Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 86

Chương 86

Ôn Bình Hàn xoay người, lặng lẽ nhìn nàng không nói một lời.

Tạ Tri Phỉ thu lại vẻ mặt cợt nhả, khẽ mỉm cười rồi vươn tay ôm lấy cô, vỗ nhẹ vào lưng trấn an: "Không sao đâu chị, có chị ở đây, em chẳng thấy giận chút nào cả."

Ôn Bình Hàn thở dài: "Em ngốc thật hay giả vờ thế?"

"Mấy chuyện đó đã là quá khứ rồi, em không còn thích anh ta nữa, chị cũng biết mà."

Tạ Tri Phỉ mỉm cười nhìn ánh mắt đau lòng của cô, khẽ chạm vào gương mặt cô, sau đó mới bước đến trước mặt Cố Chi Chương, dõng dạc nói: "Trước kia có lẽ tôi từng thật lòng thích anh, cũng chẳng bận tâm đến những toan tính nhỏ nhen anh giấu giếm. Thế nhưng, tôi của hiện tại thực sự không còn chút cảm giác nào với anh nữa."

Cố Chi Chương kinh ngạc nhìn nàng, tâm trạng khó có thể diễn tả thành lời. Người mà hắn luôn đinh ninh sẽ chẳng bao giờ rời bỏ mình, giờ đây lại tuyệt tình vạch rõ giới hạn.

Tại sao người hắn thích, và cả người từng thích hắn, đến cuối cùng lại chẳng một ai ở lại?

"Cậu uống say rồi, về trước đi." Lệ Phong cũng cảm thấy ái ngại thay cho hắn, liền đưa kẻ đang thất thần lạc lối kia rời khỏi hiện trường.

Nhưng vì Lệ Phong là nhân vật chính của buổi tiệc đêm nay nên không thể rời đi lâu. Đang lúc cậu ta loay hoay tìm tài xế thì Vương Oản xuất hiện.

"Để em đưa anh ấy về cho." Vương Oản nói.

"Được, vậy trông cậy vào em."

Vừa đi đến sân đình, Cố Chi Chương bỗng khựng lại, hất tay Vương Oản ra rồi định quay trở vào trong.

"Anh họ! Đừng đi!" Vương Oản lập tức giữ hắn lại, cau mày hỏi: "Anh định quay lại đó nói gì nữa? Còn chưa thấy đủ mất mặt sao?"

Cố Chi Chương không thể tin nổi nhìn Vương Oản: "Em thấy anh mất mặt? Em cũng cho rằng anh sai sao? Rốt cuộc anh đã làm sai điều gì?!"

Vương Oản đáp: "Chuyện tình cảm không có đúng sai, cứ cho là anh không sai đi, nhưng họ cũng đâu có lỗi gì! Tạ Tri Phỉ trước kia thích anh, giờ chỉ là không thích nữa mà thôi, anh đau lòng cái gì chứ? Là anh thật lòng yêu cô ấy, hay chỉ cảm thấy bản thân vừa mất đi một thứ vốn luôn phục tùng mình?"

Cố Chi Chương đột nhiên ngẩn ra.

"Anh hãy tự vấn lòng mình xem, nếu Tạ Tri Phỉ vẫn còn thích anh, liệu anh có chọn ở bên cô ấy không? Nếu vậy, tình yêu anh luôn miệng nói dành cho Ôn Bình Hàn hóa ra là cái gì?"

Trước những câu chất vấn dồn dập, Cố Chi Chương hoàn toàn câm nín. Dường như dù chọn thế nào cũng đều là sai lầm, hắn suy sụp cúi đầu: "Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?"

"Anh à, là do anh tham vọng quá nhiều thôi. Thế giới này không xoay quanh một mình anh đâu."

Vương Oản vỗ vai anh ta: "Về đi, về nhà để bình tĩnh lại và suy nghĩ cho kỹ."

Trên đài quan sát, mọi người nhìn theo bóng lưng hai anh em họ rời đi. Triệu Tiêu Tĩnh vung nắm đấm vào không trung: "Đúng là gã đàn ông tồi."

"Em thật sự không tức giận chứ?" Sắc mặt Ôn Bình Hàn vẫn còn đôi chút khó coi. Cứ nghĩ đến việc Cố Chi Chương bao nhiêu năm qua luôn ngó lơ tình cảm của Tạ Tri Phỉ, đến khi nàng thay tâm đổi ý mới bày ra bộ dạng thâm tình, lửa giận trong lòng cô lại bốc lên hừng hực.

