Trăng non vắt ngang đỉnh miếu hoang, ánh sáng bạc trải lên mái ngói lở loét, lặng lẽ soi ba bóng người ép sát mép tường. Gió đêm rít qua lùm tre, mang theo mùi ẩm mốc và một chút hồi hộp pha lẫn khẩn trương. Lâm Tiểu Vũ nhón chân ngó nghiêng, tay xiết chặt cây quạt xếp Thanh Phong Vũ như thể chỉ cần buông lỏng là mọi can đảm sẽ trôi tuột đi mất. Tần Dịch đứng bên, mắt nhíu lại, một tay đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt lạnh lùng nhưng thần sắc căng thẳng. Đỗ Nhược Lan thì chẳng buồn che giấu sự run rẩy, hai tay ôm chặt túi vải, môi lẩm bẩm như đang điểm danh số độc dược mang theo, cứ như sắp đi buôn chứ không phải đi cứu người.
Tần Dịch thấp giọng, đôi mắt không rời khỏi cửa điện tối om:
– Ta vào trước, hai người ở sau. Nếu có bất trắc, ta sẽ ứng phó nhanh hơn.
Tiểu Vũ nhếch môi, cố tỏ vẻ khinh đời:
– Ngươi vào trước, chẳng phải dễ bị úp sọt à? Đã nói kết nghĩa là cùng vào, cùng ra, cùng… chết thì chết chung, khóc cũng khóc tập thể!
Nhược Lan lí nhí chen vào:
– Ta… thật ra không muốn chết đâu. Nhưng nếu hai người vào trước, chắc chắn sẽ cãi nhau, rốt cuộc lộ hết dấu vết. Ta mang bột tiêu cay, ai bị bắt thì rắc vào mắt chúng nó là xong!
Tiểu Vũ trừng mắt:
– Thế nhỡ rắc vào mắt mình thì sao?
– Thì… nhắm lại! – Nhược Lan đáp tỉnh queo, còn rút ra một lọ nhỏ lắc lắc như minh họa.
Tần Dịch hít sâu, thầm nghĩ “huynh đệ kết nghĩa” này quả là nợ đời. Hắn liếc sang Tiểu Vũ, ánh trăng hắt lên gương mặt lấm lem, chỉ thấy đôi mắt sáng như sao, trong lòng bỗng dịu lại lạ thường.
Cả ba lặng lẽ băng qua sân gạch, tới trước cửa điện. Tiểu Vũ khẽ nhăn mũi:
– Có mùi… khói độc. Nhược Lan, thuốc giải đâu?
Nhược Lan lập tức nhét vào miệng mỗi người một viên nhỏ:
– Giải độc tạm thời, đắng thôi, không chết được đâu!
Tiểu Vũ vừa ngậm vừa suýt nhổ ra, Tần Dịch thì cau mày chịu trận. Cánh cửa mục nát được Tần Dịch đẩy nhẹ, tiếng kẽo kẹt vang lên rợn người. Một làn khói xám lững lờ tràn ra, lành lạnh như hơi thở oan hồn.
Ánh đèn lồng leo lét hắt lên nền đất loang lổ, lờ mờ hiện ra bóng áo đen ngồi xếp bằng giữa điện. Không phải Hạ Mộc Phong, chỉ là thuộc h* th*n tín, mặt che kín, ánh mắt sáng quắc như dã thú. Sau lưng hắn, hai gã áo đen cầm đoản đao đứng im lìm như tượng.
– Đến rồi à? – Giọng hắn vang lên, lạnh như băng giá.
Tần Dịch bước lên, giọng trầm:
– Người đâu?
Tên áo đen liếc sang Tiểu Vũ, môi nhếch cười:
– Người các ngươi muốn cứu vẫn còn sống. Nhưng muốn đổi mạng họ, phải giao bí kíp ra.
Tiểu Vũ bật cười, ánh mắt láu lỉnh:
– Đổi lấy bí kíp rồi giết người diệt khẩu, ngươi tưởng ta ngốc chắc?
Tên áo đen cười khẩy, tiếng cười sắc như kéo lướt trên đá:
– Không thử làm sao biết? Đêm nay, các ngươi không ai ra khỏi đây nguyên vẹn đâu…
Hắn vừa dứt lời, hai tên sát thủ sau lưng đã lao tới, đao ánh lên dưới trăng lạnh. Tần Dịch vận chưởng, “Huyền Vũ Chưởng” cuộn gió, đánh bật bọn chúng ra xa. Tiểu Vũ không chịu kém, quạt xếp vung ra, chiêu “Thanh Phong Lạc Diệp” nhẹ như gió thoảng, ép đối phương lùi lại.
Nhược Lan vội vã ném một nắm kim châm, một tên sát thủ trúng phải lập tức loạng choạng, cổ tím bầm rồi ngã gục.
– Độc của Đỗ đại tiểu thư, không ai thoát! – Nhược Lan đắc ý thì thầm, mắt sáng rực.
Tên cầm đầu bất ngờ vung tay, khói đen phun ra từ tay áo, mùi ngai ngái lan khắp phòng. Tiểu Vũ vừa hít phải đã hoa mắt, chân tay rệu rã. Tần Dịch kịp kéo nàng lùi lại, vung chưởng xua khói. Nhưng bọn sát thủ dường như không hề hấn gì, tiếp tục lao vào như thú dữ.
Tên cầm đầu đổi chiêu, đao pháp quái dị, thân pháp như bóng ma. Tần Dịch vung chưởng đỡ, cảm nhận được lực đạo đối phương mềm như bông mà mạnh như sóng ngầm, chẳng giống chút nào với võ công chính phái.
– Cẩn thận! – Hắn quát, – Đây là “Ảnh Hồn Chưởng” của Hạ Mộc Phong!
Tiểu Vũ lùi lại, nhưng tên sát thủ thứ hai đã vòng ra phía sau, đao chém ngang gáy. Nàng xoay người, quạt xếp bật mở, “Yên Phong Hồi Ảnh” vừa vặn che chắn, lưỡi đao dừng lại cách mặt nàng nửa tấc, sát khí rợn người.
Tần Dịch lập tức đạp mạnh vào tên sát thủ, giải vây cho Tiểu Vũ. Cùng lúc, một tên khác nhảy lên xà nhà, phóng xuống Nhược Lan.
– Oái! – Nhược Lan hét lên, ném lọ nước xanh lục vào mặt đối thủ. Tên kia né được nhưng áo đã thủng lỗ, bốc khói lạ.
Trận chiến càng lúc càng ác liệt, bọn sát thủ phối hợp vây ba người vào giữa. Tiểu Vũ thấy Tần Dịch đã bắt đầu thấm mệt, áo trắng rách tả tơi, lòng như lửa đốt.
Một tên áo đen phóng ám khí về phía nàng, Tiểu Vũ xoay người, “Vân Yên Tán Ảnh” xuất hiện, thân hình mờ đi, ám khí xuyên qua người nàng rồi c*m v** tường, để lại vết lõm sâu hoắm. Tên sát thủ chưa kịp định thần, đã thấy bóng người thấp thoáng sau lưng, quạt vung lên, gió lạnh lùa vào cổ. Hắn gục xuống, mắt trợn trừng.
Tần Dịch vừa chiến đấu vừa liếc nhìn, kinh ngạc nhận ra chiêu “Vân Yên Tán Ảnh” – tuyệt kỹ thất truyền mà hắn chỉ nghe trong truyền thuyết. Tiểu Vũ từ khi nào học được? Lại còn nội lực phát ra mạnh mẽ, vượt xa một tiểu tử “học lỏm” như nàng.
Hắn không kịp nghĩ nhiều, hét lớn:
– Tiểu Vũ, nội lực của ngươi…?
Tiểu Vũ cũng ngỡ ngàng, lòng bàn tay râm ran, khí huyết như bùng cháy, sức mạnh trào dâng.
– Ta… cũng không biết! Lúc nguy hiểm, tự dưng thấy cả người như lên cơn sốt!
Nhược Lan núp sau cột, mắt tròn xoe:
– Hay là ngươi uống nhầm thuốc bổ của ta hồi sáng rồi?
Tiểu Vũ nhăn mặt:
– Thuốc bổ gì mà bổ… nổ phổi thế này!
Tên cầm đầu thấy tình thế bất lợi, liền rút ra viên đạn nhỏ, bóp mạnh. Một tiếng nổ khô khốc vang lên, khói đen cuộn đặc che kín gian điện. Tần Dịch kéo Tiểu Vũ và Nhược Lan núp sau bàn thờ, hét:
– Bịt mũi lại, đừng hít vào!
Giữa làn khói hỗn loạn, bọn sát thủ lao vào. Tần Dịch chưa kịp rút kiếm, chỉ kịp lấy thân mình che chắn cho Tiểu Vũ và Nhược Lan. Một nhát đao sượt qua tay hắn, máu nhỏ xuống đất.
