Oan Gia Kết Nghĩa

Chương 4: Kết Nghĩa Bất Đắc Dĩ

Khói bạc hà vẫn phảng phất trong tiệm thuốc Lâm Ký khi trời chưa kịp sáng. Dưới ánh nến lay lắt, ba người vây quanh chiếc bàn gỗ, mỗi người mang một tâm trạng khác nhau. Tần Dịch khoanh tay dựa vào cửa, mắt sắc lạnh, không rời khỏi bóng tối ngoài ngõ. Tiểu Vũ ngồi phịch xuống ghế, cầm quạt xếp gõ cộc cộc lên mặt bàn, gương mặt vừa bực bội vừa ngấm ngầm cảnh giác. Chỉ riêng Nhược Lan là vui vẻ, mái tóc buộc cao lắc lư, môi cười khúc khích, tay xoay xoay hộp kim châm mới tinh như khoe chiến tích.

Chưa kịp bàn bạc gì thêm, Nhược Lan đã vỗ tay đánh bốp, giọng vang lên lanh lảnh:

– Hai người, lại đây! Ta có việc trọng đại muốn tuyên bố!

Tần Dịch nhíu mày, môi nhếch lạnh nhạt:

– Lại trò mới gì nữa đây?

Tiểu Vũ liếc Nhược Lan, mắt cảnh giác:

– Lần trước cô bảo ta giả chết để dụ địch, suýt nữa ta cong lưng nằm ba ngày mới dậy nổi. Không chơi nữa đâu!

Nhược Lan xua tay, mặt nghiêm túc hiếm hoi:

– Yên tâm, lần này không giả chết! Nhưng để điều tra thế lực ngầm, hai người nhất định phải kết nghĩa huynh đệ. Dù là giả cũng phải có nghi lễ đàng hoàng!

Tiểu Vũ suýt sặc nước trà, bật cười khan:

– Gì cơ? Kết nghĩa huynh đệ với hắn á? Còn lâu!

Tần Dịch cũng cau mày, ánh mắt lạnh như băng đá:

– Ta và hắn? Không cần thiết.

Nhược Lan chống nạnh, mắt long lanh, giọng cứng rắn:

– Cần chứ! Thứ nhất, thế lực ngầm chỉ tin tưởng kẻ cùng hội cùng thuyền, không có ràng buộc sẽ bị lộ ngay. Thứ hai, hai người cứ cãi nhau mãi, có kết nghĩa thì giả vờ thân thiết càng dễ qua mặt thiên hạ. Thứ ba… ta thích!

Lý do cuối cùng khiến cả hai im bặt, chỉ biết nhìn nhau ngao ngán. Tiểu Vũ khẽ búng quạt vào trán Nhược Lan:

– Đạo nghĩa giang hồ giờ biến thành trò cưng chiều của cô rồi hả?

Nhược Lan hớn hở lấy ra một cuộn lụa đỏ, một bầu rượu men ngọc và hai chiếc chén nhỏ, bày lên bàn như chuẩn bị đại lễ:

– Đêm nay, dưới ánh trăng, trước mặt thần y tổ tiên nhà ta, hai người kết nghĩa. Từ nay sống chết có nhau, phúc họa cùng chia! Ta làm chủ lễ, ai dám cãi?

Tiểu Vũ định phản đối, nhưng nghĩ tới việc cần thâm nhập ổ nhóm của Trần Quân Tử, cuối cùng đành gật đầu chấp nhận:

– Được thôi, nhưng chỉ là giả thôi đấy nhé!

Tần Dịch khoanh tay, giọng trầm thấp:

– Nếu giúp điều tra, miễn cưỡng theo ý cô.

Nhược Lan mừng rỡ, rót rượu vào hai chén, nhúng đầu kim châm vào từng chén rồi nhanh tay chích vào ngón tay Tiểu Vũ và Tần Dịch, mỗi người một giọt máu.

– Rượu này ta pha thêm hoa cúc, uống xong đảm bảo sáng mai không đau đầu, lại đẹp da! Còn kim châm này, vô trùng tuyệt đối!

Tiểu Vũ nhăn mặt, nhưng không còn đường lui, đành đưa ngón tay. Tần Dịch cũng im lặng, không nói một lời.

