Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 92: Ngoại truyện 3

Chương 92: Ngoại truyện 3

Hai năm sau, Tạ Tri Phỉ được điều động về trụ sở chính, thuận lợi tiếp quản vị trí Tổng giám đốc. Trong khi đó, ghế Giám đốc thị trường do Giám đốc khu vực trực tiếp thăng nhiệm, khiến vị trí Giám đốc khu vực trống chỗ trở thành "miếng bánh thơm" được nhiều người dòm ngó.

Sau nhiều vòng đánh giá và khảo hạch gắt gao, Ôn Bình Hàn và Lý Gia Xuyên với thành tích đặc biệt xuất sắc đã lọt vào mắt xanh của ban lãnh đạo. Cuối cùng, cấp trên quyết định, bổ nhiệm Ôn Bình Hàn làm tân Giám đốc khu vực, còn Lý Gia Xuyên được điều về tổng bộ, thăng chức làm Giám đốc bộ phận sự nghiệp.

Còn cấp trên đầy quyền lực này, đương nhiên không ai khác ngoài Tạ Hoành Húc.

Dù tất cả đều làm việc cho Tề Thịnh, nhưng ông không muốn Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn làm chung một bộ phận. Ông lo ngại điều đó sẽ ảnh hưởng đến những phán đoán công tâm trong công việc, cũng như dễ gây rạn nứt tình cảm cá nhân. Việc sớm chiều chạm mặt khó tránh khỏi nảy sinh mâu thuẫn hay ngăn cách, người làm cha như ông thật sự đã phải lo nghĩ bạc cả đầu vì hai đứa trẻ này.

Hết lo lắng lời ra tiếng vào gây ảnh hưởng đến tâm trạng các con và vận hành của công ty, ông lại nơm nớp sợ hai đứa sẽ thật sự chia tay.

Qua mấy năm quan sát và tiếp xúc, ông ngày càng cảm thấy Ôn Bình Hàn vừa mắt. Cô không khéo léo nũng nịu hay biết cách chọc cười như Tạ Tri Phỉ, nhưng lại luôn âm thầm quan tâm, chăm sóc ông từ những chi tiết nhỏ nhất. Sự chu đáo của cô khiến người ta cảm thấy ấm lòng, không quá vồ vập cũng chẳng hề hời hợt. Qua ánh mắt và cử chỉ, ông nhận ra cô thật lòng kính trọng và quan tâm mình với tư cách là cha của Tạ Tri Phỉ, chứ không phải một Chủ tịch họ Tạ có thể mang lại lợi ích cho cô.

Cả Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn đều mới thăng chức nên có cả núi việc cần xử lý. Ai cũng bận rộn đến mức tối tăm mặt mày, tự mình đối mặt với những khó khăn riêng. Địa điểm làm việc không cùng một tòa nhà, hai người chỉ có thể gặp nhau lúc tan làm buổi tối. Nhưng vì khối lượng công việc quá lớn, thường thì khi người này về đến nhà, người kia đã chìm vào giấc ngủ.

Một ngày nọ, sau khi họp xong, Tạ Tri Phỉ vừa đi công tác vừa than vãn với Phương Ninh Xu: "Rõ ràng là sống chung, nhưng tôi cảm giác lần cuối được thực sự nhìn thấy chị ấy đã là chuyện của hơn một tháng trước rồi!".

"Nói bậy, tuần trước cô ấy mới đến tổng bộ họp mà". Từ khi làm thư ký cho nàng, tần suất trợn mắt của Phương Ninh Xu đã tăng lên đáng kể.

"Họp thì đông người như thế, nội dung lại nhiều, tôi còn chẳng có thời gian để ngắm kỹ chị ấy nữa". Tạ Tri Phỉ ủ rũ cụp đuôi nói.

"Không sao đâu, cô ấy có ngắm cô đấy. Ánh mắt cô ấy chưa từng rời khỏi người cô giây nào". Phương Ninh Xu nói.

