Chương 91: Ngoại truyện 2
Vào một ngày cuối tuần nắng đẹp, Ôn Bình Hàn rốt cuộc cũng dọn vào nhà của Tạ Tri Phỉ.
Vừa bước vào cửa, nàng đã thấy cánh hoa hồng rải đầy mặt đất, tựa như một tấm thảm đỏ trải dài tận phòng khách. Giữa căn phòng còn đặt một bó hồng rực rỡ siêu lớn, ước chừng phải đến 999 đóa.
Ôn Bình Hàn: "......"
"Hoan nghênh hoan nghênh, nhiệt liệt hoan nghênh!"
Tạ Tri Phỉ hai tay quơ quơ bông hoa vải cổ vũ để chào đón cô.
"...... Hình như tôi đi nhầm chỗ rồi." Ôn Bình Hàn kéo vali, xoay người muốn rời đi.
Tạ Tri Phỉ vội vàng kéo cô lại, cười tủm tỉm nói: "Muộn rồi, đồ đạc đều đã sắp xếp xong xuôi, chỉ chờ chị dọn vào ở thôi!"
Ôn Bình Hàn rũ mắt, chỉ tay vào đống cánh hoa dưới đất hỏi: "Trò này là ai bày ra vậy?"
"Sao thế, chị không thích à? Là Tiêu Tĩnh gợi ý đấy, cậu ấy bảo sến đến tận cùng chính là mốt." Tạ Tri Phỉ lập tức "ném nồi".
"Tôi thấy cô ấy rõ ràng là cố ý muốn chỉnh chúng ta thì có." Ôn Bình Hàn buồn cười nói.
"Vậy để em thu dọn lại nhé?"
"Thôi, đã lỡ rồi, cứ để đó đến tối rồi cùng nhau dọn dẹp."
"Được ạ."
Buổi tối, Ôn Bình Hàn lúi húi nhặt cánh hoa trên mặt đất, nhưng lại cảm thấy nhặt mãi không hết. Vừa quay đầu lại, cô phát hiện Tạ Tri Phỉ đang hồn nhiên bứt cánh từ bó hoa lớn kia rồi ném vung vãi ra thảm.
Khi hai người chạm mắt nhau, Tạ Tri Phỉ khẽ rụt vai, nở nụ cười ngượng nghịu: "Em cũng không biết sao nữa, trong đầu cứ hiện lên mấy hình ảnh kỳ quái, tay chân cứ tự động làm theo, không khống chế được."
"Hình ảnh kỳ quái gì cơ?"
Tạ Tri Phỉ thần bí vẫy tay ra hiệu cho cô lại gần.
Ôn Bình Hàn nghi hoặc bước tới, ngay sau đó liền bị nàng ấn ngã xuống tấm thảm.
"Thảm này hôm nay mới thay mới đấy." Tạ Tri Phỉ thì thầm, "Hoan nghênh nữ chủ nhân mới."
"......"
Ôn Bình Hàn véo mũi nàng, khiến Tạ Tri Phỉ phải há miệng để thở. Chớp lấy thời cơ, Ôn Bình Hàn ngẩng đầu hôn tới, trong phút chốc đã quấn quýt lấy đầu lưỡi nàng, sau đó ấn vai nàng, nhẹ nhàng đẩy một cái đã đảo khách thành chủ, đè nàng dưới thân.
Hương hoa hồng phủ kín phòng khách, đến cả hơi thở cũng mang theo vị hoa nồng nàn.
***
Những ngày tháng chung sống sau đó càng thêm gắn bó keo sơn, nhưng cũng không tránh khỏi vài sự cọ xát nhỏ trong sinh hoạt.
Ví dụ như, tuy ở cùng một nhà nhưng thời gian đi làm và tan tầm lại không thể đồng hành.
Ngoại trừ những lúc đi công tác hoặc hội họp tạo ra sự chênh lệch thời gian, đa phần là Ôn Bình Hàn chủ động tránh né, kiên quyết không chịu đi chung với nàng.
"Chúng ta không được để lộ sơ hở." Ôn Bình Hàn nghiêm túc nhắc nhở.
Mỗi khi Tạ Tri Phỉ có ý định phản kháng hoặc tìm cơ hội đi cùng, cô lại dùng câu "Tôi đã hứa với ba em rồi" để chặn họng nàng.
Dù sao đây cũng là lời dặn dò của Tạ Hoành Húc với Ôn Bình Hàn từ trước. Cô vẫn luôn ghi nhớ kỹ trong lòng, ở công ty luôn giữ đúng mực, làm một cấp dưới an phận thủ thường, ít nhất là ở ngoài mặt.
Nhưng cô càng như vậy, Tạ Tri Phỉ lại càng muốn trêu chọc. Nàng cứ thích lén lút trêu ghẹo, nhìn gương mặt cô đỏ bừng vì sốt ruột mà không dám phản kháng, nàng cảm thấy vô cùng đắc chí.
Ôn Bình Hàn không nhịn được mắng nàng có sở thích ác quái, nhưng nàng —— hắc hắc hắc, đúng là thế thật.
Tuy nhiên, cứ giấu giấu diếm diếm mãi cũng không phải cách hay, nhưng biết làm sao giờ?
Tất nhiên là phải đi cầu xin lão ba rồi!
"Ba, con thấy những lo lắng trước đây của ba có thể gạt sang một bên được rồi. Chị ấy đã độc lập hoàn thành mấy dự án lớn, trong công ty ai cũng khen ngợi hết lời, tuyệt đối không ai nghĩ chị ấy yêu con là để dựa hơi đại gia đâu." Tạ Tri Phỉ thuyết phục.
"Ba là lo cô ấy sao?"
"......"
"Con mới là người phải biết điều cho ba. Ba sắp nghỉ hưu rồi, nếu con dám gây ra scandal gì, ba sẽ không tha cho hai đứa đâu."
"......"
"Ở cùng một công ty, cần giữ khoảng cách thì vẫn phải giữ. Lúc ba còn tại chức, ba không muốn nghe bất kỳ lời ra tiếng vào nào. Chút kiên nhẫn đó cũng không có thì sau này làm sao làm nên chuyện lớn? Ba nói con có hiểu không?"
"...... Con hiểu rồi ạ."
Xuất sư bất lợi, Tạ Tri Phỉ quay sang ôm Ôn Bình Hàn mếu máo: "Oa oa oa."
Ôn Bình Hàn nén cười vỗ lưng nàng: "Đừng khóc nữa, khóc nữa là diễn hơi quá rồi đấy."
"Hừm."
Lại ví dụ như, thói quen tiêu xài khác biệt.
Sau khi ở chung, đồ dùng cần mua sắm càng nhiều. Tạ Tri Phỉ nhận ra Ôn Bình Hàn luôn vô thức tính toán chi li, nếu nàng thanh toán nhiều thì cô sẽ tìm cách trả hóa đơn tiếp theo, hoặc mua quà bù đắp cho nàng.
Chuyện này được phát hiện như thế nào, còn phải kể từ một lần đi mua sắm đồ đổi mùa.
Lần đó đi cùng còn có Triệu Tiêu Tĩnh. Tiêu Tĩnh vốn nổi tiếng hào phóng, dù hiện tại đang tự lực cánh sinh nhưng vẫn khó lòng thay đổi thói quen tiêu xài, chẳng bao giờ để bản thân chịu thiệt.
Triệu Tiêu Tĩnh kéo cả hai vào cửa hàng quen thuộc, chọn một đống quần áo để thử, còn thuận tay lựa cho Ôn Bình Hàn vài bộ: "Nào, cô cũng vào thử đi. Phụ nữ mà, cũng cần vài bộ đồ tươm tất để diện chứ."
Ôn Bình Hàn bị đẩy vào phòng thay đồ, trong đầu đã soạn sẵn lời từ chối. Ai ngờ khi bước ra, cô lại bắt gặp ánh mắt đầy kinh diễm của Tạ Tri Phỉ.
"Thế nào, mắt nhìn đồ của tớ không tồi chứ?" Triệu Tiêu Tĩnh đắc ý huých vai Tạ Tri Phỉ.
"Quá tuyệt vời luôn."
Tạ Tri Phỉ mắt sáng rỡ, đi tới trước mặt Ôn Bình Hàn ngắm nhìn không chớp mắt, miệng không ngớt lời khen ngợi.
Ôn Bình Hàn định bụng chê đồ không đẹp, bỗng chốc cứng họng.
Tạ Tri Phỉ lập tức hớn hở đi thanh toán.
Ôn Bình Hàn xách túi đồ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn, sau đó đi quanh cửa hàng một vòng rồi chọn cho Tạ Tri Phỉ một bộ: "Em thử bộ này xem?"
"Chị thích kiểu này sao?" Tạ Tri Phỉ nhìn chiếc váy hai dây cổ chữ V khoét sâu hỏi.
"Ừm, dáng em đẹp."
"Hì hì." Tạ Tri Phỉ quay người vào thử đồ, hiệu quả đúng là ngoài mong đợi. Ôn Bình Hàn nhìn đến ngẩn ngơ, sau đó nhanh chóng đi trả tiền.
"Tặng em, quà lập hạ."
"Ơ? Lập hạ mà cũng có quà sao chị?" Tạ Tri Phỉ ngạc nhiên.
"Ừm."
"Cảm ơn chị yêu, yêu chị nhất~~"
Triệu Tiêu Tĩnh: "Oẹ!"
Mua sắm xong, ba người đi ăn cơm. Tạ Tri Phỉ và Triệu Tiêu Tĩnh đang mải mê trò chuyện thì bỗng nhận ra Ôn Bình Hàn im lặng lạ thường. Quay đầu nhìn lại, nàng thấy cô đang cúi đầu dưới bàn cầm điện thoại, tay lướt hóa đơn, chân mày khẽ nhíu lại, rõ ràng đang xót xa vì khoản chi không nhỏ vừa rồi.
Ôi trời, Tạ Tri Phỉ thầm mắng mình sơ ý.
Nghĩ lại những chi tiết trước đó, nàng mới nhận ra mình đã thiếu tinh tế.
Buổi tối về nhà, nàng liền thay chiếc váy Ôn Bình Hàn tặng, trên giường quyến rũ đến mức khiến Ôn Bình Hàn hồn siêu phách lạc.
Đợi đến khi "ba hồn bảy vía" dần trở về, nàng mới thở hổn hển, chống tay lên đầu hỏi: "Chị ơi, chúng ta sẽ có con sao?"
Ôn Bình Hàn kinh ngạc nhìn xuống bụng nàng: "Không lẽ em..."
"Dĩ nhiên là không phải rồi!" Tạ Tri Phỉ buồn cười nói, "Em hỏi là, hai chúng ta liệu có khả năng có con không?"
"Nhận nuôi sao?"
"Thế nếu không nhận nuôi thì sao?"
"Thế thì chắc chắn là không thể có rồi!"
"Vâng, vậy chúng ta có áp lực dưỡng lão không?"
"Chắc là không, ba em kiếm tiền còn nhiều hơn cả hai chúng ta cộng lại, cần gì lo chuyện đó?"
"Vậy chị xem, chúng ta trên không phải lo cho già, dưới chẳng phải vướng bận trẻ. Cả đời này, có phải chúng ta chỉ cần lo cho tốt bản thân và cuộc sống của nhau thôi không?" Tạ Tri Phỉ bấm đốt ngón tay phân tích.
"Ừm."
"Mấy mươi năm ngắn ngủi này, em đều muốn ở bên chị, còn chị thì sao?"
"Tôi đương nhiên cũng vậy rồi." Ôn Bình Hàn chớp chớp mắt, "Em muốn nói gì đây?"
"Em muốn nói là, nếu chúng ta đã xác định đời này là của nhau, lại chẳng có áp lực gì khác, vậy thì của em chính là của chị, của chị cũng là của em." Tạ Tri Phỉ nói.
Ôn Bình Hàn hiểu ý nàng muốn nói, khẽ chớp mắt, vẻ mặt có chút trùng xuống: "Nhưng mà, khoảng cách giữa chúng ta quá lớn......"
"Lớn sao? Khoảng cách giữa chúng ta còn có lúc âm cơ mà!" Tạ Tri Phỉ giật giật ngón tay.
Ôn Bình Hàn: "......"
"Tiền của em cũng là tiền của chị, em không cho chị tiêu thì cho ai tiêu đây? Chết rồi cũng chỉ là đống giấy lộn, em lại chẳng có con cháu, sau này cũng chẳng ai đốt vàng mã cho em, đúng không?"
"......" Lời nói tuy thô nhưng thật.
"Cho nên ấy mà, lúc còn sống thì phải vui vẻ nhẹ nhàng một chút, chị đừng có gánh nặng tâm lý gì cả. Ngược lại nhé, nếu vị trí của hai ta đổi cho nhau, chị có sẵn lòng cho em tiêu tiền không?"
Ôn Bình Hàn không chút do dự gật đầu.
"Em cũng sẵn lòng mà, đồ ngốc."
Ôn Bình Hàn thừa nhận mình đôi khi hơi cứng nhắc, qua lời khai thông của nàng, cô cũng thông suốt ra nhiều. Tất nhiên, nếu đối phương không nói mấy lời lộn xộn thì càng tốt.
Cô vừa ngước mắt lên đã thấy cảnh xuân lấp ló sau lớp váy. Người con gái này, đúng là rất biết cách câu hồn đoạt phách cô.