Nhược Lan nâng chén, ánh mắt tinh quái:

– Nào, đọc lời thề đi! Ai trước?

Tiểu Vũ làm bộ trịnh trọng, nhưng giọng vẫn ngấm ngầm trêu chọc:

– Ta, Lâm Tiểu Vũ, hôm nay kết nghĩa với Tần Dịch, từ nay là huynh đệ. Nếu phụ nghĩa, xin trời tru đất diệt, kiếp sau làm mèo cho Nhược Lan nuôi!

Tần Dịch bật cười, ánh mắt dịu đi hiếm thấy. Nhược Lan vỗ tay cười khoái chí, suýt làm đổ bầu rượu.

Tần Dịch nâng chén, giọng trầm mà hàm ý sâu xa:

– Ta, Tần Dịch, kết nghĩa cùng Lâm Tiểu Vũ, sống chết có nhau, cùng điều tra chân tướng. Nếu nuốt lời, đời này bị chó nhà Tiểu Vũ rượt ba năm!

Cả ba phá lên cười. Nhược Lan hô lớn:

– Trời đất chứng giám! Uống!

Hai người cụng chén, rượu pha máu nuốt xuống cổ, cay nồng đến tận tim gan. Tiểu Vũ nhăn mặt, nhưng cảm thấy luồng khí nóng lan tỏa khắp người, tinh thần phấn chấn lạ thường.

Nhược Lan đắc ý:

– Đó là bí dược nhà họ Đỗ! Có bị thương cũng mau lành hơn người thường.

Tần Dịch đứng dậy, phủi bụi trên áo, giọng dứt khoát:

– Kết nghĩa xong, bàn chuyện chính đi. Nhược Lan, kể rõ các mối quan hệ của Trần Quân Tử và thế lực ngầm.

Nhược Lan thu dọn bàn, vừa nhét kim châm vào tay áo Tiểu Vũ vừa nói:

– Chút nữa hai người đóng vai huynh đệ chí cốt, đến hiệu cầm đồ dò la tin tức. Ta sẽ giả làm khách mua thuốc quý, đánh lạc hướng đám tai mắt của Hạ Mộc Phong.

Tiểu Vũ xoa tay, mắt sáng rực:

– Tốt! Để xem tên Trần Quân Tử giảo hoạt kia giấu gì. Dám lừa cả thiên hạ, ta sẽ cho hắn biết thế nào là Thanh Phong Vũ!

Tần Dịch liếc nàng, giọng lạnh mà hàm ý quan tâm:

– Đừng để lộ sơ hở, huynh đệ mà bị phát hiện là nguy to.

Tiểu Vũ bĩu môi:

– Sợ gì, ta diễn vai huynh đệ còn giỏi hơn vai… nữ hiệp ấy!

Nhược Lan nháy mắt, giọng trêu ghẹo:

– Nhớ là huynh đệ, không phải phu thê nhé!

Tiểu Vũ đỏ mặt, lườm Nhược Lan rồi kéo tay áo Tần Dịch:

– Đi thôi, trời còn tối, càng dễ trà trộn.

Ba người chia nhau xuất phát. Nhược Lan lẩn vào bóng tối trước, còn Tiểu Vũ và Tần Dịch sóng bước về phía hiệu cầm đồ lớn nhất kinh thành.

***

Hiệu cầm đồ “Phú Quý Đường” của Trần Quân Tử vẫn sáng đèn, đèn lồng đỏ treo dày đặc ngoài hiên, bên trong mùi bạc và mực trộn lẫn, hàng hóa chất đống. Mấy tên gia nhân áo gấm thêu rồng, mặt mày bặm trợn, vừa thấy khách lạ đã chặn lại:

– Đêm khuya thế này, hai vị vào cầm gì? Có hàng quý không?

Tiểu Vũ búng quạt xếp, cười nhạt:

– Cầm tình nghĩa, bán chữ tín, đổi lấy bí kíp võ lâm, được không?

Tên gia nhân sững người, rồi hấp tấp gọi lớn:

– Có khách quý! Mau mời lão gia ra!

Chỉ chốc lát, Trần Quân Tử xuất hiện, đầu bóng lưỡng, thân hình lùn mập, áo gấm rực rỡ như sắp đi dự hội. Hắn cười nắc nẻ, râu mép rung rinh:

– Ai da, hai vị công tử, nửa đêm không ngủ, đến đây chắc có đại sự?

Tần Dịch lạnh lùng nhìn thẳng:

– Trần lão bản, chúng ta là huynh đệ kết nghĩa, muốn hợp tác làm ăn lớn. Nghe đồn Trần gia có đủ món quý hiếm thiên hạ, không biết có bán cả bí kíp thất truyền không?

Trần Quân Tử thoáng biến sắc, nhưng lập tức cười xòa:

– Bí kíp? Khách quý nói đùa, ta chỉ nghe qua lời đồn, nào dám giữ trong nhà! Nhưng hai vị là huynh đệ kết nghĩa, chắc chắn có ý lớn. Hay cho ta xem chút hàng thế chấp?

Tiểu Vũ cười khẩy, rút quạt xếp xoay một vòng:

– Thanh Phong Vũ, binh khí đứng hàng thập đại trên Giang Hồ Bảng, đủ chưa?

Trần Quân Tử mắt sáng rỡ, định vồ lấy, nhưng Tiểu Vũ thu quạt lại, lắc đầu:

– Xem thôi, đừng mơ lấy.

Tần Dịch bước lên, rút ngọc bội khắc chữ “Thiên”:

– Đây là tín vật của Thiên Huyền Môn. Ta muốn hỏi, gần đây có ai rao bán bí kíp “Vân Yên Tán Ảnh” không?

Trần Quân Tử nuốt nước bọt, mắt láo liên dò xét:

– Hai vị… thật sự kết nghĩa? Không phải diễn trò lừa ta chứ?

Tiểu Vũ nhìn Tần Dịch, cố nhịn cười:

– Không tin thì thôi! Đêm qua tụi ta uống rượu pha máu, thề sống chết có nhau. Nếu không tin, ta rạch tay luôn cho xem!

Trần Quân Tử vội xua tay:

– Tin, tin! Ai dám nghi ngờ huynh đệ chí cốt!

Hắn kéo hai người vào phòng trong, đóng chặt cửa, hạ giọng:

– Quả thật có kẻ đang tìm mua bí kíp, hỏi thăm cả sổ tay luyện nội công của Lâm gia. Đêm qua ngõ Bạch Đằng có người áo đen xuất hiện, chắc là Hạ Mộc Phong. Hai vị nên cẩn thận!

Tần Dịch gật đầu:

– Hắn có liên hệ với Trần gia không?

Trần Quân Tử cười gượng:

– Không đâu! Ta chỉ làm ăn nhỏ, ai thuê thì nhận, ai dọa thì tránh. Bí kíp ấy, nghe nói trong tay một tiểu tử cải nam trang, ai cũng săn lùng ráo riết!

Tiểu Vũ nheo mắt:

– Tiểu tử đó tên gì?

Trần Quân Tử hạ giọng:– Nghe đồn là Lâm Tiểu Vũ, con nhà Lâm Ký. Nhưng… cũng có người bảo thực ra là nữ cải nam trang, xinh đẹp tuyệt trần!

Tiểu Vũ suýt cắn trúng lưỡi, Tần Dịch trừng mắt lườm Trần Quân Tử.

– Ai tung tin đó? – Tần Dịch hỏi, giọng sắc lạnh.

Trần Quân Tử rụt cổ:

– Ta không biết! Giang hồ đồn đại, tai mắt khắp nơi. Nhưng các vị yên tâm, ta tuyệt đối không bán đứng bạn bè, chỉ tiết lộ cho huynh đệ kết nghĩa thôi!

Tiểu Vũ nghiến răng, tay siết chặt quạt xếp. Đúng lúc đó, tiếng động ngoài cửa vang lên. Một tên gia nhân chạy vào, mặt tái mét:

– Lão gia, người của Hạ Mộc Phong tới!

Trần Quân Tử biến sắc, vội vàng đứng dậy:

– Hai vị, mau trốn vào kho phía sau! Để ta ứng phó!

Tần Dịch kéo Tiểu Vũ lủi vào kho hàng, vừa kịp lách qua đống hòm gỗ. Tiểu Vũ thì thầm:

– Tên Trần Quân Tử này giảo hoạt, chắc chắn giấu gì đó.

Tần Dịch gật nhẹ:

– Kho này có lối thoát, lát nữa ta sẽ dò xét.

Ngoài sảnh, tiếng cười ma quái vang lên. Hạ Mộc Phong lững thững tiến vào, áo choàng đen phủ kín, mắt dài sắc lạnh như rắn độc:

– Trần lão bản, nghe nói có “huynh đệ kết nghĩa” trà trộn vào hiệu cầm đồ, ngươi thấy ai khả nghi không?

Trần Quân Tử nuốt nước bọt, cười nịnh:

– Dạ, không có! Chỗ ta toàn khách quen, ai cũng đàng hoàng!

Hạ Mộc Phong quét mắt một vòng, dừng trước cửa kho:

– Trong này có gì lạ không?

Trần Quân Tử hấp tấp chắn trước cửa:

– Toàn hàng tồn, ngài muốn xem thì cứ xem!

Hạ Mộc Phong nhếch môi, vung tay, làn khói độc xanh biếc tỏa ra. Tần Dịch kéo Tiểu Vũ rúc sâu vào góc tối, tay bịt miệng nàng. Tiểu Vũ rùng mình, nhưng đã thủ sẵn lọ thuốc giải của Nhược Lan, lén nhét vào tay áo Tần Dịch.

Ngoài kia, Hạ Mộc Phong đẩy cửa kho, bóng áo đen lướt vào, hơi lạnh phả sát gáy. Tiểu Vũ nín thở, vận nội lực, cố giữ nhịp tim ổn định. Tần Dịch áp sát tường, mắt sắc như chim ưng, tay đặt lên chuôi kiếm.

Ngay khoảnh khắc ấy, tiếng la thất thanh vang lên ngoài phố:

– Cháy! Cháy rồi! Cứu với!

Tiếng người ồn ào, lửa bùng lên phía cửa hiệu. Hạ Mộc Phong cau mày, quay phắt ra ngoài. Trần Quân Tử mừng rỡ, hô lớn:

– Cháy thật rồi! Mau dập lửa!

Tần Dịch nắm tay Tiểu Vũ, lao vọt ra cửa sau. Khói độc tan dần, cả hai lủi qua ngõ nhỏ, thở phào nhẹ nhõm.

***

Bên ngoài, Nhược Lan cầm đèn lồng hồng, mặt tươi rói, vẫy tay:

– Mau lên, ta đốt rơm làm mồi nhử cho Hạ Mộc Phong! Hai người thoát chưa?

Tiểu Vũ cười hì hì:

– Thoát rồi! May có quân sư, không thì thành “vong hồn dưới chưởng” rồi!

Tần Dịch gật đầu, mắt ánh lên ý khen:

– Nhược Lan, lần này lập công lớn.

Nhược Lan đắc ý:

– Ta là ai chứ! À mà, hai người diễn vai huynh đệ ổn không?

Tiểu Vũ bĩu môi:

– Ổn thì ổn, nhưng trò “kết nghĩa” này lắm rắc rối quá! Tên Trần Quân Tử còn đồn ta là nữ cải nam trang!

Nhược Lan che miệng cười khúc khích:

– Tin đồn truyền nhanh lắm! Càng phải diễn cho tròn vai, kẻo lộ cả đám!

Tần Dịch nhìn Tiểu Vũ, giọng trầm thấp:

– Ngươi nên cẩn thận hơn. Nếu Hạ Mộc Phong biết ngươi là nữ, không chỉ Lâm gia gặp nguy.

Tiểu Vũ cụp mắt, lòng thoáng chùng xuống, nhưng chỉ một thoáng, nàng lại cười rạng rỡ:

– Đã lên đường là không sợ! Ta chỉ mong huynh đệ Tần Dịch, đừng để ta chết oan thôi!

Tần Dịch bật cười, hiếm khi thật lòng:

– Đã kết nghĩa, sống chết có nhau. Ngươi chết, ta cũng chẳng yên.

Nhược Lan khoác tay cả hai, kéo về phía chợ đêm:

– Được rồi, phải dò la tung tích bí kíp, đồng thời tìm chứng cứ minh oan cho cha Tiểu Vũ. Ta đã chuẩn bị ít “đặc sản” độc dược, ai cản đường, ta cho chạy quanh thành mười vòng!

Tiểu Vũ ré lên:

– Đừng, lần trước ta uống thử, suýt chạy mất dép!

Ba người vừa đi vừa cười, hòa vào dòng người tấp nập nơi chợ đêm, ánh trăng bạc rắc lên mái tóc, soi rõ nét quyết tâm trong ánh mắt mỗi người.

***

Ở một căn phòng tối, Hạ Mộc Phong khoanh chân, trên bàn là miếng ngọc bội dính máu. Hắn v**t v*, môi nhếch cười lạnh:

– “Huynh đệ kết nghĩa”... Các ngươi tưởng qua mặt được ta sao?

Một bóng người nhỏ thó cúi rạp dưới đất, là thuộc h* th*n tín:

– Chủ nhân, Trần Quân Tử có vẻ đang ngấm ngầm liên lạc với họ. Có cần trừ khử?

Hạ Mộc Phong lắc đầu:

– Không vội. Để hắn làm mồi nhử. Ta muốn xem “huynh đệ” ấy che giấu bí mật gì…

Ánh nến lay động, bóng áo đen như quỷ mị in lên tường, nặng nề bao trùm.

***

Sáng hôm sau, Tiểu Vũ tỉnh dậy trong kho thuốc, lưng đau mỏi. Nàng bò dậy, thấy Tần Dịch đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Nhược Lan vẫn ngủ say, miệng còn lẩm bẩm “đẩy thuyền, đẩy thuyền”.

Tiểu Vũ rón rén tới bên Tần Dịch:

– Ngủ không yên à?

Tần Dịch không quay lại, giọng dịu hẳn:

– Đêm qua nghĩ mãi. Nếu không tìm ra chứng cứ, cha ngươi và sư phụ ta đều không thoát tội oan. Hạ Mộc Phong bắt đầu nghi ngờ, thời gian không còn nhiều.

Tiểu Vũ mím môi, ánh mắt kiên định:

– Ta sẽ không để cha chết oan. Cũng không để ngươi gánh tội thay sư phụ.

Tần Dịch quay sang, nhìn nàng thật lâu. Dưới ánh sáng sớm, gương mặt bôi trét vẫn lấp lánh sinh khí.

– Ngươi thật sự không sợ sao?

Tiểu Vũ bật cười, vung quạt xếp:

– Sợ chứ! Nhưng sợ cũng không trốn được. Đã kết nghĩa, ta có chết cũng lôi ngươi theo!

Tần Dịch nhếch môi:

– Được. Vậy cùng liều một phen.

Tiếng đập cửa dồn dập vang lên. Nhược Lan bật dậy, tóc rối tung, hét:

– Ai đó? Đang mơ đẹp mà phá!

Một tiểu đồng chạy vào, tay cầm phong thư:

– Có người gửi cho Lâm Tiểu Vũ và Tần Dịch! “Nếu muốn minh oan, tối nay tới miếu hoang phía tây thành, mang theo bí kíp, một mình đến. Nếu không, sẽ có người chết”!

Tiểu Vũ và Tần Dịch nhìn nhau, sắc mặt cùng biến đổi. Nhược Lan nhào tới, chụp thư, ngửi ngửi rồi lẩm bẩm:

– Có mùi độc… pha rất khéo, người thường không nhận ra. Chắc chắn là Hạ Mộc Phong!

Tần Dịch siết nắm tay:

– Hắn muốn dụ chúng ta vào bẫy.

Tiểu Vũ nhíu mày:

– Nhưng nếu không đi, hắn sẽ hại người vô tội. Ta không thể khoanh tay đứng nhìn.

Nhược Lan bặm môi, mắt ánh tia ranh mãnh:

– Được rồi, để ta chuẩn bị. Tối nay, ba người chúng ta sẽ cho Hạ Mộc Phong biết thế nào là “oan gia kết nghĩa”!

Nắng sớm tràn qua ô cửa, tiếng rao hàng vang vọng ngoài phố. Một chương mới đang mở ra, bí mật miếu hoang phía tây thành chờ họ vén màn. Phía trước hiểm nguy, nhưng cũng là hy vọng: bởi đã kết nghĩa, từ nay sống chết có nhau, không ai đơn độc giữa giang hồ sóng gió.