Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 89

Chương 89: Kết thúc chính văn

Bữa lẩu đang ăn dở thì Vương Oản bỗng nhiên nhận được điện thoại từ Cố Chi Chương. Sắc mặt cô biến đổi, lập tức buông bát đũa, vội vã đứng dậy.

"Có chuyện gì vậy?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Cô cô và anh họ cãi nhau, cô cô bị tức đến mức bệnh cũ tái phát, phải đưa đi bệnh viện rồi, tôi phải qua đó xem sao." Vương Oản vơ lấy đồ đạc rồi chạy biến ra ngoài.

"Để tôi đưa em đi." Phương Ninh Xu thấy dáng vẻ hớt hải của cô thì không yên tâm để cô tự lái xe một mình.

"Vâng, cảm ơn chị Xu." Vương Oản hoang mang lo sợ đáp lời.

Sau khi hai người rời đi, Triệu Tiêu Tĩnh lén nhìn các nàng vài lần, rồi bật cười: "Ôi chao, tớ có phải là quá thiếu đạo đức không nhỉ, nghe thấy tin này mà lại thấy hơi cao hứng?"

Tạ Tri Phỉ bất đắc dĩ mỉm cười: "Bà ấy thương nhất là con trai mình, kết quả lại bị chính con trai chọc tức đến nhập viện, thật đúng là..."

"Đừng nhắc đến họ nữa, mau ăn lẩu đi, chỗ viên thả lẩu này còn thừa nhiều lắm, tại em đòi mua cho cố vào, giờ em phải chịu trách nhiệm tiêu diệt hết đấy." Ôn Bình Hàn lên tiếng.

"Cậu xem đi, quan hệ có thân thiết đến mấy mà đã lên bàn lẩu là tình nghĩa cũng tan biến hết." Tạ Tri Phỉ quay sang than vãn với Triệu Tiêu Tĩnh.

"May mà tớ chẳng mua món nào." Triệu Tiêu Tĩnh đắc ý nói, "Cậu mau ăn đi, đừng có lãng phí, cẩn thận chị ấy mắng cho đấy, ha ha."

"Chị ơi, chị sẽ mắng em sao?" Tạ Tri Phỉ trưng ra bộ dạng đáng thương nhìn về phía Ôn Bình Hàn.

"Sẽ đấy."

"Hức."

Hôm sau, Tạ Tri Phỉ bớt chút thời gian trở về Tạ trạch. Nàng tìm thấy Tạ Hoành Húc trong thư phòng: "Ba, bác gái nằm viện rồi, ba biết chưa?"

"Ừ, ba cũng mới biết thôi." Tạ Hoành Húc trả lời.

"Vậy chuyện đại hội cổ đông Cố thị sắp bầu cử lại, ba cũng biết rồi chứ?" Tạ Tri Phỉ hỏi tiếp.

Tạ Hoành Húc ngước mắt nhìn nàng, nở nụ cười đầy ẩn ý: "Con muốn nói gì?"

"Ba xem con có cách nào để xoay chuyển kết quả bỏ phiếu không? Ví dụ như đi tìm vài cổ đông để bàn chuyện chuyển nhượng cổ phần chẳng hạn?" Tạ Tri Phỉ thỉnh giáo.

"Mấy việc này không cần con nhúng tay vào, con cứ thành thật quản lý tốt việc trong công ty là được rồi." Tạ Hoành Húc nói.

Tạ Tri Phỉ đảo mắt tinh ranh, cười nịnh nọt rót cho ông một tách trà nóng: "Cảm ơn ba yêu ~"

Tạ Hoành Húc cười lạnh một tiếng: "Thật lòng muốn cảm ơn ba thì con hãy quản lý Tề Thịnh cho tốt, đừng có học theo Cố Chi Chương, làm loạn lên thành cái dạng này."

"Đương nhiên đương nhiên, con nhất định ghi nhớ, tuyệt đối không giống anh ta!" Tạ Tri Phỉ cam đoan, "Nhưng mà có một cổ đông của Cố thị muốn chuyển nhượng cổ phần, con đã bàn với Lý Hồng Ngạn sẽ cùng góp vốn mua lại, ba thấy có được không? Nếu không được thì để anh ấy đi tìm người khác hợp tác vậy."

"Bao nhiêu?"

Nàng nói ra một con số.

"Được." Tạ Hoành Húc suy nghĩ một lát rồi nhấp ngụm trà nóng, liếc nhìn nàng một cái, "Chỉ có mình con tới thôi sao?"

"Sao ạ?"

"Không có gì."

Tạ Tri Phỉ chống tay lên bàn, cười rạng rỡ: "Ba ơi, có phải ba muốn gặp bạn gái của con không?"

"Ai thèm gặp cô ấy, ba chỉ thuận miệng hỏi một câu để xem trong lòng cô nàng có còn coi ba là bậc trưởng bối hay không thôi." Tạ Hoành Húc hừ hừ.

"Biết làm sao được, ai bảo ba không chấp nhận chị ấy chứ. Chị ấy lại sợ không mời mà đến sẽ khiến ba không vui, mà ba không vui thì chị ấy cũng đau lòng lắm ~"

Nghe nàng nói đáng thương như vậy, Tạ Hoành Húc bất mãn: "Sợ cái gì mà sợ? Trong lòng hai đứa, ba là hạng người vô lý đến thế sao?"

"Vậy ba có phải như thế không?" Tạ Tri Phỉ mong chờ hỏi.

"Hừ!"

Tạ Tri Phỉ nở nụ cười, lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Ôn Bình Hàn ngay trước mặt ông: "Chị ơi, chị vào đi, ba ba muốn gặp chị rồi."

Tạ Hoành Húc nghi hoặc nhìn nàng. Vài phút sau, ông trợn mắt há hốc mồm nhìn Ôn Bình Hàn xuất hiện ngay trước mắt: "Cháu, cháu, cháu, cháu...... là Tào Tháo đấy à?"

Ôn Bình Hàn cười cười, Tạ Tri Phỉ giải thích: "Chị ấy đi cùng con tới đây, chỉ là không dám vào thôi."

"Có gì mà không dám, ta có phải hổ ăn thịt người đâu." Tạ Hoành Húc lầm bầm.

"Lần sau sẽ không thế nữa ạ." Ôn Bình Hàn gật gật đầu.

Tạ Hoành Húc lúc này mới hài lòng. Ông nhìn đồng hồ rồi nói: "Đã đến rồi thì ở lại cùng ăn bữa cơm đi."

"Vâng ạ!" Tạ Tri Phỉ phấn khởi kéo tay cô cùng đi ăn cơm.

Lúc đầu, Ôn Bình Hàn còn có chút câu nệ, nhưng nhờ Tạ Tri Phỉ luôn cùng họ trò chuyện nên cô nhanh chóng thả lỏng hơn. Trong khi Tạ Tri Phỉ và Tạ Hoành Húc mải mê bàn luận không ngớt, cô lặng lẽ gắp những món nàng thích vào bát nàng.

Tạ Hoành Húc âm thầm quan sát một hồi, đột nhiên hỏi: "Bình Hàn này, cháu có biết nấu ăn không?"

Ôn Bình Hàn ngẩn ra một chút. Trước đây ông toàn gọi cô là "Tiểu Ôn", giờ lại đột nhiên gọi tên thân mật như vậy. Cô dịu dàng cười đáp: "Dạ biết ạ."

"Chị ấy nấu ăn ngon lắm ba, mới có một tháng mà con bị chị ấy vỗ béo thêm tận hai ký rồi này!" Tạ Tri Phỉ xen vào.

"Thế à? Vậy khi nào có dịp để ta nếm thử xem?" Tạ Hoành Húc hỏi.

"Hay là tháng sau đi ba, chẳng phải sinh nhật ba sao? Để chị ấy nấu mì trường thọ cho ba, món mì của chị ấy là tuyệt nhất đấy!" Tạ Tri Phỉ nhanh nhảu đề nghị.

"Được thôi, vậy hai đứa phải đến từ sáng sớm đấy, không được ngủ nướng đâu."

"Vâng, tụi cháu nhất định sẽ đến sớm." Ôn Bình Hàn mỉm cười, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.

Một tuần sau, Tạ Hoành Húc gọi điện cho Tạ Tri Phỉ báo tin: "Kết quả đại hội cổ đông có rồi."

"Thế nào rồi ba?" Tạ Tri Phỉ sốt sắng hỏi.

"Vốn dĩ dựa theo số phiếu thì Cố Chi Chương sẽ bị cách chức, nhưng mà..."

"Nhưng mà sao ạ?"

"Cậu ta cũng tự bỏ phiếu chống cho chính mình, chủ động từ chức."

Tạ Tri Phỉ hơi kinh ngạc: "Anh ta mà cũng có giác ngộ đó sao?"

"Ừ, cậu ta nói muốn đưa mẹ ra nước ngoài điều trị, không còn tâm trí để lo liệu việc công ty nữa nên xin từ nhiệm."

Tạ Tri Phỉ trầm mặc một lát rồi khẽ nói: "Như vậy cũng tốt."

Tối hôm đó, Vương Oản gọi điện cho hai người: "Mấy hôm nữa bọn tôi sẽ xuất phát đưa cô cô ra nước ngoài rồi."

"Được, có cần bọn tôi ra tiễn cô không?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Không cần đâu ạ, anh họ tôi... anh ấy hiện tại vẫn chưa muốn gặp hai người. Anh ấy muốn ra nước ngoài để trốn tránh... à không, để bình tâm lại một thời gian. Đợi tôi tốt nghiệp về nước, chúng ta lại tụ tập sau nhé, bữa lẩu lần trước tôi còn chưa được ăn no mà." Vương Oản nói.

"Chúc cô mọi việc thuận lợi."

"Hai cô cũng vậy nhé, chúc hai người hạnh phúc."

"Cảm ơn." Ôn Bình Hàn liếc nhìn Tạ Tri Phỉ, mỉm cười, "Bọn tôi nhất định sẽ hạnh phúc."

Chớp mắt đã đến sinh nhật của Tạ Hoành Húc, vừa vặn rơi vào thứ Bảy. Khi trời còn chưa sáng, Ôn Bình Hàn đã dậy chuẩn bị quà cáp, sau đó lôi Tạ Tri Phỉ vẫn còn đang lơ mơ từ trên giường dậy: "Nhanh lên em, đừng để muộn."

"Ưm... chị ơi, em buồn ngủ quá..." Tạ Tri Phỉ vừa nói vừa định đổ người xuống giường lần nữa.

Ôn Bình Hàn nhanh chóng vào nhà vệ sinh, lấy một chiếc khăn ấm mang ra lau mặt cho nàng. Tạ Tri Phỉ lập tức tỉnh táo hẳn, ngoan ngoãn theo cô ra cửa.

Khi đến Tạ gia, Tạ Hoành Húc cũng vừa mới ngủ dậy. Thấy hai người, ông ngẩn cả người: "Hai đứa đến sớm thế?"

"Vâng ạ." Tạ Tri Phỉ vừa đáp vừa ngáp dài.

"Mau vào nhà đi, đừng đứng ngây ra ở cửa nữa."

"Chú Tạ, chúc chú sinh nhật vui vẻ." Ôn Bình Hàn đưa quà cho ông.

"Cả phần của con nữa nè." Tạ Tri Phỉ cũng đưa quà tới.

"Hai đứa có tấm lòng là được rồi." Tạ Hoành Húc cười nhận lấy, lập tức mang về phòng để mở xem.

Lát sau, khi ông trở lại tầng một thì không thấy ai ở phòng khách, nhưng lại nghe thấy tiếng nói cười trong bếp. Tiến đến cửa bếp nhìn vào, ông thấy Ôn Bình Hàn đang bận rộn nấu mì, còn Tạ Tri Phỉ thì vây quanh đòi giúp sức: "Một muỗng thế này đủ chưa chị?"

Ôn Bình Hàn quay đầu lại nhìn rồi bảo: "Thêm nửa muỗng nữa đi em."

"Dạ."

Tạ Tri Phỉ thêm nửa muỗng nước tương vào, rồi lại ngẩng đầu ngắm nghía cô một lúc, nàng liền cầm lấy chiếc tạp dề đeo vào cho cô: "Cẩn thận kẻo bẩn áo, bộ này đẹp thế mà."

"Đẹp gì mà đẹp, đồ mua từ mấy năm trước rồi đấy."

"Vậy mai mình đi dạo phố, em mua đồ mới cho chị."

"Không cần đâu, giờ chị lại thấy bộ này xác thật còn rất đẹp."

Tạ Tri Phỉ chỉ đứng đó cười không ngớt.

Tạ Hoành Húc nhìn những cử chỉ thân mật tự nhiên như chốn không người của hai nàng. Ánh mắt ông dừng lại trên gương mặt Tạ Tri Phỉ, thấy trong mắt nàng lấp lánh tia sáng, khóe môi thường trực nụ cười. Trông nàng lúc này thật giống mẹ mình ngày xưa, chỉ khi ở trước mặt người mình yêu sâu sắc mới để lộ ra nụ cười hạnh phúc đến vậy.

Thật ra, để ông chấp nhận việc con gái mình đột nhiên yêu một người phụ nữ không phải là chuyện dễ dàng. Ông sẽ không bao giờ được thấy con gái mình sinh ra những đứa cháu đáng yêu, cũng chẳng biết sau khi mình trăm tuổi, hai người họ liệu có còn bên nhau hay không.

Nhưng chứng kiến hậu quả khi Vương Thanh Mẫn can thiệp vào chuyện tình cảm của Cố Chi Chương, ông tự hỏi liệu có đáng để vì cái gọi là "môn đăng hộ đối" mà khiến gia đình nháo nhào bất hòa, gà bay chó sủa hay không?

"Ui da!" Tạ Tri Phỉ đột ngột kêu lên.

"Bị bỏng tay sao?" Ôn Bình Hàn vội vàng nắm lấy ngón tay nàng, đưa dưới vòi nước xả lạnh, "Ở đây không cần em giúp đâu, em ra ngoài đợi chị là được rồi."

"Em muốn ở bên cạnh chị mà."

"Không cần đâu, em cứ ngoan ngoãn là tốt lắm rồi."

Tạ Tri Phỉ nghe vậy thì nhe răng cười ngô nghê. Tạ Hoành Húc nhếch nhếch môi, không quan sát nữa mà ung dung ra phòng khách ngồi.

Chẳng bao lâu sau, Ôn Bình Hàn bưng bát mì trường thọ ra: "Chú ơi, dùng bữa được rồi ạ."

"Được, để ta nếm thử tay nghề của cháu." Tạ Hoành Húc ăn vài miếng rồi gật đầu, "Không tệ, tay nghề rất khá, hèn gì A Phỉ cứ khen suốt. Hai đứa cũng đừng nhìn ta nữa, cùng ăn đi."

"Vâng ạ." Ôn Bình Hàn lại vào bếp bưng thêm hai bát mì nữa. Cả gia đình cùng nhau dùng bữa sáng vô cùng hòa thuận.

Sau bữa sáng, khách khứa bắt đầu lục tục kéo đến.

Triệu Tiêu Tĩnh đến từ rất sớm. Vì hôm nay Tạ Tri Phỉ phải tiếp khách nên tối qua nàng đã đặc biệt dặn bạn mình đến sớm để bầu bạn với Ôn Bình Hàn, tránh để cô lạc lõng.

"Chúc chú Tạ sinh nhật vui vẻ! Chúc chú phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn, mỗi ngày đều tràn ngập niềm vui! À đúng rồi, đây là món quà Trương Trường Sanh nhờ cháu mang đến tặng chú ạ." Triệu Tiêu Tĩnh tươi cười sáng lạng chúc mừng.

"Mấy đứa thật là có tâm, thay ta cảm ơn con bé nhé." Tạ Hoành Húc cười đáp. Thấy cô cứ nhìn dáo giác xung quanh, ông chỉ tay ra phía sau: "Mau đi tìm bọn A Phỉ mà chơi đi."

"Vâng ạ!" Triệu Tiêu Tĩnh nhanh chóng tìm thấy hai người, kéo Ôn Bình Hàn vào phòng chơi.

Tạ Tri Phỉ lúc này mới cùng cha ra ngoài tiếp đón những vị khách khác. Nàng ứng xử phóng khoáng, trò chuyện hài hước thú vị, khiến khách khứa không ngớt lời khen ngợi.

Có người trêu: "Ông Tạ này, con gái ông vừa xinh đẹp vừa ưu tú thế này, phải tìm chàng rể thế nào mới lọt được vào mắt xanh của ông đây?"

Tạ Hoành Húc cười khà khà: "Nó thích là được rồi, quản gì cao thấp béo gầy, hay là nam hay nữ."

Tiếng cười rộ lên.

Chỉ có Tạ Tri Phỉ là hiểu thâm ý trong câu nói đó. Nàng xúc động ngước nhìn lên hành lang tầng hai, bắt gặp ánh mắt của Ôn Bình Hàn, cả hai cùng nhìn nhau mỉm cười.

Đến khi bớt bận rộn, nàng mới tranh thủ trốn về phòng tìm hai người kia. Triệu Tiêu Tĩnh đang dạy Ôn Bình Hàn chơi điện tử. Nàng vừa định tham gia thì bỗng nghe thấy tiếng hệ thống đã lâu không xuất hiện.

【 Ký chủ, xin chào. 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Sao tự dưng lại trịnh trọng thế? 】

Hệ thống: 【 Tôi đến để tạm biệt cô. 】

Tạ Tri Phỉ ngẩn người: 【 Hả? 】

Hệ thống: 【 Theo kiểm tra nội bộ, khả năng Cố Chi Chương và Ôn Bình Hàn ở bên nhau gần như bằng không. Do đó, bug của thế giới này đã được sửa đổi thành kết cục mới nhất. 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Vậy kết cục này, các người có hài lòng không? 】

Hệ thống: 【 Ban đầu độc giả không hài lòng lắm, nhưng sau khi hệ thống chuyển truyện sang khu Bách hợp, điểm đánh giá đã tăng vọt, hiện tại đã là một tác phẩm điểm tuyệt đối. 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Thật sao? Điểm tuyệt đối luôn?! 】

Hệ thống: 【 Đúng vậy. Chúc mừng cô đã tìm được nơi thuộc về mình ở thế giới này. Nhiệm vụ đã hoàn tất, từ nay cô không cần phải thực hiện thiết lập nhân vật "trà xanh" nữa, tôi cũng phải rời đi rồi. 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Vậy... tạm biệt nhé? 】

Hệ thống: 【 Ừm QwQ 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Hức. 】

"A Phỉ, A Phỉ! Nghĩ gì mà thẫn thờ ra thế?" Triệu Tiêu Tĩnh hét vào tai nàng.

"Hả?"

Tạ Tri Phỉ bừng tỉnh, mỉm cười: "Tớ vừa nghĩ đến một người bạn phương xa."

"Ai thế? Vương Oản hay Trương Trường Sanh?"

Ôn Bình Hàn cũng tò mò nhìn nàng.

"Đều không phải." Tạ Tri Phỉ ôm chầm lấy Ôn Bình Hàn, dụi đầu vào lòng cô đầy cảm thán, "Chị ơi, chị có yêu em không?"

"Em hỏi ngốc nghếch gì thế?" Ôn Bình Hàn xoa đầu nàng.

"Chị dịu dàng như thế, tốt đẹp như thế, bạn gái của chị chắc chắn là người hạnh phúc nhất trần đời, em hâm mộ cô ấy quá đi ~"

"Tạ Tri Phỉ, tớ sắp chịu hết nổi cậu rồi đấy!" Triệu Tiêu Tĩnh gào lên, "Ôn Bình Hàn, sao cô chịu đựng nổi cậu ta hay vậy?"

Ôn Bình Hàn cười hỏi lại: "Cô không thấy em ấy rất đáng yêu sao?"

Triệu Tiêu Tĩnh: "Không thấy, chỉ thấy sến súa phát gớm, hừ!"

Tạ Tri Phỉ: "Chị ơi, cậu ấy lại giận nữa kìa ~ Bọn mình tốt với cậu ấy như thế, sao cậu ấy cứ hở ra là giận nhỉ, chẳng bù cho em, lúc nào cũng vô tâm không phổi."

Triệu Tiêu Tĩnh phát ra một tiếng kêu thảm thiết, bịt tai chạy biến ra ngoài.

Trong căn phòng ấm áp giờ chỉ còn lại hai người. Tạ Tri Phỉ trưng ra bộ mặt ủy khuất, Ôn Bình Hàn bật cười v**t v* gò má nàng, rồi cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi nàng.

"Chị ơi, em có đáng yêu không?"

"Ừm, lúc không nói lời nào thì càng đáng yêu hơn."

Tạ Tri Phỉ: ╭(╯^╰)╮

Ôn Bình Hàn khẽ cười, đan chặt mười đầu ngón tay với nàng: "Nhưng mà, dù là lúc nào, tôi cũng đều yêu em."

Ánh mắt Tạ Tri Phỉ rạng rỡ lấp lánh: "Thật trùng hợp, em cũng vậy." 

------------------

Editor: Chính văn đã xong. Còn 4 chương ngoại truyện nha!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn