Oan Gia Kết Nghĩa

Chương 12: Sát Khí Đại Hội Sát Hạch

Mặt trời vừa nhú lên khỏi dãy mái ngói ẩm ướt, ánh sáng yếu ớt xuyên qua màn sương mỏng, chiếu lên quảng trường lớn giữa thành. Đám đông hỗn loạn chen lấn, tiếng trống thúc vang vọng như muốn đập tan bầu không khí ngột ngạt còn sót lại sau đêm mưa. Dưới chân cột cờ, quân canh thành dàn hàng ngang, ngăn không cho ai lẩn trốn. Những người bị ép buộc tụ hội, mặt ai nấy đều phảng phất nét lo âu, xen lẫn bất mãn và tò mò.

Lâm Tiểu Yến, vẫn trong bộ áo vải bạc màu và mái tóc búi cao lộn xộn, đứng chen giữa dòng người. Nàng cúi thấp đầu, quạt xếp Thanh Phong Vũ giấu kín trong ống tay áo, mắt đảo quanh tìm bóng dáng Tần Dịch và Đỗ Nhược Lan. Đám lính áp giải từng tốp người lên phía trước, miệng quát lớn, không hề khách khí.

Đỗ Nhược Lan lách vào sát Tiểu Yến, kéo nhẹ vạt áo:

– Hình như chúng ta bị theo dõi. Ngươi nhìn sang trái, kẻ áo đen dưới mái hiên ấy, hắn vừa ra hiệu cho ai đó.

Tiểu Yến không dám quay đầu, chỉ rụt cổ, nhăn nhó:

– Đừng làm ta lo thêm nữa. Đã vậy còn bị ép dự thi, phen này chắc phải diễn xuất đến nơi đến chốn.

Tần Dịch cũng vừa hòa vào đám đông, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt nhưng ánh mắt sáng rực. Hắn bước lại gần, giọng thấp:

– Đừng để lộ sơ hở. Nếu có biến, ta sẽ yểm trợ ngươi.

Tiểu Yến cười khẩy, phẩy nhẹ chiếc quạt:

– Ai cần ngươi yểm trợ? Ta tự lo được.

Nhược Lan liếc mắt, che miệng cười khúc khích:

– Oan gia gặp nhau giữa chốn đông người, đúng là duyên trời định.

Tiếng trống đột ngột dội mạnh, át cả tiếng xì xào. Trên bục cao, Trần Quân Tử xuất hiện trong bộ áo gấm thêu rồng lòe loẹt, đầu bóng lưỡng, tay cầm quạt ngà vẫy vẫy. Hắn cười nắc nẻ, giọng sang sảng vang khắp quảng trường:

– Các vị anh hùng hảo hán, vòng loại Đại Hội Anh Hùng năm nay long trọng khai mạc! Ai trong thành cũng có cơ hội tranh tài, người thắng vào chính hội, người thua... ừm, tùy số phận!

Đám đông nhao nhao, có người phẫn nộ, kẻ lại thấp thỏm chờ đợi. Tiểu Yến liếc nhìn Tần Dịch, chợt phát hiện ánh mắt hắn lướt qua phía khán đài, nơi một bóng đen lặng lẽ đứng khuất. Nhược Lan rỉ tai:

– Ta cá tên đó là Hạ Mộc Phong. Hắn muốn gì ở đây?

Tần Dịch cau mày, giọng trầm xuống:

– Không chỉ là một đại hội bình thường. Chắc chắn có bẫy.

Tiếng loa phóng thanh lại vang lên:

– Vòng loại gồm ba lượt: đấu loại trực tiếp, phá trận sát khí, cuối cùng là truy tìm lệnh bài vàng. Mỗi vòng, ai không vượt qua, tự chịu hậu quả!

Không khí càng thêm căng thẳng. Binh lính chia mọi người thành từng nhóm năm người, đẩy lên các võ đài dựng sẵn. Tiểu Yến bị tách khỏi hai người bạn, đưa lên một đài cùng bốn gã mặt mày hung dữ. Nàng khẽ nhún vai, cố làm ra vẻ ngạo nghễ, nhưng tay vẫn siết chặt lấy quạt xếp.

Trọng tài hô lớn:

– Bắt đầu!

Ngay tức thì, một gã đầu trọc vung đao bổ tới, khí thế hung hãn. Tiểu Yến né sang một bên, khinh công nhẹ như gió, quạt xếp bật mở, gạt mạnh cổ tay đối phương. Đao rơi xuống sàn, gã ngã chúi về phía trước, suýt đập mặt vào mép đài. Đám đông bên dưới ồ lên, tiếng cười la vang dội.

Tên thứ hai bực tức xông vào, dùng quyền cước liên hoàn. Tiểu Yến lùi dần, chân xoay vòng, quạt xếp đỡ lấy từng cú đấm, chỉ phòng thủ chứ không đánh trả. Đối phương càng đánh càng nóng nảy, chiêu thức loạn xạ. Nàng lợi dụng sơ hở, lướt ngang, mũi quạt điểm vào huyệt đạo gã, khiến hắn tê cứng ngã nhào.

Hai tên còn lại thấy vậy, cùng lao tới, vung đao kiếm cùng lúc. Tiểu Yến xoay mình lướt qua như bóng ma, quạt xếp vẽ thành đường cong, mượn lực hóa giải. Một tên trượt chân, bị nàng đạp nhẹ vào lưng, té khỏi võ đài. Chỉ còn tên cuối cùng, mặt xám ngoét, tay run rẩy. Hắn chưa kịp ra đòn, Tiểu Yến đã xoay quạt chạm nhẹ vào cổ tay, đao rơi lăn lóc.

Trận đấu kết thúc trong tiếng reo hò kinh ngạc. Trọng tài phất cờ:

– Lâm Tiểu Vũ thắng!

Tiểu Yến phủi tay, nhảy khỏi đài, cố giữ vẻ thản nhiên, nhưng lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. Nàng liếc sang võ đài bên cạnh, nơi Tần Dịch đang đối mặt với ba cao thủ. Gã đầu tiên vung quyền lao tới, Tần Dịch chỉ khẽ nghiêng mình, tay trái xoay nhẹ, kình lực phát ra như sóng lớn. Đối phương bị hất văng khỏi đài, miệng thổ máu. Hai tên còn lại nhìn nhau, cùng hợp sức đánh vây. Tần Dịch nhếch môi, chưởng lực ào ạt, khí thế như thần long xuất thế. Ba chiêu, hai tiếng va chạm nặng nề, cả hai đều rớt khỏi sàn đấu.

Đỗ Nhược Lan trên đài số ba thì lại là một trường hợp đặc biệt. Nàng giả vờ yếu ớt, liên tục tránh né, nhưng mỗi khi kẻ nào đến gần đều bị kim châm bắn lén, ngã lăn ra sàn, mặt mày co giật. Đám đông vỗ tay, cười vang:

– Tiểu mỹ nhân đánh lén giỏi thật!

Vòng đầu kết thúc, tất cả người thắng bị lùa về khu vực trung tâm. Trần Quân Tử xuất hiện, cười tít mắt:

– Chúc mừng các vị qua được cửa ải đầu tiên! Nhưng đừng vội mừng, thử thách thực sự còn ở phía trước!

Một cánh cửa sắt lớn mở ra, lộ ra mê cung đá trắng, khói mờ lượn lờ như sương sớm. Mùi máu tanh phảng phất, khí lạnh dâng lên từ những khe nứt dưới đất. Tên giám sát hét lớn:

– Vòng hai: Phá trận sát khí! Ai lấy được lệnh bài ra ngoài trước là thắng, ai ngã xuống, khỏi cần cứu!

Đám đông rùng mình, ai nấy đều kéo khăn che mặt. Nhược Lan dúi cho Tiểu Yến một chiếc khăn tẩm thuốc:

– Chỉ đủ hai cái thôi, ngươi chia cho Tần Dịch. Ta tự lo được.

Tiểu Yến khịt mũi, đeo khăn, nhìn Tần Dịch:

– Ngươi không biết cảm ơn ta thì thôi, đừng có chết giữa đường, phiền lắm!

Tần Dịch liếc nàng, khóe môi cong lên:

– Nếu ta chết, ngươi vác xác ta về báo thù nhé.

Nhược Lan che miệng cười, ba người chen vào dòng người tiến vào mê cung. Bên trong tối om, tiếng bước chân vang vọng, sát khí lởn vởn như có thực. Đột nhiên, một bóng đen nhảy bổ ra từ góc tối, kiếm sáng lóe lên. Tiểu Yến vội vung quạt, chặn mũi kiếm, mượn lực đẩy ngược đối phương vào tường. Tần Dịch nhanh chóng tung chưởng, khí kình mạnh mẽ đánh bay tên đó.

Nhược Lan lẩm bẩm:

– Trong này toàn sát thủ trà trộn. Cẩn thận đấy!

Cả nhóm vừa đi vừa né tránh các cạm bẫy: hố chông, lưỡi dao bay, những tấm lưới giấu trong bóng tối. Thỉnh thoảng, tiếng người ngã xuống vọng lại, rồi im bặt. Tiểu Yến giữ sát phía sau Tần Dịch, mỗi bước đều cảnh giác. Đám người đi trước dần thưa thớt, nhiều kẻ ngã gục vì trúng độc khí, số còn lại mặt mày trắng bệch.

Một đoạn, đột nhiên có tiếng cười rùng rợn vang lên. Một gã đại hán khổng lồ từ trên trần nhảy xuống, đại đao bổ thẳng vào nhóm Tiểu Yến. Tần Dịch không hề sợ hãi, hai tay vung chưởng đón đỡ. Tiếng kim loại va vào nhau chát chúa, đại đao gãy đôi, gã đại hán bị đánh văng xa, bất tỉnh nhân sự.

Tiểu Yến huýt sáo khe khẽ, vờ trêu:

– Đúng là mặt lạnh, ra tay chẳng nể ai!

Tần Dịch lườm nàng:

– Nếu ngươi thích, lần sau ta nhường cho ngươi.

Tiểu Yến lè lưỡi, lùi lại, không dám mạnh miệng nữa. Cả ba tiến sâu vào mê cung, cuối cùng cũng tới căn phòng lớn nhất. Trên bệ đá, lệnh bài xếp thành hàng, ánh sáng mờ chiếu lên mặt đá lạnh lẽo.Vừa đặt chân vào, một nhóm người khác cũng tràn vào. Dẫn đầu là một thiếu niên áo xanh, gương mặt sắc lạnh, ánh mắt lạnh như băng. Tiểu Yến nhận ra hắn là đại đệ tử phái Cửu Hoa, nổi danh độc ác trên giang hồ. Thiếu niên gằn giọng:

– Ai mạnh thì lấy!

Trận hỗn chiến bùng nổ. Tiểu Yến không tranh đoạt, chỉ lách mình bảo vệ Nhược Lan. Đối thủ vây đến, nàng dùng khinh công nhẹ như mây lướt, quạt xếp vẽ thành những làn gió, đẩy lùi từng đợt tấn công. Tần Dịch vừa đánh vừa quan sát, tay trái tung Huyền Vũ Chưởng, tay phải giữ thế phòng thủ cho Tiểu Yến.

Một tên thủ hạ của thiếu niên áo xanh lao thẳng vào Nhược Lan. Tiểu Yến xoay người, dùng chiêu “Thanh Phong Hồi Vũ”, thân hình lướt như cánh én, mũi quạt điểm trúng cổ tay đối phương, kiếm rơi loảng xoảng. Nhược Lan tranh thủ bắn kim châm, khiến gã ngã lăn ra, miệng sùi bọt mép.

Thiếu niên áo xanh thấy đồng bọn bị hạ, sát ý bùng lên, lao vào Tần Dịch. Kiếm pháp nhanh như chớp, ánh thép loáng lên trước mặt. Tần Dịch bình tĩnh né tránh, bàn tay xoay chuyển, lấy nhu thắng cương. Trong lúc đó, một kẻ khác đánh lén sau lưng, lưỡi kiếm sượt qua vai hắn, máu rỉ đỏ áo. Hắn không kêu, chỉ nhíu mày, xoay người phản công, chưởng lực đẩy đối phương bật lùi.

Tiểu Yến nhìn thấy, tim thắt lại. Không kịp suy nghĩ, nàng lao tới che chắn trước Tần Dịch, quạt xếp phẩy mạnh, chặn kiếm của kẻ đánh lén. Tần Dịch trừng mắt:

– Ngươi điên rồi à?

Tiểu Yến nhăn nhở cười:

– Ta còn nợ ngươi một trận, chưa trả xong đâu!

Hai người phối hợp, Tần Dịch chưởng lực như sóng, Tiểu Yến thân pháp như mây, cùng đánh bật tất cả đối thủ còn lại. Cuối cùng, chỉ còn thiếu niên áo xanh đứng vững. Hắn gằn giọng:

– Chỉ biết trốn tránh, có dám đấu một chiêu thật sự không?

Tiểu Yến siết chặt quạt, ánh mắt bừng sáng. Nàng vận nội lực, thân ảnh mờ ảo, chiêu “Vân Yên Tán Ảnh” tung ra, cả người như hòa vào làn gió. Thiếu niên chưa kịp định thần, đã bị điểm trúng huyệt, ngã xuống sàn không nhúc nhích.

Đám đông ồ lên. Trọng tài hô lớn:

– Lâm Tiểu Vũ thắng!

Nhược Lan nhanh nhẹn nhặt lấy ba lệnh bài, dúi cho hai người kia. Tiểu Yến thở phào, quay đi thì nghe tiếng xì xào:

– Tuyệt kỹ kia... chẳng phải là chiêu của Vân Yên lão nhân sao?

Một bóng áo đen lặng lẽ lướt qua cửa, ánh mắt lạnh lẽo quét qua từng người. Tiểu Yến rùng mình, cảm giác bất an lan khắp sống lưng.

Vòng hai kết thúc, những người còn lại được đưa về quảng trường. Trần Quân Tử đứng trên bục, tay cầm loa gỗ:

– Vòng cuối: Truy tìm lệnh bài vàng trong thành! Ai đoạt được sẽ vào thẳng chính hội!

Đám đông tản đi khắp ngõ ngách, ai nấy mắt sáng rực như thú săn mồi. Tiểu Yến kéo Tần Dịch ra một góc, lấy thuốc cầm máu băng vết thương trên vai hắn.

– Đừng có ngã ra đó, ta không rảnh cõng ngươi!

Tần Dịch nhận lấy, khóe môi cong nhẹ:

– Ngươi sợ ta chết thì cứ nói.

Nhược Lan chen vào, nhăn nhó:

– Hai người thôi lãng mạn đi! Lo mà giữ mạng.

Tiểu Yến đỏ mặt, gắt:

– Ta chỉ sợ ngươi bày trò thôi!

Nhược Lan lườm nàng, rồi thì thầm:

– Hạ Mộc Phong vẫn quanh quẩn. Hắn đang toan tính gì?

Tiểu Yến trầm ngâm. Đúng lúc ấy, một mảnh giấy nhỏ lặng lẽ rơi xuống chân nàng. Nàng cúi nhặt, dòng chữ nguệch ngoạc: “Kẻ hại cha ngươi cũng là kẻ hại sư phụ hắn.”

Nàng ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Tần Dịch. Trong khoảnh khắc, hai tâm hồn cùng mang nỗi oan như chạm vào nhau, nỗi ngờ vực tan biến, chỉ còn sự đồng cảm lặng lẽ.

Tiểu Yến khẽ hỏi:

– Ngươi cũng bị vu oan sao?

Tần Dịch mím môi, giọng trầm:

– Sư phụ ta bị đuổi khỏi môn phái vì một tội không có thật. Ta vào giang hồ để tìm chân tướng.

Tiểu Yến siết chặt mảnh giấy, mắt ánh lên quyết tâm.

Tiếng loa lại vang lên:

– Vòng cuối bắt đầu! Ai lấy được lệnh bài vàng, còn sống sót, sẽ vào thẳng Đại Hội!

Đám đông lao đi, sát khí ngùn ngụt. Tiểu Yến kéo hai người đồng hành lại, thì thầm:

– Chúng ta không cần tranh, chỉ giữ mạng. Nhưng nếu có thể, ta muốn tìm ra sự thật năm xưa.

Tần Dịch gật đầu, mắt sáng rực:

– Ta cũng vậy.

Nhược Lan cười khúc khích:

– Oan gia thành đồng đội rồi hả?

Tiểu Yến bĩu môi:

– Đừng mơ, ta chỉ lợi dụng ngươi thôi!

Nhưng trong mắt nàng, ánh lên ý cười ấm áp.

Ba người len lỏi giữa thành phố hỗn loạn, tiếng trống thúc dồn, trời sắp mưa. Một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía xa, bóng người ngã gục trong ngõ tối. Đám lính lao tới, khắp nơi chỉ còn lại sát khí và nỗi bất an.

Trên mái ngói, Hạ Mộc Phong lặng lẽ quan sát, áo đen hòa vào màn mưa lất phất. Trần Quân Tử đứng dưới hiên, tay áo rộng che giấu bàn tay dính máu, ghé sát thì thầm điều gì với bóng người lạ phía sau.

Tiểu Yến siết chặt quạt xếp, ánh mắt quyết liệt. Tần Dịch sánh bước bên nàng, Nhược Lan líu lo phía sau. Ba người hòa vào dòng người điên cuồng, như ba chiếc lá nhỏ giữa cơn cuồng phong giang hồ.

Trận sát hạch vẫn chưa kết thúc. Mê cung ân oán, bí mật, sát khí và tình nghĩa, tất cả đang chờ họ ở phía trước. Một tia chớp xé toạc bầu trời, bóng tối càng dày đặc. Và đâu đó, những bí mật sắp sửa lộ diện, mở ra con đường định mệnh cho những kẻ mang nỗi oan chưa giải...