại cũng có tin nhắn anh gửi:
[Bữa trưa anh làm sẵn từ sáng rồi, để trong tủ lạnh. Trước khi ăn nhớ hâm bằng lò vi sóng.]
Đang định trả lời thì tôi phát hiện phía trên còn mấy tin nhắn chưa đọc.
[Kiều Nặc, 7h tối anh đợi em ở nhà hàng này.]
[Em sắp tới chưa?]
Rùa
[Em đang bận à? Nếu có việc thì báo anh một tiếng nhé.]
...
Tin nhắn được gửi liên tục từ 6h chiều đến 9h tối hôm qua.
Còn có hai cuộc gọi nhỡ của anh.
Lúc đó tôi đang chơi rất vui nên hoàn toàn không để ý đến điện thoại.
Tính sơ sơ, anh đã đợi tôi ít nhất ba tiếng đồng hồ.
Đổi lại là tôi thì đã nổi đóa từ lâu rồi.
Vậy mà anh không hề trách tôi lấy một câu.
Mở tủ lạnh ra, bên trong đặt một chiếc bánh kem dâu tây vô cùng đáng yêu.
Trên bánh viết:
“Happy Chinese Valentine's Day.”
Tôi kết hôn chớp nhoáng.
Chồng tôi là người đã được đính ước từ khi còn trong bụng mẹ, theo hôn ước do hai bên gia đình định sẵn cách đây 23 năm.
Đáng ghét hơn cả là, người thầy dạy thay năm xưa từng phạt tôi chép một trăm lần thơ tiếng Pháp...
Chính là anh, Cận Hàn Châu…
Bố mẹ hai bên nâng ly chúc mừng, tôi c.ắ.n răng tự nhủ, cùng lắm thì sau này ly hôn.
Tôi không tin một Đường Tăng ít nói lại có thể chịu nổi một con khỉ ngang bướng như tôi.
Sau bữa cơm, bố mẹ hai bên đều rời đi.
Lúc này tôi mới ngước mắt nhìn kỹ anh.
Bộ vest đen may đo cao cấp ôm gọn thân hình, chiếc sơ mi phẳng phiu, không hề có lấy một nếp nhăn.
Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn về phía tôi, hỏi tôi có yêu cầu gì không.
“Tôi làm nghề vẽ tranh, cần có tự do. Anh không được quản tôi.”
“Được.”
“Không được can thiệp vào thời gian sinh hoạt, các mối quan hệ hay sở thích của tôi.”
“Được.”
“Không được xâm phạm quyền riêng tư của tôi.”
“Được.”
“... Anh không định phản bác lấy một câu sao?”
“Em nói đều đúng cả.”
Tôi lập tức xìu xuống.
Ở cạnh một ông chú lớn tuổi thế này, đến cãi nhau cũng chẳng cãi nổi.
2
Ngay tối hôm nhận giấy đăng ký kết hôn, tôi gọi một đám bạn bè thân thiết đến nhà mới mở tiệc.
Bia, gà rán, loa nhạc mở hết cỡ.
Anh vừa về đến nhà thì khựng lại trong giây lát, rồi nhanh ch.óng lấy lại vẻ bình tĩnh.
“Chào thầy Cận. Chúc mừng thầy Cận tân hôn.”
Mọi người đồng thanh hô lớn.
Khóe môi Cận Hàn Châu khẽ cong lên, anh gật đầu rồi đi thẳng vào phòng sách.
Cô bạn thân Hạ Hạ huých vai tôi.
“Chồng đính ước từ nhỏ của cậu lại là Cận Hàn Châu sao? Giáo sư nam thần đấy.”
“Còn nhớ năm xưa thầy từng phạt cậu chép thơ không... Hai người đúng là oan gia ngõ hẹp.”
“Biết làm sao được.”
Tôi nghiến răng.
“Chỉ có thể nhân cơ hội này báo thù thôi.”
Đang nói chuyện thì Cận Hàn Châu từ phòng sách bước ra, trên cổ đeo một chiếc tai nghe chống ồn.
Tôi còn tưởng anh ra để phản đối.
Không ngờ anh chỉ bảo rằng mình đã gọi thêm ít đồ ăn ngoài, mọi người cứ ăn uống thoải mái.
Sau đó, ánh mắt anh dừng lại trên người tôi.
Tôi đang mặc chiếc áo thun ngắn hở eo cùng chân váy ngắn.
Khóe môi anh khẽ động, nhưng không nói gì, chỉ lặng lẽ khép bớt cửa sổ ban công.
Chơi đến 2h sáng, ai nấy đều không chống nổi cơn buồn ngủ, lần lượt ra về.
Tôi nằm dài trên sofa, hơi men lâng lâng, mí mắt nặng trĩu.
Mơ hồ cảm thấy có người đang cúi xuống nhìn mình.
Mở mắt ra, gương mặt lạnh lùng của Cận Hàn Châu đã ở ngay trước mắt.
Mượn chút men rượu, tôi vừa khoa tay vừa hỏi:
“Sau này... em nên gọi anh là thầy Cận hay là Cận Hàn Châu đây?”
Anh đứng thẳng người, vẻ mặt vẫn bình thản.
“Tùy em.”
Thấy tôi định nhắm mắt ngủ tiếp, anh vội lên tiếng:
“Kiều Nặc, lên giường ngủ đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi theo phản xạ ôm lấy n.g.ự.c.
“Anh định làm gì?”
Anh khựng lại một chút.
“Anh còn phải sửa luận văn của sinh viên. Em ngủ trước đi.”
Đêm hôm đó, Cận Hàn Châu ngủ trong phòng sách.
3
Suốt một tuần sau đó, tôi đâu vào đấy thực hiện “kế hoạch báo thù”.
Anh đọc sách trong phòng sách, tôi liền hát karaoke ầm ĩ ngoài phòng khách.
Pha cà phê cho anh thì nhất định phải bỏ thêm hai thìa muối.
Mỗi lần anh tắm, phòng tắm lại vô duyên vô cớ “mất điện”.
Quá đáng nhất là một lần anh mang tài liệu giảng dạy vừa in xong về nhà.
Mới đặt lên bàn được hai phút thì đã bị tôi làm đổ nước cam lên.
Tôi cứ ngỡ anh sẽ nổi giận, sẽ dọn ra ngoài ở, vậy mà lần nào kết quả cũng khiến tôi thất vọng.
Tôi hát karaoke, anh lại bước ra rót cho tôi một cốc nước ấm.
Uống ly cà phê bị “thêm gia vị”, anh chỉ khẽ nhíu mày, còn không quên khen một câu:
“Rất sáng tạo.”
Phòng tắm “mất điện”, anh không nói một lời.
Đến khi bất ngờ mở cửa, tôi đang áp tai nghe lén suýt nữa thì đ.â.m sầm vào cơ bụng của anh.
Nhìn chồng tài liệu giảng dạy bị tôi làm hỏng, anh chỉ dùng khăn giấy lau sạch rồi cất đi.
Không một lời oán trách, không một chút tức giận.
Ngược lại còn khiến trong lòng tôi thấy rờn rợn.
4
Tối Thất Tịch, tôi hẹn bạn bè ra ngoài chơi, uống đến ngà ngà say.
Bạn thanh mai trúc mã đưa tôi về, lại tình cờ gặp Cận Hàn Châu dưới lầu.
Ánh mắt Cận Hàn Châu dừng trên tay cậu ấy.
Cậu ấy đang xách túi giúp tôi.
Cận Hàn Châu đưa tay nhận lấy, khẽ nói một tiếng:
“Cảm ơn.”
Sau đó, anh giữ lấy gáy tôi rồi dìu tôi lên lầu.
Về đến nhà, anh pha cho tôi một cốc nước mật ong, gương mặt lạnh đến mức như phủ đầy sương giá.
Chắc chẳng có người đàn ông nào chịu nổi việc vợ mình đi đón lễ Tình nhân với người khác đâu nhỉ?
Tôi thầm nghĩ.
Vậy mà sáng hôm sau thức dậy, trên bàn ăn vẫn bày sẵn bữa sáng.
Điện thoại cũng có tin nhắn anh gửi:
[Bữa trưa anh làm sẵn từ sáng rồi, để trong tủ lạnh. Trước khi ăn nhớ hâm bằng lò vi sóng.]
Đang định trả lời thì tôi phát hiện phía trên còn mấy tin nhắn chưa đọc.
[Kiều Nặc, 7h tối anh đợi em ở nhà hàng này.]
[Em sắp tới chưa?]
Rùa
[Em đang bận à? Nếu có việc thì báo anh một tiếng nhé.]
...
Tin nhắn được gửi liên tục từ 6h chiều đến 9h tối hôm qua.
Còn có hai cuộc gọi nhỡ của anh.
Lúc đó tôi đang chơi rất vui nên hoàn toàn không để ý đến điện thoại.
Tính sơ sơ, anh đã đợi tôi ít nhất ba tiếng đồng hồ.
Đổi lại là tôi thì đã nổi đóa từ lâu rồi.
Vậy mà anh không hề trách tôi lấy một câu.
Mở tủ lạnh ra, bên trong đặt một chiếc bánh kem dâu tây vô cùng đáng yêu.
Trên bánh viết:
“Happy Chinese Valentine's Day.”