Oan Gia Kết Nghĩa

Chương 11: Tửu Lầu Kích Đấu

Sương sớm còn đọng trên mái ngói, phố xá chưa tỉnh hẳn mà trước tửu lâu Vân Lai đã rộn rã người qua lại. Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua đám mây xám, soi rõ tấm biển “Đấu giá Bí Kíp Thất Truyền” treo lủng lẳng trước cửa, khiến cả con phố như nồng lên mùi tiền bạc lẫn sát khí. Lâm Tiểu Yến lặng lẽ đi cạnh Tần Dịch và Đỗ Nhược Lan, mỗi người một tâm trạng, nhưng đều không giấu được vẻ cảnh giác.

Nhược Lan vừa đi vừa kéo áo, mắt ngái ngủ, miệng lí nhí:

– Giang hồ gì mà toàn chuyện rắc rối, sáng ra đã ngửi thấy mùi nguy hiểm...

Tần Dịch không đáp, ánh mắt quét một lượt khắp phố, đôi lông mày cau lại. Tiểu Yến vờ lơ đãng, nhưng bàn tay đã âm thầm xiết chặt chiếc quạt Thanh Phong Vũ. Tờ giấy cảnh báo bí ẩn đêm qua vẫn như cái gai trong ngực nàng, khiến mỗi bước chân đều thấy nặng nề.

Khách khứa chen chúc trước cửa tửu lâu, kẻ mặc áo lông chồn, người đeo kiếm, có kẻ mặt mày hầm hầm như sát thủ, cũng có những vị công tử trông như thư sinh nho nhã nhưng ánh mắt lại sắc lẹm. Mỗi người đều thấp thỏm, ai cũng mong trở thành chủ nhân mới của bí kíp, chẳng ai biết phía sau là cạm bẫy chực chờ.

Tiểu Yến liếc Tần Dịch, nói nhỏ:

– Chúng ta vào bằng cửa chính thật à? Lỡ bị nhận mặt thì sao?

Tần Dịch nhếch môi, ánh mắt không rời tấm biển:

– Đám đông chính là lá chắn tốt nhất. Vào giữa bầy sói, không ai nhận ra đâu là cáo.

Nhược Lan lén nhét vào tay Tiểu Yến một viên thuốc nhỏ, miệng thì thào:

– Đến khi gặp nguy thì ngậm vào, ngươi khỏi hỏi là thuốc gì, cứ tin ta đi.

Tiểu Yến méo mặt, chưa kịp phản đối thì Tần Dịch đã kéo tuột cả hai vào giữa biển người. Không khí trong đại sảnh tửu lâu căng như dây đàn. Mùi rượu, mùi mồ hôi, mùi sát khí hòa quyện, tiếng thì thầm rì rầm như ong vỡ tổ.

Trên tầng hai, Trần Quân Tử xuất hiện nổi bật giữa đám đông: áo gấm thêu rồng, đầu bóng loáng như trứng, hai má phúng phính, tay phe phẩy quạt lông, nụ cười rộng đến tận mang tai. Hắn dõng dạc:

– Chư vị anh hùng, hôm nay Vân Lai tửu lâu có vật hiếm, bí kíp trấn phái của Thiên Huyền Môn – “Huyền Vũ Quyết”! Đấu giá công khai, ai có bản lĩnh thì cứ đến tranh!

Một làn sóng xôn xao dâng lên. Có kẻ gào:

– Bí kíp ấy không phải vật để bán, ngươi dám coi thường võ lâm sao?

Trần Quân Tử vẫn cười hề hề:

– Ai mua được, người đó có duyên! Trần mỗ chỉ là người trung gian, không can dự ân oán!

Tiểu Yến nhăn mặt:

– Hắn đúng là cáo già, vừa kiếm tiền vừa đổ hết trách nhiệm cho thiên hạ.

Tần Dịch thấp giọng:

– Càng loạn càng dễ tìm sơ hở. Chú ý mọi động tĩnh quanh đây.

Khắp đại sảnh, các cao thủ võ lâm đã chiếm chỗ khắp nơi: trưởng lão Côn Lôn phái râu tóc bạc phơ, nữ hiệp Nga Mi áo tím che mặt, đám bang chủ Cái Bang, thậm chí cả vài nhân vật tà phái nổi danh cũng lặng lẽ xuất hiện. Ai nấy đều nửa tin nửa ngờ, nhưng lòng tham đã bừng cháy trong mắt.

Bất chợt, ở góc tối bên quầy rượu, một bóng người áo choàng đen ngồi lặng lẽ, khuôn mặt trắng bệch, ánh mắt dài lạnh lẽo, môi nhếch nụ cười như chẳng dính chút hơi người. Tiểu Yến rùng mình, cảm giác như bị rắn độc nhìn chằm chằm. Nhược Lan cũng run giọng:

– Đó... có phải là Hạ Mộc Phong không?

Tiểu Yến khẽ gật đầu, mắt không rời khỏi bóng áo đen ấy. Hạ Mộc Phong ngẩng lên, ánh mắt như mũi dao lạnh lẽo lướt qua ba người, khóe môi nhếch lên đầy khiêu khích.

Trần Quân Tử vỗ quạt, cao giọng:

– Trước khi đấu giá, mời đại diện các phái lên kiểm tra bí kíp! Ai phát hiện vật giả, Trần mỗ sẽ bồi thường gấp ba!

Trưởng lão Côn Lôn bước lên, lật giở vài trang, gật gù:

– Bút tích này giống hệt chữ của chưởng môn Thiên Huyền năm xưa.

Nữ hiệp Nga Mi cũng thử, tay mân mê bìa sách:

– Da cá Thanh Long thật, rất khó làm giả.

Cả sảnh xôn xao, người thì bán tín bán nghi, kẻ thì chỉ còn nhìn thấy vàng bạc trước mắt. Trần Quân Tử cười càng lớn:

– Giá khởi điểm ba vạn lượng bạc trắng! Ai trả cao hơn, xin mời!

Ngay lập tức, tiếng hét giá vang lên như pháo nổ:

– Bốn vạn!

– Năm vạn!

– Sáu vạn cộng thêm một viên linh đan!

Có kẻ còn hét:

– Đổi bằng mỹ nhân cũng được!

Tiểu Yến suýt phì cười, nhưng Tần Dịch đã kéo nàng lùi lại phía sau, mắt quan sát từng động tĩnh nhỏ nhất.

Chợt, một đại hán râu quai nón lao lên:

– Bí kíp ấy là vật của Thiên Huyền Môn, ai dám tranh với ta?

Chưa dứt câu, một đám người khác đã vung binh khí lao vào, bàn ghế đổ ngổn ngang. Khắp sảnh biến thành chiến trường thu nhỏ, tiếng hét, tiếng chửi, tiếng binh khí va chạm loạn xạ.

Trần Quân Tử mặt tái như tàu lá chuối, nhảy tót lên xà nhà, miệng vẫn cố rao hàng:

– Ai lấy được thì cứ giữ, Trần mỗ không chịu trách nhiệm đâu!

Hắn vừa nói vừa lủi mất dạng.

Tiểu Yến bị đám đông xô đẩy, suýt ngã sấp vào chân bàn. Tần Dịch kịp kéo nàng đứng dậy, mắt vẫn dán chặt vào Hạ Mộc Phong, người vẫn bình thản đứng giữa cơn hỗn loạn, nụ cười ma quái không thay đổi.

Nhược Lan nhanh trí chui xuống gầm bàn, tay lăm lăm túi kim châm. Tiểu Yến định nhích lại gần thì một bóng đen lao tới, chưởng phong lạnh buốt lướt sát mặt nàng. Nàng bật quạt xếp, chiêu “Lạc Diệp Phiêu Hương” thoắt hiện, đánh bật chưởng lực. Tần Dịch cũng tung “Huyền Vũ Chưởng”, hất văng kẻ lạ vào đám đông.

Hạ Mộc Phong thong thả bước ra, ánh mắt như soi thấu lòng người, giọng đều đều mà lạnh:

– Anh hùng thiên hạ, hóa ra chỉ là bầy sói tranh mồi. Ai đủ tư cách giữ bí kíp này?

Cả đại sảnh chợt lặng như tờ. Hắn vung tay, một làn khói xám mỏng manh tỏa ra khắp phòng, mùi ngọt ngào như hương sen nhưng ẩn chứa sát khí. Ai hít phải đều choáng váng, kẻ ngã vật, kẻ trợn mắt, môi bắt đầu tím lại.

Nhược Lan lăn ra từ gầm bàn, vội rút kim châm đâm vào cổ tay mình rồi chuyền cho Tiểu Yến và Tần Dịch:

– Nhanh, tự cứu lấy mạng!

Tiểu Yến vừa cắm kim châm, vừa thấy mắt hoa lên. Hạ Mộc Phong đã lướt tới, bàn tay trắng nhợt như móc câu vươn về phía nàng.

Tần Dịch quát lớn, vận toàn lực tung chưởng. “Huyền Vũ Chưởng” chạm “Ảnh Hồn Chưởng”, sóng khí cuộn lên, bàn ghế vỡ nát, bụi bay mù mịt. Tiểu Yến lăn mấy vòng, đầu choáng váng, vừa ngẩng lên đã thấy Hạ Mộc Phong đứng chắn trước mặt, ánh mắt khinh khỉnh:

– Ngươi là ai mà dám phá chuyện của ta?

Tiểu Yến lùi lại, quạt xếp bật mở, vận “Vân Yên Tán Ảnh”, thân hình mờ đi như khói. Nhưng mỗi bước tránh là một chưởng ảnh khác chắn trước mặt, bóng Hạ Mộc Phong như vờn quanh nàng, không cách nào thoát ra.

Tần Dịch lao tới, kiếm thế lạnh lùng chém sượt qua vai Hạ Mộc Phong, buộc hắn phải lùi một bước. Hạ Mộc Phong cười lạnh:

– Thiên Huyền Môn mục nát cũng dám tranh với ta?

Tần Dịch không đáp, chiêu thức càng lúc càng sắc bén, từng chiêu một đều nhằm vào sơ hở của đối thủ. Tiểu Yến tranh thủ xông lên, quạt xếp xoay tít, “Phong Hồi Lộ Chuyển” đánh lạc hướng, nhưng vừa vung lên đã thấy cổ tay tê rần, thân hình bị hút về phía trước.Hạ Mộc Phong búng một luồng khói xám vào mặt nàng. Tiểu Yến nhanh trí ngậm viên thuốc của Nhược Lan, vừa kịp lúc ngửi thấy mùi độc, cả người lạnh toát. Hạ Mộc Phong tóm lấy vai nàng, ghé sát thì thầm:

– Nữ cải nam trang, thú vị thật. Ngươi nghĩ giấu được bao lâu?

Tiểu Yến hoảng hốt, vung quạt “Vũ Ảnh Phong Sương” tạt vào mắt hắn. Hạ Mộc Phong chỉ nhíu mày, đưa tay gạt nhẹ, nội lực đánh nàng văng về phía Tần Dịch.

Tần Dịch đỡ lấy, cả hai lăn vào gầm cầu thang. Hắn hỏi dồn:

– Ngươi có sao không?

Tiểu Yến lắc đầu, mắt rưng rưng vì ho sặc khói độc. Nhược Lan từ đâu xuất hiện, dúi vào tay nàng một gói bột:

– Nhai đi, giải độc tức thì!

Tiểu Yến làm theo, cảm giác tê buốt dịu dần. Bên ngoài, Hạ Mộc Phong đứng giữa đại sảnh loạn lạc, cười sằng sặc.

Đúng lúc ấy, cửa sau bật mở, một tốp hắc y nhân áo thêu đầu lâu ập vào, phối hợp nhịp nhàng lao tới tranh đoạt bí kíp. Trần Quân Tử ôm chặt hộp gấm, nhảy lên xà nhà, miệng la oai oái:

– Đừng đánh nhau! Có tiền thì trả, không thì giữ mạng!

Một hắc y nhân quật ngã hắn, bí kíp văng ra giữa sàn, cả đám cùng lao tới tranh cướp. Một tên vung đao chém tới Tiểu Yến, nàng vội lùi lại, quạt xếp bật mở gạt đao, nhưng lực yếu dần, cổ tay đau nhức.

Tần Dịch gầm lên, chưởng lực đánh văng hai hắc y nhân, thân hình chắn trước Tiểu Yến và Nhược Lan:

– Lui ra sau, nơi này nguy hiểm!

Chưa kịp rút lui, Hạ Mộc Phong đã lướt tới, bàn tay trắng bệch ấn mạnh lên ngực Tần Dịch. Hắn choáng váng, lùi mấy bước, miệng trào máu. Tiểu Yến hoảng loạn, giơ quạt đỡ, nhưng chỉ thấy một bóng đen vụt tới, bàn tay lạnh như băng siết chặt cổ nàng.

Hạ Mộc Phong cúi sát tai, giọng rợn người:

– Ngươi có muốn biết vì sao cha ngươi bị hãm hại không?

Tiểu Yến trợn tròn mắt, toàn thân cứng đờ. Hắn cười nhạt, buông tay, đẩy nàng ngã xuống đất, rồi nhìn sang Tần Dịch:

– Ngươi cũng giống hắn, chỉ là quân cờ trong tay kẻ khác.

Tần Dịch gắng gượng đứng dậy, ánh mắt đỏ rực căm hận, chưởng lực tụ lại định liều mạng. Nhưng Hạ Mộc Phong chỉ lắc đầu, bóng áo choàng đen chợt tan vào làn khói.

Đám hắc y nhân lao tới, vung đao chém loạn. Tiểu Yến vận “Vân Yên Tán Ảnh” đến cực hạn, thân hình như ẩn như hiện, tránh được ba chiêu chí mạng, nhưng máu đã rỉ nơi khóe môi.

Nhược Lan liều mình xông lên, rút kim châm đâm vào cổ tay một tên, rồi kéo Tiểu Yến chạy về phía cửa sổ. Tần Dịch gục xuống bậc cửa, sắc mặt trắng bệch, môi mím chặt.

Bên ngoài, mưa phùn rơi lất phất, gió lạnh buốt lùa qua khe cửa vỡ. Nhược Lan kéo hai người lẩn vào hẻm nhỏ, thở hổn hển:

– Mau, phải rời khỏi đây, nếu không sẽ chết thật!

Tiểu Yến ngoái nhìn, thấy Hạ Mộc Phong đứng bên khung cửa sổ vỡ, ánh mắt lạnh lẽo dõi theo, nụ cười bí hiểm không rời môi.

Ba người chạy băng qua phố tối, tiếng la hét, tiếng binh khí vẫn vọng phía sau. Tần Dịch gục vào tường, hơi thở yếu ớt:

– Ta... không ổn...

Nhược Lan bắt mạch, cau mày:

– Trúng “Ảnh Hồn Chưởng”, phải giải độc ngay, không sẽ nguy hiểm tính mạng.

Tiểu Yến run rẩy, nắm chặt tay Tần Dịch:

– Ngươi cố lên, ta sẽ không để ngươi chết đâu!

Nhược Lan rút bình ngọc, đổ vài giọt thuốc vào miệng Tần Dịch. Hắn cố nuốt, ánh mắt dần mờ.