"Thật sao?!" Tạ Tri Phỉ ôm lấy mặt, cười hì hì đầy đắc ý, nhưng rồi đột nhiên lại phát hỏa, "Chết tiệt, lần trước họp sớm vội quá, tôi còn chưa kịp trang điểm nữa!".

Phương Ninh Xu: "...... Cái bộ dạng xấu nhất của cô người ta cũng thấy rồi, giờ còn để ý chuyện mặt mộc làm gì?".

"Tạ Tri Phỉ tôi tuy từng giàu sang, từng cực ngầu, thậm chí từng thi rớt, nhưng tôi đã xấu bao giờ đâu?" Tạ Tri Phỉ nhìn chằm chằm thư ký của mình hỏi vặn lại.

"......."

Chưa đầy một phút sau, Tạ Tri Phỉ lại bắt đầu ai oán: "Haiz, không biết đến bao giờ mới được gặp lại đây?"

Hai ngày nay Ôn Bình Hàn cũng đang đi công tác nước ngoài, còn bị lệch múi giờ.

"Khi nào cô ấy về thì cô sẽ thấy thôi."

"Khi nào mới về?"

"Tất nhiên là lúc cô ấy trở về rồi"

"......."

Vì mới nhậm chức không lâu nên mọi quyết sách quan trọng Tạ Tri Phỉ vẫn phải báo cáo lại cho Tạ Hoành Húc theo chỉ thị của ông. Tạ Hoành Húc muốn nghỉ hưu nên đang dần chuyển giao quyền lực, nhưng ông chưa dám buông tay hoàn toàn, vẫn yêu cầu nàng phải báo cáo sát sao mọi tình hình.

Chiều hôm đó tan làm, Tạ Tri Phỉ trở về Tạ trạch để trao đổi về phương án mới. Kết quả vừa bước vào cửa, nàng đã thấy cha mình đang dùng bữa tối, mà người ngồi đối diện rõ ràng là Ôn Bình Hàn - người mà nàng đã nhung nhớ suốt mấy ngày qua!

"Chị, chị về từ lúc nào thế?!" Tạ Tri Phỉ kinh hỉ reo lên rồi chạy ùa vào.

Ôn Bình Hàn quay đầu lại, mỉm cười dịu dàng: "Chị vừa về lúc chiều. Phương Ninh Xu nói em đang họp nên chị không muốn quấy rầy".

"Vậy sao chị lại ở đây?" Tạ Tri Phỉ tự mình xuống bếp lấy bát đũa rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

"Hôm nay là Tết Đông chí mà, chị ghé qua làm chút sủi cảo ăn cùng chú cho vui".

"Chị chẳng nói với em gì cả, nhỡ đâu em không đến thì sao?".

"Chẳng phải ta đã gọi điện bảo con đến rồi sao?" Tạ Hoành Húc đột ngột lên tiếng.

Tạ Tri Phỉ: "Ba chỉ nói là đến báo cáo công việc, đâu có nói là chị đã về".

Tạ Hoành Húc xị mặt: "Sao hả, con không thích món quà bất ngờ này à?"

"Làm sao có thể chứ, con quá thích luôn!" Tạ Tri Phỉ quay sang hôn "chụt" một cái rõ kêu lên mặt Ôn Bình Hàn, "Em nhớ chị sắp phát điên rồi!"

Khóe miệng Tạ Hoành Húc khẽ giật giật.

Trên đường về nhà, hai người tranh thủ từng phút giây để trò chuyện, nhưng nói một hồi lại quay về chuyện công việc. Về đến nhà, sau khi tắm rửa xong, Tạ Tri Phỉ khoác áo tắm bước ra ngoài. Thấy Ôn Bình Hàn vẫn đang ngồi trước máy tính xử lý nốt công việc, nàng khẽ gọi: "Chị ơi~"

"Ơi." Ôn Bình Hàn ngẩng đầu nhìn nàng một cái rồi lại nhanh chóng cúi xuống, "Tắm xong rồi thì mau đi ngủ đi, sáng mai em chẳng phải còn cuộc họp sao?"

"Hừ." Tạ Tri Phỉ hậm hực quay người vào phòng. Một lát sau, nàng lại quay trở lại thư phòng: "Chị ơi."

"Hửm?". Ôn Bình Hàn lại ngẩng đầu lên lần nữa.

"Chị có thấy nóng không? Sao em cảm thấy hôm nay oi bức thế nhỉ?"

Tạ Tri Phỉ vừa đưa tay quạt quạt, vừa hờ hững nới lỏng dây thắt áo tắm, để lộ bộ nội y gợi cảm bên trong.

Ánh mắt Ôn Bình Hàn tối sầm lại, hơi thở cũng có chút biến đổi.

"Nóng quá, em về phòng ngủ trước đây" Tạ Tri Phỉ xoay người bỏ đi.

Chỉ một lát sau, cửa phòng ngủ bị đẩy ra. Ôn Bình Hàn xuất hiện, nhìn bóng lưng nàng đang trút bỏ lớp áo tắm, cô bước tới ôm chầm lấy nàng từ phía sau.

Tạ Tri Phỉ khẽ nhếch môi đắc thắng.

Ngày hôm sau, Phương Ninh Xu nhận ra Tạ Tri Phỉ đã quét sạch vẻ ủ rũ, tinh thần phấn chấn, nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi. Cô hỏi: "Cô ấy về rồi à?"

"Hì hì hì hì hì."

"......"

"Sống với nhau lâu rồi, thỉnh thoảng cũng phải tạo chút tình thú, cô thấy đúng không?"

"Ờ."

"Để tôi tìm thêm chút tình thú nữa." Tạ Tri Phỉ mở điện thoại tìm kiếm một nhà hàng lãng mạn, sau đó gọi điện cho Ôn Bình Hàn hẹn ăn tối. Đáng tiếc, Ôn Bình Hàn lại phải từ chối vì lý do công việc.

Tạ Tri Phỉ lại bắt đầu xìu xuống.

Liên tiếp mấy ngày sau đó, nàng đều không thể hẹn được bữa cơm nào với người yêu. Vừa lúc Lý Hồng Ngạn đến công ty tìm nàng có việc, hai người tùy tiện chọn một nhà hàng để ăn cơm. Thấy nàng uể oải, anh liền hỏi: "Em biết chuyện đó rồi à?"

"Biết chuyện gì?".

"Ôn Bình Hàn bị người ta xin WeChat trên máy bay đấy."

"Hả? Chuyện khi nào?"

"Thì mấy hôm trước lúc về nước ấy, anh vô tình đi cùng chuyến bay với cô ấy. Lúc đó người ngồi cạnh hình như là lính mới của công ty các em, muốn kết bạn Wechat."

Tạ Tri Phỉ trợn tròn mắt, sau đó tự trấn an: "Không sao, không sao cả. Thực tập sinh thôi mà, muốn làm quen với sếp cũng là chuyện bình thường, chắc là có việc cần trao đổi thôi"

Dù miệng nói vậy nhưng trong lòng nàng không khỏi suy nghĩ mông lung. Nàng lẩm bẩm: "Anh nói xem có phải em đã đến tuổi già nua sắc kém rồi không? Nếu xuất hiện một 'đóa hoa' trẻ trung xinh đẹp hơn em thì phải làm sao?"

Phương Ninh Xu: "Tạ Tri Phỉ tuy từng giàu sang, từng thi rớt, nhưng cô đã xấu bao giờ đâu?"

"...... Nói thì nói vậy, nhưng vạn nhất thì sao! Lỡ như có kẻ dòm ngó người của tôi, muốn đào góc tường nhà tôi thì tính thế nào? Không được, tôi phải đi thám thính một chút"

Nói là làm, Tạ Tri Phỉ gọi điện cho thư ký của Ôn Bình Hàn, giả vờ bâng quơ hỏi: "Giám đốc Ôn đang làm gì vậy? Nếu chị ấy rảnh thì bảo chị ấy gọi lại cho tôi nhé, tôi có chút việc".

"Giám đốc Ôn đang đưa một người mới đi ăn cơm rồi ạ, chắc cũng sắp về"

Người mới!.

Tạ Tri Phỉ cúp điện thoại, lập tức vó ngựa không ngừng mà xông thẳng đến chi nhánh công ty. Các nhân viên thấy nàng hớt hải lao vào văn phòng Giám đốc Ôn thì đều tưởng có đại sự gì xảy ra, bắt đầu xì xào bàn tán.

"Chị đang định gọi lại cho em đây, sao em đã đến tận đây rồi?". Ôn Bình Hàn vui vẻ đứng dậy rót cà phê cho nàng.

"Nghe nói chị đưa người mới của công ty đi ăn cơm à?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

Ôn Bình Hàn gật đầu, đang định nói chuyện, thì nghe nàng hỏi: "Là nam hay nữ?"

"Là nữ."

"Trẻ trung xinh đẹp không?"

"Ừm."

"Cô ta đến công ty từ lúc nào?"

"Hôm nay mới vừa báo danh"

Tạ Tri Phỉ vô cùng đau đớn nhìn cô: "Ngày đầu tiên đi làm mà chị đã đưa người ta đi ăn rồi? Em hẹn chị bao nhiêu lần chị đều từ chối, hu hu hu"

"Công ty bên này thực sự quá nhiều việc, chị xin lỗi mà. Đợi chị bận xong đợt này sẽ dành toàn bộ thời gian cho em, làm sườn xào tỏi cho em ăn nhé?" Ôn Bình Hàn ôm lấy nàng, dịu dàng dỗ dành.

Tạ Tri Phỉ ủy khuất hỏi: "Thế người mới đâu?"

Ôn Bình Hàn suy nghĩ một chút rồi nhấc điện thoại: "Đến văn phòng tôi một lát"

Tạ Tri Phỉ ngồi thẳng lưng, bày ra tư thế sẵn sàng nghênh chiến, nàng muốn xem thử "tiểu hồ ly" nào lại có gan lớn như vậy!.

Cửa phòng bị đẩy ra, một cô gái trẻ trung, gương mặt mộc không chút phấn son, tóc đuôi ngựa buộc cao, tràn đầy sức sống xuất hiện, giọng nói cô lanh lảnh: "Tìm tôi có việc gì thế?"

Tạ Tri Phỉ khiếp sợ, nàng đứng bật dậy quan sát kỹ đối phương: "Vương Oản? Cô về nước từ khi nào? Sao lại chạy đến Tề Thịnh làm gì?"

"Tôi vừa về thôi. Nhưng phòng nhân sự của các người cứ thích cái CV của tôi quá, hối thúc không ngừng nên tôi đành đi làm luôn đây". Vương Oản đắc ý đáp.

"Sao cô không đến Cố thị mà làm?"

"Dù sao tôi cũng là cổ đông nhỏ ở đó, vào làm cũng chẳng có gì thú vị, chắc chắn người phía dưới cũng chẳng dám giao việc cho tôi. Mà về mảng quản lý thì tôi vẫn còn hơi kém, nên đến đây làm thuê để học hỏi kinh nghiệm thôi".

Tạ Tri Phỉ: "Cô cũng biết tính toán gớm nhỉ".

Ôn Bình Hàn mỉm cười nhìn nàng: "Giờ em hết giận chưa?".

Tạ Tri Phỉ ngượng ngùng cười: "Em làm sao mà nỡ giận chị được chứ, em chỉ sợ có 'tiểu hồ ly' nào đó lảng vảng câu dẫn chị thôi~"

Vương Oản: "Ai mà 'tiểu hồ ly' hơn được cô chứ?"

Tạ Tri Phỉ: "Chị ơi chị nhìn cô ấy kìa, thực ra em vẫn luôn muốn làm bạn tốt với cô ấy, nhưng hình như cô ấy không thích em, toàn mắng em thôi~"

Ôn Bình Hàn: "..."

Vương Oản: "Mấy năm không gặp, trình độ trà xanh của cô vẫn dư sức làm tôi nghẹn chết đấy Tạ Tri Phỉ!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn