Chương 88
"Tạ lão ca, việc này ông tính toán xử lý thế nào?" mẹ Cố hỏi.
Sắc mặt Tạ Hoành Húc hơi trầm xuống, ông vỗ vỗ đầu Tạ Tri Phỉ, sau đó ngước mắt nhìn về phía Ôn Bình Hàn đang đầy vẻ co quắp. Một lúc lâu sau, ông mới đối diện với mẹ Cố mà nói: "Nếu mọi người không còn việc gì nữa thì xin mời về cho. Đây là chuyện riêng của Tạ gia chúng tôi, cần đóng cửa bảo nhau, xử lý thế nào cũng không phiền người ngoài phải bận tâm."
Sắc mặt mẹ Cố trông không mấy tốt đẹp, bà định nói thêm gì đó nhưng Vương Oản đã đứng dậy trước: "Đúng vậy cô cô, chúng ta về thôi."
Mẹ Cố không vui liếc nhìn cô một cái.
Cố Chi Chương mang theo một bụng tức giận, chẳng thèm quan tâm ai mà bỏ đi trước. Mẹ Cố thấy vậy vội vàng đuổi theo: "A Chương, A Chương!"
"Chú Tạ, xin lỗi vì đã quấy rầy, chúng cháu về đây ạ. Tạm biệt chú."
Vương Oản chào tạm biệt Tạ Hoành Húc, lại nhìn hai nàng một cái rồi nhanh chóng chuồn mất.
"Được rồi, chỉ còn người nhà với nhau thôi, con đừng có diễn nữa." Tạ Hoành Húc nói.
"Con không có diễn đâu, con thật sự sùng bái ba lắm luôn ấy. Con tuyên bố, từ nay về sau con chính là 'con gái rượu' của ba!" Tạ Tri Phỉ ôm cánh tay ông nũng nịu.
Tạ Hoành Húc cười khẽ, chọc nhẹ vào trán nàng: "Con đó, có phải ba quá nuông chiều nên con mới cậy sủng mà kiêu không?"
"Là do ba dạy bảo tốt đó chứ ~ chẳng giống mẹ của Cố Chi Chương chút nào!" Nàng hừ nhẹ một tiếng.
Nói đến đây, sắc mặt Tạ Hoành Húc lại trầm xuống, ông chỉ trích: "Chuyện lớn như vậy sao con không bàn bạc trước với ba? Ba cư nhiên lại phải nghe từ miệng Thanh Mẫn, con có biết lúc đó tâm trạng ba thế nào không?"
"Con sai rồi..." Tạ Tri Phỉ cúi đầu nhận lỗi, thái độ vô cùng thành khẩn, "Ba muốn đánh muốn mắng gì cứ trút hết lên con đi, con tuyệt đối không phản kháng đâu, thật đó."
Tạ Hoành Húc giơ tay lên, Ôn Bình Hàn kinh hãi, theo bản năng vọt tới che chắn.
"Cô định làm gì?" Tạ Hoành Húc hỏi.
"Cháu..." Đôi môi Ôn Bình Hàn mấp máy, cô chần chừ hỏi: "Ngài định đánh em ấy thật sao?"
"Nếu đúng thì sao?"
"Vậy cháu có thể chịu thay em ấy không? Em ấy là con gái ngài, ngài đánh em ấy sẽ đau lòng, nhưng cháu thì khác, ngài có thể trút giận lên cháu." Ôn Bình Hàn khẩn cầu nói.
"Sao có thể như vậy được! Ba, nếu ba đánh chị ấy, con sẽ giận ba thật đó." Tạ Tri Phỉ vội vàng can ngăn.
Tạ Hoành Húc vỗ một cái bộp lên cánh tay nàng: "Đứng lên đi, đè đến mức tay ba tê rần rồi đây này."
"Dạ tuân lệnh." Nàng lập tức buông tay, ngoan ngoãn đứng dậy, chủ động bóp vai đấm lưng cho ông, còn gọi thêm trợ giúp: "Chị mau lại đây, chị bóp bên kia kìa."
"A?" Ôn Bình Hàn sửng sốt một chút, nhìn Tạ Hoành Húc đang muốn nói lại thôi, cuối cùng cô gật đầu: "Được."
"......" Hai cánh tay bị hai người họ xoa bóp, Tạ Hoành Húc hừ hừ: "Đừng tưởng xum xoe như vậy là ba sẽ hết giận."
