Oan Gia Kết Nghĩa

Chương 15: Đại Hội Anh Hùng Khai Mạc

Tiếng trống khai hội dội vang giữa rừng trúc, từng hồi dứt khoát, như cắt ngang màn sương mờ buổi sớm. Hàng ngàn anh hùng hào kiệt từ bảy phương tám hướng tụ về quảng trường đất rộng, dưới ánh nắng hắt nghiêng trên cờ hiệu các môn phái lớn nhỏ. Trên đài cao, tấm biển “Đại Hội Anh Hùng” đỏ chói rực rỡ như muốn thách thức mọi ánh mắt, hàng ghế dành cho chưởng môn các phái san sát, không khí căng như dây đàn.

Lâm Tiểu Yến – trong thân phận Lâm Tiểu Vũ – nép mình bên mé rìa đám đông, cổ áo kéo cao che nửa mặt, quạt xếp Thanh Phong Vũ giắt ngang thắt lưng, gương mặt được bôi phấn nâu xạm, tóc búi cao gọn ghẽ. Đôi mắt nàng đảo quanh, không giấu được vẻ hồi hộp lẫn dè chừng. Mỗi lần khán giả xô đẩy, nàng lại bước chệch sang, cố giữ khoảng cách như sợ ai đó chạm vào mình là lập tức lộ bí mật.

Đỗ Nhược Lan, áo khoác hồng phấn, điệu bộ thảnh thơi, đến gần, dúi vào tay nàng một viên thuốc nhỏ, thì thầm:

– Ngậm trong miệng, lỡ có chuyện thì cắn, đảm bảo mê man nửa canh giờ, tỉnh lại vẫn nguyên vẹn. Đã thử trên gà, không chết đâu!

Tiểu Yến liếc nàng, nhăn mặt:

– Giá mà chế được thuốc tăng can đảm thì tốt hơn.

Nhược Lan cười rúc rích, ghé tai:

– Đừng lo, Tần đại hiệp canh phía sau rồi. Ta ở đây “đạo diễn”, có sóng gió cũng thành mưa xuân thôi!

Chưa kịp đáp, tiếng trống dồn dập vang lên, mọi ánh mắt hướng về đài cao. Một vị lão giả râu bạc, áo xanh, dáng lưng thẳng tắp bước ra, chính là chưởng môn phái Thiên Huyền – chủ khảo đại hội năm nay. Lão đưa mắt quét một vòng, giọng sang sảng:

– Chư vị anh hùng bốn phương, một năm qua đi, giang hồ lại quy tụ về đây. Đạo nghĩa võ lâm, người mạnh xứng danh, kẻ yếu tự tu tâm. Đại hội này, không chỉ luận võ, còn để giải oan, chọn minh chủ mới. Ai có chí, xin mời thượng đài, không phân môn phái, chỉ cần quang minh chính đại!

Tiếng vỗ tay vang dậy. Đám đông xôn xao, người nắm chắc vũ khí, người ngó nghiêng dò xét, ánh mắt ai cũng lấp lánh chờ đợi.

Bên dưới, Tần Dịch tựa nhẹ vào cột gỗ, áo chẽn xanh thẫm, mắt phượng sắc lạnh. Hắn dõi theo từng chuyển động của Tiểu Yến, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm, vẻ mặt dửng dưng, nhưng trong mắt ánh lên nét cảnh giác lạ thường.

Một đoàn người áo đen lướt qua, dẫn đầu là Hạ Mộc Phong – thân hình gầy guộc, mặt trắng bệch, nụ cười nhạt nhòa như bóng ma, áo choàng rộng vành phủ kín. Đám đông tự động tản ra, không ai dám lại gần, như thể hắn mang theo cả bóng tối và hiểm nguy.

Phía bên kia, Trần Quân Tử xuất hiện với dáng lùn mập, áo gấm thêu rồng, miệng rộng cười toe toét, tay phe phẩy quạt giấy. Hắn lên tiếng oang oang:

– Năm nay ta đoạt giải “người chạy nhanh nhất đại hội”, ai dám tranh?

Đám người bật cười, có kẻ giả vờ thò chân định đua, nhưng lại rụt về khi bị Trần Quân Tử lườm.

Khí thế mỗi lúc một căng. Người phái Cửu Hoa, Bạch Mã, Vô Cực… từng tốp đứng riêng, ai cũng tỏ vẻ tự tin mà ánh mắt thì không rời khỏi đối thủ. Mấy nữ đệ tử phái nhỏ cầm quạt, xì xào bàn tán về những “nam thần” năm nay.

Nhược Lan len lỏi qua đám đông, nhanh tay rắc bột ngứa lên áo vài công tử mặt trắng, rồi quay lại hậu trường, ghé tai nữ đệ tử phái Thanh Thành:

– Lâm Tiểu Vũ hôm nay sẽ lên đài. Đẹp trai, võ nghệ siêu phàm, không có ý trung nhân đâu, tranh thủ đi!

Nữ đệ tử đỏ mặt, mắt long lanh, Nhược Lan cười thầm, trong đầu đã vẽ sẵn vở kịch mới.

Tiểu Yến hít sâu lấy lại bình tĩnh, tay chạm nhẹ vào quạt Thanh Phong Vũ bên hông. Nàng nhớ đến lời hứa với cha, với Tần Dịch, lòng dâng lên quyết tâm lạ thường. Giả nam đã là thách thức, nhưng giả một nam nhi “có tiếng” trên giang hồ lại càng khó. Mọi ánh mắt chực chờ, chỉ một sơ hở sẽ vỡ hết mọi công sức.

Trên đài, chưởng môn phất tay:

– Ai muốn thượng đài, xin mời!

Ngay tức thì, một hán tử to lớn, cằm vuông, nhảy phắt lên đài. Đệ tử Thiếu Lâm, tên Tống Vân, vỗ ngực:

– Tại hạ Tống Vân, xin lĩnh giáo các vị!

Tiếng trống giục giã, một thanh niên áo trắng phái Bạch Mã cũng nhảy lên, mắt sáng rực quyết tâm.

Tiểu Yến nhìn Nhược Lan. Nàng kéo nàng lại, thì thào:

– Đến lượt ngươi rồi! Nhớ, đừng lộ hết tài, phải giữ cho mình chút thần bí, để bọn họ còn bàn tán.

Tiểu Yến bĩu môi:

– Coi ta như món hàng ngoài chợ ấy!

Nhưng nghĩ đến cha, nàng lại mím môi, bước lên đài, động tác dứt khoát, quạt xếp sáng loáng.

Tần Dịch vẫn lặng lẽ dõi theo, thân hình như hòa vào bóng đài, ánh mắt không rời Tiểu Yến. Trong lòng hắn, nỗi lo không tên cứ lớn dần, chỉ sợ một giây lơ là sẽ có chuyện ngoài ý muốn. Dù nàng giả trai khéo đến đâu, trong mắt hắn, Tiểu Yến vẫn là một cô gái nhỏ giữa biển người hiểm ác.

Trên đài, Tống Vân khoanh tay, cười lớn:

– Tiểu huynh đệ, ngươi là ai? Đừng nói lên nhầm đài uống trà nhé!

Tiểu Yến giương quạt, giọng lanh lảnh:

– Lâm Tiểu Vũ, tiệm thuốc Lâm Ký. Không uống trà, chỉ xin chỉ giáo.

Cả quảng trường xôn xao. “Tiệm thuốc Lâm Ký”, “Lâm Tiểu Vũ” – cái tên ấy gần đây nổi như cồn vì hàng loạt vụ đánh lộn dở khóc dở cười, lại từng gây náo loạn vài tiệm cầm đồ lớn. Có kẻ huýt sáo, có kẻ thì thầm: “Nghe nói đẹp trai lắm, sao hôm nay nhìn mặt như bôi bùn vậy?”

Tống Vân bật cười, vung tay:

– Mời!

Tiểu Yến vào thế, quạt rung nhẹ, thân hình nghiêng về trước, mắt sáng rực. Tống Vân lao tới, quyền phong như gió lốc. Nàng lách người, tránh sang trái, quạt bật mở, đánh “soạt” lên cổ tay đối thủ. Tống Vân đổi thế, chân quét ngang, nàng nhún chân, lướt lên vai gã, đáp xuống phía sau, quạt điểm vào gáy, động tác linh hoạt như chim yến.

Đám đông vỗ tay rào rào. Mấy nữ đệ tử phái Thanh Thành reo hò:

– Đẹp quá! Tiểu Vũ huynh cố lên!

Tống Vân thẹn đỏ mặt, tiếp tục xuất chiêu. Tiểu Yến chỉ phòng ngự, né tránh, thỉnh thoảng giả vờ trượt chân khiến đối phương lúng túng, cả khán đài lại cười ầm. Lần nào nàng cũng dừng chiêu đúng lúc, chỉ đủ để thắng nhưng không làm đối thủ mất mặt.

Ở góc đài, Trần Quân Tử nhón chân thì thầm với thủ hạ:

– Để mắt đến nhãi Lâm Tiểu Vũ. Nếu lộ sơ hở, báo ta ngay!

Hắn lại quay sang Hạ Mộc Phong, cười nịnh:

– Hạ huynh, năm nay có chiêu gì mới không?

Hạ Mộc Phong liếc hắn, cười nhạt:

– Cứ chờ mà xem, chiến trường thật sự chưa bắt đầu đâu.

Trần Quân Tử rùng mình, vội lùi về.

Trên đài, Tống Vân bắt đầu thấm mệt. Quạt xếp của Tiểu Yến không sắc bén, nhưng mỗi lần chạm vào người như có luồng khí lạnh, khiến gã mất đà liên tục. Tần Dịch đứng dưới, mắt càng sáng. Hắn nhận ra thân pháp Tiểu Yến có nét quen thuộc, giống tuyệt kỹ “Vân Yên Tán Ảnh” của cao thủ năm xưa.

Bất ngờ, Tống Vân tung cú đá cực mạnh, Tiểu Yến vờ loạng choạng, suýt ngã khỏi đài. Nhược Lan dưới khán đài thót tim, vội nhặt viên đá ném lên chân Tống Vân, khiến gã ngã sóng soài, còn Tiểu Yến bật dậy, quạt chỉ vào ngực gã:

– Đa tạ chỉ giáo.

Cả đài vỗ tay vang trời. Tống Vân gãi đầu, cười gượng, lùi xuống.

Chưa kịp nghỉ, một thanh niên áo tím nhảy lên:

– Tại hạ Lưu Vân, xin lĩnh giáo!

Tiểu Yến cười khổ, nghĩ: “Hôm nay chắc múa quạt gãy tay mất!” Nhưng nàng vẫn vào thế, mắt sáng tinh quái.

Dưới khán đài, Nhược Lan bắt đầu “tạo sóng”. Nàng len lỏi rỉ tai từng người, thêm thắt đủ chuyện:

– Lâm Tiểu Vũ là huynh đệ thân thiết của Tần đại hiệp. Hai người từng cùng nhau đánh sơn tặc, tình nghĩa như keo. Ai dám động vào Tiểu Vũ là Tần đại hiệp sẽ nổi trận lôi đình!

– Thật sao? – một nữ đệ tử mắt tròn xoe.

– Ta tận mắt thấy hai người ăn chung bát mì, ngủ chung phòng, suốt ngày đấu khẩu, đúng oan gia ngõ hẹp!

Tin đồn lan nhanh như cháy rừng. Khắp khán đài xôn xao, ai cũng nhìn về phía Tần Dịch và Tiểu Yến. Tần Dịch nghe được, mặt lạnh như tiền, nhưng khóe môi nhếch nhẹ, chẳng rõ giận hay vui.

Trên đài, Lưu Vân ra chiêu liên tiếp, thân pháp nhanh như chớp. Tiểu Yến dùng “Vân Yên Tán Ảnh”, thân hình lướt như sương, chiêu thức vừa linh động vừa phòng ngự chắc chắn. Đám đông nín thở quan sát, có người thì thào: “Thân pháp này lạ thật, không giống phái nào…”

Tần Dịch cau mày, lòng dậy sóng: “Nếu có kẻ nhận ra, chẳng phải Tiểu Yến sẽ gặp nguy?” Hắn áp sát mép đài, vờ trao đổi với trọng tài, thực chất luôn sẵn sàng bảo vệ.

Lưu Vân nóng ruột, liên tục tấn công mạnh hơn. Tiểu Yến né tránh, rồi dùng quạt gõ nhẹ cổ tay đối phương, lùi lại chắp tay:

– Đa tạ.

Lưu Vân cúi đầu, lui xuống. Khán đài vỗ tay như sấm. Mấy nữ đệ tử reo hò, gọi to:

– Tiểu Vũ huynh oai quá!

Tiểu Yến cười méo xệch, thầm nghĩ: “Về chắc bị Nhược Lan trêu đến bạc tóc!”

Ở một góc, Hạ Mộc Phong lặng lẽ ra hiệu cho thuộc hạ áo đen:

– Để mắt đến Lâm Tiểu Vũ. Nếu phát hiện điều bất thường, báo ta ngay. Trần Quân Tử… lại gần hắn, biết phải làm gì rồi chứ?

Tên kia gật đầu, lẩn vào đám đông.

Trần Quân Tử chen lên, mặt mũi hớn hở:

– Tiểu Vũ huynh đệ! Tuyệt quá! Nghe nói thân với Tần đại hiệp lắm, giúp ta xin chữ ký được không?

Tiểu Yến suýt nghẹn:

– Chữ ký gì? Ta bán thuốc, đâu phải ca sĩ!

Trần Quân Tử cười nắc nẻ, vỗ vai nàng:

– Không sao, sau này nổi tiếng, bán cho ta cũng được, ta trả giá cao!

Nói rồi, hắn lùi ra, rỉ tai thủ hạ:– Kiểm tra giấy tờ, xem có gì lạ!

Khán đài càng náo nhiệt. Mấy trưởng lão các phái bắt đầu chú ý, thì thầm về thân pháp kỳ lạ của Tiểu Yến. Nhược Lan tiếp tục “thổi gió”:

– Lâm Tiểu Vũ là truyền nhân của cao nhân giang hồ, võ nghệ xuất quỷ nhập thần. Tần đại hiệp từng khen “huynh ấy lương thiện, dễ thương” đó!

Mấy nữ đệ tử cười khúc khích, mắt nhìn Tần Dịch không chớp. Tần Dịch mặt lạnh, nhưng trong lòng như có kiến bò.

Một nữ đệ tử phái Thanh Thành giả nam nhảy lên đài, cười tủm tỉm:

– Lâm huynh, xin lĩnh giáo tuyệt kỹ!

Tiểu Yến mồ hôi túa ra, nghĩ bụng: “Cái đại hội này đúng là thử thần kinh!”

Nàng thủ thế, quạt rung nhẹ. Đối phương ra chiêu nhanh, nàng chỉ né tránh, tuyệt không tấn công. Nhược Lan hét lên:

– Tiểu Vũ huynh cố lên! Đừng để mỹ nhân hạ gục nha!

Cả khán đài cười rộ. Nữ đệ tử đỏ mặt, chiêu rối loạn, suýt ngã khỏi đài. Tiểu Yến vội đỡ, thì thầm:

– Cẩn thận, ngã đau lắm!

Nữ đệ tử lí nhí cảm ơn, lui xuống.

Tiểu Yến thở phào, liếc thấy Tần Dịch vẫn đứng sát mép đài, ánh mắt đầy động viên. Nàng gật đầu nhẹ, tự nhủ: “Chỉ cần ngươi ở đó, ta không sợ.”

Bất ngờ, một bóng đen lướt qua, ném vật nhỏ lên đài. Ánh bạc lóe lên, Tiểu Yến bản năng bật người tránh. Một làn khói mỏng lan ra, mùi thơm lạ xộc vào mũi. Tần Dịch hét lớn:

– Cẩn thận, độc khói!

Hắn lao lên, chưởng Huyền Vũ tạo gió thổi bay khói độc. Đám đông nhốn nháo, các trưởng lão lập tức phong tỏa đài. Tiểu Yến lùi lại, tay che miệng, mắt đảo tìm kẻ ném độc.

Nhược Lan vội rắc bột giải độc vào không khí, khói loãng dần, khán giả lại vỗ tay như vừa xem tiết mục đặc sắc.

Chưởng môn phái Thiên Huyền nghiêm mặt:

– Ai dám giở trò hèn hạ, lập tức lộ diện! Tái phạm sẽ bị trục xuất!

Không ai lên tiếng, chỉ có Hạ Mộc Phong ánh mắt lóe lên thích thú. Trần Quân Tử thì thào:

– Đúng là kịch hay! Cứ để bọn họ tự cắn xé, ta ngồi xem đủ vui rồi.

Trên đài, Tiểu Yến vẫn đứng vững, mặt hơi tái. Tần Dịch tới gần, thì thầm:

– Có ta ở đây, đừng sợ.

Tiểu Yến khẽ gật, lòng ấm lên.

Nhược Lan chạy tới, dúi cho nàng bình nhỏ:

– Uống đi, giải độc. Nhớ giả vờ yếu, để Tần đại hiệp thể hiện!

Tiểu Yến trợn mắt, suýt phì cười, nhưng vẫn uống, rồi vờ loạng choạng. Tần Dịch đỡ lấy, mặt lạnh mà tay dịu dàng. Khán giả lại reo lên:

– Anh hùng cứu huynh đệ!

– Tần đại hiệp với Tiểu Vũ huynh, đúng là trời sinh một cặp!

Tiểu Yến đỏ mặt, lườm Tần Dịch:

– Ngươi… diễn đạt lắm!

Tần Dịch nhếch môi:

– Ta chỉ bảo vệ huynh đệ thôi. Nếu ngươi không thích, ta không làm nữa.

Tiểu Yến lúng túng, không đáp.

Các cao thủ tiếp tục lên đài, nhưng ai cũng dè chừng Tiểu Yến – kẻ phòng thủ vững, lại được Tần Dịch che chở, thành ra không ai dám liều lĩnh.

Nhược Lan vẫn “tạo sóng”, đánh rơi khăn tay, nhờ đệ tử phái Cửu Hoa nhặt hộ, tranh thủ rỉ tai:

– Tần đại hiệp sắp tỏ tình với Tiểu Vũ huynh đấy. Đêm qua tâm sự dưới trăng, tình cảm sâu đậm như Kim Lan chi giao!

Tin đồn lan khắp quảng trường. Nữ hiệp thì thầm, nam đệ tử ghen tị, có người còn lén ghi tên hai người vào bảng “cặp đôi được yêu thích nhất đại hội”.

Ở góc khuất, Hạ Mộc Phong quan sát, mắt lạnh băng. Hắn bảo thuộc hạ:

– Để xem, tình nghĩa “huynh đệ” này chịu nổi sóng gió không…

Đột nhiên, tiếng thét vang lên ngoài rừng trúc. Một đệ tử phái nhỏ ngã vật, miệng sùi bọt trắng. Đám đông rối loạn, các trưởng lão lao tới kiểm tra.

Tần Dịch rút kiếm, chắn trước Tiểu Yến. Nhược Lan chạy đến, lắc đầu:

– Không phải độc thường, là Loạn Hồn Tán của Ảnh Ma Cốc!

Mọi ánh mắt dồn về phía Hạ Mộc Phong. Hắn chỉ cười nhạt:

– Các vị nghi oan rồi. Ta chỉ xem náo nhiệt, không dám giở trò trước bao anh hùng.

Chưởng môn phái Thiên Huyền cau mày:

– Tạm dừng đại hội, kiểm tra khách khứa! Kẻ nào giở trò sẽ bị trục xuất!

Đám đông tản ra, ai nấy căng thẳng. Tiểu Yến và Tần Dịch lùi về hậu trường, Nhược Lan đi sát bên, thì thầm:

– Chuyện lớn rồi. Kẻ gây rối nhắm vào các ngươi!

Tần Dịch trầm giọng:

– Ngươi ở lại với Tiểu Yến. Ta đi dò la, có gì bất thường báo ta ngay.

Nhược Lan gật đầu, kéo Tiểu Yến vào góc kín, cười tủm tỉm:

– Đấy, để Tần đại hiệp lo, ngươi chỉ cần… đẹp trai, à nhầm, kiên cường là được!

Tiểu Yến thở dài:

– Lỡ ta lộ thân phận thì sao? Một chi tiết nhỏ cũng đủ…

Nhược Lan ngắt lời:

– Yên tâm, ta có mặt nạ da người, thuốc đổi giọng, cả bột ngứa phòng thân. Có ta ở đây, ngươi không sợ gì hết!

Tiểu Yến nhìn nàng, lòng dịu lại, ngồi xuống lặng quan sát. Ngoài kia, tiếng la hét vẫn vang, các môn phái siết chặt hàng ngũ, ai cũng cảnh giác.

Tần Dịch len lỏi giữa các nhóm người, mắt đảo quanh. Hắn phát hiện vết máu nhỏ, vạch cỏ thấy mảnh giấy vẽ con mắt đỏ. Hắn cau mày, biết là dấu hiệu của Hạ Mộc Phong.

Hắn quay về, thì thầm với Nhược Lan và Tiểu Yến:

– Có kẻ giở trò, mục tiêu là chúng ta. Từ giờ phải đi cùng nhau, không rời nửa bước.

Nhược Lan cười rạng rỡ:

– Thế càng hay, ta sẽ “đẩy thuyền” hai người hết sức!

Tiểu Yến bĩu môi:

– Đầu óc ngươi chỉ toàn chuyện linh tinh!

Tần Dịch khẽ cười, mắt dịu dàng:

– Nhưng chuyện linh tinh ấy… đôi khi cứu mạng đấy.

Tiểu Yến nhìn hắn, môi mím lại, cảm xúc khó tả.

Tiếng trống lại vang lên. Chưởng môn Thiên Huyền tuyên bố:

– Đại hội tiếp tục! Ai không đủ bản lĩnh, xin mời rút lui!

Đám đông lại rộn ràng, cao thủ tiếp tục lên đài. Tiểu Yến nhìn về phía trước, biết sóng gió chỉ mới bắt đầu. Nàng siết chặt quạt, mắt sáng lên.

Ở góc tối, Hạ Mộc Phong nở nụ cười ma quái:

– Trò vui mới bắt đầu…

Trần Quân Tử lặng lẽ rút lui, thì thào với thủ hạ:

– Chuẩn bị “hàng hóa”, lát còn phải chạy cho nhanh…

Đám đông cuồn cuộn như sóng. Tiểu Yến đứng giữa biển người, cảm nhận rõ hơi thở nguy hiểm và hy vọng đan xen. Trời rừng trúc chuyển xám bạc, nắng đầu ngày rọi xuống những gương mặt căng thẳng. Đại hội đã khai mạc, ân oán, bí mật dần lộ dưới ánh sáng.

Tiểu Yến liếc Tần Dịch, thấy hắn gật đầu khích lệ. Nàng hít sâu, bước lên đài, chuẩn bị cho trận tiếp theo – nơi võ công, vận mệnh, danh dự và trái tim đều bị thử thách.

Ở đâu đó, bóng áo đen lặng lẽ rút vào rừng sâu, tay nắm chặt vật nhỏ phát sáng. Phong ba thực sự vẫn còn phía trước, chờ những oan gia trẻ tuổi này đối mặt – bằng cả kiếm, quạt, và những câu chuyện dở khóc dở cười chưa từng có trong lịch sử võ lâm.