Tiểu Yến ôm lấy hắn, nước mắt rưng rưng, lòng cuộn trào sợ hãi và day dứt. Nàng thì thào:

– Đừng bỏ ta lại, nghe không...

Nhược Lan nhắc nhỏ:

– Đừng khóc, ngươi mà khóc là lộ thân phận đấy.

Tiểu Yến cắn môi, lau nước mắt, gượng cười:

– Ta không khóc, chỉ tức thôi!

Nhược Lan khẽ cười, nhưng mắt cũng hoe đỏ. Tiếng vó ngựa vang lên xa xa, ánh đuốc lập lòe xuyên qua màn mưa. Đám hắc y nhân truy lùng khắp phố.

Tiểu Yến kéo Nhược Lan dìu Tần Dịch, ba người lẩn vào một căn nhà hoang. Cửa vừa khép lại, nàng thả người xuống sàn, tim đập thình thịch.

Tần Dịch nằm im, sắc mặt trắng bệch. Nhược Lan lục lọi túi thuốc, pha bột xanh với nước mưa, đổ vào miệng hắn. Tiểu Yến nắm chặt tay hắn, lòng như lửa đốt.

Bên ngoài, tiếng chân rầm rập, tiếng quát tháo dội vào:

– Lục soát kỹ, không để sót một ai!

Tiểu Yến thì thào:

– Nếu bị phát hiện, chúng ta chỉ còn đường chết.

Nhược Lan trấn an:

– Đừng lo, ta còn độc khí, cùng lắm liều mạng một phen.

Tiểu Yến mím môi, ánh mắt kiên quyết. Nàng cúi xuống thì thầm bên tai Tần Dịch:

– Ngươi tỉnh lại đi, ta còn chưa trả món nợ “ngươi cứu ta, ta cứu ngươi” đâu.

Một tia máu rỉ ở khóe môi Tần Dịch, nhưng ngón tay hắn khẽ động.

Đêm buông xuống, trong căn nhà hoang chỉ còn tiếng thở gấp và tiếng mưa rả rích. Bóng tối ngoài cửa sổ đặc quánh, mùi nguy hiểm vẫn lẩn khuất đâu đây.

Bất chợt, ngoài ngõ vang lên tiếng bước chân rất nhẹ. Một bóng người áo đen lướt qua cửa sổ, dừng lại. Hắn không gõ cửa, cũng chẳng lên tiếng, chỉ đứng lặng, ánh mắt sắc lạnh xuyên qua khe rèm rách.

Tiểu Yến nín thở, tay siết chặt quạt xếp. Nhược Lan lặng lẽ rút kim châm. Tần Dịch vẫn nằm bất động, hơi thở yếu ớt.

Bóng áo đen đứng một lúc rồi rời đi, tiếng bước chân dần xa. Tiểu Yến thở phào, nhưng trong lòng trĩu nặng. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, nguy hiểm chưa tan.

Nàng nhìn Tần Dịch, trong lòng dấy lên cảm xúc lạ lùng: vừa lo lắng, vừa xốn xang. Nhược Lan ghé sát thì thào:

– Ngươi thích hắn thật rồi phải không?

Tiểu Yến đỏ mặt, lườm Nhược Lan:

– Nói nhảm gì thế, ai mà thèm thích tên mặt lạnh ấy!

Nhược Lan cười khúc khích:

– Đừng chối, ánh mắt ngươi lộ hết rồi!

Tiểu Yến quay đi, nhưng trong lòng sóng ngầm cuộn trào. Ngoài kia, Hạ Mộc Phong vẫn rình rập, âm mưu chưa lộ hết. Bí kíp giả chỉ mới là khởi đầu cho một âm mưu lớn hơn.

Gió đêm thổi qua mái nhà hoang, tiếng mưa lẫn tiếng bước chân xa dần. Ba người siết chặt tay nhau, cùng chờ bình minh và những hiểm nguy mới đang rình rập phía trước...