Tiểu Vũ thấy thế, mắt đỏ hoe, trong người lại dâng trào luồng sức mạnh lạ. Nàng đẩy Tần Dịch ra, vung quạt xếp, gió nổi lên dữ dội. Một chiêu “Vân Yên Tán Ảnh” hoàn chỉnh, lần này không còn vụng về, mà linh hoạt, sắc bén như có thần lực hộ thân.
Tên sát thủ lùi lại, nhưng đã bị gió quạt cuốn lấy, thân hình chao đảo. Tần Dịch lập tức vung chưởng, hợp lực với Tiểu Vũ, hai luồng nội lực gặp nhau, vang lên tiếng nổ lớn. Sát thủ bị đánh văng vào tường, bất tỉnh.Không khí lắng lại trong khoảnh khắc. Tiểu Vũ th* d*c, tay run lên, mồ hôi túa ra trán. Tần Dịch ôm lấy vai nàng, lo lắng:
– Ngươi không sao chứ? Cảm thấy thế nào?
Tiểu Vũ gượng cười:
– Như vừa uống rượu mạnh, nóng bừng cả người. Nhưng… thú vị thật!
Nhược Lan quăng cho hai người mỗi người một viên thuốc:
– Uống đi, giải độc còn lại. Lát nữa ta kiểm tra xem ngươi có mọc thêm sừng không!
Tần Dịch khẽ nhăn mặt:
– Ngươi lúc nào cũng đùa!
– Không đùa đâu, mọc sừng thì ta bán cho thợ làm sừng trâu!
Tiểu Vũ bật cười, suýt sặc thuốc. Nhưng tiếng cười chưa kịp dứt, ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân dồn dập. Một toán áo đen khác tràn vào, dẫn đầu là một bóng dáng cao gầy, áo choàng đen bay phấp phới, gương mặt trắng bệch lạnh lẽo.
Hạ Mộc Phong xuất hiện, nụ cười ma quái cong trên môi:
– Đúng là “huynh đệ kết nghĩa”, phối hợp không tệ. Tiếc là, đêm nay, các ngươi khó thoát khỏi đây.
Tiểu Vũ giơ quạt xếp, ánh mắt ranh mãnh:
– Ngươi nói nhiều quá! Có bản lĩnh thì nhào vô, đừng múa miệng!
Tần Dịch nắm chặt tay, mắt không rời đối thủ. Hắn cảm nhận rõ khí thế Hạ Mộc Phong khác hẳn đám sát thủ lúc nãy. Ngoài miếu, trăng lạnh trải khắp mái ngói, gió đêm gào rít.
Hạ Mộc Phong vung tay, khói độc đen đặc bao phủ gian điện. Hắn lao tới như bóng ma, “Ảnh Hồn Chưởng” cuộn theo từng đợt gió lạnh. Tần Dịch vung chưởng nghênh chiến, khí kình va chạm, vang tiếng nổ trầm đục.
Tiểu Vũ tranh thủ dùng khinh công, thân hình nhẹ như gió, quạt xếp xoay tít, “Vân Yên Tán Ảnh” tản ra bóng quạt mờ ảo. Nhưng Hạ Mộc Phong như đoán trước, lướt đi tránh né dễ dàng. Hắn bật cười:
– Tiểu tử, nội lực của ngươi… lạ thật. Không giống bất kỳ môn phái nào. Ngươi là ai?
Tiểu Vũ nghênh mặt:
– Ta là kẻ thích đánh nhau, thích cà khịa, ghét vòng vo!
Nhược Lan tranh thủ ném kim châm về phía thuộc hạ, nhưng lần này bọn áo đen phòng bị kỹ, lập tức chia nhau vây chặt ba người. Một tên sát thủ bất ngờ phóng tới, đao nhắm thẳng Nhược Lan. Tiểu Vũ lao ra chắn, quạt xếp cản đao, máu rịn ra ở tay áo.
Tần Dịch vừa giận vừa lo, hét:
– Đừng liều mạng!
Tiểu Vũ cắn răng:
– Ngươi lo cho ta làm gì, tập trung mà đánh đi!
Hạ Mộc Phong cười gằn, hai tay hợp lại, “Ảnh Hồn Chưởng” tung ra, khí độc dày đặc như màn đêm nuốt chửng ánh trăng. Tần Dịch vận toàn lực, “Huyền Vũ Chưởng” đối đầu trực diện, hai luồng khí va vào nhau, bụi đất rơi lả tả.
Tiểu Vũ thấy cơ hội, lướt nhẹ như không, nội lực bùng cháy, quạt xếp xoay vù vù, chiêu “Vân Yên Tán Ảnh” tung ra bóng quạt tán loạn. Lần này, Hạ Mộc Phong cũng phải lùi nửa bước, ánh mắt đầy kinh ngạc.
– Tuyệt kỹ này… Không thể nào! – Hắn lẩm bẩm, rồi cười lạnh, – Đáng tiếc, ngươi chưa đủ lực khống chế!
Hắn vung chưởng phản kích, nội lực hút ngược lại, Tiểu Vũ choáng váng, suýt ngã xuống. Tần Dịch vội đỡ lấy nàng, đồng thời tung chưởng phản công. Hai người phối hợp, nội lực hòa làm một, tạo thành vòng phòng thủ vững chắc. Gió quạt, chưởng lực, ánh sáng xanh lam bừng lên dưới trăng, vẽ một vòng tròn bảo vệ cả ba.
Nhược Lan nhanh trí, dúi vào tay Tiểu Vũ một viên đạn khói:
– Ném vào mặt hắn đi!
Tiểu Vũ bật cười, ném mạnh. Đạn khói vỡ tung trước mặt Hạ Mộc Phong, khói vàng bốc lên xộc vào mũi. Hắn cau mày, mắt đỏ ngầu, phải lùi lại.
– Tiểu yêu quái! – Hắn gầm lên, – Đêm nay, các ngươi không thoát đâu!
Ngoài sân, tiếng vó ngựa dồn dập, ánh đuốc sáng rực. Viện binh đã tới. Hạ Mộc Phong liếc mắt ra cửa, cười lạnh:
– Hôm nay ta không cần giết các ngươi. Nhưng nhớ kỹ, nội lực của ngươi… sẽ là món quà ta lấy về!
Hắn tung khói độc che mờ lối đi, bóng áo đen biến mất trong chớp mắt, chỉ còn lại mùi tanh lạnh và tiếng cười quỷ dị vang vọng.
Tiểu Vũ dựa vào vai Tần Dịch, mệt lả. Nhược Lan vội đỡ lấy cả hai, run run:
– Lần sau… đừng để ta phải gặp hắn nữa nhé!
Tần Dịch siết vai Tiểu Vũ, giọng nghiêm nghị:
– Nội lực của ngươi… không thể xem thường. Ngươi phải kể cho ta biết hết!
Tiểu Vũ mím môi, ánh mắt phức tạp, vừa tự hào vừa lo lắng:
– Ta cũng muốn biết… vì sao càng nguy hiểm, sức mạnh lại càng bùng lên dữ dội thế này…
Ngoài sân, tiếng người lao xao vang lên. Đèn lồng treo trên xe ngựa chiếu sáng một góc miếu hoang. Có tiếng gọi lớn:
– Tần Dịch! Lâm Tiểu Vũ! Có ai trong đó không?
Tần Dịch đáp, giọng trầm:
– Chúng ta ở đây! Mau vào cứu người!
Đám người ùa vào, dìu ba người ra khỏi miếu. Ánh trăng nhạt nhòa soi lên mái tóc rối bù của Tiểu Vũ, lấp lánh giọt mồ hôi trên trán Tần Dịch. Nhược Lan kéo hai người đi, miệng không quên lẩm bẩm:
– Lần sau nhất định phải mang nhiều thuốc bổ hơn. Có khi Tiểu Vũ lột xác thành thần tiên thật ấy chứ!
Tần Dịch nhìn sang Tiểu Vũ, ánh mắt nặng trĩu suy tư. Tiểu Vũ cười méo xệch, quạt xếp khua nhè nhẹ, trong đầu vang lên một câu hỏi chưa có lời đáp: “Sức mạnh này… rốt cuộc là từ đâu mà có?”
Phía xa, bóng áo choàng đen của Hạ Mộc Phong lẩn khuất giữa những rặng tre, nụ cười lạnh lẽo còn vương trên môi. Đêm tập kích dưới trăng khép lại, nhưng bí mật về nội lực kỳ lạ của Tiểu Vũ chỉ vừa hé mở. Đâu đó ngoài kia, một âm mưu mới đang lặng lẽ hình thành, chờ chực cuốn họ vào vòng xoáy hiểm nguy tiếp theo…