Tiếng trống trận dồn dập vọng khắp thành, xé toang không khí oi nồng trước cơn mưa. Đám đông dự đại hội ào ra khắp ngõ hẻm, như dòng nước lũ cuốn theo sát khí và lòng tham. Bóng người lao vun vút, tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng hét, tiếng cười ngạo nghễ vang vọng tận trời cao.
Lâm Tiểu Yến kéo thấp vành nón, luồn lách giữa những bức tường rêu phong, hai đồng hành sát bên. Nhược Lan vừa chạy vừa thở hổn hển, tay vẫn không quên bấu chặt ống tay áo Tiểu Yến như sợ lạc mất. Tần Dịch mặt lạnh như tiền, mắt quét quanh, tay lăm lăm chuôi kiếm.
– Này, nhớ lời ta dặn chưa? – Tiểu Yến thì thào, giọng gấp gáp. – Gặp chuyện lạ thì tránh, thấy người lạ thì chạy! Đừng có dở hơi làm anh hùng giữa đường.
Nhược Lan bật cười khúc khích, môi cong cong:
– Đại hiệp Lâm Tiểu Vũ, ngươi lải nhải thế này, sau này già nhất định sẽ thành ông chủ tiệm thuốc khó tính!
Tần Dịch nhếch môi, giọng đều đều:
– Nếu không muốn bị phát hiện, giữ mồm giữ miệng đi. Đừng để cả thành biết chúng ta ở đây.
Tiểu Yến bĩu môi, toan đáp lại thì phía trước, một bóng người áo xám lao vút qua, tay siết chặt lệnh bài vàng. Hắn vừa nhìn thấy ba người đã quay đầu bỏ chạy, chân vấp ngã dúi dụi.
Tần Dịch không chần chừ, thân hình bật lên như chim ưng, thoắt cái đã chắn ngang đầu ngõ, kiếm tuốt khỏi vỏ, ánh thép loang loáng:
– Đứng lại! Đưa lệnh bài ra.
Người kia run lẩy bẩy, lắp bắp:
– Ta... ta chỉ là bị ép thôi...
Chưa kịp nói hết câu, một luồng khói xám cuộn lên từ cuối hẻm, mùi cay nồng xộc vào mũi, khiến cả ba phải lùi lại. Bóng người cao gầy vận trường bào xám tro, tóc bạc râu dài, bước ra chầm chậm. Vẻ ngoài đạo mạo, dáng đi ung dung, nhưng ánh mắt sắc như dao, môi nhếch cười lạnh.
Đám đông xung quanh xì xào, lùi lại nhường đường:
– Trưởng lão Thiên Huyền Môn!
– Lạ thật, sao trưởng lão lại xuất hiện lúc này?
Không ai nhận ra đó chính là Hạ Mộc Phong đội lốt trưởng lão. Hắn đảo mắt nhìn quanh, dừng lại trước ba người, ánh nhìn như lưỡi dao lướt qua từng tấc da thịt Tiểu Yến.
– Anh hùng hào kiệt đều tụ về đây, thật là phúc lớn cho Đại hội. Nhưng... – Hắn bất ngờ chỉ thẳng vào Tiểu Yến, giọng sắc lạnh – lệnh bài vàng kia, rơi vào tay kẻ xuất thân bất minh, e là nỗi nhục của võ lâm!
Đám đông vốn đã ngứa mắt, lập tức nhao nhao hùa theo:
– Đúng vậy! Lâm Tiểu Vũ từ đâu chui ra, lại dùng chiêu thức tà môn!
– Ta nghe nói hắn đi cùng Đỗ Nhược Lan – con gái thần y Đỗ đại phu, ai biết có liên quan gì đến tà phái không!
Tiểu Yến mặt đỏ gay, nghiến răng chưa kịp phản bác thì Hạ Mộc Phong phẩy tay áo, giọng uy nghiêm:
– Theo lệnh chưởng môn, kẻ nào có dấu hiệu câu kết tà đạo, phải lập tức bắt giữ tra xét!
Mấy chục đệ tử áo xám đồng loạt tiến lên, vây chặt ba người trong vòng vây sắt. Tần Dịch cau mày, thì thầm:
– Không ổn. Trưởng lão thật có nốt ruồi đỏ dưới tai trái, tên này không có.
Tiểu Yến khẽ gật đầu. Nhược Lan mắt đảo quanh, bàn tay đã lén rút kim châm giấu trong ống tay áo.
Tần Dịch bước ra, chắp tay cúi đầu, giọng dõng dạc:
– Trưởng lão, tiểu bối Tần Dịch xin chịu trách nhiệm thay cho Lâm Tiểu Vũ. Nếu có gì mờ ám, xin bắt cả ta!
Đám đông sửng sốt, có kẻ thì thào:
– Đại đệ tử Thiên Huyền Môn lại dám nhận tội thay người khác?
Hạ Mộc Phong nheo mắt, cười nhạt:
– Hay cho tình nghĩa đồng môn! Nhưng e là các ngươi cùng một giuộc.
Tần Dịch không chùn bước, mắt sáng rực:
– Nếu Lâm Tiểu Vũ là gian tế, ta nguyện cùng chịu tội. Nhưng xin trưởng lão tra xét công bằng!
Hạ Mộc Phong không đáp, vung tay ra hiệu. Hai đệ tử áo xám xông tới, một tên chộp lấy lệnh bài vàng trong tay Tiểu Yến, tên kia lục soát người nàng. Tiểu Yến vung quạt cản lại, khinh công lướt ngang, nhưng võ công đối phương không tầm thường, thoắt cái đã ép nàng lùi sát tường.
Nhược Lan tranh thủ, lén phóng kim châm vào cổ tay tên đệ tử phía sau. Chỉ nghe “vút” một tiếng, hắn gào lên thảm thiết, ôm cổ lăn ra đất. Đám đông nhốn nháo, Hạ Mộc Phong cau mày liếc Nhược Lan, nụ cười càng thêm hiểm ác:
– Đỗ cô nương, thủ đoạn ám khí quả là cao minh. Nhưng hôm nay, các ngươi khó thoát khỏi bàn tay ta.
Hắn phất tay áo, làn khói đen đặc sánh tỏa ra mùi ngòn ngọt. Đám đông chưa kịp phản ứng đã lần lượt ngã lăn ra, miệng sùi bọt mép, chỉ còn bốn người trụ vững.
Tần Dịch kéo hai người lùi lại, quạt giải khói độc. Tiểu Yến bịt mũi, mắt nhíu lại:
– Hồn Miên Tán! Trúng phải là mê man ba ngày ba đêm!
Nhược Lan rút lọ giải dược, nhanh tay rắc vào khăn bịt mũi cho cả nhóm. Hạ Mộc Phong cười khẩy, thân pháp quỷ mị lướt đến, song chưởng phóng ra như bóng ma. Tần Dịch lập tức vận nội lực, xuất chiêu “Huyền Vũ Chưởng”, chưởng phong rền vang như sấm.
Hai luồng kình khí chạm nhau, mặt đất rung chuyển, cát bụi bốc mù. Tiểu Yến không chịu kém, vung quạt xếp “Thanh Phong Vũ”, thân hình nhẹ như lá, lướt ngang cắt đòn đánh lén của Hạ Mộc Phong. Nhưng mỗi lần nàng tưởng đã chạm được, bóng áo xám lại mờ đi như khói, chỉ còn tiếng cười ma quái vang vọng:
– Lâm Tiểu Vũ, ngươi giấu thân phận giỏi thật! Nhưng hôm nay, bí mật của ngươi sẽ phơi bày!
Tiểu Yến khựng lại, ánh mắt dao động. Tần Dịch quát lớn:
– Đừng phân tâm!
Hạ Mộc Phong đột ngột xuất hiện sau lưng nàng, tay chộp lấy cổ áo kéo sát vào mình, hơi thở lạnh băng phả vào gáy:
– Để ta xem, rốt cuộc ngươi là ai?
Tiểu Yến vùng vẫy, chân đá mạnh vào ống chân đối phương, quạt xếp đâm ngược lên cằm hắn. Hạ Mộc Phong lùi lại, nhưng đã giật phăng chiếc khăn che cổ nàng. Một vết bớt hình lá liễu nhỏ xíu lộ ra dưới cằm.
– Thú vị thật! – Hắn bật cười, ánh mắt lướt sang Tần Dịch – Các ngươi còn che giấu được bao lâu?
Tần Dịch lao lên, chưởng phong cuộn trào, ép Hạ Mộc Phong lùi sát góc tường. Nhược Lan tranh thủ nhét viên thuốc vào miệng Tiểu Yến, thì thào:
– Ngất đi! Để ta xử lý!
Tiểu Yến gật đầu, mềm người ngã xuống đúng lúc Hạ Mộc Phong quay lại. Nhược Lan lao ra chắn trước, cười ngọt như đường:
– Trưởng lão, Lâm Tiểu Vũ trúng độc rồi! Nếu người giết hắn lúc này, e Thiên Huyền Môn sẽ mang tiếng sát hại đồng môn...
Hạ Mộc Phong nheo mắt, định bước tới thì phía xa có tiếng hô lớn:
– Chưởng môn tới rồi!
Đám đông lồm cồm bò dậy, không khí hỗn loạn. Hạ Mộc Phong biến sắc, vội kéo áo trùm kín mặt, thân hình loáng lên, vọt qua mái nhà biến mất. Tần Dịch đỡ Tiểu Yến dậy, Nhược Lan bám sát, ba người lẩn vào một ngõ nhỏ.
Chạy đến khi hơi thở rối loạn, họ mới dừng lại. Tần Dịch nhìn Tiểu Yến, ánh mắt khó giấu lo lắng:
– Ngươi sao rồi?
Tiểu Yến phủi áo, cười nhạt:
– Chưa chết được đâu! Nhược Lan cứu kịp, không thì ta đã cho hắn nếm mùi “quạt sắt” rồi.
Nhược Lan lườm nàng:
– Thấy mặt tái mét như tàu lá chuối mà còn mạnh miệng!
Tiểu Yến lườm lại, định cãi thì Tần Dịch đột ngột nghiêm giọng:
– Vết bớt dưới cằm... Ta từng thấy nó ở đâu rồi. Ngươi... thực ra là nữ nhi?
Không khí đặc quánh lại. Nhược Lan suýt phun nước miếng, Tiểu Yến cứng người, mặt đỏ bừng, lắp bắp:
– Ngươi nói bậy! Đàn ông cũng có vết bớt!
Tần Dịch không rời mắt, ánh nhìn sắc như dao. Nhược Lan chen vào, giả lả:
– Vết bớt đó ta dán cho hắn để tránh tà khí thôi! Có gì đâu mà nghi ngờ!
Tiểu Yến thở phào, liếc Nhược Lan cảm kích. Nhưng Tần Dịch vẫn nhìn nàng không rời, như muốn xuyên thủng mọi lớp ngụy trang.
Tiếng trống vẫn dội về, vòng cuối vẫn chưa kết thúc. Họ lặng lẽ rời khỏi, men theo những ngõ hẻm khuất lấp, vừa đi vừa bàn bạc.
– Hạ Mộc Phong giả dạng trưởng lão, chắc chắn có âm mưu. – Tần Dịch nói nhỏ.
– Hắn muốn vu oan cho chúng ta, lại còn tìm cách hạ độc các cao thủ để thao túng đại hội. – Nhược Lan tiếp lời.
– Hắn biết ta có liên quan đến chuyện năm xưa... Nếu bị bắt, mọi bí mật đều lộ hết. – Tiểu Yến trầm ngâm.
Tần Dịch siết chặt nắm tay:
– Ta sẽ không để hắn làm hại ngươi.
Tiểu Yến liếc sang, ánh mắt mềm lại nhưng ngoài miệng vẫn trêu:
– Lo thân ngươi trước đi, vừa nãy suýt bầm dập rồi còn gì!
Nhược Lan bĩu môi:
– Hai người thôi “tình sâu nghĩa nặng” đi! Mau tìm chỗ an toàn đã!
Họ men ra một khu vườn hoang, cây cối rậm rạp, lá rụng đầy lối. Tần Dịch kiểm tra quanh quất rồi mới ngồi xuống. Nhược Lan mở hộp nhỏ, chia bánh bao cho hai người.
– Ăn đi cho tỉnh táo! – Nàng nói, mắt liếc quanh – Ta thấy Trần Quân Tử lén lút nói chuyện với một người áo đen. Có gì đó rất khả nghi.
Tiểu Yến nhai bánh, lầm bầm:
– Hắn mà đoạt được lệnh bài, chắc đem đi cầm cố luôn!
Tần Dịch cười khẩy:– Trần Quân Tử chỉ biết chạy trốn, đụng chuyện là bán đứng đồng minh thôi.
Nhược Lan gật đầu, rồi thì thầm:
– Nhưng ta nghi hắn đang giữ bí kíp thất truyền. Hoặc ít nhất cũng biết gì đó rất quan trọng.
Tần Dịch lắc đầu:
– Nếu bí kíp rơi vào tay hắn, giang hồ đã loạn lâu rồi. Hắn chỉ giỏi moi tin rồi bán cho kẻ trả giá cao nhất.
Tiểu Yến thở dài, ánh mắt chợt tối lại:
– Hạ Mộc Phong vừa rồi... hắn biết gì về ta? Nếu hắn tra ra thân phận thật, e ta khó sống nổi.
Tần Dịch dịu giọng:
– Dù hắn có nghi, cũng không thể chứng minh. Ta sẽ không để ai làm khó ngươi.
Nhược Lan chen vào, cười ranh mãnh:
– Yên tâm đi, đã có “huynh đệ” bảo vệ rồi!
Tiểu Yến đỏ mặt, gắt lên:
– Lại bắt đầu bày trò!
Nhược Lan vỗ vai, thì thầm:
– Nếu có chuyện gì, ngươi tin ta không?
Tiểu Yến ngạc nhiên:
– Tất nhiên rồi! Ngươi cứu ta bao lần rồi còn gì.
Nhược Lan mỉm cười, lấy ra một tờ giấy dúi vào tay nàng:
– Nếu gặp nguy hiểm, nhớ làm theo. Đừng để ai khác biết!
Tiếng hô hoán vang lên phía nam thành: “Có người tìm thấy lệnh bài vàng rồi!”
Ba người vội bật dậy, lao về hướng tiếng động. Nhược Lan kéo tay Tiểu Yến, thì thầm:
– Cẩn thận, có người đang theo dõi ngươi.
Tiểu Yến gật đầu, kéo thấp vành nón. Tần Dịch cũng cảnh giác, tay sẵn sàng rút kiếm.
Họ vòng qua một con phố vắng, phía trước là ngôi miếu nhỏ, cửa đóng im ỉm. Bên trong vang ra tiếng cãi vã:
– Lệnh bài đâu? Ngươi dám lừa ta!
– Ta... ta đã giao cho trưởng lão rồi mà!
Tiểu Yến nhận ra giọng Trần Quân Tử, ghé tai Tần Dịch thì thầm:
– Ngươi vào trước, ta và Nhược Lan chặn lối sau.
Tần Dịch gật đầu, rút kiếm bước vào. Tiểu Yến và Nhược Lan men theo tường rêu, áp sát cửa sau.
Bên trong, Trần Quân Tử đang bị hai tên áo xám dí gươm vào cổ, mặt cắt không còn giọt máu:
– Các vị đại gia, lệnh bài vàng ta đâu dám giữ, đã nộp cho trưởng lão rồi! Không tin thì đi hỏi...
– Trưởng lão nào? – Tên kia gằn giọng.
– Vị trưởng lão tóc bạc, mặt trắng như phấn, áo xám, vừa lấy lệnh bài của ta lúc nãy!
Tần Dịch bước vào, kiếm chỉ thẳng:
– Lệnh bài đâu? Mau nói thật!
Trần Quân Tử mừng rỡ, quỳ sụp:
– Tần đại hiệp! Ta bị ép! Hắn dọa lột da ta nếu không giao lệnh bài!
– Hắn là ai? – Tần Dịch lạnh lùng.
– Hắn tự xưng trưởng lão Thiên Huyền Môn, nhưng có hình xăm đen trên tay, chắc chắn là người tà phái!
Tần Dịch cau mày:
– Vậy là Hạ Mộc Phong đã lấy được lệnh bài vàng.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng hô:
– Mau bắt lấy chúng! Lệnh bài vàng ở trong này!
Đám đệ tử áo xám cùng vài tên áo đen xông vào. Tần Dịch vung kiếm, đánh bật ba tên, kéo Trần Quân Tử chạy ra cửa sau. Tiểu Yến và Nhược Lan đã chờ sẵn, mỗi người lôi một tay Trần Quân Tử chạy thục mạng.
Bốn người lẩn vào ngõ nhỏ, th* d*c. Trần Quân Tử vừa chạy vừa than:
– Các vị anh hùng, cứu ta với! Từ nay ta không dám động đến lệnh bài vàng nữa!
Tiểu Yến lườm hắn:
– Ngươi chỉ giỏi gây chuyện!
Tần Dịch cắt ngang:
– Lệnh bài đã lọt vào tay Hạ Mộc Phong, không thể để hắn đem ra công bố trước toàn đại hội. Phải đoạt lại trước khi hắn kịp hành động.
Nhược Lan cười ranh mãnh, rút ra một túi bột nhỏ:
– “Tán Ảnh Phấn”! Chỉ cần rắc lên người hắn, lớp hóa trang sẽ tan, hắn lộ nguyên hình.
Tiểu Yến nheo mắt:
– Ngươi định rắc lên mặt trưởng lão giả?
– Đúng vậy! Nhưng phải có người dụ hắn ra trước đông người.
Trần Quân Tử lập tức lùi lại:
– Đừng nhìn ta! Ta mà ra là mất mạng!
Tiểu Yến cười khẩy, khoác vai hắn:
– Không đi thì chúng ta sẽ kể hết bí mật của ngươi cho cả thành!
Trần Quân Tử tái mặt, gật đầu:
– Được, nhớ cứu ta đấy!
Cả nhóm bàn kế. Tần Dịch và Trần Quân Tử giả vờ quanh quẩn quảng trường, Nhược Lan và Tiểu Yến nấp trên mái nhà, tay sẵn túi bột.
Đám đông tụ lại giữa quảng trường, chờ trưởng lão Thiên Huyền Môn công bố kết quả. Hạ Mộc Phong, trong lớp hóa trang tỉ mỉ, bước ra giữa vòng người, tay giơ lệnh bài vàng, nụ cười đắc thắng.
– Các vị anh hùng, lệnh bài vàng đã có chủ!
Tiểu Yến gật nhẹ, ra hiệu cho Nhược Lan chuẩn bị. Đúng lúc Hạ Mộc Phong giơ lệnh bài lên, Nhược Lan nhắm chuẩn, rắc “Tán Ảnh Phấn” xuống đầu hắn.
Chỉ nghe “bụp” một tiếng, lớp hóa trang rã ra từng mảng, để lộ gương mặt trắng bệch, mắt dài, nụ cười ma quái. Đám đông sững sờ, rồi đồng loạt hét vang:
– Không phải trưởng lão! Là người tà phái!
Hạ Mộc Phong bật cười, vung tay ném khói độc, rồi lướt đi như bóng ma. Tần Dịch lao theo, Tiểu Yến và Nhược Lan phóng xuống, hợp sức truy đuổi.
Trận hỗn chiến nổ ra giữa quảng trường, tiếng hò hét vang trời. Hạ Mộc Phong thân pháp quỷ mị, hết ẩn lại hiện, nhưng lớp “Tán Ảnh Phấn” dính trên áo khiến hắn để lộ dấu vết mỗi khi di chuyển.
Tần Dịch vận nội lực, tung chiêu “Huyền Vũ Chưởng” cực mạnh, ép Hạ Mộc Phong lùi sát tường. Tiểu Yến vung quạt, chắn đường thoát, ánh mắt sắc như gươm:
– Hạ Mộc Phong, ngươi hết đường rồi!
Hắn cười nhạt, tung khói độc tiếp. Nhưng Nhược Lan đã kịp giải độc, độc khí bị hóa giải phần lớn. Trần Quân Tử lấm lét lẻn ra xa, tranh thủ “vớt” túi bạc của một tên áo đen gục dưới đất.
Hạ Mộc Phong bị vây bốn phía, đột ngột rút một tấm phù chú, giơ cao. Luồng sáng tím lóe lên, hắn biến mất giữa làn khói mù, tiếng cười ma quái vọng lại:
– Các ngươi cứ chờ! Bí mật của Lâm Tiểu Vũ sẽ phơi bày thôi!
Đám đông đổ xô vây bắt, nhưng chỉ bắt được vài tên áo đen. Lệnh bài vàng rơi giữa quảng trường, Tần Dịch nhặt lên, trao cho Tiểu Yến. Đám đông xúm lại, bàn tán rối rít.
Trần Quân Tử tranh thủ lẻn đi, tay nhét bạc vào áo. Nhược Lan kéo Tiểu Yến ra góc khuất, thì thầm:
– Khi giải độc cho ngươi, ta thấy vết sẹo nhỏ trên vai – chỉ con gái mới có, vì từng bị bỏng nước sôi hồi nhỏ... đúng không?
Tiểu Yến sững người, cắn môi không nói. Nhược Lan mỉm cười, vỗ vai:
– Đừng lo, ta giữ bí mật cho ngươi. Nhưng... có người khác cũng đã nghi ngờ.
Tiểu Yến nhìn theo ánh mắt Nhược Lan, bắt gặp Tần Dịch đứng lặng nhìn mình, ánh mắt sâu thẳm khó dò.
Tiếng trống lại vang lên, vòng cuối kết thúc. Đám đông dần tản, nhưng lời đồn “Lâm Tiểu Vũ bí ẩn”, “trưởng lão giả”, “tà phái” vẫn râm ran.
Tiểu Yến siết chặt lệnh bài, lòng ngổn ngang trăm mối. Hạ Mộc Phong tuy tẩu thoát, nhưng đã để lộ thân phận. Còn bí mật của nàng... e đã không còn an toàn.
Bóng tối buông xuống, đèn lồng lập lòe khắp thành. Ba người lặng lẽ rời khỏi quảng trường, mỗi người một tâm sự. Trần Quân Tử lấm lét theo sau, vừa đi vừa kiểm tra bạc trong áo.
Giữa những tán cây tối om phía xa, một bóng người lặng lẽ quan sát. Ánh mắt lạnh lẽo dõi theo từng bước chân Tiểu Yến – báo hiệu những sóng gió mới đang chực chờ bủa vây trong đêm không trăng sắp tới…