"Nào ba, uống ngụm trà nóng đi ạ." Tạ Tri Phỉ bưng tách trà đưa đến tận miệng ông.
Tạ Hoành Húc nhấp một ngụm, nhíu mày: "Lạnh rồi."
"Để cháu đi đổi nước nóng."
Ôn Bình Hàn lập tức đoạt lấy tách trà, vội vàng chạy vào bếp rót nước ấm.
"Ngài cẩn thận nóng." Cô thổi nhẹ vài hơi rồi mới đặt trước mặt ông.
Tạ Hoành Húc đánh giá cô vài lượt từ trên xuống dưới, đặt tách trà sang một bên rồi đứng dậy nói: "Cô theo ta vào thư phòng một chuyến."
"Ba." Tạ Tri Phỉ lộ vẻ lo lắng.
"Không sao đâu." Ôn Bình Hàn trấn an vỗ vỗ tay nàng, rồi đi theo Tạ Hoành Húc vào thư phòng.
Tạ Tri Phỉ áp tai vào cửa nghe lén, nhưng đáng tiếc cửa cách âm quá tốt, nàng chẳng nghe thấy gì cả. Sau một hồi đứng ngồi không yên, cửa phòng cuối cùng cũng mở ra. Nàng không kịp phản ứng nên lảo đảo ngã nhào vào trong, may mà được Ôn Bình Hàn ôm lấy mới đứng vững được.
"Ba, hai người nói chuyện gì thế ạ?" Tạ Tri Phỉ truy hỏi.
"Không có gì." Tạ Hoành Húc nghênh ngang đi ra ngoài.
Ôn Bình Hàn lắc đầu, ra hiệu cho nàng khoan hãy hỏi.
Tạ Tri Phỉ đành phải tạm thời nén lại sự tò mò trong lòng, đúng lúc này, bụng nàng bỗng phát ra tiếng "ồn ào" phản chủ.
Tạ Hoành Húc quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào bụng nàng đầy vẻ khó hiểu: "Mới có hai rưỡi chiều, con đã đói rồi sao?"
"Ba ơi, con đã được ăn gì đâu? Vừa nhận được điện thoại của ba là con cuống cuồng hoảng hốt chạy tới đây luôn đó." Nàng ủy khuất nói xong, bỗng nhớ ra Ôn Bình Hàn cũng đến cùng lúc với mình, liền vội hỏi: "Chị, chị cũng chưa ăn gì đúng không?"
Ôn Bình Hàn gật đầu.
Tạ Hoành Húc bất đắc dĩ nhìn hai người bọn họ.
Nửa giờ sau, hai người ngồi bên bàn ăn cơm, còn Tạ Hoành Húc thì ngồi ngoài phòng khách xem máy tính.
"Ba, chẳng lẽ ba không tức giận sao?" Tạ Tri Phỉ vừa gặm đùi gà vừa hỏi vọng ra.
Ôn Bình Hàn mờ mịt ngẩng đầu nhìn nàng, rồi nghe nàng tiếp tục nói: "Cố gia lén lút điều tra chuyện của con, ba có thể nuốt trôi cục tức này sao?"
Tạ Hoành Húc không trả lời.
"Dù sao thì con cũng không nhịn được, con cũng chẳng muốn vì tình cảm của hai trưởng bối mà phải đóng giả làm hậu bối ngoan ngoãn nữa. Con đâu có nợ nần gì nhà họ, sau này sẽ không qua lại với hai mẹ con nhà đó nữa." Tạ Tri Phỉ thẳng thắn tuyên bố.
"Lo mà ăn cơm của con đi." Tạ Hoành Húc nói.
Tạ Tri Phỉ nhìn Ôn Bình Hàn rồi làm mặt quỷ, khiến cô không nhịn được mà bật cười.
"Ăn chút rau đi em." Ôn Bình Hàn gắp một ít rau xanh bỏ vào bát nàng.
"Em không muốn ăn cái này đâu."
"Phải ăn nhiều rau xanh mới tốt."
"Không muốn mà..."
"Chỉ một miếng thôi được không?"
"Có phần thưởng không chị?"
"Có."
"Được!" Tạ Tri Phỉ cắn răng một cái, tống một miếng rau lớn vào miệng, ăn xong liền chìa tay ra: "Phần thưởng của em đâu?"
Ôn Bình Hàn giơ ngón tay cái lên: "Em giỏi quá, thưởng cho em một lời khen ngợi đó."
"Hả! Chị học hư rồi nha!"
"Học theo em thôi."
"Hắc hắc."
Tạ Hoành Húc quay đầu liếc nhìn hai người một cái.
Sau bữa ăn, Tạ Tri Phỉ lén lút lẻn ra sau lưng Tạ Hoành Húc, khẽ meo meo liếc nhìn màn hình máy tính thì thấy ông đang xem báo cáo tài chính năm của tập đoàn Cố thị, màn hình bên cạnh là khung chat với một người bạn cũ. Nếu nàng nhớ không lầm, người bạn này chính là một cổ đông lớn của Cố thị.
Quả nhiên vẫn là một "ông cáo già" mà, sao có thể cho phép kẻ khác bắt nạt "hồ ly nhỏ" của mình được chứ?
Tạ Tri Phỉ mỉm cười, vờ như không thấy gì, nắm tay Ôn Bình Hàn nói: "Ba, ba còn giận không ạ? Nếu vẫn chưa hết giận thì chúng con xin phép về trước, hôm khác lại đến thăm ba nhé?"
Tạ Hoành Húc phẩy tay: "Đi đi, ba đang bận."
"Dạ."
"Chú Tạ, hẹn chú lúc khác ạ." Ôn Bình Hàn nói.
Tạ Hoành Húc gật gật đầu. Nghe thấy hai người họ quay lưng bước đi, một lát sau, ông lại nghe thấy tiếng con gái mình nói: "Chị ơi, chị xem ba kìa, ba còn chẳng thèm trả lời chị nữa, em thì sẽ không bao giờ như vậy đâu ~~"
Tạ Hoành Húc: "????"
"Chờ chút." Ông đột nhiên gọi hai người lại.
Ôn Bình Hàn quay người lại, chờ đợi chỉ thị của ông.
"... Hẹn gặp lại." Tạ Hoành Húc ngượng ngùng đáp lại một câu, rồi nhanh chóng quay đầu tiếp tục dán mắt vào máy tính.
Ôn Bình Hàn ngẩn người, khóe môi hiện lên nụ cười dịu dàng: "Vâng, vài ngày nữa chúng cháu lại tới thăm ngài."
Về đến nhà, đồ ăn trên bàn đã nguội ngắt từ lâu. Trong lúc Ôn Bình Hàn dọn dẹp, Tạ Tri Phỉ lại nhịn không được hỏi: "Chị, rốt cuộc chị và ba đã nói chuyện gì thế?"
Ôn Bình Hàn khựng lại một chút rồi nói: "Ông nói, ông không đồng ý."
Tạ Tri Phỉ khiếp sợ: "Không thể nào?"
"Nhưng, ông cũng không phản đối." Ôn Bình Hàn mỉm cười.
"À, em hiểu rồi, ba đang giữ thái độ quan sát." Tạ Tri Phỉ gật gù.
Ôn Bình Hàn gật đầu: "Ông còn đưa ra một yêu cầu."
"Yêu cầu gì ạ?"
"Yêu cầu chúng ta phải thận trọng trong lời nói và hành động ở công ty, đừng để truyền ra những tin đồn không hay."
"A... Em sẽ cố gắng vậy." Tạ Tri Phỉ ai oán nói.
Ôn Bình Hàn mỉm cười, lau sạch bàn rồi thở phào một hơi: "Kết quả này đã tốt hơn dự kiến của chị rất nhiều rồi."
"Vậy sao? Thế dự kiến của chị là gì? Bổng đánh uyên ương, hay là cầm 500 vạn rồi rời xa em?" Tạ Tri Phỉ cười hỏi.
Nhớ lại lần đầu tiên mẹ Cố tìm đến mình, Ôn Bình Hàn thực sự đã từng nghĩ đến khả năng này. Trên đường đến Tạ trạch, cô đã không ít lần tưởng tượng ra cảnh đó và tự diễn tập trong đầu cách ứng phó.
"Nếu ba em làm vậy thật, chị có đồng ý không?" Nàng ôm lấy eo cô hỏi dồn.
Ôn Bình Hàn suy nghĩ một chút, rồi thành thật bộc bạch tâm tư: "Chị sẽ không tự mình quyết định. Chuyện yêu đương là của hai người chúng ta, nên chị sẽ hỏi ý kiến của em trước. Nếu em vì áp lực mà muốn chia tay, chị cũng sẽ không trách em, sau đó sẽ cầm 500 vạn tiền bồi thường tổn thất tinh thần mà rời đi. Nhưng nếu em không đồng ý, thì dù cám dỗ hay khó khăn lớn đến thế nào chị cũng sẽ không sợ."
Tạ Tri Phỉ nâng tay lên, áp vào gương mặt cô, khóe môi khẽ cong: "Em chính là thích cái vẻ tỉnh táo này của chị."
"Chị chẳng muốn tỉnh táo như vậy chút nào." Ôn Bình Hàn rũ mắt.
"Không sao đâu, những điều chị lo lắng sẽ không bao giờ xảy ra đâu."
Tạ Tri Phỉ dịu dàng đặt lên môi cô một nụ hôn. Ôn Bình Hàn v**t v* tấm lưng nàng, sau đó bế nàng đặt lên bàn. Hai tay Tạ Tri Phỉ vòng qua cổ cô, mái tóc dài lướt qua gò má khiến tim cô ngứa ngáy, nụ hôn nồng cháy nhanh chóng chuyển dời mục tiêu.
Mấy ngày sau, Tạ Tri Phỉ nhận được tin nhắn từ Lý Hồng Ngạn, nói rằng tập đoàn Cố thị sắp triệu tập đại hội cổ đông. Báo cáo năm ngoái của Cố thị không được khả quan cho lắm, đặc biệt là nửa năm sau thành tích trượt dốc không phanh. Thêm vào đó, Cố Chi Chương dạo gần đây lại chìm đắm trong men rượu, không đưa ra được phương án nào khiến các cổ đông hài lòng, khiến họ vô cùng giận dữ. Đã có người đề xuất thay đổi người điều hành ngay tại cuộc họp.
Nghe nói Cố Chi Chương còn sa sầm mặt mày ngay tại hội nghị, tranh chấp gay gắt với mấy vị cổ đông lâu năm, không hề nể mặt ai, tính tình cao ngạo khiến mọi người hoàn toàn thất vọng.
Lý Hồng Ngạn: 【 Tuần sau họ sẽ triệu tập đại hội cổ đông để bầu chọn lại, phải xem cậu ta có giữ nổi cái ghế đó không. 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Mẹ anh ta chắc chắn sẽ đi khắp nơi tìm các cổ đông để giảng hòa thôi. 】
Lý Hồng Ngạn: 【 Nhưng lần này cậu ấy đã đắc tội với vài vị cổ đông lớn, e là không dễ làm hòa đâu. 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Là những ai vậy? 】
Lý Hồng Ngạn nêu ra vài cái tên, trong đó có một người chính là người bạn cũ mà Tạ Hoành Húc đã liên hệ trước đó.
Tạ Tri Phỉ: 【 Nhưng Cố gia vẫn là cổ đông lớn nhất, muốn lật đổ e là rất khó? 】
Lý Hồng Ngạn: 【 Nếu anh không nghe nhầm thì Vương Oản đang nắm giữ 1% cổ phần, đó là phần mà mẹ Cố đã chuyển cho cô ấy để đổi lấy quyền nuôi dưỡng. Đừng coi thường tác dụng của 1% đó. Ngoài ra, có một cổ đông đang chuẩn bị chuyển nhượng cổ phần để định cư ở nước ngoài, một mình anh không muốn ôm hết, nên muốn hỏi em có hứng thú tham gia cùng không? 】
【 Được đó. 】 Sau khi kết thúc cuộc gọi với Lý Hồng Ngạn, nàng im lặng một hồi lâu rồi mới gọi điện cho Vương Oản.
"Alo? Đang làm gì đấy?"
"Nhà cô hiện tại chắc đang loạn lắm đúng không?"
"Cũng có một chút." Vương Oản nhìn vào thư phòng, nơi hai mẹ con đang cãi nhau kịch liệt mà cảm thấy vô cùng mệt mỏi, "Anh họ vừa họp về là cô cô và anh ấy cãi nhau tới tận bây giờ."
"Cô chắc cũng biết chuyện gì đang xảy ra rồi chứ?"
"Ừm."
"Cô có bao giờ nghĩ đến việc chuyển nhượng cổ phần của mình không?"
"Cô muốn mua à?"
"Ừ, tôi phát phiền vì họ lâu lắm rồi." Tạ Tri Phỉ cũng chẳng buồn khách sáo nữa, nàng tin rằng Vương Oản cũng thấu hiểu tâm trạng mình lúc này.
Vương Oản im lặng nửa ngày mới lên tiếng: "Tôi hiểu cô, nhưng mà... tôi không thể chuyển nhượng được, xin lỗi nhé."
Tạ Tri Phỉ mỉm cười: "Ừ, tôi cũng hiểu cô mà."
Nếu lúc này Vương Oản thực sự chuyển nhượng cổ phần cho nàng, thì đúng là quá vong ơn bội nghĩa đối với Cố gia.
"Nếu thực sự phải bỏ phiếu... tôi sẽ từ bỏ quyền của mình." Vương Oản nói.
"Chờ chính là câu này của cô đó." Tạ Tri Phỉ cười đáp.
"Cô đoán trước được sao?"
"Chỉ là xác nhận lại thôi, dù sao cô chọn thế nào cũng là điều dễ hiểu mà." Tạ Tri Phỉ nói.
Vương Oản mím mím môi: "Giờ tôi có thể đến tìm hai người không? Họ cãi nhau ồn ào quá."
"Không tiện đâu, tôi đang ở nhà chị ấy rồi."
"Càng đông càng vui mà, tôi không ngại đâu."
"Nhưng tôi ngại."
"......"
Ôn Bình Hàn đi ngang qua, nghe thấy cuộc đối thoại liền đột ngột hỏi: "Có phải cô ấy sắp ra nước ngoài du học không?"
"Đúng vậy, tuần sau tôi đi rồi!" Vương Oản ở đầu dây bên kia gào lên.
"Vậy thì bảo cô ấy qua đây chơi đi, gọi cả Phương Ninh Xu và Triệu Tiêu Tĩnh nữa, trước khi em ấy đi thì mọi người tụ tập một bữa nhé?" Ôn Bình Hàn đề nghị.
"Được, vẫn là cô thiện lương nhất!" Vương Oản lập tức cúp máy, không cho Tạ Tri Phỉ có cơ hội từ chối.
Ôn Bình Hàn và Tạ Tri Phỉ đi mua đồ để tối nay ăn lẩu. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, các khách mời cũng lần lượt kéo đến.
Người đầu tiên đến là Phương Ninh Xu vì nhà cô ấy gần nhất.
Người thứ hai là Vương Oản, cô nàng hưng phấn chạy thẳng vào nhà, tự nhiên như ở nhà mình, vừa chạy vừa ngó nghiêng khắp nơi, miệng thì không ngừng nghỉ.
Triệu Tiêu Tĩnh là người đến cuối cùng, vừa bước vào phòng đã than vãn: "Mấy ngày nay tớ chạy muốn rụng cả chân rồi, A Phỉ, mau lại xoa bóp cho tớ đi."
"Đang bận rồi."
"Để tôi bóp giúp cho." Vương Oản xung phong.
Một phút sau, tiếng kêu la như "thọc tiết lợn" của Triệu Tiêu Tĩnh vang lên khắp nhà.
Nồi lẩu nhanh chóng sôi sùng sục, Ôn Bình Hàn gắp miếng thịt bò đã nhúng chín vào bát của Tạ Tri Phỉ.
Thấy vậy, Triệu Tiêu Tĩnh cố ý trêu chọc: "Ôn Bình Hàn, cô phải biết 'mưa móc đều hưởng' chứ? Nếu thiên vị quá mức như vậy là tôi sẽ giận đó nha!"
Tạ Tri Phỉ lộ vẻ mặt vô tội: "Chị ơi, chị đừng quan tâm đến em, chị mau đi dỗ dành cậu ấy đi, không thì cậu ấy lại gây chuyện với chị bây giờ. Em thì khác, chị thực sự không cần để ý đến em đâu ~~"
Triệu Tiêu Tĩnh: "...... Phục, Tạ Tri Phỉ, tớ thật sự bái phục cậu luôn đấy!"
Vương Oản: "Tôi cũng vậy!"
Phương Ninh Xu: "Đây cũng thế."