Oan Gia Kết Nghĩa

Chương 3: Bí Ẩn Từ Lâm Ký

Nắng ban mai vừa rọi qua mái ngói, Lâm Tiểu Vũ đã tỉnh giấc, mắt còn ngái ngủ, tóc tai rối bù chẳng khác gì ổ quạ. Nàng khịt mũi, vơ đại chiếc áo khoác, vội vã rời khỏi phòng trước khi bất kỳ ai kịp nhận ra bộ dạng ngái ngủ của mình. Dưới đại sảnh nhà trọ, Nhược Lan đã ngồi sẵn bên bàn, tay cầm bánh bao, miệng dính chút bột trắng, trông chẳng khác gì tiểu thư nhà ai mới trốn bếp ra.

– Dậy sớm vậy? – Nhược Lan nhướng mày, đặt trước mặt Tiểu Vũ một bát cháo nóng hổi – Ta biết thế nào huynh cũng không ngồi yên, chuẩn bị sẵn cho huynh đây. Ăn đi, lấy sức mà đối phó bọn cáo già ngoài kia!

Tiểu Vũ ngáp dài, vừa ăn vừa lầm bầm:

– Có gì to tát đâu, chỉ là đi hỏi vài câu rồi về. Ai dám lừa ta, ta cho ăn quạt ngay!

Nhược Lan cười khúc khích, mắt lấp lánh tinh nghịch:

– Đừng vội mạnh miệng, ở kinh thành này, cáo đội lốt người nhiều hơn cả chó mèo. Nhớ, đến hiệu cầm đồ Trần Quân Tử thì đừng tin ai ngoài bản thân, cũng đừng để rơi mất túi tiền!

Tiểu Vũ bĩu môi:

– Ta không dại tới mức bị lừa đâu. Nếu cần, khinh công lên mái nhà chạy cũng kịp.

Chưa kịp nhai xong miếng cháo, Tần Dịch đã xuất hiện, dáng dấp chỉnh tề, ánh mắt lướt qua hai người như gió lạnh đầu đông.

– Ăn xong đi luôn, chậm trễ là Trần Quân Tử lại chuồn mất. Loại người ấy, hôm nay ở đây, mai đã chạy sang phía khác bán tin cho tà phái rồi.

Tiểu Vũ nhìn Tần Dịch, không bỏ lỡ cơ hội châm chọc:

– Sư huynh chắc cả đêm không ngủ, lo mất mặt với sư môn hay sợ ai đó cầm nhầm đồ nhà mình?

Tần Dịch đáp gọn:

– Ta chỉ lo có người mới ra giang hồ đã bị người ta lừa bán sang Tây Vực.

Nhược Lan vỗ vai Tiểu Vũ, cười híp mắt:

– Ta đi cùng hai người, phòng khi có màn đấu khẩu, còn có người xem vui!

Tiểu Vũ khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm "con gái nhà ai lắm chuyện", nhưng vẫn ngoan ngoãn theo hai người rời khỏi nhà trọ, bước vào một ngày sóng gió mới.

*

Hiệu cầm đồ Trần Quân Tử nằm trên phố lớn, biển hiệu đỏ rực, chữ vàng sáng choang: “Cầm Cố Như Ý – Nghĩa Khí Đệ Nhất”. Tiếng cười hô hố từ trong vọng ra, mùi mực tàu và bạc hà lẫn vào nhau, khiến người ngoài chưa vào đã thấy... choáng.

Trần Quân Tử ngồi vắt chân trên ghế, tay phe phẩy quạt lông, miệng rộng đến nỗi có thể nuốt trọn quả trứng gà. Vừa thấy khách, hắn lập tức bật dậy, cười toe toét:

– Ba vị thiếu hiệp, sáng sớm đã đến, thật là khách quý! Mời ngồi, mời ngồi, trà thơm bánh nóng, cứ tự nhiên như ở nhà!

Nhược Lan liếc đĩa bánh đậu, thì thào:

– Coi chừng, bánh ở đây ăn vào là đau bụng suốt tuần đấy!

Tiểu Vũ ngồi phịch xuống, quạt xếp gõ nhịp lên mặt bàn, mắt đảo một vòng quan sát từng ngóc ngách. Trần Quân Tử nhăn nhở:

– Tiểu huynh đệ cứ yên tâm, ở đây ngoài ta ra chỉ có vài con chuột béo, chẳng ai dám động vào thứ gì đâu!

Tần Dịch đứng khoanh tay, lạnh lùng:

– Chúng ta không đến uống trà. Ta muốn biết về bí kíp “Thiên Huyền Quyết” và vụ án của Lâm lão tiên sinh. Đừng vòng vo.

Trần Quân Tử cười giả lả, xoa tay:

– Bí kíp gì, vụ án nào? Tiệm này chỉ nhận cầm cố lặt vặt, không dám dây vào chuyện lớn của giang hồ...

Tiểu Vũ chống cằm, giọng đều đều:

– Nói thẳng đi, càng vòng vo càng dễ mất râu mép.

Trần Quân Tử sờ râu, giật nảy mình, vội vàng xua tay:

– Được, được! Ba vị muốn biết gì, chỉ cần không phạm quy củ cầm đồ, ta đều nói hết!

Tần Dịch gằn giọng:

– Đừng giả ngu. Năm ngoái, bí kíp Thiên Huyền Quyết bị đánh cắp, dấu vết cuối cùng xuất hiện ở hiệu này. Sư phụ ta suýt mất mạng, Lâm lão tiên sinh bị bắt. Ngươi không thể vô can.

Trần Quân Tử lau mồ hôi, lí nhí:

– Ta chỉ là thương nhân nhỏ, ai mang gì đến cũng nhận, không hề biết bên trong là gì. Bí kíp gì đó, ta chưa từng thấy mặt!

Tiểu Vũ lật quạt trong tay, ánh mắt tinh quái:

– Nếu không biết, sao trong sổ cầm đồ ghi rõ “hộp gỗ đen, bản thảo viết tay, giá cầm ba trăm lượng vàng, người gửi mang mặt nạ bạc”? Lão bản giải thích sao đây?

Trần Quân Tử cứng họng, mắt đảo như lạc rang, cười gượng:

– À, ghi nhầm thôi! Ai mà để ý từng thứ một...

Nhược Lan nhún vai:

– Lão bản, trên đời có ba loại người: biết, không biết, và giả vờ không biết. Lão chắc chắn là loại thứ ba rồi.

Trần Quân Tử toan cầm ấm trà rót nước, tay run lên, đánh rơi luôn chén trà. Hắn lùi lại, vừa định chuồn vào trong thì bị Tần Dịch kéo lại, giọng lạnh như băng:

– Đừng hòng trốn. Nói thật đi, bí kíp đâu?

Trần Quân Tử mặt tái mét, vội vàng quỳ xuống:

– Đại hiệp tha mạng! Ta chỉ chuyển tin hộ, hộp ấy do một người áo choàng đen, mặt nạ bạc mang đến. Ta chưa kịp mở thì đêm đó có người đột nhập lấy sạch mọi thứ trong kho. Người đó hành động cực nhanh, không để lại dấu vết gì!

Tiểu Vũ nghiêng đầu, giọng sắc sảo:

– Đêm ấy có ai khả nghi ra vào không?

Trần Quân Tử lắp bắp:

– Ta chỉ nhớ ngoài cửa có mùi khói lạ, mèo trong kho lăn ra ngất xỉu. Có bóng người gầy, áo choàng dài, bước chân nhẹ như mèo. Hình như là Hạ Mộc Phong – truyền nhân Ảnh Ma Cốc, nhưng ta không dám chắc!

Nhược Lan thì thào:

– Đúng là mùi khói độc của Hạ Mộc Phong. Hắn đã nhúng tay rồi.

Tần Dịch buông tay, hừ lạnh:

– Ngươi còn giấu gì nữa? Nếu còn quanh co, chớ trách ta ra tay độc ác!

Trần Quân Tử run rẩy, vội vàng khai:

– Sáng hôm sau, có người áo xanh đến hỏi về hộp gỗ, nói là bạn cũ của Lâm lão tiên sinh. Ta thấy hắn khả nghi, không nói thật. Nhưng hắn để lại một bức thư, bảo ai có manh mối thì đến “Quán trà Thanh Tâm” phía đông thành tìm hắn. Thư chỉ ký “Ký”.

Tiểu Vũ cau mày:

– “Ký”? Có liên quan gì tới Lâm Ký không?

Trần Quân Tử lắc đầu:

– Hắn không để tên, chỉ có ký hiệu ấy thôi.

Nhược Lan nghiêng đầu:

– Có thể là người trong tiệm thuốc cũ, hoặc đồng môn của cha huynh. Nên đến quán trà thử xem.

Trần Quân Tử vội níu áo Tiểu Vũ:

– Ba vị đừng nói ta tiết lộ! Nếu Hạ Mộc Phong biết, chắc chắn cạo sạch râu mép ta mất!

Tiểu Vũ cười gian:

– Được thôi, nhưng nếu lão bản bán đứng bọn ta, ta sẽ cho lão nếm thử chiêu “Vân Yên Tán Ảnh”!

Trần Quân Tử mặt mếu, tay run bần bật, chỉ còn biết trông mong vào lòng nhân từ của ba vị “thiếu hiệp”.

Tần Dịch gật đầu, dẫn đầu rời khỏi tiệm. Ra đến ngoài, Nhược Lan ghé tai Tiểu Vũ thì thào:

– Có thấy không? Trần Quân Tử sợ Tần Dịch còn hơn sợ quỷ. Chắc có chuyện khuất tất gì đó...

Tiểu Vũ cười khì:

– Có khi nợ tiền cầm đồ cũng nên!

Tần Dịch liếc nàng, lạnh lùng:

– Ta chỉ nợ ngươi một cái quạt, chưa từng cầm cố gì ở đây.

Tiểu Vũ lắc quạt, giả vờ tiếc rẻ:

– Nếu nghèo quá, ta sẵn lòng chia cho nửa cái bánh bao.

Nhược Lan bật cười:

– Hai người các ngươi, khẩu chiến không biết mệt!

Tiếng ồn phía sau khiến cả ba quay lại. Trần Quân Tử bị hai tên áo đen lôi xềnh xệch vào kho, một tên cầm roi sắt, ánh mắt dữ tợn:

– Lão Trần, nói! Ai đã lấy bí kíp đi? Nếu không, đừng trách bọn ta độc ác!

Trần Quân Tử khóc lóc:

– Ta chỉ bán trà, cầm đồ lặt vặt, không biết bí kíp nào hết!

Tiểu Vũ ra hiệu cho Tần Dịch. Hai người lao vào như cơn gió. Tần Dịch tung chưởng, khí lực mạnh mẽ, đánh văng một tên áo đen. Tiểu Vũ dùng quạt điểm huyệt, tên còn lại ngã vật xuống.

Trần Quân Tử ôm chân Tần Dịch:

– Cứu mạng! Bọn này là tay chân của Hạ Mộc Phong!

Tần Dịch rút chân về, thản nhiên:

– Đáng đời.

Tiểu Vũ lục soát người tên áo đen, tìm được mảnh giấy nhỏ: “Lấy bí kíp, giao tại Ngõ Bạch Đằng, nửa đêm. Không được sơ suất.”

Nàng đưa cho Tần Dịch, hắn cau mày:

– Bí kíp chưa rơi vào tay ai. Phải tranh thủ trước khi Hạ Mộc Phong ra tay.

Nhược Lan định lấy thuốc độc tra hỏi, Tiểu Vũ vội ngăn lại:

– Đừng, lỡ hắn hóa điên thì phiền!

Tần Dịch ngồi xổm, nhìn tên áo đen:

– Ai sai các ngươi đến?

Tên kia run rẩy:

– Bọn ta chỉ nhận tiền làm việc. Hạ Mộc Phong lệnh phải lấy lại bí kíp trước khi “Ký” ra mặt. Ngoài ra không biết gì hơn!

Tần Dịch gằn giọng:– “Ký” là ai?

Tên kia lắc đầu:

– Chỉ nghe là người cũ trong võ lâm, từng bị đuổi khỏi môn phái vì giữ bí mật nào đó...

Tần Dịch nhìn sang Tiểu Vũ:

– Rất có thể cha ngươi từng giữ bí kíp cho Thiên Huyền Môn.

Tiểu Vũ siết chặt quạt, lòng rối bời:

– Cha ta là người lương thiện, sao lại vướng vào bí kíp võ lâm?

Tần Dịch nhẹ giọng:

– Người nghĩa khí dễ bị lợi dụng nhất.

Nhược Lan nghiêm túc:

– Nếu “Ký” là bạn cũ của cha huynh, nhất định sẽ ra mặt khi nguy hiểm. Chúng ta đến quán trà Thanh Tâm thôi.

*

Quán trà Thanh Tâm ẩn mình dưới gốc đa già, khách khứa thưa thớt. Ba người chọn bàn khuất, gọi một ấm trà sen, im lặng quan sát. Tiểu Vũ mắt dán khắp quán, lòng thấp thỏm. Nhược Lan lại nhìn Tần Dịch, dường như đang bày mưu “đẩy thuyền”.

Chợt, một người áo xanh cao gầy bước vào, tóc bạc lưa thưa, ánh mắt sáng quắc. Ông ngồi gần cửa, rót trà, lặng lẽ quan sát xung quanh.

Tần Dịch ra hiệu, Tiểu Vũ lách người đến đối diện ông, lên tiếng:

– Tiền bối có phải là “Ký”?

Người áo xanh nhìn nàng, ánh mắt ẩn ý:

– Ngươi là người của Lâm Ký?

Tiểu Vũ gật đầu:

– Vâng, tiểu nhân là Lâm Tiểu Vũ, con trai Lâm lão tiên sinh. Mong tiền bối chỉ giáo.

Người áo xanh trầm ngâm:

– Năm xưa, Lâm lão ca được giao giữ bản thảo bí kíp Thiên Huyền Quyết do trưởng môn Thiên Huyền gửi. Chưa kịp giao lại thì có kẻ giả mạo đột nhập, vu oan giá họa. Ta là người chứng kiến đêm ấy.

Tiểu Vũ nắm chặt tay:

– Tiền bối biết kẻ đó là ai?

Ông lắc đầu:

– Kẻ đó dịch dung rất khéo, ra tay cực nhanh. Chỉ để lại dấu vết: mùi khói độc trộn bạc hà, chỉ người trong Ảnh Ma Cốc mới có.

Tần Dịch bước tới:

– Bí kíp hiện ở đâu?

Người áo xanh trầm giọng:

– Đêm ấy, sau khi bị cướp, Lâm lão ca đã viết bản tóm lược, giấu vào hộp gỗ nhỏ gửi ta giữ hộ. Nhưng sáng hôm sau, hộp đã mất. Có lẽ bí kíp thực sự đang trên đường đến tay Hạ Mộc Phong.

Nhược Lan sốt ruột:

– Không còn manh mối nào khác sao?

Người áo xanh đưa ra chiếc chìa khóa nhỏ:

– Đây là chìa khóa kho bí mật của Lâm Ký. Nếu muốn minh oan cho cha, hãy đến đó. Nhưng phải cẩn thận, Hạ Mộc Phong chắc chắn theo sát.

Tiểu Vũ nhận chìa khóa, cúi đầu cảm tạ. Ông lặng lẽ rời quán, bóng dáng khuất dần.

Tần Dịch nhìn theo, thấp giọng:

– Ngươi tin ông ta không?

Tiểu Vũ cất chìa khóa, lắc đầu:

– Ngoài ông ấy, còn ai dám liều mạng giúp ta?

Nhược Lan vỗ vai Tiểu Vũ:

– Đừng lo, có ta và Tần đại hiệp bên cạnh, ai dám động vào huynh, ta cho ăn kim châm cả tháng!

Tiểu Vũ bật cười:

– Đừng để ta thành chuột bạch là được.

Tần Dịch lạnh lùng:

– Mau đi thôi. Để lâu, kho bí mật cũng không còn.

*

Ba người lặng lẽ men theo ngõ nhỏ dẫn về phía nam thành. Lâm Ký xưa kia là tiệm thuốc lớn nhất kinh thành, nay cửa đóng then cài, phủ bụi thời gian. Đứng trước cổng, Tiểu Vũ hít sâu một hơi, lòng xốn xang.

Nàng tra chìa khóa, cửa gỗ bật mở, mùi thuốc bắc trộn bụi bặm phả ra. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn: quầy thuốc, giá dược liệu, chiếc áo chẽn cũ vẫn treo trên vách.

Tiểu Vũ lần mò ra phía sau, nơi cha nàng thường ngồi nghiền thuốc. Nhớ lời cha dặn: “Nếu có nguy, hãy tìm chỗ gió không lọt, nước không vào”. Nàng dừng lại trước chiếc tủ gỗ, khắc mấy chữ nhỏ: “Tâm an, khí tĩnh”. Nhấn vào góc tủ, một ngăn bí mật bật ra, lộ cuộn giấy nhỏ và hộp gỗ đen.

Tần Dịch mở hộp, bên trong là mảnh lụa thêu “Vân Yên”, cùng quyển sổ mỏng kín ký tự lạ.

Tiểu Vũ run run mở sổ, đọc: “Thiên Huyền Quyết – Tóm lược. Nếu người hữu duyên đọc được, hãy nhớ: Tinh – Khí – Thần, ba hợp một, mọi sát chiêu đều hóa giải trong lòng. Kẻ nào mang bớt hình lá phong, trời sinh nội lực dị thường, chính là Thiên Mệnh Chi Nhân...”

Tần Dịch liếc Tiểu Vũ:

– Ngươi là Thiên Mệnh Chi Nhân?

Tiểu Vũ giật mình, kéo cổ áo che bớt:

– Ta chỉ là người bình thường!

Nhược Lan cười:

– Đừng giả vờ nữa, đến ta còn nhận ra.

Tần Dịch nhét quyển sổ vào tay Tiểu Vũ:

– Giữ lấy. Nếu ngươi thật sự là người trời chọn, hãy minh oan cho cha và trả lại bí kíp cho Thiên Huyền Môn.

Tiểu Vũ siết quyển sổ, kiên định:

– Ta hứa, dù là thiên mệnh hay không, ta cũng sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện.

Tần Dịch mỉm cười nhạt:

– Ta sẽ giúp ngươi, nhưng đừng nghĩ ta dễ bị lừa.

Nhược Lan vỗ tay:

– Hay quá! Oan gia hợp lực phá án! Ta làm quân sư, hai người diễn vai huynh đệ cho tốt!

Tiểu Vũ búng trán Nhược Lan:

– Cô chỉ giỏi bày trò!

Tần Dịch lắc đầu, ánh mắt dịu hơn đôi chút.

Tiếng động ngoài cửa khiến cả ba lập tức nín thở. Một bóng đen lướt vào, mùi khói độc lan khắp phòng. Hạ Mộc Phong xuất hiện, áo choàng đen phấp phới, mắt dài lạnh lẽo.

Hắn dừng giữa tiệm thuốc, cười khẩy:

– Ta biết các ngươi ở đây. Đưa bí kíp ra, ta tha cho một con đường sống. Còn không... đừng trách thủ đoạn độc ác!

Tiểu Vũ giấu sổ sau lưng, ánh mắt sắc lạnh:

– Hạ Mộc Phong, ngươi muốn gì?

Hắn nhếch môi:

– Ta muốn thiên hạ này. Muốn các ngươi thành vong hồn dưới chưởng của ta!

Tần Dịch bước ra, khí thế bừng bừng:

– Muốn thử Huyền Vũ Chưởng không? Đừng tưởng khói độc dọa được ai!

Nhược Lan lặng lẽ rút kim châm, sẵn sàng xuất thủ.

Hạ Mộc Phong vung tay, khói độc càng dày, bóng áo đen loang loáng như ma quỷ. Tiểu Vũ choáng váng, chân tay tê rần, nhưng vẫn bám chặt hộp gỗ.

Tần Dịch quát:

– Nhược Lan, bịt mũi! Tiểu Vũ, giữ lấy ta!

Tiểu Vũ nắm tay Tần Dịch, vận nội lực đẩy lùi khí độc. Nàng thi triển “Vân Yên Tán Ảnh”, thân hình mờ ảo lướt qua làn độc khí, lao thẳng về phía Hạ Mộc Phong.

Tần Dịch tung Huyền Vũ Chưởng, khí thế cuồn cuộn va chạm với bóng áo đen tóe lửa. Hạ Mộc Phong bật lùi, mắt lóe tia hận:

– Được, các ngươi dám chống lại ta! Đêm nay, sẽ biết tay Ảnh Ma Cốc!

Hắn tung mình qua cửa sổ, khói độc tan dần, chỉ còn lại mùi bạc hà nhàn nhạt.

Tiểu Vũ th* d*c, ánh mắt sáng rực:

– Hắn sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu.

Tần Dịch siết chuôi kiếm:

– Chúng ta cần chuẩn bị. Đêm nay, Ngõ Bạch Đằng sẽ có biến lớn.

Nhược Lan lắc lọ thuốc:

– Đúng lúc! Ta vừa điều chế xong độc giải mới, ai dính cũng phải chạy mười vòng quanh thành!

Tiểu Vũ bật cười, nhưng lòng vẫn nặng trĩu. Bí kíp đã về tay, song sóng ngầm trong giang hồ chỉ mới bắt đầu.

Ngoài trời, mây đen kéo đến, gió nổi ào ạt. Tiếng chuông chùa xa xa vang lên, báo hiệu một đêm không yên bình.

Tiểu Vũ siết chặt quạt xếp, ngẩng đầu nhìn trời, ánh mắt kiên định. Dù phía trước là vực sâu, nàng cũng không lùi bước.

Trong bóng tối, Ngõ Bạch Đằng đã có bóng áo choàng đen lặng lẽ chờ sẵn, đôi mắt dài lạnh lùng hướng về phía Lâm Ký. Trận chiến vì chân tướng, vì nghĩa khí, đã kề sát từng hơi thở.

Còn đâu đó, một bí mật khác vẫn đang chờ được phơi bày giữa sóng gió giang hồ…