"Em không giận, chị cũng bớt giận đi mà." Tạ Tri Phỉ dùng tay quạt gió cho cô, nhẹ nhàng an ủi: "Chị nghĩ xem, nếu không phải anh ta cứ giả vờ nhìn không thấu, thì hai chúng ta nói không chừng..."

Chân mày Ôn Bình Hàn khẽ nhướng lên, lúc này mới chợt nhận ra vấn đề. Nghĩ kỹ lại thì cô quả thực có chút may mắn vì Cố Chi Chương chưa từng chính thức đáp lại nàng, nhờ thế cô mới có cơ hội "thừa nước đục thả câu".

"Vậy... chẳng lẽ tôi còn phải cảm ơn hắn ta sao?"

"Cái đó thì không cần đâu, tra nam thì vẫn phải bị lên án! Chỉ là duyên số thật khó lường, nên chị đừng để tâm đến anh ta nữa nhé. Dù sao thì người trước mắt mới là quan trọng nhất mà~" Tạ Tri Phỉ nỗ lực chớp chớp mắt tỏ vẻ đáng yêu.

Thấy vậy, Ôn Bình Hàn rốt cuộc cũng bật cười, đưa tay xoa đầu nàng.

"Chậc, ê răng quá đi mất."

Triệu Tiêu Tĩnh ôm má, kiếm cớ kéo Lệ Phong xuống lầu, Phương Ninh Xu cũng bám theo sau.

Trên đài quan sát lúc này chỉ còn lại ba người. Ôn Bình Hàn hỏi: "Em không xuống dưới để giao lưu kết nối nhân mạch sao?"

"Em nhìn một vòng rồi, phát hiện ra 'nhân mạch' lớn nhất đang ở ngay đây này."

Tạ Tri Phỉ mỉm cười với cô, sau đó quay sang nhìn Lý Hồng Ngạn.

Lý Hồng Ngạn nhướng mày: "Được em công nhận đúng là vinh hạnh của anh."

"Khách sáo rồi."

Tạ Tri Phỉ bước đến cạnh anh ta, hạ thấp giọng hỏi: "Em nghe nói gần đây anh đang tìm hiểu về giá cổ phiếu của Cố thị?"

Lý Hồng Ngạn rũ mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy ẩn ý: "Nếu em không đi nghe ngóng tin tức của Cố thị, thì sao biết anh đang tìm hiểu?"

Hai người nhìn nhau mỉm cười đầy thấu hiểu.

"Anh vẫn là bạn của anh ta đấy." Tạ Tri Phỉ trêu chọc.

"Thì em cũng từng thầm yêu cậu ta bao nhiêu năm đấy thôi." Lý Hồng Ngạn đáp trả không kém cạnh.

Tạ Tri Phỉ ngượng ngùng cười, chìa tay phải ra: "Cộng sự tốt, có tiền cùng kiếm, nhưng đừng có đâm sau lưng em nhé."

"Em cũng vậy nhé." Lý Hồng Ngạn bắt tay nàng, trao đổi thêm một vài thông tin rồi mới rời đi.

"Hai người định làm gì vậy?" Ôn Bình Hàn nhỏ giọng hỏi.

"Cái đó còn phải xem Cố Chi Chương định làm gì đã."

Tạ Tri Phỉ cười nắm lấy tay cô, thuận thế cúi xuống hôn lên mu bàn tay, rồi ngẩng đầu nũng nịu muốn hôn lên mặt cô: "Đừng nhắc đến anh ta nữa, em đang cần nạp năng lượng đây, chị mau cho em hôn một cái đi."

Ôn Bình Hàn đột nhiên giơ tay chặn môi nàng lại, lẳng lặng nhìn chằm chằm về phía xa.

Tạ Tri Phỉ thắc mắc quay đầu lại, thấy Lý Hồng Ngạn đã đi rồi bỗng quay trở lại, đang đứng ở cửa nhìn hai người với vẻ xấu hổ.

"Cái đó... anh sực nhớ ra chuyện này nên muốn nhắc nhở em một chút, mẹ của Cố Chi Chương dạo này hình như cũng có khá nhiều lời ra tiếng vào về em." Lý Hồng Ngạn ngập ngừng nói.

"Vâng, em biết rồi."

Mẹ Cố vốn ghét Ôn Bình Hàn, mà nàng lại thân thiết với cô, chắc chắn bà ta cũng chẳng ưa gì nàng.

"Có thể bà ấy sẽ làm gì đó bất lợi cho hai người, cụ thể là gì thì anh không rõ, hai người nên cẩn thận một chút." Lý Hồng Ngạn ngượng ngùng gãi mũi, quay người đi thẳng: "Hai người cứ tiếp tục đi, anh biến đây."

"Này, Lý Hồng Ngạn."

Lý Hồng Ngạn quay đầu lại.

"Cảm ơn anh nhé." Tạ Tri Phỉ cười nói.

"Cảm ơn cái gì chứ?" Lý Hồng Ngạn nhún vai, ánh mắt nhìn lướt qua hai người một vòng, mỉm cười lắc đầu: "Khi nào rảnh nhớ dẫn theo đối tượng của em đi uống rượu nhé."

"Được thôi, không thành vấn đề."

Tạ Tri Phỉ quay lại, thấy gương mặt Ôn Bình Hàn cũng tràn ngập ý cười, nàng liền tò mò chọc chọc vào má cô:

"Bị người ta phát hiện mà chị vẫn vui thế cơ à?"

"Ừ, vui chứ."

Ôn Bình Hàn nắm lấy tay nàng, ánh mắt dịu dàng, rồi khẽ chạm vào môi nàng: "Đừng nghịch nữa, không có việc gì thì chúng ta về sớm thôi."

"Được, về nhà 'chơi' tiếp!"

Hai người rời khỏi bữa tiệc từ sớm. Lên xe rồi, Tạ Tri Phỉ hỏi: "Về nhà chị hay nhà em?"

"Ai về nhà nấy nhé?"

Tạ Tri Phỉ: QAQ

"Thôi được rồi, về nhà tôi vậy." Ôn Bình Hàn bật cười trêu chọc.

Tạ Tri Phỉ: ( ^o^ )

"Quần áo em mang theo không đủ mặc, mình về nhà em lấy thêm ít đồ đã nhé."

Tạ Tri Phỉ dặn tài xế lái xe thẳng về nhà mình, thu dọn vài bộ quần áo rồi mới chuyển sang căn hộ của Ôn Bình Hàn.

Ôn Bình Hàn kiếm cớ ra ngoài mua đồ, cố tình ghé qua phòng bảo vệ để hỏi xem có ai đến tìm mình nữa không.

Người bảo vệ nói: "Không thấy ai cả, mấy kẻ lừa đảo đó không quay lại nữa đâu. Cô cứ yên tâm, chúng mà đến tôi sẽ báo cảnh sát ngay!"

"Cảm ơn chú." Ôn Bình Hàn bước ra khỏi phòng bảo vệ, thầm lẩm bẩm: "Thật sự hiệu quả thế sao? Đánh cho một trận là êm chuyện à?"

Dù sao thì gần đây quanh khu này quả thực không thấy bóng dáng bọn họ nữa, chuyện chuyển nhà có lẽ cứ gác lại đã. Hơn nữa Tạ Tri Phỉ cứ hở ra là lại tha đồ sang đây, chuyển đi cũng phiền phức thật.

"Chị ơi, chị mua gì thế?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

Ôn Bình Hàn khép cửa lại, đưa hai bàn tay trống không ra, lúc này cô mới nhận ra mình chẳng mua gì cả.

Tạ Tri Phỉ nhìn vào mấy ngón tay của cô rồi nói: "À, cái đó hả... không cần đâu, em mua nhiều lắm rồi!"

Hả?????

"Chị mau đi tắm đi, em biết là chị chờ không kịp rồi!"

Tạ Tri Phỉ không đợi được nữa mà đẩy cô vào phòng tắm.

Ơ... ơ cái gì cơ??????

Rốt cuộc là ai mới là người chờ không được đây!

***

Cố Chi Chương tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ. Vừa bước xuống giường, hắn vô tình va phải vỏ chai rượu, loạng choạng ngã nhào xuống đất phát ra tiếng động chói tai.

