Chương 87
Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường rung lên bần bật, một cánh tay thon dài vươn ra khỏi chăn, cầm lấy máy liếc nhìn một cái.
"Ai gọi thế?" Tạ Tri Phỉ mơ mơ màng màng hỏi.
"Vương Oản."
"Sáng sớm tinh mơ đã tìm chị, chắc chắn chẳng có việc gì đứng đắn đâu."
Tạ Tri Phỉ vươn tay ấn ngắt cuộc gọi, đặt điện thoại trở lại tủ đầu giường rồi vòng tay ôm lấy cô, ngáp dài một tiếng: "Ngủ thêm chút nữa đi."
"Ừm." Tối qua ngủ muộn nên lúc này Ôn Bình Hàn cũng đang buồn ngủ ríu mắt, cô thoải mái rúc vào lòng nàng cùng ngủ nướng.
Mãi đến gần trưa, Ôn Bình Hàn mới rời giường chuẩn bị bữa trưa. Một lát sau, cô quay lại phòng định gọi Tạ Tri Phỉ dậy, nhưng thấy nàng vẫn đang ngủ say sưa, cô vô thức nhẹ bước chân, tiến đến bên giường, khóe môi nở nụ cười dịu dàng rồi cúi đầu hôn nhẹ lên trán nàng.
Tạ Tri Phỉ chậm rãi mở mắt.
Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Tạ Tri Phỉ cong lên ý cười, nàng giữ lấy gáy cô, kéo cô ngã xuống giường.
"Đừng quậy nữa, canh đang nấu trong nồi đấy." Ôn Bình Hàn cười nói.
"Em còn đang ở đây mà, chị muốn uống canh hay là muốn ăn em? Hửm?"
Tạ Tri Phỉ khẽ kéo dây tạp dề của cô, trầm giọng hỏi.
Ôn Bình Hàn kiêu kỳ nhìn nàng, chợt lật người lại, ngậm lấy đôi môi ấy.
Nồi canh trong bếp bắt đầu sôi sùng sục, Tạ Tri Phỉ khẽ chạm vào xương quai xanh của Ôn Bình Hàn, thở hổn hển hỏi: "Canh... xong chưa?"
"Chưa đâu, còn phải nấu thêm một lúc nữa."
"Hi hi ~"
Chẳng biết bao lâu sau, Ôn Bình Hàn mới dậy xem nồi canh, còn Tạ Tri Phỉ thì khoác áo tắm, lười biếng đi tắm rửa một chút.
"Chuẩn bị ăn cơm thôi!" Ôn Bình Hàn từ trong bếp gọi vọng ra.
"Em ra ngay."
Tạ Tri Phỉ mặc quần áo xong xuôi, vừa lau tóc vừa đi ra phòng khách thì điện thoại lại reo. Nàng nhìn thoáng qua màn hình rồi bắt máy: "Alo, ba ạ."
"Con lập tức về nhà ngay đi." Tạ Hoành Húc ra lệnh.
"Bây giờ ạ? Con còn chưa ăn cơm nữa, đợi con ăn xong rồi qua tìm ba nhé?" Tạ Tri Phỉ nói.
"Ngay bây giờ, lập tức, về ngay!"
"Có chuyện gì mà gấp gáp thế không biết?" Tạ Tri Phỉ lẩm bẩm xong thì bên kia đã cúp máy.
Ôn Bình Hàn bưng bát đũa ra: "Vậy em không ăn cơm nữa sao?"
"Nghe giọng ba em có vẻ gấp lắm, hay là em cứ về xem sao, ngộ nhỡ có chuyện lớn gì thật." Tạ Tri Phỉ vội vàng cầm túi xách rời đi.
"Đi đường cẩn thận nhé."
Ôn Bình Hàn tiễn nàng ra tận cửa, nhìn theo bóng lưng nàng rời đi mới quay lại bàn ăn. Nhìn mâm cơm thịnh soạn, cô chẳng còn chút tâm trí nào để ăn, trong lòng thầm lo lắng không biết Chủ tịch Tạ tìm nàng rốt cuộc là có chuyện gì quan trọng.
Cô ngồi xuống ghế, chán nản mở điện thoại ra thì thấy tin nhắn WeChat của Vương Oản gửi từ sáng sớm.
【 Có rảnh thì gọi lại cho tôi ngay nhé! 】
Ôn Bình Hàn hoang mang gọi lại cho đối phương, một lúc lâu sau bên kia mới bắt máy.
"Alo? Sao giờ chị mới gọi lại?" Vương Oản hỏi.
Nghe giọng đối phương thì thào như tiếng gió, Ôn Bình Hàn thắc mắc: "Cô đang ở đâu thế?"
"Nhà chú Tạ, hai người tiêu đời rồi." Vương Oản trốn trong nhà vệ sinh, che điện thoại nhỏ giọng nói.
Tim Ôn Bình Hàn hẫng một nhịp: "Ý cô là sao?"
Vương Oản: "Cô tôi phát hiện ra chuyện của hai người rồi, hiện tại đang ở đây nói chuyện với chú Tạ đấy!"
Sắc mặt Ôn Bình Hàn trắng bệch, cô lập tức hiểu ra tại sao Tạ Tri Phỉ lại bị gọi về. Cô hoảng loạn đứng bật dậy: "A Phỉ vừa mới bị ba em ấy gọi về xong."
"Xong rồi, sao lại đâm đầu vào chỗ chết thế kia? Chị đoán xem chú Tạ có đánh cô ấy không?"
Ôn Bình Hàn không dám đoán, cô vớ lấy chìa khóa xe lao ra cửa: "Tôi qua đó ngay, lúc em ấy đến cô nhớ giúp tôi giữ chân Chủ tịch Tạ, ngàn vạn lần đừng để ông ấy động thủ."
"Cô đến nhanh đi, tôi chỉ là phận tép riu, bây giờ thực sự không có tiếng nói gì đâu." Vương Oản đáp.
Cúp máy xong, Vương Oản rón rén quay lại phòng khách, bầu không khí vẫn căng như dây đàn. Cô nàng chẳng dám lại gần hai vị trưởng bối, chỉ dám nép cạnh Cố Chi Chương. Còn anh ta từ lúc bước vào nhà vẫn luôn giữ im lặng, hai tay đan chặt đặt trên đầu gối, mắt đỏ hoe, không rõ đang nghĩ gì.
"Ba, con về rồi." Nửa tiếng sau, Tạ Tri Phỉ mới xuất hiện. Vừa bước vào nhà, nàng đã nhận ra không khí không ổn.
Tạ Hoành Húc ngồi sừng sững một góc, mặt không cảm xúc, không giận tự uy.
Mẹ Cố thì khoanh tay trước ngực, ánh mắt khinh miệt, vẻ mặt đắc thắng như đang chờ xem kịch hay.
Cố Chi Chương ngồi đó như một pho tượng băng, bên cạnh là Vương Oản đang nháy mắt ra hiệu đến muốn lẹo cả mắt, ngặt nỗi nàng chẳng hiểu nổi thâm ý trong đó, chỉ đành nghi hoặc nhìn Tạ Hoành Húc: "Ba, có chuyện gì mà gọi con về gấp thế?"
Mẹ Cố cười lạnh một tiếng: "A Phỉ, ta cũng coi như nhìn cháu lớn lên, sao đến giờ mới biết cháu lại có cái đam mê này nhỉ?"
"Ý bác là sao?" Tạ Tri Phỉ mờ mịt tiến lại gần, thấy trên bàn bày mấy tấm ảnh. Liếc mắt qua một cái, tim nàng thắt lại, nhưng vẫn ngẩng đầu hỏi: "Ảnh từ đâu ra thế này?"
Không ai trả lời.
Tạ Tri Phỉ nhìn sang Vương Oản – người vốn có cái miệng lỏng lẻo nhất, thì thấy cô nàng xấu hổ đưa tay che mặt.
Xem ra đây không phải là tác phẩm của Tạ Hoành Húc, chắc chắn là một trong hai mẹ con nhà này, hoặc do cả hai mẹ con làm ra rồi.
Nàng thản nhiên thu hết mấy tấm ảnh lại, cẩn thận bỏ vào túi xách: "Cảm ơn bác nhé, chúng cháu đang lo không có ai chụp ảnh chung cho đây."
Mẹ Cố kinh ngạc trước sự bình tĩnh, hay đúng hơn là "da mặt dày" của nàng, bà ta chất vấn: "A Phỉ, đến nước này rồi mà cháu không có gì muốn giải thích sao?"
"Có gì mà phải giải thích? Sự thật rành rành ra đó, tình yêu của chúng tôi chẳng phải đang bày ra trước mắt các vị rồi sao?" Tạ Tri Phỉ đúng lý hợp tình đáp trả.
Sắc mặt Cố Chi Chương đen tối không rõ.
"A Phỉ!"
Ngoài cửa vang lên tiếng của Ôn Bình Hàn, cô vội vã chạy vào. Thấy Tạ Tri Phỉ đang đứng đối diện với mọi người, cô lập tức bước đến đứng cạnh nàng, rồi quay sang nhìn Tạ Hoành Húc: "Chú Tạ..."
Cố Chi Chương cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào hai người, anh ta đứng bật dậy, giọng khản đặc hỏi: "Hai người... là thật sao?"
"Đúng vậy, những gì anh thấy đều là thật đấy." Tạ Tri Phỉ nắm lấy tay Ôn Bình Hàn, "chính chủ" quyết định phát cho anh ta một nắm "cẩu lương".
Những người còn lại: "???"
"Phụt." Vương Oản bịt miệng, cảm thấy lúc này mà cười thì hơi mất lịch sự.
Ôn Bình Hàn quay sang nhìn Tạ Tri Phỉ, thấy nàng chẳng chút hoảng hốt, thậm chí còn có tâm trạng nói đùa, trái tim đang treo ngược của cô cũng thả lỏng đôi chút. Nàng đã tiếp thêm cho cô dũng khí cực lớn, cô siết chặt lấy những ngón tay nàng, hỏi ngược lại:
"Tại sao các người luôn thích làm trò điều tra sau lưng thế nhỉ? Còn phải chạy đến đây mách lẻo với chú Tạ? Luôn miệng tự xưng là danh gia vọng tộc, không cho phép người khác trèo cao, thứ cho tôi kiến thức nông cạn, chưa thấy gia đình quyền quý nào lại làm cái trò không lên nổi mặt bàn như thế này."
Xuất sắc!
Tạ Tri Phỉ thầm cổ vũ nồng nhiệt cho Ôn Bình Hàn trong lòng.
Mẹ Cố không giữ nổi bình tĩnh, chỉ tay vào cô mắng: "Ai cho phép cô nói như thế?!"
"Vậy ai cho phép bà nói như thế? Bà là ai mà đòi quản quyền tự do ngôn luận của tôi? Chuyện bẩn thỉu thì làm cả đống mà lại không cho người khác nói? Hóa ra đây là đạo làm người của bà sao?" Ôn Bình Hàn đanh thép chất vấn.
Mẹ Cố bị cô mắng cho nghẹn lời, tức đến mức ôm ngực th* d*c, nhưng lại phát hiện chẳng có ai lại gần giúp bà ta thuận khí. Bà ta vô thức nhìn sang Vương Oản, chỉ tiếc là cô nàng cứ cúi gầm mặt, bả vai run bần bật, hoàn toàn không để ý đến bà ta.
Nhìn sang con trai mình, anh ta vẫn đang chìm đắm trong nỗi bi thống khi thấy người mình thích và người thích mình ở bên nhau, cũng chẳng buồn quan tâm đến mẹ mình lúc này.
Nghĩ đến đây, bà ta càng điên tiết hơn, đập bàn rầm rầm: "Anh Tạ, anh nói gì đi chứ! Nhìn kỹ đi, đây là loại người mà con gái anh tìm về đấy!"
Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn đều dè dặt nhìn về phía Tạ Hoành Húc vẫn luôn giữ im lặng. Những người khác không quan trọng, nhưng Tạ Hoành Húc thì khác.
Ôn Bình Hàn vừa mới mạnh dạn được một chút giờ lại xìu xuống, cô nuốt nước miếng, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đón nhận cơn cuồng phong sắp tới.
"Hai đứa thật sự ở bên nhau sao?" Tạ Hoành Húc ngẩng đầu, nghiêm giọng hỏi.
Hai người liếc nhìn nhau, Tạ Tri Phỉ mới trịnh trọng gật đầu: "Vâng ạ."
"Từ khi nào?"
"Cách đây không lâu ạ. Chúng con vốn định tìm cơ hội thích hợp để thưa chuyện với ba, không ngờ có những kẻ lại thích đâm chọc sau lưng, đi trước một bước mách lẻo với ba thế này." Tạ Tri Phỉ khéo léo mỉa mai.
Mẹ Cố lại phải vuốt ngực nén giận, giả vờ như không nghe thấy lời nàng nói.
"Con từ khi nào đột nhiên, đột nhiên thích phụ nữ? Tại sao... con lại thích phụ nữ?" Tạ Hoành Húc không hiểu nổi.
"Chẳng phải đều là do ba sao."
"Do ba?!" Tạ Hoành Húc ngơ ngác, "Sao lại là do ta?"
"Thứ nhất, là nhờ sự bao dung của ba. Nó khiến con tin chắc rằng ba luôn yêu thương con, dù con có yêu ai đi chăng nữa, ba cũng sẽ bao dung và chấp nhận." Tạ Tri Phỉ nói bằng giọng đầy cảm động và chân thành.
"Thứ hai, là nhờ tầm mắt của ba. Nó khiến con tin rằng ba không phải là người có tầm nhìn thiển cận. Sóng gió gì mà ba chưa từng trải qua, chút chuyện nhỏ này thì tính là gì? Chắc chắn ba không bao giờ giống như hạng người nào đó, mới tí chuyện đã nhảy dựng lên, làm mất hết phong thái lịch sự."
"Cuối cùng, là vì sự mạnh mẽ của ba đã tiếp thêm tự tin cho con, giúp con không sợ những lời đàm tiếu bên ngoài, để con có thể thuận theo trái tim mình, chọn người mình thực sự yêu thương, chứ không phải cam chịu thỏa hiệp với thế giới này!"
Tạ Tri Phỉ dõng dạc hùng hồn mà đưa ra hàng loạt lý do, rồi ngồi xuống cạnh ghế sô pha của ông, ôm lấy vai ông đầy vẻ cảm kích: "Ba nói xem, có một người ba tuyệt vời như vậy, con còn gì phải sợ hãi nữa chứ?"
Tạ Hoành Húc đột nhiên ưỡn thẳng lưng, không nén nổi vẻ đắc ý: "Hóa ra đều là vì ta à."
Thấy cảnh này, mẹ Cố thực sự muốn ngất xỉu, bà ta không ngừng day day huyệt thái dương.
Vương Oản thì sắp cười đến ngất đi rồi.
Ôn Bình Hàn nhìn Tạ Tri Phỉ đang làm nũng dỗ dành ba mình, bỗng nhiên có một dự cảm quỷ dị: Phải chăng cơn bão tố mà cô hằng lo sợ, lại sắp bị nàng dùng dăm ba câu nói khéo léo thổi bay mất rồi?