Oan Gia Kết Nghĩa

Chương 10: Đêm Trú Ngụ Bất Đắc Dĩ

Ánh trăng mờ nhạt vắt ngang rặng cây, phủ lên khu rừng một lớp sương bạc. Ba người lặng lẽ bám sát nhau, bước chân nhẹ như mèo, hơi thở căng thẳng quyện vào làn gió đêm lạnh giá. Trước mặt họ, trấn nhỏ cuối cùng cũng hiện ra, ánh đèn leo lét rải rác như những đốm lửa lập lòe giữa biển tối.

Tần Dịch đi trước, dáng người cao lớn như bức tường vững chãi. Mỗi bước chân của hắn đều toát ra sự cảnh giác, mắt phượng sắc lạnh liếc ngang dọc. Lâm Tiểu Yến bám sát ngay sau, tay siết chặt chiếc quạt xếp, vai đau nhói khiến nàng khẽ cau mày. Nhược Lan tụt lại phía sau cùng, vừa đi vừa ngó nghiêng, bàn tay nhỏ nhắn không rời túi thuốc bí mật.

Chạy xuyên qua rừng suốt canh giờ, cả ba kiệt sức, mồ hôi hòa lẫn máu, vệt đỏ nhòe trên tay áo Tiểu Yến càng lúc càng rõ. Đến khi ánh đèn trấn nhỏ lấp ló, Tần Dịch mới dừng lại, giọng khàn khàn:

– Tạm thời an toàn rồi, vào trấn nghỉ một đêm đã.

Tiểu Yến gật đầu, môi mím chặt. Nàng liếc sang Tần Dịch, trong lòng lấp lửng bao điều khó nói. Nhược Lan lặng lẽ quan sát hai người, mắt sáng rực, môi khẽ cong lên đầy ẩn ý.

Trấn nhỏ về đêm vắng vẻ, chỉ còn vài tiệm ăn lụp xụp chưa đóng cửa. Mùi khói củi và cá khô phảng phất trong gió. Một nhà trọ cũ kỹ hiện ra cuối phố, biển gỗ cong vênh, đèn dầu chập chờn trước hiên. Tần Dịch bước tới, gõ cửa. Chủ quán là một ông lão khắc khổ, mắt nheo lại khi thấy ba vị khách lạ mặt, quần áo lấm lem, sắc mặt mệt mỏi.

– Trời khuya thế này, các vị còn đi đâu? – Ông lão dè dặt hỏi.

Tần Dịch rút một thỏi bạc nhỏ, đặt vào lòng bàn tay ông lão:

– Bọn ta đi đường xa, gặp chuyện chẳng lành, xin trọ tạm một đêm. Sáng mai sẽ rời đi, không phiền lâu.

Ông lão cầm bạc, mắt sáng lên, vội vàng mở cửa:

– Chỉ còn duy nhất một phòng cuối, giường hơi nhỏ, ba vị tạm dùng nhé!

Tiểu Yến cười gượng, vai nhói đau khiến nụ cười méo xệch:

– Giường nhỏ cũng được, chỉ cần có chăn ấm là tốt rồi.

Căn phòng đơn sơ, vách gỗ long lở, ánh đèn dầu hắt bóng ba người lên tường rung rinh như bóng ma. Chiếc giường tre ọp ẹp, tấm chăn cũ nát, mùi ẩm mốc xộc lên mũi. Nhược Lan nhăn mặt:

– Nhà trọ này… thật chẳng khác gì ổ chuột.

Tần Dịch không nói gì, đặt gói hành lý xuống, rút khăn lau vết máu trên tay Tiểu Yến. Nhược Lan lục túi lấy hộp thuốc, vừa cười vừa trêu:

– Lâm Tiểu Vũ, để ta xem vai ngươi nào. Đừng có xấu hổ nhé!

Tiểu Yến định khước từ, song bị Tần Dịch giữ chặt vai, ánh mắt nghiêm nghị:

– Đừng bướng. Để Nhược Lan xử lý vết thương, nếu không nhiễm trùng thì khổ.

Nhược Lan khéo léo vén áo Tiểu Yến lên, lộ ra bả vai trắng nõn, xương quai xanh mảnh dẻ khiến nàng suýt phì cười. Tần Dịch thoáng cau mày, mắt dừng lại lâu hơn một chút nơi làn da lạ lẫm ấy. Nhược Lan vừa sát trùng vừa cố nén cơn cười:

– Nam nhi gì mà da dẻ nõn nà thế này, nhìn còn đẹp hơn cả ta!

Tiểu Yến đỏ bừng mặt, vội giả giọng khàn:

– Ngươi nói bậy gì thế! Ta là nam nhân, có muốn thì cũng là… nam nhân trắng trẻo!

Tần Dịch nhìn nàng chằm chằm, đôi mắt như muốn nhìn thấu tận tim gan:

– Lâm Tiểu Vũ, ngươi tập võ từ nhỏ mà vẫn giữ được làn da này, thật hiếm thấy.

Tiểu Yến cứng người, vội vã chống chế:

– Ta vốn sinh ra đã vậy, ngươi quản làm gì!

Nhược Lan băng xong vết thương, bĩu môi:

– Thôi, ai muốn ngủ trước thì lên giường đi. Đêm nay lại ba người một giường, vui nhỉ!

Tiểu Yến lủi lên giường trước, cuộn mình sát mép, cố tránh xa hai người kia. Nhược Lan lách vào giữa, ngáp dài, cười khúc khích:

– Tần đại hiệp, đừng nói ngươi sợ ngủ chung với bọn ta nhé?

Tần Dịch tháo áo khoác, nằm xuống mép còn lại, lưng quay về phía hai người, mặt lạnh như băng. Không khí trong phòng dường như đặc quánh lại.

Chẳng mấy chốc, Nhược Lan đã ngủ say, miệng lẩm bẩm những câu chẳng đầu chẳng đuôi: “Oan gia… đồng sàng… trời định một đôi…” Tiểu Yến nằm im, tim đập thình thịch. Hơi thở Tần Dịch đều đều, nhưng nàng cảm nhận rõ ánh mắt hắn đang dõi theo mình dưới lớp chăn mỏng.

Bên ngoài, gió rít qua kẽ cửa, mưa bắt đầu rơi lộp bộp. Tiểu Yến cựa mình, tấm chăn tụt xuống, vai lạnh buốt. Tần Dịch kéo chăn lên, giọng trầm thấp:

– Đừng động đậy nữa, ngủ đi. Ngươi muốn cảm lạnh à?

Tiểu Yến cố giấu vẻ bối rối, rúc sâu vào chăn:

– Ta không quen ngủ chung với người khác.

Tần Dịch bật cười khẽ, tiếng cười trầm ấm như rượu ủ lâu năm:

– Ngươi sợ ta ăn thịt ngươi chắc?

Tiểu Yến lườm hắn, lắp bắp:

– Ta sợ ngươi nói mớ, đạp ta xuống đất thì có!

Tần Dịch xoay người, mặt đối mặt với nàng, đôi mắt sâu thẳm như muốn nhấn chìm mọi bí mật:

– Lâm Tiểu Vũ, ngươi thật sự là nam nhân?

Tiểu Yến khựng lại, tim đập thót, vội cúi đầu:

– Ngươi hỏi linh tinh gì thế! Dĩ nhiên ta là nam nhân!

Tần Dịch không buông tha, giọng trầm ngâm:

– Võ công của ngươi, dáng đi, giọng nói… đều có chỗ kỳ lạ. Ta từng gặp nhiều người cải trang, nhưng chưa ai giống ngươi.

Tiểu Yến cắn môi, cố trấn tĩnh:

– Ta là con nhà tiệm thuốc, từ nhỏ cha mẹ cưng chiều. Ngươi đừng đa nghi nữa.

Tần Dịch lặng im, ánh mắt vẫn như soi mói. Nhược Lan trở mình, tay vung lên, vỗ trúng má Tiểu Yến, mơ màng lẩm bẩm:

– Tiểu Vũ ca… Tần Dịch… phải tốt với huynh ấy…

Tiểu Yến mặt đỏ bừng, chỉ mong trời mau sáng. Đêm trôi qua trong không khí nửa ngượng ngùng, nửa căng thẳng. Tiếng mưa rơi, tiếng thở đều đều của Nhược Lan hòa vào nhau, chỉ còn lại hai kẻ “oan gia” mỗi người một tâm sự.

Sáng sớm, ánh nắng yếu ớt rọi qua khe cửa. Tiểu Yến choàng tỉnh, phát hiện mình nằm gọn trong vòng tay Tần Dịch, đầu tựa lên ngực hắn. Nhược Lan thì vắt vẻo phía sau, tay ôm lấy chân nàng. Tiểu Yến hoảng hốt ngồi bật dậy, va trúng cằm Tần Dịch.

– Ngươi làm gì thế? – Tần Dịch nhăn mặt, nhưng đáy mắt ánh lên tia dịu dàng.

Tiểu Yến lúng túng, mặt đỏ như gấc:

– Ngươi… ngươi ngủ lấn sang bên ta làm gì?

Tần Dịch nhướng mày:

– Ta nhớ là nửa đêm ngươi lạnh run, ta kéo chăn cho ngươi, không ngờ ngươi lại chui vào lòng ta.

Tiểu Yến vội vàng phủi áo, lắp bắp:

– Ta… ta không nhớ gì hết!

Nhược Lan ngáp dài, cười khúc khích:

– Hai người ngủ chung mà còn tranh nhau ôm, đúng là oan gia trời sinh!

Tiểu Yến chỉ muốn độn thổ. Tần Dịch liếc nàng, giọng đùa cợt:

– Đêm qua, ngươi còn nói mớ, gọi mẹ nữa.

Tiểu Yến trợn mắt:

– Ngươi bịa đặt!

Nhược Lan kéo tay Tiểu Yến, ghé tai thì thầm:

– Ngươi che giấu thế này mãi không được đâu. Hay là… nói thật với Tần Dịch đi?

Tiểu Yến giật mình, bịt miệng Nhược Lan:

– Ngươi muốn ta chết à? Ta mà lộ, cha ta cũng tiêu!

Nhược Lan bĩu môi:

– Ta chỉ lo cho ngươi thôi. Dù sao, Tần Dịch cũng không phải kẻ nhỏ nhen.

Tiểu Yến lắc đầu quầy quậy:

– Không được! Ngươi mà nói ra, ta sẽ lấy quạt phạt mông ngươi cả đời!

Nhược Lan bật cười, buông tay, mắt lấp lánh như có trò vui mới.

Tần Dịch đứng dậy, sửa lại áo, giọng nghiêm nghị:

– Hôm nay phải lên đường sớm. Đại hội anh hùng sắp bắt đầu, không đến kịp sẽ bị nghi ngờ.

Tiểu Yến chỉnh lại áo, che kín vết thương, liếc nhìn mình trong mảnh gương nhỏ, thầm nhủ: “Không thể lơ là thêm nữa.”

Ba người thu dọn hành lý, rời khỏi nhà trọ. Chủ quán đứng trước cửa, cười híp mắt, dúi thêm cho mỗi người một chiếc bánh bao nguội:

– Đi đường cẩn thận nhé! Đừng tin ai ở trấn Nam Phong, dạo này loạn lắm.

Tần Dịch gật đầu, ánh mắt lạnh lùng:– Nếu ai hỏi về chúng ta, lão bảo không gặp ai cả.

Ông lão gật đầu lia lịa, giấu bạc vào túi áo.

Trên đường tới trấn Nam Phong, ba người vừa đi vừa bàn bạc. Nhược Lan thì thào:

– Đại hội anh hùng tổ chức ở tửu lâu Vân Lai, đầu trấn. Nghe nói Hạ Mộc Phong cũng đã tới, cải trang thành thương nhân.

Tần Dịch trầm ngâm:

– Chúng ta phải cẩn trọng. Hạ Mộc Phong biết mặt ta và Lâm Tiểu Vũ, chỉ cần lộ sơ hở sẽ bị vây đánh.

Tiểu Yến lo lắng:

– Còn Trần Quân Tử thì sao? Hắn là kẻ lắm mồm, chỉ cần có bạc là bán đứng bất cứ ai.

Nhược Lan cười ranh mãnh:

– Để ta trị hắn! Ta có độc dược mới, đảm bảo hắn ngoan như mèo con.

Tiểu Yến phì cười, nhưng vẻ mặt vẫn căng thẳng.

Mưa bất chợt ập xuống, cả ba vội chạy vào quán nước ven đường, trú dưới mái hiên. Chủ quán là bà cụ già, mắt mờ, rót trà nóng cho từng người:

– Ba vị khách lạ, đi đâu mà mưa gió thế này? Dạo này trấn Nam Phong lắm chuyện lạ lắm, phải giữ mình đấy.

Nhược Lan tranh thủ hỏi han về đại hội anh hùng. Bà cụ hạ giọng:

– Năm nay nhiều bang phái lạ mặt, nghe đâu tà phái cũng trà trộn. Tửu lâu Vân Lai đông như hội, nhưng đừng tin ai dễ dàng.

Tần Dịch đưa bạc trả, ba người rời quán, tiếp tục lên đường. Tiểu Yến đi sau cùng, tay xoa vai, thỉnh thoảng ngoái nhìn Tần Dịch. Hắn đi chậm lại, sánh bước bên nàng, mỗi khi nàng vấp, tay hắn lại vươn ra đỡ nhẹ.

Nhược Lan đi trước, cười ranh mãnh:

– Hai người giống vợ chồng son quá! Một người thì lạnh lùng, một người thì cứng đầu, nhưng quan tâm nhau ra mặt!

Tiểu Yến đỏ bừng mặt:

– Đừng nói bậy!

Tần Dịch nhếch môi:

– Ngươi thích thì ta cũng chẳng phản đối.

Tiểu Yến suýt vấp ngã, mặt đỏ như gấc. Nhược Lan ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Khi trời tạnh mưa, trấn Nam Phong hiện ra sầm uất, đông đúc lạ thường. Võ sinh các môn phái tụ tập thành từng nhóm, khí thế nghiêm trang. Tiểu Yến kéo mũ trùm xuống, lặng lẽ hòa vào dòng người, mắt đảo quanh dò xét.

Bên tửu lâu Vân Lai, một bóng người thấp lùn, đầu bóng loáng, áo gấm thêu rồng nổi bật giữa đám đông. Nhược Lan thì thào:

– Là Trần Quân Tử!

Tần Dịch ra hiệu, cả ba lách qua góc tối, theo dõi gã. Trần Quân Tử vừa cười ha hả với một tên áo đen, vừa nhận bạc vừa liếc quanh cảnh giác. Khi gã rời đi, Tần Dịch nhanh chóng bám theo, ép sát vào một ngõ nhỏ vắng vẻ.

Trần Quân Tử vừa thấy ba người, mặt xanh lét, cười giả lả:

– Ba vị lại đến trấn này, đúng là quý hóa!

Tần Dịch lạnh lùng:

– Ngươi bán tin gì cho Hạ Mộc Phong?

Trần Quân Tử toát mồ hôi, lùi sát tường:

– Ta… ta chỉ buôn chuyện thôi, chưa nói gì cả!

Nhược Lan rút ra ống khói mê, mỉm cười:

– Vậy để ta giúp ngươi nhớ lại nhé?

Trần Quân Tử vội vàng xua tay:

– Đừng! Ta nói thật! Hạ Mộc Phong đã vào trấn từ sáng, giả làm thương nhân, cho người lục soát khắp tửu lâu Vân Lai, chờ các vị xuất hiện.

Tiểu Yến trao đổi ánh mắt với Tần Dịch. Hắn gật đầu, giọng trầm:

– Được, ngươi thành thật lần này, nếu còn bán đứng chúng ta…

Nhược Lan chen vào, cười ngọt ngào:

– Ta sẽ cho ngươi uống thuốc xổ ba ngày không dứt!

Trần Quân Tử run rẩy, quỳ xuống:

– Đừng, đừng! Ta xin thề, chỉ nghe theo các vị!

Tần Dịch phẩy tay, kéo hai người rời đi. Nhược Lan cười khúc khích:

– Tên này nhát gan, dọa chút là khai hết.

Tiểu Yến thở phào:

– May mà chưa bị lộ. Đêm nay phải nghỉ ngơi, sáng mai vào tửu lâu dò la tin tức.

Tần Dịch gật đầu:

– Đêm nay chọn nhà trọ kín đáo, tránh tai mắt của Hạ Mộc Phong.

Ba người men theo con phố nhỏ, chọn một nhà trọ vắng vẻ. Ông chủ mặt dữ tợn, nhưng thấy bạc liền vui vẻ sắp xếp phòng. Vẫn chỉ một phòng, một giường, một chăn.

Tiểu Yến nhìn tấm chăn duy nhất, lòng rối như tơ vò. Tần Dịch lên tiếng:

– Ta ngủ ngoài, hai người nằm trong.

Nhược Lan cười khúc khích:

– Tần đại hiệp, ngươi sợ gì mà phải nhường?

Tần Dịch liếc Tiểu Yến, đáp lạnh nhạt:

– Ta không muốn ai khó xử.

Tiểu Yến định nói cảm ơn, nhưng Tần Dịch đã quay đi, dựa lưng vào tường, mắt nhắm nghiền.

Đêm xuống, không khí trong phòng càng thêm căng thẳng. Nhược Lan nằm giữa, tay ôm gối, mắt lấp lánh tia tò mò. Tiểu Yến trằn trọc, trong lòng ngổn ngang: vừa sợ lộ thân phận, vừa day dứt khi nghĩ về Tần Dịch. Nàng quay sang, thấy khuôn mặt nghiêng của hắn dưới ánh đèn dầu, vừa lạnh lùng vừa dịu dàng, bất giác tim đập loạn.

Nhược Lan khẽ thì thào vào tai Tiểu Yến:

– Ta nói thật, Tần Dịch thích ngươi rồi đấy.

Tiểu Yến giật mình, suýt ngã khỏi giường:

– Ngươi nói bậy gì thế?

Nhược Lan cười bí hiểm:

– Đàn ông chỉ lạnh với thiên hạ, chứ với người mình thích thì khác lắm.

Tiểu Yến mặt đỏ bừng, quay đi, kéo chăn trùm đầu. Nhược Lan lại quay sang vỗ vai Tần Dịch:

– Tần đại hiệp, không ngủ được à?

Tần Dịch mở mắt, liếc sang Tiểu Yến, rồi khẽ nhếch môi:

– Ta đang nghĩ về kế hoạch ngày mai.

Nhược Lan nheo mắt:

– Hay là nghĩ về Tiểu Vũ?

Tần Dịch không đáp, chỉ nhìn nàng chăm chú, ánh mắt lấp lánh tia dịu dàng hiếm hoi.

Tiếng mưa lộp bộp trên mái ngói, tiếng bước chân lén lút vang lên ngoài hành lang. Một bóng đen lướt qua cửa sổ, để lại một tờ giấy nhỏ dưới khe cửa. Gió đêm lùa vào, mang theo mùi nguy hiểm chực chờ.

Tiểu Yến chợt tỉnh giấc, cảm giác bất an lan khắp cơ thể. Nàng rón rén bước ra, nhặt tờ giấy, mở ra đọc: “Cẩn thận, có người theo dõi. Đừng tin ai.”

Nàng siết chặt tờ giấy, quay lại phòng. Tần Dịch mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh:

– Có chuyện gì?

Tiểu Yến chìa tờ giấy. Tần Dịch đọc xong, cau mày:

– Ai đã gửi? Trần Quân Tử, hay người khác?

Nhược Lan cũng tỉnh dậy, thì thào:

– Hay là Hạ Mộc Phong đang giăng bẫy?

Ngoài cửa, gió rít mạnh, bóng đêm đặc quánh. Ba người nhìn nhau, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành. Đêm trú ngụ bất đắc dĩ này, hóa ra chỉ là khởi đầu cho sóng ngầm sắp ập tới...