Chương 77
Cuối cùng, dưới sự đề nghị mãnh liệt của Vương Oản cùng lời khuyên bảo ôn hòa của Trương Trường Sanh, Phương Ninh Xu cũng đồng ý ở lại.
Mọi người ai về phòng nấy. Triệu Tiêu Tĩnh thấy Ôn Bình Hàn đang định đi về phía phòng của Tạ Tri Phỉ, vội gọi giật lại: "Ôn Bình Hàn, cô lại đây ngủ với tôi này."
Ôn Bình Hàn: "???"
"Tại sao chứ?!" Tạ Tri Phỉ bất mãn quát lên.
"Lý do là gì, trong lòng cậu không tự hiểu sao?!"
Ánh mắt Triệu Tiêu Tĩnh không ngừng liếc về phía Phương Ninh Xu đến trừng trừng cả hai mắt, lại thấy Phương Ninh Xu như người không liên quan mà đi vào căn phòng cho khách nằm tận góc hành lang, xem ra là chẳng muốn tiếp cận Tạ Tri Phỉ chút nào.
"Cậu nhìn cậu xem, một chút chủ động cũng không có, phen này lại sắp hỏng việc cho xem!"
Triệu Tiêu Tĩnh nói xong liền mang theo bộ dạng "hận sắt không thành thép" mà quay về phòng mình.
"Mọi người đang nói gì vậy?" Vương Oản ngơ ngác nhìn họ.
Trương Trường Sanh lắc đầu: "Tôi cũng không hiểu."
"Không có gì, không có gì đâu, đi ngủ thôi, chúc mọi người ngủ ngon."
Tạ Tri Phỉ dứt lời liền kéo Ôn Bình Hàn về phòng.
Hai người nằm một lúc, Tạ Tri Phỉ lại bắt đầu rục rịch ý đồ xấu. Nàng vừa mới chạm vào tay Ôn Bình Hàn thì nghe thấy ngoài cửa có tiếng ai đó lén lút gọi nhỏ: "A Phỉ, A Phỉ, cậu ngủ chưa?"
Tạ Tri Phỉ nghiến răng, đáp vọng ra: "Ngủ rồi!"
"Tớ biết ngay là cậu chưa ngủ mà, mau ra đây, tớ có chuyện muốn nói với cậu."
"Tớ muốn đi ngủ!"
"Oa oa oa..." Triệu Tiêu Tĩnh bắt đầu giả vờ khóc lóc.
"Em ra xem thử đi, cô ấy vẫn chưa nói rõ nguyên nhân vì sao nửa đêm lại chạy tới đây, không chừng lại có chuyện gì rồi?" Ôn Bình Hàn hạ thấp giọng khuyên nhủ.
Tạ Tri Phỉ nản lòng thở dài một tiếng, khoác thêm áo rồi ra khỏi cửa. Hai người đi vào thư phòng trò chuyện.
Quả nhiên Triệu Tiêu Tĩnh đến để dốc bầu tâm sự về chuyện bỏ nhà đi. Nguyên nhân rất đơn giản: cha mẹ cô phản đối cô làm công việc lập kế hoạch yến hội, cho rằng đó là việc tốn công vô ích lại mất mặt. Đêm nay vừa về đến nhà, cô vừa chia sẻ xong việc mình vừa hoàn thành một đơn hàng thành công thì bị cha mẹ dội ngay một gáo nước lạnh. Cơn giận bốc lên đầu, cô mới tức tốc chạy sang đây.
Sau một hồi an ủi, cuối cùng tâm trạng Triệu Tiêu Tĩnh cũng ổn định lại. Tạ Tri Phỉ mới rón rén trở về phòng, thấy Ôn Bình Hàn đã ngủ say, nàng càng thêm cẩn thận leo lên giường.
Trong cơn mơ màng, Ôn Bình Hàn trở mình đụng trúng tay nàng. Cảm nhận được nguồn nhiệt, cô liền siết chặt lấy bàn tay ấy.
Tạ Tri Phỉ không tiếng động nở nụ cười.
Sáng sớm hôm sau, Tạ Tri Phỉ mở mắt, phát hiện thấy Ôn Bình Hàn không còn trong phòng. Nàng ngáp dài một cái rồi rời giường, tìm quanh phòng vệ sinh cũng không thấy tăm hơi đâu.
Nàng đi xuống lầu, thấy Ôn Bình Hàn đang đứng trong bếp nấu mì sợi. Nàng lập tức đi tới, mềm như bông từ phía sau ôm chầm lấy cô, tựa đầu lên vai cô, lầm bầm: "Chị, chào buổi sáng."
"Ừm." Ôn Bình Hàn quay đầu nhìn thoáng qua gương mặt nàng, "Mau đi rửa mặt đi."
"Chị rửa giúp em đi mà~" Tạ Tri Phỉ ôm lấy cô lắc qua lắc lại làm nũng.
"......" Ôn Bình Hàn khẽ ho một tiếng, ra hiệu bằng ánh mắt cho nàng.
Nàng nghi hoặc nhìn theo hướng mắt cô, liền thấy trong phòng khách có bốn người phụ nữ đang ngồi ngay ngắn chỉnh tề. Ai nấy đều mang biểu cảm ngây dại như nhau, đang nghẹn họng trân trối nhìn hai người.
"!!!" Tạ Tri Phỉ hoảng sợ.
Phương Ninh Xu là người đầu tiên dời mắt đi, quả thực không nỡ nhìn cảnh tượng này.
"Cậu... cậu... cậu... cậu... cậu... cậu nói cậu xem!"
Triệu Tiêu Tĩnh chỉ tay vào Tạ Tri Phỉ, đi thẳng tới rồi choàng cổ nàng ép hỏi: "Sao cậu chưa bao giờ làm nũng với lão nương như vậy hả?! Lão nương có còn là chị em tốt nhất của cậu không đấy?!"
"Phải phải phải, cậu là nhất." Tạ Tri Phỉ cười xin tha.
"Tình cảm của họ tốt thật đấy."
Trương Trường Sanh cảm khái, bưng ly sữa đậu nành lên uống một ngụm, sau đó từ tốn đặt xuống: "Thật khiến người ta hâm mộ."
"Chứ còn gì nữa." Vương Oản hai tay ôm sau gáy, tựa người vào sô pha nhìn họ, có chút cô đơn nói: "Trước đây tôi chưa từng hâm mộ Tạ Tri Phỉ như thế này."
"Mọi người... thôi bỏ đi." Phương Ninh Xu lười nhắc nhở bọn họ, cầm ly sữa lên chạm vào ly của từng người. Ba người họ như những người đồng chí hảo hữu, cùng nhau cạn sạch ly sữa đậu nành.
"Được rồi, có mì để ăn rồi đây." Ôn Bình Hàn gọi.
Mấy người lần lượt vào bếp bưng phần của mình. Vương Oản vừa đi vừa giới thiệu với Trương Trường Sanh: "Mì chị Ôn nấu ngon lắm đấy."
Trương Trường Sanh: "Vậy tôi phải nếm thử mới được."
Triệu Tiêu Tĩnh: "Tôi cũng chưa được ăn bao giờ."
Ba người ngồi xếp hàng, gắp một đũa mì rồi xì xụp ăn, hết miếng này đến miếng khác, vừa ăn vừa gật đầu tâm đắc.
Ôn Bình Hàn mỉm cười, múc thêm một ít mì vào bát cuối cùng rồi hỏi: "Em ăn hết được không?"
"Chị ơi, chị đối xử với em tốt quá đi mất!"
Tạ Tri Phỉ cảm động không thôi. Giữa bao nhiêu người thế này, chỉ có mình nàng được nhận sự ưu ái riêng biệt!
"Chỉ là hơi nhiều một chút, tôi không muốn để thừa thôi."
"Hu hu hu, câu này chị không cần nói ra cũng được mà."
Ôn Bình Hàn bật cười, cùng nàng đi tới bàn ăn cơm.
Đúng lúc này, điện thoại của Trương Trường Sanh reo lên. Người gọi đến là mẹ Cố, có lẽ bà đã phát hiện ra cô không có ở nhà.
"Vâng, bác gái... Cháu đang ở chỗ Tạ Tri Phỉ chơi ạ. Vâng, khi nào về cháu sẽ liên lạc với bác sau. Chào bác ạ."
Trương Trường Sanh bình tĩnh cúp máy, nhìn quanh một vòng rồi lại cúi đầu ăn mì.
Một lúc lâu sau, Vương Oản mới quay sang hỏi: "Cô cô không hỏi tôi đi đâu sao?"
Trương Trường Sanh lắc đầu: "Có lẽ bà ấy vẫn chưa phát hiện cô cũng lẻn ra ngoài đâu, chắc lát nữa sẽ gọi cho cô thôi."
Vương Oản không vui chọc chọc vào đáy bát, chẳng còn tâm trạng ăn uống gì nữa. Lúc này, Phương Ninh Xu ngồi bên cạnh gắp một quả trứng ốp la bỏ vào bát cô: "Tôi không ăn cái này."
Vương Oản cúi nhìn quả trứng, mắt bỗng nhòe đi, đột ngột oà khóc nức nở: "Bao nhiêu năm qua, vẫn chỉ có chị biết em thích ăn trứng ốp, họ chẳng biết gì cả!"
Tiếng khóc bất thình lình làm mọi người đều ngây ngẩn, người đưa giấy, người an ủi, trên bàn ăn rối rít cả lên. Mãi đến khi trong bát có thêm tận năm quả trứng ốp la, cô mới nín khóc mỉm cười: "Nhiều thế này em ăn không hết đâu."
Cô lại đem trả lại từng quả một, chỉ để lại phần của Phương Ninh Xu, bởi vì Phương Ninh Xu thực sự không thích ăn trứng.
Sau khi dùng bữa xong, Triệu Tiêu Tĩnh nghe theo lời khuyên của Tạ Tri Phỉ, dự định trở về nói chuyện hẳn hoi với cha mẹ.
Phương Ninh Xu cũng về nhà.
Vương Oản cứ ngồi mãi ở phòng khách xem tivi, thỉnh thoảng lại liếc nhìn điện thoại.
Trương Trường Sanh ngồi bên cạnh đọc sách.
Tạ Tri Phỉ dẫn Ôn Bình Hàn đi tham quan quanh nhà. Mọi người không ai làm phiền ai, bầu không khí rất hài hòa.
Thế nhưng đến buổi chiều, Triệu Tiêu Tĩnh đã quay lại với bộ dạng thất thểu.
"Họ vẫn không chịu nghe, cứ bắt tớ phải ở yên trong nhà, hai năm nữa thì kết hôn với Lệ Phong." Cô tức muốn hộc máu nói.
Vương Oản và Trương Trường Sanh nghe mà không hiểu gì, sau đó nhờ lời an ủi của Tạ Tri Phỉ mới hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện. Trương Trường Sanh nói: "Có phải do khoản tiền tôi chuyển vẫn chưa tới tài khoản không? Nếu ba mẹ cô biết cô làm việc này có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, chắc họ sẽ không phản đối nữa đâu."
"Không phải vấn đề tiền nong, họ chỉ cảm thấy tớ đang đi kiếm tiền từ vòng tròn người quen biết, làm họ mất mặt. Họ còn dọa sẽ khóa thẻ của tớ nữa." Triệu Tiêu Tĩnh tức giận mà dậm dậm chân.
"Khoản tiền Trường Sanh chuyển là vào thẻ riêng của cậu đúng không?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Ừ."
"Vậy thì cứ làm lại từ đầu thôi, cậu làm được mà. Vấn đề hiện tại là cậu có muốn tiếp tục làm nữa không?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Muốn chứ, tất nhiên là muốn rồi! Họ càng phản đối, tớ càng phải làm cho họ thấy!" Trong mắt Triệu Tiêu Tĩnh một lần nữa bùng cháy ý chí chiến đấu: "Dù sao họ cũng thấy tớ mất mặt rồi, tớ còn sợ gì nữa. Đã mất mặt thì làm tới cùng luôn, chỉ một chữ thôi —— làm đến chết!"
"Đó là ba chữ mà." Vương Oản bẻ ngón tay đếm, sau đó nói tiếp: "Làm đi, ít ra cô còn biết mình muốn làm gì. Tôi bây giờ mới thực sự là tâm trạng mịt mù, muốn làm cái gì đó nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu, một chút manh mối cũng không có."
"Cô tham gia yến hội và tiếp xúc với mọi người cũng không ít, hay là cô đến studio của tôi giúp một tay đi?" Triệu Tiêu Tĩnh bất ngờ đề nghị.
"Có ổn không? Tôi không có kinh nghiệm làm việc gì cả."
"Ai chẳng bắt đầu từ số không, tôi bây giờ cũng đang vừa làm vừa học thôi. Dù sao kỳ nghỉ đông này cô cũng rảnh, coi như đến chỗ tôi làm một thời gian cho khuây khỏa."
"Được nha, không vấn đề gì!" Vương Oản hưng phấn hỏi: "Vậy giờ tôi cần làm gì?"
"Bây giờ đang nghỉ lễ, cô cứ ngồi yên đó đã."
"......"
"Qua năm mới là cô sẽ có việc để làm!"
"Duyệt!"
Thấy hai người họ đều tràn đầy nhiệt huyết, Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn đều thực tâm vui mừng, cả hai nhìn nhau mỉm cười.
A di hôm nay cố ý đi làm trễ một chút, kết quả vừa đến cửa đã nghe thấy một tiếng thét chói tai, sợ đến mức phải vỗ vỗ ngực trấn tĩnh. Đợi một lúc, khi bà định bước vào thì bên trong lại truyền đến hai tiếng thét chói tai. Mặt bà đỏ lên, quay ra sân đi dạo một vòng rồi mới quay lại. Lần này rốt cuộc không nghe thấy tiếng kêu nữa, đầu tiên bà cẩn thận nhấn chuông trước, sau đó mới nhập mật mã đẩy cửa bước vào.
Ngay lập tức, bà chứng kiến một khung cảnh "quần ma loạn vũ" trong phòng khách.
Nhạc nổi lên rộn ràng, Triệu Tiêu Tĩnh và Vương Oản đang nhảy những điệu nhảy kỳ quặc trên sô pha, Tạ Tri Phỉ đứng bên cạnh gõ xoong nồi inh ỏi, Trương Trường Sanh thì xoay vòng vòng trên thảm, còn Ôn Bình Hàn đang cầm máy quay phim cho họ.
Khi phát hiện sự hiện diện của a di, tất cả đều bật cười. Triệu Tiêu Tĩnh nhảy xuống sô pha, kéo cả a di vào nhảy cùng.
"Ai da, các cô tha cho tôi đi, tôi có biết nhảy nhót gì đâu."
"Bong!"
Tạ Tri Phỉ gõ mạnh vào cái chậu gỗ, tiếng động lấn át cả lời bà nói.
Màn náo loạn này khiến giờ cơm trưa của cả hội bị trì hoãn, mãi đến hơn một giờ chiều mới được ăn cơm.
Vương Oản lại liếc nhìn điện thoại một lần nữa.
"Vẫn không có cuộc gọi nào sao?" Trương Trường Sanh hỏi.
Vương Oản gật gật đầu, thở dài một hơi, rồi thoải mái cười: "Tôi cứ luôn ôm hy vọng, không dám đối diện với sự thật. Nhưng lúc nãy khi đang nhảy múa, bỗng nhiên thông suốt rồi —— thực ra niềm vui đơn giản lắm."
"Ừm, đời người ngắn ngủi có mấy mươi năm, phải làm cho bản thân mình vui vẻ... Nhưng họ thực sự quá đáng quá."
Trương Trường Sanh không kìm được sự bất bình thay cho cô, liền cầm điện thoại gọi cho mẹ Cố: "Thưa bác, Tết năm nay cháu không qua nhà bác đâu ạ. Vương Oản cũng không về, hai đứa cháu sẽ cùng nhau đón Tết."
Nói xong cô liền cúp máy, nhìn đám người đang há hốc mồm kinh ngạc xung quanh, đột nhiên thấy hơi lo lắng: "Thế nào? Lúc nãy tớ nói có đủ hung dữ không?"
Mọi người: "......"
Mọi người: "Ha ha ha ha ha ha!"
Buổi chiều, cả nhóm chơi mạt chược vài tiếng đồng hồ. Ôn Bình Hàn cơ bản đã nắm vững kỹ thuật này và bắt đầu thắng tiền trên sòng. Những người khác thì huề vốn, chỉ có Tạ Tri Phỉ là thua thê thảm, còn Ôn Bình Hàn thì thắng đậm.
Những người còn lại, kẻ thì cười nhạo vận đen của Tạ Tri Phỉ, người thì ngưỡng mộ trí tuệ của Ôn Bình Hàn.
Ôn Bình Hàn cười cười nhìn Tạ Tri Phỉ. Đợi đến lúc mọi người lục tục đi về phía bàn ăn tối, cô mới kéo tay áo nàng, nhỏ giọng hỏi: "Em cố ý nhường tiền cho tôi đúng không?"
"Làm sao có thể chứ, em giống người tốt như vậy sao? Sòng bạc vô phụ tử, bài bàn vô tình lữ, lúc đó em với chị chỉ có quan hệ đối địch thuần túy nhất thôi!" Tạ Tri Phỉ trưng ra bộ mặt đầy vẻ chính trực.
"Hai người còn đứng đó làm gì, mau lại đây ăn cơm!" Triệu Tiêu Tĩnh đứng bên bàn ăn chia đũa, chống nạnh hét lớn.
Sau bữa tối, Trương Trường Sanh và Vương Oản thảo luận xem nên đón Tết ở đâu. Cả hai đều là lần đầu tiên không đón Tết bên cạnh người thân nên có chút khó quyết định.
"Tôi thấy thế này, hay là ba đứa mình sang nhà A Phỉ đón Tết luôn đi. Dù sao nhà cậu ấy năm nào cũng chỉ có hai cha con, vắng vẻ lắm. Năm nay chúng ta qua chung vui cho náo nhiệt." Triệu Tiêu Tĩnh đề nghị.
Vương Oản: "Tôi thấy được đấy."
Trương Trường Sanh hướng ánh mắt về phía Tạ Tri Phỉ, cả ba người cùng nhất trí đồng thời nhìn về phía nàng chờ đợi.
"......" Tạ Tri Phỉ nhìn sang Ôn Bình Hàn, "Chị, chị thấy thế nào?"
"Cô ấy tất nhiên là đi cùng rồi, càng đông càng vui chứ sao!" Triệu Tiêu Tĩnh cướp lời, còn chớp chớp mắt với Ôn Bình Hàn như đang tranh công.
Tạ Tri Phỉ: "......"
Ôn Bình Hàn không nhịn được mỉm cười: "Được chứ, chúng tôi có thể cùng đến nhà em đón Tết không?"
"Tất nhiên là... được rồi." Tạ Tri Phỉ cười ha nhìn mọi người.
"Nice!"
Triệu Tiêu Tĩnh hưng phấn nắm chặt tay: "Đây là lần đầu tiên mấy đứa mình tụ tập đón Tết cùng nhau đấy, nào, mau bàn xem cần chuẩn bị những gì."
Mọi người thảo luận nửa ngày trời. Điện thoại của Ôn Bình Hàn hết pin, cô lên lầu lấy đồ sạc, vừa quay người lại đã thấy Tạ Tri Phỉ đi theo vào phòng.
"Chị ơi, có phải chị không muốn tận hưởng thế giới hai người với em không?" Tạ Tri Phỉ uỷ khuất hỏi.
"Nếu không muốn thì hôm qua tôi đã không đến đây rồi." Ôn Bình Hàn buồn cười đáp.
"Vậy sao chị còn đồng ý để họ cùng đón Tết chung?"
"Hiếm khi mọi người mới tụ tập đông đủ thế này, vả lại... cho dù họ không đến thì chúng ta cũng đâu có thế giới hai người, còn có ba em nữa mà."
"...... Đúng nhỉ! Sao em lại quên mất ông ấy cơ chứ!" Tạ Tri Phỉ ảo não vỗ đầu một cái.
"Em thật là..." hiếu thảo chết đi được.
Tạ Tri Phỉ cười hì hì tiến lên phía trước, nắm lấy tay cô, ai oán nói: "Chúng ta đã 23 tiếng đồng hồ chưa hôn nhau rồi! Thật là khủng khiếp!"
"......"
"Tối qua bị họ phá đám em không nói làm gì, nhưng cả ngày hôm nay chị không hề muốn hôn em sao? Chị ơi, có phải nhìn em mỗi ngày nên chị chán rồi không? Nếu đúng thế thì chị phải bảo em một tiếng, để em còn đổi hình tượng khác. Chị thích kiểu gợi cảm, đáng yêu hay là kiểu khô khan —— ưm."
Ôn Bình Hàn không thể nhịn được nữa mà chặn miệng nàng lại.
Tạ Tri Phỉ đắc ý cong khóe môi.
Rầm ——
"A Phỉ, cậu —— hai người!"
Triệu Tiêu Tĩnh đẩy cửa bước vào, kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt.
Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn cùng quay đầu nhìn lại, cửa phòng lại từ từ đóng sầm lại một tiếng.
Ngay sau đó, cửa lại bị đẩy ra lần nữa. Triệu Tiêu Tĩnh nhìn cảnh họ vẫn đang hôn nhau, lầm bầm: "Thời gian quay ngược à?"
Rầm một tiếng, cửa lại đóng.
Lần thứ ba mở ra.
Tạ Tri Phỉ cạn lời nhìn cô: "Cậu rốt cuộc muốn làm gì đây!"
"Không phải, hai người... hai người mới là đang làm cái gì thế hả?!"
Triệu Tiêu Tĩnh liếc nhìn động tĩnh dưới lầu, lập tức đi vào trong phòng, khóa trái cửa lại rồi quay người chỉ tay vào họ chất vấn: "Giữa ban ngày ban mặt, thanh thiên bạch nhật, thói đời suy đồi, thật là khó coi! Chậc chậc chậc chậc! Hai người làm vậy có thấy có lỗi với người bạn chung của chúng ta là Phương Ninh Xu không hả?!"
Hai người: "......"