Chương 90: Phiên ngoại 1
Vào một đêm mưa, Cố Chi Chương đã mơ thấy một giấc mộng. Trong mơ, hắn và Ôn Bình Hàn cuối cùng cũng đến được với nhau.
Trong cảnh mộng ấy, hắn là thiên chi kiêu tử, là tồn tại mà vạn người phải ngước nhìn. Đàn ông ghen ghét hắn, phụ nữ ái mộ hắn. Phàm là những thứ hắn muốn, hắn đều dễ dàng đạt được. Nhưng rồi một người phụ nữ xuất hiện và thu hút hắn sâu sắc, dù ban đầu đối phương chẳng hề để hắn vào mắt.
Hắn kinh ngạc, tò mò rồi cảm thấy thú vị, vì thế đã phát động thế công. Sau bao nhiêu khúc chiết, cuối cùng hắn cũng ôm được mỹ nhân về dinh. Thế nhưng, những người từng ái mộ hắn đều phải thảm hại rút lui trong cuộc chơi tình ái này: Tạ Tri Phỉ bị tống vào tù, Phương Ninh Xu qua đời vì tai nạn xe cộ, còn Trương Trường Sanh thì chết vì khó sinh.
Cũng may, hắn và Ôn Bình Hàn vẫn vượt qua muôn vàn gian khổ để bên nhau. Dù mẫu thân trước sau không chấp nhận Ôn Bình Hàn, nhưng hắn mới là người có quyền quyết định trong nhà. Hắn tin mình có thể khiến bà nhận ra cái tốt của cô, giống như cách mà Vương Oản đã làm.
Vương Oản ban đầu cũng rất ghét Ôn Bình Hàn, nhưng cuối cùng chẳng phải cả hai đã trở thành bạn tốt đó sao? Nhất là sau khi gả cho Lưu Xuyên, Vương Oản lại càng thường xuyên về nhà tâm sự với Ôn Bình Hàn, trở thành đôi bạn tâm giao chốn khuê phòng. Hắn và Ôn Bình Hàn cũng sẽ cùng nhau nuôi nấng những đứa trẻ khôn lớn....
Mọi thứ trong mơ quá đỗi chân thật, như thể nó đã từng thực sự xảy ra. Ngay cả khi tỉnh lại, hắn vẫn nhớ rõ từng chi tiết nhỏ nhất.
"Anh, em đi làm đây. Hôm nay anh đừng uống rượu nữa, ở nhà bầu bạn với cô cô đi." Vương Oản đứng trước cửa phòng hắn nói.
"Em đi làm cái gì? Lưu Xuyên không phải bảo để em ở nhà hưởng phúc sao?"
"Anh nói sảng cái gì vậy? Lưu Xuyên nào ở đây? Đừng có nhắc đến cái tên đó với em, em thấy anh lại uống quá chén rồi đấy!".
Mất một lúc lâu, Cố Chi Chương mới kéo được thần trí thoát khỏi giấc mộng. Hắn ngây người nhìn Vương Oản đang đeo túi công sở, chân mang giày thể thao. Hắn nhận ra ở thực tại này, Vương Oản không hề gả cho Lưu Xuyên, cũng không phải là nàng dâu kiều kiều được nuôi trong nhà, mà cô đã sớm xin thực tập tại một doanh nghiệp nổi danh. Cô vừa chuẩn bị luận văn tốt nghiệp vừa bận rộn thực tập, thỉnh thoảng còn hỏi ý kiến hắn về những vấn đề gặp phải trong công việc.
Nếu hắn uống say, cô sẽ gọi điện cho Phương Ninh Xu hoặc Tạ Tri Phỉ. Hắn vẫn thường nghe thấy tiếng họ nói cười rộn rã qua video.
"Không nói với anh nữa, em muộn mất. Tối nay em phải tăng ca nên không về ăn cơm đâu!".
Vương Oản đeo túi định chạy đi, nhưng rồi lại quay lại: "Đúng rồi, tuần sau Trương Trường Sanh đến bệnh viện bên này điều trị, em sẽ qua đó ở với cô ấy mấy ngày, không về nhà đâu nhé."
"Ừm... Cô ấy sao rồi?" Cố Chi Chương khàn giọng hỏi.
Đối với người phụ nữ này, ban đầu hắn rất chán ghét vì nghĩ cô là công cụ mà mẹ dùng để mồi chài mình. Nhưng sau đó hắn nhận ra mình đã lầm, Trương Trường Sanh tuy ốm yếu nhưng lại mang một thân ngạo cốt. Vậy mà Trương Trường Sanh trong mộng sau khi mang thai lại thường xuyên rơi lệ, u sầu như Lâm Đại Ngọc tái thế, nhìn hắn bằng ánh mắt vừa u oán vừa si tình. Người đó thực sự là Trương Trường Sanh sao?
"Khá tốt ạ, cô ấy bảo đợt điều trị này có tỷ lệ khỏi hẳn rất cao. Cô ấy còn nói dù lần này không khỏi cũng không sao, cô ấy không muốn cứ mãi căng thẳng vì bệnh tật, mà định đi đây đi đó nhiều hơn, ghi chép lại những gì mình thấy. Tạ Tri Phỉ còn khuyên cô ấy nên xuất bản sách luôn đó."
"Ừ......"
"Thôi, em đi thật đây, bye bye!"
Vương Oản vội vã rời đi. Cố Chi Chương kéo rèm cửa, ánh nắng gay gắt hắt thẳng vào mặt khiến hắn phải giơ tay che mắt. Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu hắn chỉ toàn là hình ảnh hắn và Ôn Bình Hàn ở bên nhau.
Lúc này, trong lòng hắn nảy ra một ý nghĩ mãnh liệt: Mình phải gặp cô ấy ngay bây giờ.
Hắn lập tức đặt vé máy bay về nước. Hôm đó là thứ Tư, Ôn Bình Hàn đang làm việc tại công ty, vì thế vừa hạ cánh là hắn đi thẳng đến Tề Thịnh.
Đúng giờ nghỉ trưa, cổng công ty người ra kẻ vào tấp nập. Hắn ngồi trong xe quan sát, chợt thấy Phương Ninh Xu đi ra. Chẳng hiểu sao hắn lại cảm thấy chột dạ mà vội đeo kính râm vào. Phương Ninh Xu bị một cô gái trẻ kéo tay đi cùng với mấy đồng nghiệp khác.
"Thư ký Phương, chị đừng từ chối nữa. Hôm qua chị giúp tổ em một việc lớn như vậy, kiểu gì bọn em cũng phải mời chị một bữa." Lâm Chí Mẫn cười nói.
"Cũng không phải việc gì lớn lao, mọi người đừng khách sáo quá."
Phương Ninh Xu định rút tay lại nhưng Lâm Chí Mẫn nhất quyết không buông.
"Thư ký Phương, bình thường chị toàn ăn cơm một mình dưới căn tin, không thấy cô đơn sao?"
"Quen rồi."
"Vậy chị cũng có thể tập quen với việc ăn cùng mọi người mà. Nghe nói chị đánh cầu lông giỏi lắm, cuối tuần này chúng ta cùng đi chơi đi!" Lâm Chí Mẫn hào hứng đề nghị và nhận được sự đồng ý của tất cả những người còn lại.
"Cuối tuần này tôi có thể phải tăng ca." Phương Ninh Xu đáp.
Lâm Chí Mẫn: "Không cần tăng ca đâu, đây chính là lời Tạ tổng đích thân nói, thật ra buổi đi chơi này cũng là do nàng tổ chức đấy."
Phương Ninh Xu: "......"
"Sắp đến nhà hàng rồi, thư ký Phương, làm phiền chị đi thêm vài bước nữa thôi ạ~" Lâm Chí Mẫn vừa nói vừa vươn tay dẫn đường phía trước.
Phương Ninh Xu bị dáng vẻ của cô ấy làm cho bật cười, khóe miệng khẽ cong lên: "Được rồi."
"Tuyệt vời!" Lâm Chí Mẫn mừng rỡ vẫy vẫy nắm tay, lấy điện thoại gọi cho Ôn Bình Hàn: "Alo, chị Hàn, xuống ăn cơm thôi, có cả thư ký Phương tham gia nữa này!"
