Oan Gia Kết Nghĩa

Chương 16: Thân Phận Bại Lộ

Tiếng trống dứt khoát vừa lắng xuống, cả rừng trúc như bị kéo căng đến tận cùng. Võ đài dựng giữa bãi đất trống nổi bật giữa biển người, gió sớm thổi phấp phới tà áo, hừng hực khí thế anh hùng, nhưng ai tinh ý sẽ nhận ra không khí đang rền rĩ sự căng thẳng lạ lùng. Đám đệ tử các phái chen vai sát cánh, ai nấy mắt sáng rực, chỉ chờ trận đấu then chốt giữa hai phái lớn nhất võ lâm – Thiên Huyền Môn và Bạch Vân Sơn Trang.

Tần Dịch đứng sát mép đài, dáng người sừng sững như núi, tay không rời chuôi quạt gỗ, mắt phượng sắc lạnh quét ngang các trưởng lão. Bên cạnh, Lâm Tiểu Yến – dưới mắt giang hồ vẫn là “Lâm Tiểu Vũ” – lặng lẽ chỉnh lại búi tóc, miệng cười lém lỉnh nhưng bàn tay giấu trong tay áo rộng lại run nhẹ. Ở phía dưới, Đỗ Nhược Lan len lỏi giữa đám đông, nheo mắt, giơ ngón tay cái ra dấu cổ vũ, miệng cười tủm tỉm như đang xem vở kịch lớn.

Đối diện họ, đại đệ tử của Bạch Vân Sơn Trang – Lý Tử Hào – mặt đỏ bừng như quả gấc, giọng vang vọng:

– Lâm Tiểu Vũ, ngươi dám đại diện Thiên Huyền Môn lên đài, có biết quy củ của võ lâm không?

Tiểu Yến chắp tay, cười nhạt, ánh mắt tinh quái:

– Quy củ là dành cho kẻ yếu bóng vía. Nếu các hạ sợ, có thể nhường phần cho người khác!

Một trận cười rộ lên từ đám đông, vài trưởng lão nhíu mày khó chịu, song chưởng môn Thiên Huyền phái chỉ gật đầu nhẹ, ra hiệu bắt đầu trận đấu.

Tần Dịch lùi lại, mắt không rời Tiểu Yến. Hắn biết nàng đang căng thẳng, chỉ có ánh mắt ấy giờ không còn vẻ bất cần mà bừng lên như ẩn giấu ngọn lửa. Ở một góc tối, Hạ Mộc Phong lặng lẽ ẩn giữa đám đệ tử tà phái, mắt dài híp lại, nụ cười lạnh như sương mù.

Trên đài, Lý Tử Hào vận khí, gằn giọng:

– Xem chưởng đây!

Hắn lao tới, chưởng lực cuộn tròn như sóng dữ, nhắm thẳng ngực Tiểu Yến. Nàng nghiêng mình né, quạt xếp “Thanh Phong Vũ” mở ra, ánh thép xanh vẽ thành vòng cung mềm mại, nhẹ nhàng hóa giải thế công. Chiêu thức nàng thi triển dường như không phải của một nam nhi lực lưỡng, mà nhu hòa, linh động, như gió lướt trên mặt hồ.

Đám đông bắt đầu xôn xao. Có kẻ thì thầm:

– Lâm Tiểu Vũ… sao chiêu pháp kỳ lạ vậy? Như nữ tử múa quạt…

– Biến ảo thật, nhưng không giống võ học chính tông…

Tần Dịch cau mày, nhớ lại những lần giao thủ với Tiểu Yến, trong lòng dâng lên cảm giác khó gọi thành tên.

Lý Tử Hào càng đánh càng lúng túng, vận chưởng “Bạch Vân Kình” bổ xuống như núi lở. Tiểu Yến nhún chân điểm nhẹ, thân hình vút lên cao, mái tóc mai phất nhẹ bên tai. Đúng lúc ấy, nàng thi triển chiêu “Vân Yên Tán Ảnh” – tuyệt kỹ học lỏm được, tạo thành hàng loạt bóng áo lam lướt nhẹ trên võ đài. Lý Tử Hào bị quạt gạt trượt, lảo đảo lùi mấy bước, mặt tái đi.

Tiếng vỗ tay lác đác vang lên, nhiều ánh mắt nể phục nhưng cũng xen lẫn nghi hoặc. Đột nhiên, một bóng áo đen trong đám đông tung ra nắm bột phấn, gió nhẹ thổi ngang, làn khói mỏng lan tỏa như không khí mùa hè. Tiểu Yến vừa đáp chân xuống, lập tức thấy mặt mũi tê rần, da thịt ngứa ngáy.

Nhược Lan dưới đài hét lớn:

– Cẩn thận, có độc phấn!

Tiểu Yến nghiến răng, vận nội lực đẩy khí độc ra, song cảm giác ngứa ran dâng lên từng đợt. Đám đông bắt đầu nhốn nháo. Đúng lúc ấy, một tiếng la thất thanh vang lên:

– Lâm Tiểu Vũ… máu mũi! Mau nhìn kìa!

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía nàng. Tiểu Yến hốt hoảng đưa tay quệt, máu đỏ dính đầy lòng bàn tay. Ngay sau đó, búi tóc vốn được buộc chặt bỗng lỏng ra, một tràng dây vải tuột xuống, mái tóc dài óng ánh đổ xuống vai nhỏ. Lớp bột hóa trang mờ đi vì mồ hôi và máu, để lộ làn da trắng mịn và gương mặt thanh tú không thể che giấu.

Một khoảnh khắc im lặng, rừng trúc dường như ngưng thở.

– Là nữ nhân! Nữ cải nam trang!

– Lâm Tiểu Vũ là nữ nhân lừa đảo!

– Khi quân, coi thường võ lâm!

Tiếng la ó vang lên như sấm, các trưởng lão chính phái mặt đỏ bừng vì phẫn nộ. Nhiều người rút kiếm, chỉ chờ ra tay trừng phạt.

Tần Dịch lập tức lao lên đài, chắn ngang trước Tiểu Yến, ánh mắt sắc lạnh như dao:

– Ai dám động đến nàng, hãy bước qua xác ta trước!

Tiểu Yến loạng choạng, tóc xõa phủ vai, tay vẫn giữ chặt quạt xếp. Nàng nhìn quanh, môi mím lại, cười chua chát:

– Chỉ vì ta là nữ nhi, các người đã muốn giết ta? Quy củ võ lâm… chẳng qua chỉ là cái cớ!

Một trưởng lão áo xanh phái Thanh Thành rút kiếm, giọng lạnh băng:

– Nữ nhi lừa gạt võ lâm, lại dám lên đài tranh tài, tội không thể dung thứ!

Nhược Lan chen lên trước, rút ra một nắm bột vàng, tung lên, miệng quát:

– Ai muốn thử độc của Đỗ Nhược Lan, cứ việc xông lên!

Đám đông lùi lại, ai cũng biết con gái Đỗ thần y không phải kẻ dễ đối phó.

Tần Dịch nắm lấy cổ tay Tiểu Yến, kéo nàng sát vào mình, giọng trầm:

– Nhược Lan, giúp ta giữ chân bọn họ. Ta phải đưa nàng ra khỏi đây!

Nhược Lan gật đầu, mắt lấp lánh như vừa được trao vai diễn đắc ý.

Hạ Mộc Phong lúc này đứng bật dậy, phất áo choàng, giọng vang như gió lạnh:

– Chính phái còn chần chừ gì? Để tà ma ngoại đạo lộng hành, còn gì là thể diện võ lâm?

Hắn vừa dứt lời, đám đệ tử tà phái phía sau ào lên, ám khí và khói độc tung ra mù mịt. Trần Quân Tử thấy tình hình hỗn loạn, vội ôm túi vàng chạy ra sau, vừa chạy vừa hét:

– Đánh nhau thì đánh nhau, đừng bắn bẩn lên áo gấm của ta!

Khói độc cuộn lên, che phủ nửa võ đài. Các môn phái chen lấn, hỗn loạn như ong vỡ tổ. Tiểu Yến giữ tỉnh táo, vung quạt xếp, gạt văng ám khí. Tần Dịch kéo nàng lao khỏi đài, Nhược Lan nhanh tay tung kim châm, mỗi chiếc bay ra là một tên tà phái gục ngã.

Một trưởng lão phái Hoa Sơn quát:

– Không thể tha cho nữ nhi lừa gạt võ lâm! Bắt lấy ả!

Đám đông tràn lên như sóng. Tần Dịch bất ngờ xoay người, “Huyền Vũ Chưởng” đánh bật mấy người lùi lại, khí thế như hổ dữ xuống núi:

– Ai muốn thử bản lĩnh Thiên Huyền Môn, cứ lên!

Dù tức giận, không ai dám xông lên trước. Danh tiếng Tần Dịch quá lớn, một mình hắn đủ khiến bao kẻ phải dè chừng.

Tiểu Yến bám sát lưng hắn, mắt lộ vẻ cảm kích lẫn bất lực. Nàng thì thào:

– Ngươi… ngốc thật, vì ta mà chống lại cả thiên hạ?

Tần Dịch không ngoái lại, chỉ nhếch môi cười:

– Đã là oan gia, thì phải cùng nhau gánh chịu.

Nhược Lan từ dưới chen lên, cười rạng rỡ:

– Đúng rồi! Huynh đệ đồng tâm, sỏi đá cũng tan! Ta còn có thuốc mê, cần thì dùng ngay!

Tiểu Yến bật cười, nước mắt lăn dài mà không hay biết. Nàng gật đầu, ánh mắt sáng lên giữa biển người thù địch.

Ngay khi ấy, Hạ Mộc Phong tung áo choàng, lướt lên mép đài, khói đen tỏa ra dày đặc. Giọng hắn vang vọng:

– Hôm nay, võ lâm chính đạo tự lật mặt! Một nữ nhi cũng không dung, còn xứng làm anh hùng thiên hạ?

Đám tà phái reo hò, hỗn chiến nổ ra. Các môn phái chia làm hai phe, người giữ quy củ, người bênh vực Tiểu Yến, khiến trận hỗn loạn càng thêm kịch liệt.Tần Dịch kéo Tiểu Yến lùi về phía sau, Nhược Lan bám sát. Đám đệ tử tà phái chắn đường, Hạ Mộc Phong xuất hiện giữa làn khói, cười nhạt:

– Tần đại hiệp, Lâm cô nương, các ngươi chạy đâu cho thoát? Mau giao bí kíp!

Tần Dịch lạnh lùng:

– Muốn có bí kíp, bước qua xác ta!

Hạ Mộc Phong vung tay, “Ảnh Hồn Chưởng” phủ kín lối đi, bóng chưởng như lũ quỷ bóng đêm. Tiểu Yến vung quạt “Thanh Phong Vũ”, chiêu “Vân Yên Tán Ảnh” tỏa ra màn sương mỏng, hóa giải phần lớn khí độc, song vẫn cảm giác choáng váng. Tần Dịch lao lên, chưởng lực cuồn cuộn, đánh bật Hạ Mộc Phong.

Đệ tử tà phái tiếp tục xông vào. Nhược Lan lôi ra túi bột, vẩy lên trời, tiếng cười lanh lảnh:

– Ai muốn thử độc, cứ tới!

Tiếng la thất thanh nổi lên, nhiều tên ngã lăn ra đất, miệng sùi bọt trắng.

Trần Quân Tử càng chạy nhanh hơn, vừa chạy vừa ngoái lại:

– Đỗ cô nương, ta đã bảo rồi, đừng giở độc trước mặt ta! Còn ai muốn cầm đồ, lát tìm ta, giá hữu nghị!

Tiểu Yến vừa đánh vừa lùi, trong lòng ngổn ngang cảm xúc: xấu hổ, tủi thân, nhưng cũng thấy ấm áp lạ lùng. Đám đông phía sau vẫn gào thét, chia năm xẻ bảy. Các trưởng lão chính phái lấy lại thế trận, nhưng ánh mắt nhìn nàng đã khác: vừa giận, vừa nể, vừa sợ uy Tần Dịch.

Bỗng từ phía cổng rừng vang lên tiếng quát:

– Ngừng tay! Ai dám động đến Lâm cô nương, phải bước qua xác lão phu trước!

Mọi người khựng lại. Một bóng người lưng còng, tóc bạc, tay chống gậy xuất hiện giữa làn khói – Đỗ đại phu, cha của Nhược Lan! Ông rút thẻ bài vàng chói, giơ lên cao:

– Thẻ hộ mệnh của Thái y viện! Ai bất kính với con gái lão phu và bằng hữu của nó, liệu hồn!

Đám đông xôn xao, nhiều người lùi lại. Đỗ đại phu lừ mắt nhìn quanh, rồi dịu giọng:

– Nha đầu, đứng lên đi! Ai dám làm khó ngươi, lão phu sẽ hỏi tội!

Nhược Lan nhảy tới ôm lấy cha, cười khúc khích:

– Phụ thân! Người tới đúng lúc quá!

Tiểu Yến mắt hoe đỏ, cúi đầu lí nhí:

– Đa tạ Đỗ bá bá…

Đỗ đại phu khoát tay:

– Giang hồ không thiếu kẻ tiểu nhân, cũng không thiếu người trượng nghĩa. Nữ nhi dám lên đài, lão phu khâm phục!

Đám đông càng xôn xao, vài cao thủ chính phái đã lộ vẻ do dự. Hạ Mộc Phong vẫn không buông tha, gằn giọng:

– Một lão già với đám nữ nhi thì làm được gì? Bắt lấy chúng!

Hắn phất tay, đám tà phái lại xông lên. Tần Dịch và Tiểu Yến phối hợp, một chưởng một quạt, nhịp nhàng như nước chảy mây trôi. Tiểu Yến vận nội lực, “Vân Yên Tán Ảnh” tỏa sương mỏng, còn Tần Dịch “Huyền Vũ Chưởng” đánh đâu thắng đó.

Đệ tử tà phái bị đẩy lùi, khói độc tan dần. Nhược Lan tranh thủ rút kim châm, bắn loạn xạ, tiếng cười vang lên giữa trận chiến.

Tần Dịch thì thầm:

– Lâm Tiểu Yến, ngươi không còn là Lâm Tiểu Vũ nữa. Đã đến lúc tháo bỏ mặt nạ rồi.

Tiểu Yến cắn môi, nước mắt lăn dài. Nàng ngẩng lên, đôi mắt sáng lấp lánh:

– Ngươi… không chê ta là nữ nhi yếu đuối sao?

Tần Dịch bật cười, tay đặt lên vai nàng:

– Ta chỉ sợ ngươi yếu lòng. Mọi thứ khác, cứ để ta lo.

Tiểu Yến lau nước mắt, cười rạng rỡ:

– Được, hôm nay ta không chạy nữa. Đã là oan gia, thì cùng chịu trận!

Tần Dịch nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh:

– Nghe rõ chưa? Từ giờ, Lâm Tiểu Yến là huynh đệ kết nghĩa của Tần Dịch. Ai động đến nàng, là kẻ thù của ta!

Tiếng xôn xao vang lên, cả võ lâm rúng động. “Oan gia song hiệp” – danh xưng ấy như lưỡi dao cắt ngang mọi định kiến.

Hạ Mộc Phong tức giận đến run người, gào lớn:

– Các ngươi tự chuốc lấy diệt vong! Hôm nay, ta cho các ngươi chôn xác tại đây!

Hắn bật lên, “Ảnh Hồn Chưởng” tung ra bóng đen dày đặc, bao trùm hai người. Tần Dịch nắm chặt tay Tiểu Yến, truyền nội lực sang. Hai người phối hợp, “Vân Yên Tán Ảnh” hòa cùng “Huyền Vũ Chưởng”, tạo thành luồng gió lốc xé tan khói độc, đánh bật Hạ Mộc Phong.

Đám tà phái hoảng loạn, nhiều tên ngã lăn ra, số còn lại tháo chạy tán loạn. Đám đông chính phái nhìn nhau, vài người đã bắt đầu hô:

– Anh hùng không phân nam nữ! Lâm cô nương, xin tha lỗi!

– Oan gia song hiệp, hôm nay thiên hạ có thêm truyền kỳ!

Tiểu Yến bật cười, nước mắt hòa nụ cười rực rỡ. Tần Dịch nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng. Nhược Lan nhảy bổ tới, ôm cổ hai người, la lớn:

– Thành công rồi! Hai người sinh ra là để “gây bão” cho võ lâm!

Đỗ đại phu khịt mũi, lầm bầm:

– Nha đầu này, chỉ giỏi làm loạn…

Từ xa, Trần Quân Tử ló đầu, run rẩy giơ tay:

– Oan gia song hiệp, có cần cầm đồ không? Giá hữu nghị!

Tiếng cười, tiếng la, tiếng vỗ tay vang khắp rừng trúc. Giữa lúc tưởng mọi chuyện đã an bài, Hạ Mộc Phong bất ngờ rút ra vật nhỏ phát sáng, gào lên:

– Các ngươi vui vẻ chưa? Đêm nay, bí mật của Thiên Huyền Môn và Lâm gia sẽ phơi bày dưới ánh trăng máu!

Hắn lắc tay, vật sáng lóe lên, ánh đỏ vẽ thành ký hiệu lạ trên nền đất. Luồng khí lạnh băng tràn ra, trời đất rung chuyển, cỏ cây rạp xuống.

Tần Dịch kéo Tiểu Yến, Nhược Lan và Đỗ đại phu lùi lại. Đám đông im phăng phắc, mắt dán về phía Hạ Mộc Phong.

Tiểu Yến siết chặt quạt xếp, thì thầm:

– Lại thêm một ván cờ mới…

Tần Dịch cười nhạt, ánh mắt kiên định:

– Oan gia thì sao? Song hiệp, cùng nhau phá trận!

Bóng tối kéo tới, tiếng sấm xa vọng lại. Trận chiến chưa kết thúc – và bí mật lớn nhất võ lâm vẫn đang chờ được phơi bày dưới ánh trăng máu.