Tối qua sau khi rời tiệc, hắn đã uống một mình đến tận nửa đêm. Trong đầu óc hắn lúc nào cũng quẩn quanh hình bóng của Ôn Bình Hàn và Tạ Tri Phỉ. Lúc thì hiện lên gương mặt thanh lãnh pha chút ý cười của Ôn Bình Hàn, lúc lại là dáng vẻ tinh nghịch đáng yêu của Tạ Tri Phỉ. Hai bóng hình mơ hồ cứ không ngừng tranh đấu trong tâm trí khiến hắn rối bời.

Người hắn thích rốt cuộc là ai?

Là chấp niệm yêu mà không có được, hay là sự gắn bó từ bấy lâu nay?

Cố Chi Chương x** n*n vùng cổ mỏi nhừ. Đúng lúc này, mẹ hắn gõ cửa phòng.

"A Chương, con đến thư phòng một lát."

Cố Chi Chương không đáp lại.

"Ta biết con đã dậy rồi. Chuyện liên quan đến Ôn Bình Hàn, nghe hay không tùy con quyết định."

Nói xong, mẹ Cố liền quay người đi về phía thư phòng.

Một lát sau, Cố Chi Chương mở cửa phòng, liếc nhìn Vương Oản đang bưng cà phê đi ngang qua, rồi lẳng lặng tiến về phía thư phòng với gương mặt không chút cảm xúc.

Vương Oản đầy vẻ thắc mắc. Khi đi ngang qua thư phòng, nhận thấy bầu không khí bên trong vô cùng căng thẳng, cô tò mò ghé mắt nhìn vào.

"Oản Oản, con cũng vào đây luôn đi." Mẹ Cố lên tiếng.

"Dạ, được ạ."

Vương Oản bước vào, đứng cùng hàng với Cố Chi Chương, chờ đợi bà mở lời.

Mẹ Cố đầu tiên nhìn đứa con trai không biết cố gắng, rồi lại nhìn đứa cháu gái ngây thơ đến khờ khạo của mình, trầm giọng nói: "Đây là lần cuối cùng ta khuyên các con hãy tránh xa Ôn Bình Hàn ra."

Cố Chi Chương im lặng, nhưng Vương Oản thì không nhịn được: "Tại sao ạ? Cô ấy đã nói là không thích anh họ rồi, không còn là mối đe dọa nữa, cô à, sao cô cứ phải nhắm vào nàng ấy mãi thế?"

"À, người cô ta thích sao?" Mẹ Cố cười lạnh một tiếng, rút ra mấy tấm ảnh ném xuống bàn, khinh miệt nói: "Đây là người cô ta thích, các con tự xem đi."

Ánh mắt Cố Chi Chương khẽ động, hắn lập tức bước tới cầm mấy tấm ảnh lên xem. Khi lật đến tấm cuối cùng, cơ thể hắn bỗng chốc cứng đờ.

Thấy phản ứng của hắn, Vương Oản tò mò ghé sát lại. Trên bàn là những bức ảnh chụp Ôn Bình Hàn và Tạ Tri Phỉ đang nắm tay hoặc nhìn nhau đắm đuối. Cô đang thắc mắc thì vừa ngước mắt lên đã thấy tấm ảnh trong tay Cố Chi Chương: đó là khoảnh khắc Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn đang hôn nhau ngoài cửa. Hình ảnh ấy chấn động đến mức khiến linh hồn cô như muốn bay ra khỏi xác.

"Chuyện này... chuyện này là sao?!" Cố Chi Chương đập bàn, lạnh giọng chất vấn mẹ mình.

"Sự thật là vậy đấy. Người phụ nữ mà con luôn miệng đòi cưới cho bằng được, lại đang ở bên cạnh thanh mai của con." Mẹ Cố lạnh lùng lên tiếng.

Cố Chi Chương đôi mắt đỏ ngầu, ngón tay dùng sức siết chặt đến mức tấm ảnh bị vò nát thành một cục: "Không thể nào, tuyệt đối không thể nào... Một chuyện vô lý như vậy mà mẹ nghĩ con sẽ tin sao?!"

"Hình như... cũng không vô lý lắm?" Vương Oản hồi tưởng lại những lúc họ ở bên nhau, cùng những lời nói đầy ẩn ý mà lúc đó cô không hiểu nổi, đột nhiên như được khai sáng: "Hóa ra là vậy, mọi chuyện giờ đều hợp lý cả rồi!"

Mẹ Cố: "......"

Cố Chi Chương: "??????"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn