Chương 76
Dì giúp việc cùng các nàng yên lặng đối diện thật lâu, mới xoay người nhặt xẻng nấu ăn lên, quay lại phòng bếp để rửa sạch.
Ôn Bình Hàn chậm rãi nhìn về phía Tạ Tri Phỉ, nàng gật gật đầu, lập tức chạy tới, ân cần bóp vai cho dì: "Dì ơi, dì vất vả rồi."
Dì giúp việc: "Không vất vả, chỉ là mệnh khổ thôi."
"Dì ơi, dì chăm sóc con nhiều năm như vậy, quả thực chính là cha mẹ tái sinh của con mà!" Tạ Tri Phỉ cảm động đến rơi nước mắt nói.
"Không dám nhận, không dám nhận, lời này không thể nói bậy đâu, cẩn thận ba con nghe xong lại không vui."
Tạ Tri Phỉ cười hắc hắc, nhìn dì với vẻ lấy lòng: "Dì biết ba con bình thường tính tình khá tốt, nhưng lúc tức giận lên cũng rất đáng sợ đúng không?"
"Chuyện này dì đương nhiên biết rồi, yên tâm đi, dì sẽ không nói với ba con đâu, chẳng phải là người trẻ tuổi yêu đương sao, quá bình thường." Dì giúp việc cất xẻng nấu ăn, vẩy vẩy nước trên tay.
"Thật sao?" Tạ Tri Phỉ kinh ngạc không thôi, chằm chằm nhìn vào biểu cảm trên mặt dì, "Dì ơi, dì thật sự thấy bình thường sao? Một chút cũng không kinh ngạc?"
"Dì cũng là người từng trải mà."
Tạ Tri Phỉ hít một hơi lạnh: "Dì, dì từng...?"
"Nữ chủ nhân trước đây của dì chính là tìm một cô bạn gái, cuối cùng chê dì là bóng đèn nên mới sa thải dì đấy." Dì giúp việc giải thích.
Tạ Tri Phỉ chậm rãi mở to hai mắt, như trút được gánh nặng mà vỗ vỗ vai dì: "Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi, dọa chết con. Bên ba con dì tuyệt đối đừng nói gì nhé, con còn phải tìm cơ hội chậm rãi nói với ông ấy sau."
"Được, nhưng mà, dì có thể hỏi một vấn đề không?" Dì giúp việc nghiêm túc hỏi.
"Vấn đề gì ạ?"
Dì nhìn nàng, lại quay đầu nhìn Ôn Bình Hàn đang đứng cách đó không xa, nhỏ giọng hỏi: "Hai đứa ai là 1 thế?"
"Dì ơi, dì hóng bát quái cũng dữ ghê."
"Tò mò mà."
"Cái này con không trả lời dì được, vì con cũng không biết nữa!" Tạ Tri Phỉ vò đầu, ghé lại gần hỏi nhỏ hơn, "Cô chủ cũ của dì là 1 sao? Chị ấy có nói cho dì cách phân biệt ai là 1 không?"
"Cô ấy là 1, cho nên dì mới tò mò con có phải là 1 không đấy." Dì nói.
"Con cũng rất muốn biết mà!" Tạ Tri Phỉ kích động nói, chợt lún vào đề tài càng sâu hơn, "Dì nói thử xem cái 1 này là vĩnh hằng là 1, hay là lưu động 1? Làm 1 xong rồi thì còn có thể làm 0 không?"
Ôn Bình Hàn đợi một hồi, mắt thấy hai người họ càng ngày càng ghé sát vào nhau, tiếng càng ngày càng nhỏ, không biết đang thì thầm cái gì mà biểu cảm trên mặt đều vô cùng ngưng trọng, trông như tiến triển không thuận lợi cho lắm. Thế là cô đi qua đó, vừa bước đến sau lưng Tạ Tri Phỉ liền nghe nàng cúi đầu hỏi: "Xét về lâu dài, làm 1 tốt hơn hay làm 0 tốt hơn?"
Dì giúp việc: "Dì làm sao biết được, dì chẳng phải đang hỏi con sao?"
"Con cũng đang hỏi dì mà —— a! Chị, chị ơi, sao chị lại qua đây?"
Tai Tạ Tri Phỉ bị nhéo, nàng quay đầu cười hì hì xin tha: "Em sai rồi, em sai rồi, huhuhu."
Thấy thế, dì giúp việc chậm rãi nói: "Dì nghĩ dì đại khái đoán được ai là 1 rồi."
Tạ Tri Phỉ: "Hả?"
Ôn Bình Hàn: "Hửm?"
Sau khi dì giúp việc tan làm rời đi, Tạ Tri Phỉ mới giải thích xong ánh mắt của dì với Ôn Bình Hàn, bảo cô yên tâm.
Ôn Bình Hàn gật gật đầu, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Trước đây Vương Oản từng nói trong giới của các em phần lớn sẽ liên hôn, ba em bên đó nghĩ thế nào?"
"Chuyện này không cần lo lắng, em đã không còn là em của trước kia nữa rồi. Trong mắt ba em hiện tại, em chính là đại bàng đang tung cánh bay cao! Nếu đột nhiên đi liên hôn kết hôn sinh con, e là sẽ làm trễ nải em, cho nên ông ấy cũng không muốn thấy kết cục như vậy. Hiện tại ông ấy chỉ muốn xem em có thể bay cao bay xa đến đâu, sau đó để người khác ở rể nhà chúng ta ~" Tạ Tri Phỉ cười ngâm ngâm nhìn cô, "Chị ơi, chị có nguyện ý tới ở rể nhà em không?"
Ôn Bình Hàn cười một tiếng.
"Có nguyện ý hay không nào?" Tạ Tri Phỉ quấn lấy hỏi.
"Nguyện ý, nguyện ý."
"Giờ phút này, người phụ nữ đại bàng đã rơi những giọt nước mắt cảm động."
Ôn Bình Hàn bật cười thành tiếng. Hai người đùa giỡn một hồi rồi đi rửa mặt. Thừa dịp Ôn Bình Hàn đi tắm, Tạ Tri Phỉ xịt chút nước hoa trong phòng, lại xịt một ít lên giường.
"Hắt xì!" Ôn Bình Hàn vừa lại gần giường liền hắt hơi mấy cái, vội vàng rời khỏi phòng, ra bên ngoài hít thở không khí trong lành.
Tạ Tri Phỉ rốt cuộc cũng thấy cô mặc bộ đồ ngủ lông xù xù kia, nàng đuổi theo ra ngoài, đưa tay sờ sờ quần áo cô, mềm mụp, thật sự yêu thích không buông tay.
"......" Ôn Bình Hàn sâu kín nhìn nàng một cái, "Thích như vậy sao? Để tôi mua một bộ cho em nhé?"
"Thứ em thích là bộ đồ ngủ sao? Thứ em thích rõ ràng là người mặc bộ đồ ngủ này mà."
"......" Vậy em buông tay ra rồi hãy nói câu này đi.
Hai người đang giằng co ngoài hành lang thì chuông cửa đột nhiên vang lên.
"Muộn thế này rồi, ai còn đến nhỉ?" Tạ Tri Phỉ buồn bực nói.
"Cái này phải hỏi em chứ, ai lại đi tìm em vào giữa đêm hôm thế này?" Ôn Bình Hàn nheo mắt hỏi.
"Em không biết, để em đi xem."
Tạ Tri Phỉ chạy xuống lầu, nhìn vào màn hình thì kinh ngạc mở cửa. Thấy người ngoài cửa, nàng thốt lên: "Trường Sanh? Sao cô lại tới đây?"
"Cô thật sự ở nhà à, ngại quá, tôi cứ tưởng cô ở Tạ trạch nên đã chạy tới, không ngờ trong phòng đèn vẫn còn sáng lên..." Trương Trường Sanh giải thích.
"Đúng vậy, có chút việc nên không đi được. Cô mau vào nhà đi, bên ngoài lạnh lắm." Nàng nhanh chóng đưa người vào nhà, hỏi han, "Hoạt động của các cô kết thúc rồi sao?"
"Kết thúc hơn một tiếng trước rồi." Trương Trường Sanh đi vào phòng, nhìn quanh một vòng, thấy Ôn Bình Hàn đứng ở lầu hai liền mỉm cười nhẹ: "Hoá ra cô cũng ở đây à."
"Ừm, sao cô lại tới đây một mình?" Ôn Bình Hàn đi xuống lầu về phía cô ấy.
"Có chút chuyện xảy ra nên tôi lén chạy qua đây, có phải đã quấy rầy hai người nghỉ ngơi không? Hay là tôi đi tìm khách sạn vậy." Trương Trường Sanh nói đoạn định đi ra ngoài.
"Không cần đâu, ở đây nhiều phòng lắm, thêm một mình cô hoàn toàn không vấn đề gì, chỉ cần cô không lo chúng tôi làm ồn là được." Tạ Tri Phỉ nói.
Trương Trường Sanh thong thả lắc đầu: "Sẽ không đâu, tôi thích náo nhiệt, đặc biệt là ở cùng bạn bè. Hoạt động tối nay cũng rất tuyệt, lâu lắm rồi tôi mới chơi vui như vậy."
"Tiêu Tĩnh mà nghe được câu này chắc chắn sẽ vui chết mất."
"Đúng vậy, tôi đã nói với cậu ấy rồi." Trương Trường Sanh ôn hòa cười cười, nhìn đồ ngủ trên người hai nàng, "Hai người chuẩn bị nghỉ ngơi sao? Vậy tôi ở phòng nào?"
"Bên này đi." Tạ Tri Phỉ dẫn cô ấy đến phòng cho khách, chuẩn bị xong đồ dùng vệ sinh cá nhân mới định rời đi, "Vậy cô nghỉ ngơi sớm đi, tụi tôi không quấy rầy cô nữa, có nhu cầu gì cứ trực tiếp tìm tôi."
"Được, cảm ơn hai người."
"Không khách khí."
Sau khi đóng cửa lại, Tạ Tri Phỉ rón rén trở lại phòng, nhỏ giọng nói: "Chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi. Sáng nay cô ấy còn nói bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện, muốn ở lại Cố gia đến Tết, nên em cứ tưởng cô ấy sẽ không đến chỗ em. Với tính cách của cô ấy, không giống kiểu người nửa đêm còn lén trốn ra ngoài."
"Hơn nữa buổi tối rõ ràng còn chơi vui như vậy, khả năng lớn là bên Cố gia xảy ra chuyện rồi." Ôn Bình Hàn nhíu mày nói.
Lúc này chuông cửa lại vang lên, hai người liếc nhau. Tạ Tri Phỉ: "Chị đoán là ai?"
"Cố Chi Chương?"
"Em đoán là bà già kia."
Kết quả đều không phải.
Vương Oản vô cùng lo lắng mà đi vào, nhìn quanh khắp nơi: "Trương Trường Sanh đến đây đúng không?"
"Ừ, sao cô cũng tới đây?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Có nước không? Khát chết tôi rồi."
Ôn Bình Hàn rót cho cô một ly nước, cô uống một hơi hết hơn nửa mới hổn hển nói: "Sau khi từ công viên giải trí về, tụi tôi về phòng nghỉ ngơi. Kết quả cô tôi và anh họ lại cứ tưởng tụi tôi chưa về, nên ở trong thư phòng lớn tiếng mưu đồ bí mật. Cô cô muốn anh họ cưới Trương Trường Sanh về nhà để giúp tập đoàn Cố thị trở lại đỉnh cao, nhưng anh họ không chỉ từ chối, mà còn nói những lời rất khó nghe."
Nghĩ cũng biết những lời đó nhắm vào Trương Trường Sanh tệ đến mức nào. Nếu chỉ là lời ác ý của Cố Chi Chương thì thôi, Trương Trường Sanh đã coi hắn là người không liên quan, nhưng cô ấy lại tình cờ nghe thấy lời của Cố mẫu.
Cha mẹ ruột bận rộn công việc nên lúc Trương Trường Sanh bị bệnh không thể ở bên cạnh, nơi đất khách quê người, khó khăn lắm mới nhận được chút dịu dàng từ trưởng bối là Cố mẫu, kết quả bà ta lại chỉ muốn cô ấy tự thiêu đốt bản thân để bổ sung năng lượng cho tập đoàn Cố thị mà thôi.
"Tôi vốn định đi uống nước, không cẩn thận nghe thấy họ cãi nhau, kết quả vừa ngẩng đầu lên đã thấy Trương Trường Sanh đứng ở hành lang nghe rành mạch hết rồi." Vương Oản kể, "Sau đó tôi cứ thấy không ổn nên không đóng cửa phòng, quả nhiên nghe thấy tiếng cô ấy lén đi ra ngoài. Tôi đi theo một đoạn thì bị mất dấu ở ngã tư phía trước. Tôi thấy chỗ này gần nhà cô nên tới hỏi thử."
"Cô ấy hiện tại chắc đang rửa mặt." Tạ Tri Phỉ ngẩng đầu nhìn cửa phòng cho khách đang đóng chặt.
"Vậy thì đừng làm phiền cô ấy, kẻo cô ấy ghét lây cả tôi. Ôi, mệt quá, sắp xếp cho tôi một phòng đi."
Tạ Tri Phỉ: "? Người tìm thấy rồi, cô có thể về được rồi đó."
"Muộn thế này rồi, tôi mà về bị phát hiện thì chắc chắn họ sẽ hỏi đi đâu, rồi họ sẽ phát hiện ra Trương Trường Sanh cũng chạy mất." Vương Oản nói có sách mách có chứng, dừng một chút, giọng cũng thấp xuống, "Hơn nữa tôi cũng không muốn về lúc này, cứ cảm thấy cô cô và anh họ không còn là người nhà trong ký ức tuổi thơ của tôi nữa."
Đặc biệt là người cô cô đã từng tin tưởng nhất, quả thực là không phân biệt thân sơ, ai cũng muốn lợi dụng. Người thân thiết như cô thì bị ép đi xem mắt liên hôn, người xa hơn như Trương Trường Sanh, liền ngay cả một người bệnh cũng bị tính kế. Dường như trong mắt Cố mẫu, các nàng không phải là con người sống sờ sờ, mà là những vật phẩm được dán nhãn giá, có thể vứt ra bất cứ lúc nào để đổi lấy lợi ích lớn nhất.
"Để cô ấy ở lại đi, muộn thế này rồi một mình đi về cũng không an toàn." Ôn Bình Hàn nói.
"Vẫn là cô tốt nhất, nhiều người thích cô như vậy không phải không có lý do!" Vương Oản nói.
"Chứ còn gì nữa." Tạ Tri Phỉ nhịn không được đắc ý, sau đó đưa cô ấy đến một căn phòng cho khách khác.
Hai người trở lại phòng, tiếp tục thảo luận. Ôn Bình Hàn nhíu chặt mày: "Cố Chi Chương người này rốt cuộc phải làm sao mới chịu ngậm miệng lại nhỉ? Hắn cứ như một con ruồi, xuất hiện khắp nơi làm người ta khó chịu. Còn mẹ hắn nữa, thật sự là sắp khắc chữ 'Lợi' lên trán luôn rồi."
Tạ Tri Phỉ cân nhắc một lát rồi nói: "Do bọn họ ngày tháng sống quá nhàn hạ, túi tiền quá dày thôi. Chờ Cố thị suy sụp, niềm kiêu ngạo mà họ dựa vào cũng sẽ không còn."
"Cố thị sẽ suy sụp sao?" Ôn Bình Hàn không thể tin được, "Đó là Cố thị cơ mà."
"Nghành sản xuất biến hóa khó nói trước được, huống chi Cố Chi Chương dường như cũng chẳng mấy để tâm đến công việc của mình." Rốt cuộc trong nguyên tác, Cố Chi Chương không phải đang trên đường yêu đương thì cũng là trên đường truy thê hỏa táng tràng, việc trong công ty chủ yếu dựa vào Phương Ninh Xu giúp hắn xử lý.
"Còn bà già kia nữa, bà ta kiêu ngạo cho rằng ai cũng muốn tiếp cận Cố gia, không ngờ đã có rất nhiều người rời xa họ rồi. Bà ta hiện tại đang nịnh bợ mẹ của Lý Hồng Ngạn, nhưng lần trước ở tiệc gia đình nhà họ Lý, em tận mắt thấy mẹ Lý lén lút trợn trắng mắt với bà ta. Ngay cả Vương Oản, đứa cháu ruột nuôi bên cạnh nhiều năm, giờ cũng đã nghi ngờ và tìm cách thoát khỏi gông cùm xiềng xích của bà ấy." Tạ Tri Phỉ nói.
Ôn Bình Hàn gật gật đầu: "Bỗng nhiên cảm thấy tương lai thật đáng mong chờ."
Tạ Tri Phỉ cười thành tiếng, chợt hưng phấn xoa xoa tay: "Thời gian không còn sớm, chị ơi, chúng ta cũng đi ngủ sớm đi."
Ôn Bình Hàn nhìn nàng với ánh mắt đầy ý vị. Tạ Tri Phỉ xoay người lăn lên giường, nhanh chóng chui vào ổ chăn, không ngừng vỗ vỗ chỗ bên cạnh: "Chị ơi, mau tới chơi nha ~"
Ôn Bình Hàn: "......"
Kính coong, kính coong, kính coong ——
"Ai vậy trời!" Tạ Tri Phỉ đùng đùng nổi giận bò dậy từ trên giường, "Lại là kẻ không có mắt nào tìm tới giữa đêm hôm thế này!"
Ôn Bình Hàn nhịn không được cười: "Đoán xem lần này là ai?"
"Tốt nhất đừng có là hai mẹ con nhà họ Cố, bằng không em trực tiếp đuổi bọn họ ra ngoài luôn!" Tạ Tri Phỉ hầm hầm chạy xuống lầu mở cửa.
"Tớ biết ngay cậu còn chưa ngủ mà, tớ đặc biệt mang vịt quay qua cho cậu đây." Triệu Tiêu Tĩnh xách theo vịt quay đi vào. Thấy bộ dạng bị quấy rầy của nàng, cô ấy cũng không lãng phí thời gian hàn huyên: "Không kịp giải thích đâu, tớ ở chỗ cậu một đêm, cậu không cần quản tớ, tớ tự đi tìm phòng ngủ."
Cô ấy đặt vịt quay xuống liền đi lên lầu, thấy người trên hành lang thì vẫy tay: "Ai da, Ôn Bình Hàn cô cũng ở đây à?"
"Ừm."
Sau khi chào hỏi, Triệu Tiêu Tĩnh tiến thẳng đến căn phòng cho khách lớn nhất, đẩy cửa ra thì sửng sốt một chút: "A, Trương Trường Sanh cô cũng ở đây à."
"Đúng." Trương Trường Sanh ngơ ngác gật đầu, "Cô..."
Lời chưa nói xong, Triệu Tiêu Tĩnh đã đóng cửa lại, chạy sang phòng tiếp theo: "Cái đậu, Vương Oản cô cũng ở đây à? Không phải các người lén lút làm tụ họp sau lưng tôi, cô lập tôi đấy chứ?"
"Không kịp giải thích, mau đi ngủ đi!" Tạ Tri Phỉ đứng ở hành lang hét lớn.
Triệu Tiêu Tĩnh xám xịt đi tìm một căn phòng cho khách khác.
"Lần này chắc chắn có thể ngủ rồi chứ?" Tạ Tri Phỉ cẩn thận nhìn về phía đại môn.
"Em có biết định luật Murphy không?" Ôn Bình Hàn trêu chọc.
"Không thể nào?"
Tạ Tri Phỉ ai oán nhìn về phía cửa, thật lâu sau rốt cuộc mới định vào phòng, đúng lúc này lại đột nhiên nghe một tiếng "kính coong".
"Không thể nào!?" Tạ Tri Phỉ sụp đổ ôm lấy đầu.
"Không thể nào, tôi chỉ là nói bừa thôi mà..." Ôn Bình Hàn cũng không thể tin được thầm thì.
Hai người lại một lần nữa đi xuống lầu mở cửa.
"Tài vụ vừa gửi một văn kiện khẩn cấp, yêu cầu cô tự mình ký tên... Hai người biểu cảm gì đây? Tôi chỉ tới xin ký tên, chứ không phải tới đòi nợ." Phương Ninh Xu đứng ở cửa nói.
"Chị Xu, chị Xu! Chị Xu chị cũng tới rồi!" Vương Oản tông cửa xông ra khỏi phòng, bám vào lan can gân cổ lên chào hỏi cô, "Mau vào đây chơi chung nè chị!"
"Hay quá nhỉ, người đến đông đủ cả rồi, các người quả nhiên là lén lút tụ họp mà!" Triệu Tiêu Tĩnh tức giận hầm hầm lao ra khỏi phòng, chỉ vào các nàng mà kịch liệt khiển trách.
Cánh cửa phòng cho khách lớn nhất cũng từ từ mở ra, Trương Trường Sanh không nhanh không chậm đi lên phía trước, nhìn người trên lầu rồi lại nhìn người dưới lầu, cảm thán một câu: "Thật đông người nha."
Tạ Tri Phỉ: "............"
A! Còn có thể để chúng tôi nghiêm túc thảo luận cái đề tài vĩ đại làm 1 hay làm 0 nữa không đây!