Nhìn đoàn người nói cười đi qua đường, Cố Chi Chương lặng lẽ quan sát bóng lưng của Phương Ninh Xu. Hắn đột nhiên nhận ra, đây dường như là lần đầu tiên hắn nghiêm túc nhìn bóng lưng cô.
Trước đây, đã bao nhiêu lần cô đứng phía sau nhìn hắn như thế?
Cô vẫn luôn ở phía sau hắn, giải quyết mọi rắc rối, chỉ cần hắn quay đầu là sẽ thấy cô.
Một trợ thủ hoàn hảo, luôn tỉnh táo và cống hiến toàn bộ thời gian cho công việc chỉ để được hắn chú ý, không nghỉ ngơi, không bạn bè, không sở thích. Vậy mà suốt mười năm, hắn lại không hề biết cô rất giỏi đánh cầu lông?
Bây giờ khi rời xa hắn, cô vẫn duy trì trạng thái làm việc hoàn hảo, nhưng đã có bạn bè, biết cùng đồng nghiệp đi ăn, đi chơi, biểu cảm trên mặt cũng phong phú hơn. Cô thoạt nhìn thật nhẹ nhàng và tự tại. Nghĩ đến kết cục của cô trong giấc mộng, hắn thầm cảm thấy may mắn vì đó chỉ là mơ.
Hắn thu hồi tầm mắt, tiếp tục nhìn chằm chằm vào cổng công ty. Một lát sau, hắn thấy Tạ Tri Phỉ. Nhưng người đi cạnh nàng không phải Ôn Bình Hàn, mà là Lý Hồng Ngạn. Cả hai vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ, cùng nhau đứng chờ đèn giao thông.
Nhìn cảnh họ sóng vai bên nhau, Cố Chi Chương không nhịn được mà tự huyễn hoặc mình vào vị trí của Lý Hồng Ngạn. Trước đây, vị trí cạnh nàng luôn thuộc về hắn. Ánh mắt Tạ Tri Phỉ chỉ dừng lại ở hắn, chưa từng nhìn người đàn ông khác quá hai lần. Hắn biết tâm tư của nàng, nhưng vì không hứng thú với những bóng hồng khác, nên hắn cứ mặc kệ để nàng "dọn dẹp" họ, cũng chưa từng làm rõ mối quan hệ thanh mai trúc mã này.
Lúc này, đèn xanh bật sáng. Một chiếc xe điện giao hàng đột ngột lao tới từ phía sau Tạ Tri Phỉ, suýt chút nữa là va vào túi của nàng. Lý Hồng Ngạn nhanh tay kéo nàng vào phía trong. Nàng mỉm cười cảm ơn rồi cả hai cùng bước sang đường.
Cố Chi Chương càng nhìn càng thấy nghẹn lòng, trong đầu nảy ra một suy nghĩ quỷ dị: Phải chăng họ là một cặp? Có lẽ Tạ Tri Phỉ ở bên Ôn Bình Hàn chỉ là nhất thời đổi gió, cuối cùng nàng vẫn thích đàn ông, ví dụ như Lý Hồng Ngạn?
Khi hắn đang thầm mừng rỡ với suy đoán đó, hắn thấy Ôn Bình Hàn bước ra khỏi công ty. Chỉ là đi bên cạnh cô là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi. Hai người thong dong trò chuyện, trông giống đồng nghiệp.
Ôn Bình Hàn càng đi đến gần, cảnh tượng trong mộng càng rõ nét trong đầu hắn. Hắn cứ ngỡ giây tiếp theo cô sẽ nhào vào lòng mình....
Khi đối diện!
Ôn Bình Hàn quả thực là người đầu tiên phát hiện ra hắn!
Hắn đang cảm xúc dâng trào, định mở cửa xe bước xuống gặp cô thì thấy cô lạnh nhạt dời tầm mắt đi chỗ khác, như thể hắn chỉ là một người xa lạ. Cô quay sang hỏi người bên cạnh: "Anh chắc xe anh đỗ ở đây chứ?".
"Ừ, là chiếc kia." Lý Gia Xuyên chỉ tay, "Chiều nay cô cứ lái xe của tôi đi gặp khách hàng đi.".
"Cảm ơn anh."
"Khách sáo gì chứ.".
Cố Chi Chương siết chặt vô lăng, thần sắc rệu rã. Đến khi ngẩng đầu lên, bóng dáng Ôn Bình Hàn đã biến mất. Hắn vội vàng xuống xe, nhìn quanh một hồi rồi quyết định sang phía đối diện tìm kiếm. Hắn cũng chẳng biết mình sẽ nói gì nếu tìm thấy cô, chỉ là giấc mộng kia quá khiến người ta mơ tưởng, sự chênh lệch quá lớn khiến hắn vừa không cam lòng vừa bàng hoàng.
Phía đối diện là một trung tâm thương mại lớn. Hắn đi thẳng đến khu ẩm thực, nhìn đông nhìn tây, tìm kiếm hồi lâu thì thực sự bắt gặp được. Từ xa, hắn thấy phía trước một bàn người đang ngồi sau cửa kính bên trái, thấy Ôn Bình Hàn, Tạ Tri Phỉ và Phương Ninh Xu đều trong đó, còn có nhóm đồng nghiệp lúc nãy, chỉ thiếu Lý Hồng Ngạn.
Hắn đi vào nhà hàng, chọn một chỗ ngồi kín đáo phía sau họ để quan sát. Hắn phải nghe đủ thứ chuyện bát quái trên trời dưới biển của đám người.
Nào là chuyện ai đó sắp kết hôn, ai đó đang ngoại tình, rồi ai vừa mới đi trùng tu nhan sắc. Thậm chí cả chuyện ông chú họ của ai đó bị bắt quả tang đang vụng trộm với chị dâu của em trai mình nữa.
Cố Chi Chương nghe mà tâm loạn như ma, bao nhiêu cảm xúc chuẩn bị sẵn đều bị mấy chuyện tầm phào làm cho rối loạn.
Đến khi hắn sắp chịu không nổi, Ôn Bình Hàn đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh.
Hắn dừng một chút, uống hớp nước, đang định đứng lên thì nghe Tạ Tri Phỉ nói: "Mọi người cứ nói chuyện đi, tôi cũng đi vệ sinh một chút.".
Cố Chi Chương chờ mãi không thấy họ quay lại, hắn liền đi ra ngoài nhìn xem có chuyện gì không. Vừa ra khỏi cửa tiệm, hắn thấy hai người họ bước ra từ nhà vệ sinh rồi đi vào lối cầu thang thoát hiểm. Hắn đi xuống một tầng, cũng lẻn vào cầu thang đó, nghe thấy các nàng nói chuyện.
"Đồ ăn không hợp khẩu vị sao?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Không phải."
"Vậy sao trông trạng thái của chị hôm nay không tốt chút nào?" Tạ Tri Phỉ giọng tràn ngập lo lắng hỏi.
Ôn Bình Hàn ngập ngừng nói: "Tối qua tôi mơ thấy một giấc mộng..."
"Mộng? Mộng gì vậy?"
"Mơ thấy... tôi và Cố Chi Chương ở bên nhau. Thật đáng sợ, đến tận bây giờ vẫn chưa hoàn hồn được."
Cố Chi Chương: "......"
"Không sao đâu, chỉ là mơ thôi, đừng sợ, đừng sợ." Tạ Tri Phỉ dịu dàng an ủi cô.
"Sao có thể không sợ chứ. Tôi không biết tại sao lại đột ngột mơ thấy chuyện đó. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh phải ở riêng với hắn thôi, tôi đã thấy trời đất như sụp đổ rồi."
Ôn Bình Hàn sợ hãi nắm lấy tay nàng: "Hơn nữa, lúc nãy hình như tôi thấy hắn ở dưới công ty."
"Hắn đang ở nước ngoài mà, sao có thể ở đây được? Chắc chị nhìn nhầm người thôi." Tạ Tri Phỉ nói.
Ôn Bình Hàn: "Tôi cũng nghĩ vậy. Người đó đeo kính râm ngồi trong xe, chắc là chỉ giống thôi. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy người đó, lưng tôi vã cả mồ hôi lạnh...".
Tạ Tri Phỉ ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ về: "Chắc chắn là nhận nhầm rồi. Em còn không thấy mà. Phương Ninh Xu cũng vừa đi qua đó, cô ấy không đời nào lại không nhận ra xe của Cố Chi Chương. Hay để em hỏi cô ấy nhé?"
"Được."
Tạ Tri Phỉ gọi điện cho Phương Ninh Xu, một phút sau thì cúp máy: "Cô ấy bảo... hoàn toàn không chú ý, Cố Chi Chương cái gì? Cố cái gì chương cơ?"
"Phụt." Ôn Bình Hàn bị giọng điệu của nàng chọc cười.
"Như vậy mới đúng chứ, chị cười lên là xinh nhất." Tạ Tri Phỉ v**t v* khuôn mặt cô, "Chiều nay chị lại phải đi công tác rồi, chúng ta mau tranh thủ hôn một cái đi!".
"Em không để yên chút được à?"
"Vâng! Không để yên được."
Gương mặt Cố Chi Chương tối sầm lại. Hắn rốt cuộc đã nhận ra, ở nơi này không còn ai quan tâm đến hắn nữa, thậm chí hắn đã trở thành sự tồn tại đáng ghét trong mắt mọi người. Giấc mộng đẹp đẽ tan vỡ, hắn buộc phải đối diện với hiện thực tàn khốc. Hắn cười khổ, quay người rời đi để đặt chuyến máy bay sớm nhất rời khỏi nơi này.
"Chị... sao chị lại khóc?" Tạ Tri Phỉ chạm thấy một chút ướt át trên mặt cô, nàng kinh ngạc mở mắt ra, buông môi cô ra, ánh mắt lo lắng "Rốt cuộc là có chuyện gì?".
Ôn Bình Hàn vội vàng lau mắt, có chút cười buồn: "Tôi cũng không biết nữa, chỉ là... giấc mộng đó thực sự quá đáng sợ."
"Đáng sợ đến thế sao?" Tạ Tri Phỉ hiếu kỳ nói.
Ôn Bình Hàn gật đầu, không suy chuyển mà nhìn nàng chằm chằm, ngón tay v**t v* trên gương mặt nàng, thanh âm mang chút run rẩy: "Trong mơ, em luôn yêu Cố Chi Chương, vì hắn mà không tiếc đối nghịch với tôi, cuối cùng em còn......"
Tạ Tri Phỉ kinh ngạc, biết cô đã mơ thấy gì, liền ôm chặt lấy người vào lòng: "Chị, vậy chị có nghĩ những chuyện đó sẽ xảy ra không?"
Vòng ôm ấm áp khiến Ôn Bình Hàn bình tĩnh lại: "Tôi không biết, nhưng cứ nghĩ đến cảnh chúng ta là kẻ thù, rồi kết cục của em lại như thế, tôi chịu không nổi."
"Người ta chẳng bảo mộng thường trái với thực sao? Trong mơ chúng ta là kẻ thù, nhưng thực tại chúng ta là người yêu. Trong mơ em sống không tốt, nhưng thực tại em lại đang rất hạnh phúc, không gì tốt hơn thế này nữa, đúng không?" Tạ Tri Phỉ cười nói.
Ôn Bình Hàn trầm mặc một lát rồi gật đầu: "Hình như đúng là vậy.".
"Đã là mơ thì cứ để nó trôi qua đi, quan trọng nhất là chúng ta ở hiện tại. Chị nhìn em xem, có giống cái người trong giấc mơ đó của chị không?"
Ôn Bình Hàn ngước mắt, trầm ngâm nói: "Dù gương mặt giống hệt, nhưng quả thực không giống chút nào."
"Vậy giờ chị đã yên tâm chưa?"
"Ừm, nhưng mà..." Ôn Bình Hàn có chút muốn nói lại thôi.
"Nhưng mà cái gì?" Tạ Tri Phỉ truy vấn.
"A Phỉ."
"Dạ?"
"Chúng ta dọn về sống chung đi."
"!!!"
Tạ Tri Phỉ vui mừng khôn xiết, nắm chặt lấy tay cô: "Chị nói thật sao?!"
Ôn Bình Hàn gật đầu, nhoẻn miệng cười: "Ừ, tôi muốn mỗi ngày đều thấy em sống thật tốt."
-----------------------------------------
Tác giả có lời muốn nói: Chương này còn có tên là 《Một ngày của gã hề》