Oan Gia Kết Nghĩa

Chương 14: Đêm Trước Đại Hội

Gió đêm mát rượi len lỏi qua khung cửa sổ hẹp, thổi lay ánh lửa vàng vọt trên chiếc đèn dầu cũ kỹ. Trong căn phòng nhỏ chỉ còn lại hai người. Bóng dáng Lâm Tiểu Yến – hay đúng hơn là “Lâm Tiểu Vũ” – ngồi lặng bên bàn, ngón tay mân mê lệnh bài vàng, ánh mắt dường như đang lạc giữa những suy nghĩ rối bời. Ngoài kia, tiếng cười đùa của Đỗ Nhược Lan dần xa, để lại một bầu không khí yên tĩnh hiếm hoi sau bao sóng gió.

Tần Dịch tựa vai bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm. Đôi mắt phượng ấy vốn lạnh lùng, giờ ánh lên vẻ trầm tư chưa từng thấy. Hắn im lặng rất lâu, đến mức Tiểu Yến bắt đầu thấy ngứa ngáy, chỉ muốn kiếm chuyện cà khịa cho đỡ căng thẳng. Nhưng cuối cùng, chính Tần Dịch lại là người phá vỡ sự im lặng ấy.

– Ngươi không sợ à? – Hắn hỏi, giọng điềm đạm, song lại ẩn chứa chút gì đó lo lắng khó nhận ra.

Tiểu Yến bật cười, vờ như chẳng quan tâm.

– Có Nhược Lan ở đây, ta trúng độc cũng chẳng chết được đâu. Cùng lắm nằm lăn ra sàn ăn vạ, chờ các ngươi cứu thôi.

Tần Dịch không đáp lại sự đùa cợt ấy, chỉ nhíu mày, ánh mắt sắc như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ nàng dựng lên.

– Ngươi biết rõ hôm nay nguy hiểm, vẫn cố ý liều lĩnh. Nếu thân phận bị lộ thì sao?

Tiểu Yến không trả lời ngay. Nàng xoay nhẹ lệnh bài trong tay, như thể đang cân nhắc từng lời.

– Ta không liều thì lệnh bài vào tay Hạ Mộc Phong. Khi đó, Đại Hội Anh Hùng chẳng còn ý nghĩa gì, cả võ lâm sẽ loạn. Ta không muốn nhìn thấy cảnh đó.

Tần Dịch lặng lẽ quan sát, trong ánh mắt dường như có chút gì đó dịu lại.

– Nhưng nếu vì vậy mà ngươi gặp nạn, ta sẽ không tha thứ cho bản thân mình.

Tiểu Yến khẽ nhướng mày, giọng pha chút bông đùa:

– Ủa, ngươi từ khi nào tốt bụng thế? Hay là vì ta là “huynh đệ kết nghĩa” của ngươi nên ngươi mới lo vậy?

Tần Dịch liếc nàng, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười nửa miệng rất đặc trưng.

– Ta không thích nợ ai. Nhất là ngươi.

Câu nói tưởng lạnh nhạt ấy lại khiến Tiểu Yến cảm thấy dịu đi phần nào. Nàng chống cằm, nghiêng đầu nhìn Tần Dịch, ánh mắt lấp lánh tia nghịch ngợm.

– Vậy mai này nếu ta gặp họa, Tần đại hiệp có xông pha cứu ta không đấy?

Tần Dịch không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt sâu như đáy hồ. Một lúc sau, hắn mới chậm rãi nói:

– Nếu phải lựa chọn giữa ngươi và sư môn, ngươi muốn ta làm gì?

Câu hỏi ấy khiến không khí trong phòng như đặc lại. Tiểu Yến ngồi thẳng lưng, không còn vẻ lém lỉnh thường thấy. Nàng trầm ngâm hồi lâu, rồi đáp bằng giọng kiên quyết:

– Ta không muốn ngươi phải chọn. Sư môn là nơi nuôi ngươi lớn lên, là nơi ngươi gửi gắm cả tuổi trẻ. Ta chỉ cần ngươi đừng coi ta là kẻ thù, vậy là đủ.

Một thoáng ngỡ ngàng lướt qua mắt Tần Dịch. Hắn từng nghĩ Tiểu Yến sẽ đòi hỏi nhiều hơn, không ngờ lại nhẹ nhàng như thế.

– Ngươi ngốc thật. – Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nhẹ hơn bao giờ hết.

Tiểu Yến cười, nụ cười mang theo chút tự giễu.

– Ngốc nhưng vui, còn hơn tính toán rồi mất hết người bên cạnh.

Tần Dịch nhìn nàng, môi mím chặt, như đang cố giữ lại một điều gì đó. Rồi bất chợt, hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay nàng. Hành động rất khẽ, nhưng đủ khiến tim Tiểu Yến đập loạn nhịp.

– Ngươi tin ta chứ? – Hắn hỏi, mắt không rời nàng.

Tiểu Yến hơi bất ngờ, rồi đáp nhanh, như sợ mình đổi ý:

– Ta… muốn thử tin. Nhưng nếu ngươi phản bội, ta sẽ cho ngươi nếm mùi “bột ngứa” của Đỗ Nhược Lan!

Cả hai cùng bật cười, tiếng cười vang lên xua tan mọi nặng nề chất chứa. Không khí trong phòng như ấm lại, dù ngoài kia gió đêm vẫn rít lên từng cơn.

Một lát sau, Tiểu Yến kể chuyện ngày nhỏ bị lũ trẻ con trêu chọc, cha nàng dạy: “Trên đời chỉ cần tin một người là đủ.” Tần Dịch nghe, lòng dâng lên cảm giác thương xót khó tả. Hắn khẽ gật đầu.

– Từ nay, ngươi có thể thử tin ta. Ta cũng sẽ thử tin ngươi. Được không?

Tiểu Yến gật mạnh, đôi mắt ánh lên niềm vui. Nàng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ tựa đầu vào vai hắn. Tần Dịch không tránh né, cũng không tỏ vẻ khó chịu, chỉ nhắm mắt tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi bình yên.

Tiếng gió ngoài hiên vang lên khe khẽ, lá khô xào xạc. Đêm càng về khuya, trăng dần lên cao, ánh sáng bạc rọi qua khung cửa, chiếu lên hai bóng người ngồi sát bên nhau.

Một lúc sau, cửa phòng kẽo kẹt mở ra. Đỗ Nhược Lan ló đầu vào, mắt sáng như sao, môi cười tinh quái.

– Ồ, hai vị có cần ta rót trà không, hay chỉ muốn ngồi ngắm trăng tâm sự đến sáng?

Tiểu Yến vội tách khỏi Tần Dịch, mặt đỏ như gấc. Tần Dịch giả vờ nghiêm nghị, ho khan mấy tiếng.

– Đừng làm loạn, Nhược Lan.

Nhược Lan cười khúc khích, đưa cho Tiểu Yến một mảnh giấy nhỏ.

– Có người gửi cho ngươi. Không ghi tên, chỉ vẽ hình quạt xếp. Ta đoán là “người cũ” nhắn nhủ?

Tiểu Yến đón lấy, lòng bất giác dấy lên dự cảm bất an. Nàng mở ra, đọc nhanh mấy dòng chữ xiêu vẹo: “Đêm nay, gốc liễu cuối phố. Muốn biết chân tướng về cha ngươi, đến một mình.”

Tần Dịch liếc qua, sắc mặt lập tức thay đổi.

– Bẫy rõ ràng. Không đi không được, mà đi thì nguy hiểm.

Tiểu Yến mím môi, ánh mắt kiên quyết.

– Dù là bẫy, ta cũng phải đi. Nếu có manh mối về cha, ta không thể bỏ qua.

Nhược Lan lo lắng dúi vào tay nàng một túi bột nhỏ.

– Đây là Hồi Hồn Tán, gặp khói độc thì rắc ra, bảo đảm đối phương hắt xì đến mười đời.

Tiểu Yến bật cười, cảm ơn, rồi giấu túi bột vào tay áo. Nàng nhìn sang Tần Dịch, chờ đợi.Tần Dịch trầm ngâm một thoáng, rồi gật đầu.

– Ta sẽ bám theo ngươi. Ngươi không đơn độc đâu.

Ba người bàn bạc chớp nhoáng. Nhược Lan ở lại phòng, Tần Dịch lặng lẽ đi sau, Tiểu Yến một mình rời nhà, hướng về cuối phố nơi gốc liễu già.

Đêm buông xuống, phố xá vắng tanh. Bóng Tiểu Yến nhỏ bé giữa con đường lát đá, mỗi bước chân đều cẩn trọng. Nàng siết chặt quạt xếp, mắt đảo quanh, mọi giác quan đều căng như dây đàn.

Gốc liễu già cuối phố chìm trong bóng tối, chỉ có ánh trăng bàng bạc vắt ngang những tán lá rủ. Tiểu Yến dừng lại, lắng nghe từng tiếng động nhỏ. Một bóng đen xuất hiện, lặng lẽ như bóng ma, áo choàng che kín nửa mặt, chỉ để lộ đôi mắt dài lạnh lẽo.

– Lâm Tiểu Vũ… Hay nên gọi là Lâm Tiểu Yến?

Tiểu Yến giật mình, lùi lại nửa bước, quạt xếp bật mở phòng thủ.

– Ngươi là ai?

Bóng đen không đáp, chỉ cười khẩy, tiếng cười khô khốc như gió rít qua khe cửa.

– Muốn biết chân tướng về cha ngươi, hãy đến rừng trúc ngoài thành đêm mai. Một mình. Nếu dẫn theo ai, hậu quả tự gánh.

Nói rồi, hắn ném ra một chiếc hộp nhỏ. Tiểu Yến cảnh giác tránh né, rồi cúi xuống nhặt lên. Trong hộp là miếng ngọc khắc chữ “Lâm” – chính là vật cha nàng luôn mang bên người.

Tim nàng thắt lại, mắt ánh lên lo lắng lẫn hy vọng. Nàng định hỏi tiếp, nhưng bóng đen đã lướt đi, chỉ còn lại chiếc áo choàng phất phơ giữa những cành liễu rủ.

Tần Dịch ẩn trong bóng tối quan sát tất cả, lòng trào lên một nỗi bất an chưa từng có. Hắn nắm chặt tay, quyết định sẽ không để Tiểu Yến một mình đối mặt bất cứ hiểm nguy nào.

Tiểu Yến lặng lẽ quay về, miếng ngọc siết chặt trong lòng bàn tay, ánh mắt mơ hồ giữa ranh giới của sợ hãi và quyết tâm.

Về đến phòng, Nhược Lan mở cửa, thấy nàng bình an thì mừng rỡ.

– Có chuyện gì không? Ai gặp ngươi?

Tiểu Yến chỉ lắc đầu, đưa miếng ngọc ra cho Nhược Lan xem.

– Hắn hẹn ta nửa đêm mai, rừng trúc ngoài thành. Nếu thật sự có manh mối về cha, ta không thể bỏ lỡ.

Nhược Lan thở dài, ôm lấy vai Tiểu Yến.

– Ta sẽ chuẩn bị sẵn độc dược và ám khí. Dù là bẫy cũng không để ngươi vào hang cọp tay không.

Tần Dịch bước vào, ánh mắt cương nghị.

– Ta sẽ đi cùng. Ngươi không cần đơn độc nữa.

Tiểu Yến nhìn hai người bạn, môi cong lên thành một nụ cười nhẹ.

– Cảm ơn các ngươi.

Tần Dịch không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh nàng. Đôi mắt hắn dịu đi, bàn tay đặt lên vai nàng, vững chãi như một lời hứa không cần nói thành lời.

Một lúc sau, Nhược Lan rút ra một tấm bản đồ nhỏ, trải lên bàn.

– Đây là lối vào rừng trúc. Ta có thể bố trí ám khí quanh đó, đồng thời để lại dấu hiệu cho các ngươi biết đường rút lui nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Tiểu Yến gật đầu, lòng nhẹ đi phần nào. Nàng thở ra một hơi dài, rồi quay sang Tần Dịch, giọng khẽ như gió thoảng.

– Tần đại hiệp, nếu mai ta có mệnh hệ gì, ngươi nhớ giúp ta minh oan cho cha, đừng để ông ấy phải chịu tiếng xấu.

Tần Dịch cau mày, dứt khoát:

– Đừng nói linh tinh. Ta đã hứa sẽ không để ngươi gặp chuyện. Nếu có chuyện gì, ta cùng ngươi gánh vác.

Tiểu Yến cười, nước mắt long lanh nơi khóe mắt.

– Thật ra… ta chỉ muốn một lần được tin ai đó. Ngươi đừng làm ta thất vọng, được không?

Tần Dịch gật đầu, ánh mắt kiên định.

– Ta hứa.

Ngoài sân, trăng đã l*n đ*nh đầu, ánh sáng chiếu qua song cửa thành từng vệt dài mơ hồ. Căn phòng nhỏ im lặng, chỉ còn tiếng tim đập rộn ràng của ba người, mỗi người một tâm sự.

Đêm trước đại hội, mọi thứ như lặng lại trước cơn bão lớn. Những câu hỏi chưa có lời đáp, những bí mật chưa được hé lộ, tất cả treo lơ lửng giữa màn đêm, chờ đợi thời khắc định mệnh sắp tới.

Tần Dịch rời phòng trước, đứng tựa lan can ngoài hiên, mắt dõi về phía xa nơi rừng trúc mờ mịt. Hắn tự nhủ, dù mai có thế nào, hắn cũng sẽ bảo vệ Tiểu Yến đến cùng, bất chấp mọi ràng buộc của sư môn hay giang hồ.

Trong phòng, Nhược Lan ghé sát thì thầm vào tai Tiểu Yến:

– Hai người… càng ngày càng giống một đôi oan gia “trời sinh một cặp” rồi đó nha!

Tiểu Yến đỏ mặt, vờ lườm Nhược Lan.

– Nói linh tinh nữa là ta cho uống bột ngứa luôn bây giờ!

Nhược Lan cười khúc khích, rồi lặng lẽ thu xếp hành trang, chuẩn bị cho một đêm dài phía trước.

Tiểu Yến ngồi bên cửa sổ, tay mân mê miếng ngọc, lòng trĩu nặng. Nàng nhớ về cha, về quãng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi đã qua, về những oan khuất chưa thể giải bày. Nhưng trong sâu thẳm, một niềm tin nhỏ bé đang nhen nhóm – niềm tin vào những người bên cạnh, vào chính mình và vào một tương lai có thể thay đổi.

Đêm dần trôi, thành quách im lìm dưới ánh trăng. Ở một góc khuất nơi đầu phố, bóng người áo đen lại xuất hiện, mắt dõi về phía căn phòng nhỏ sáng ánh đèn. Trong tay hắn, một mảnh giấy khác đã sẵn sàng – mồi lửa châm ngòi cho cơn bão lớn sẽ bùng nổ tại rừng trúc vào đêm mai.

Bên trong, ba người đều thao thức, mỗi người một nỗi niềm. Tiểu Yến dựa đầu vào thành cửa sổ, ngắm nhìn ánh trăng bạc, lòng vừa lo lắng vừa chờ mong. Tần Dịch đứng lặng ngoài hiên, tay siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt kiên định. Nhược Lan nằm vắt tay lên trán, miệng lẩm nhẩm tính toán đủ loại độc dược và ám khí, không quên nghĩ ra vài trò “chơi khăm” để phòng thân.

Đêm trước đại hội, mọi thứ tĩnh lặng đến ngột ngạt. Phía sau bức màn yên bình ấy, sóng ngầm đã dâng cao. Ai sẽ là người lật mở bí mật cuối cùng? Ai sẽ phải đối mặt với lựa chọn sinh tử? Và liệu niềm tin vừa chớm nở giữa những oan gia có đủ sức vượt qua thử thách lớn nhất đời mình?

Trăng lên cao, soi sáng bóng ba người trẻ tuổi đang bước vào ngã rẽ của số phận. Ở nơi rừng trúc xa xa, tiếng sáo ai oán vang vọng giữa đêm, báo hiệu một trận phong ba sắp sửa ập đến, cuốn phăng mọi bình yên mong manh còn sót lại nơi giang hồ loạn thế…