Chương 75
Sau khi chuẩn bị vài món đồ cá nhân đơn giản, Ôn Bình Hàn cùng nàng đi xuống lầu.
Vừa ra tới cửa khu chung cư, điện thoại của cô bỗng rung lên. Nhìn thấy một dãy số lạ, cô nhấn nút nghe.
"Alo, có phải Ôn tiểu thư không? Tôi là bảo vệ của khu phố đây. Ở đây có một người phụ nữ tự xưng là mẹ cô, nói là muốn gặp cô."
Quả nhiên người đàn bà kia vẫn chưa chịu bỏ cuộc, ban ngày ban mặt lại tìm tới gây chuyện.
Ôn Bình Hàn nhanh chóng rảo bước về phía trước, hạ thấp giọng, lấy tay che điện thoại rồi nói: "Không có chuyện đó đâu, đó là kẻ lừa đảo thôi. Đừng cho bà ta vào, càng không được tiết lộ tôi đang ở đâu."
Tạ Tri Phỉ mở cửa xe cho cô, tò mò hỏi: "Điện thoại của ai thế chị?"
"Chỉ là tiếp thị thôi."
Ôn Bình Hàn ngồi vào trong xe, thầm cảm thấy may mắn vì khả năng cách âm của chiếc xe này khá tốt. Lúc xe chạy ngang qua cổng lớn, cô liếc nhìn về phía trạm bảo vệ, thấy người đàn bà kia vẫn đang bám lấy người bảo vệ ca sáng. Cảm giác đau đầu ập đến, cô mệt mỏi tựa vào cửa kính xe nhắm mắt dưỡng thần.
"Chị ơi... chị mệt lắm sao?" Tạ Tri Phỉ đang định trò chuyện cùng cô, nhưng thấy sắc mặt cô có phần phờ phạc nên khẽ hỏi.
"Ừm."
"Vậy chị nghỉ ngơi một chút đi, tới nơi em sẽ gọi."
"Được."
Ôn Bình Hàn cố ý muốn gạt bỏ những ký ức cũ ra khỏi đầu, nhưng càng cố gắng, những mảnh vỡ quá khứ lại càng không ngừng hiện lên, khiến tâm chí cô không yên. Đúng lúc này, một bàn tay ấm áp bao phủ lấy tay cô. Ôn Bình Hàn sực nhớ ra bên cạnh còn có Tạ Tri Phỉ, đôi mày đang nhíu chặt cũng dần thả lỏng.
Cô mở mắt ra, nhìn Tạ Tri Phỉ không chớp mắt. Nàng đang im lặng xem một đoạn video, nhận ra cô đã thức, nàng quay đầu lại ôn tồn nói: "Em làm chị thức giấc à?"
"Không có." Ôn Bình Hàn nắm ngược lấy tay nàng, "Chị vốn không buồn ngủ, em đang xem gì thế?"
Vừa nói, cô vừa ghé sát lại nhìn vào màn hình của Tạ Tri Phỉ: "............"
Trên màn hình, hai người phụ nữ đang hôn nhau nồng cháy, dường như giây tiếp theo sẽ là những cảnh tượng không thể miêu tả bằng lời.
Ôn Bình Hàn sâu kín nhìn nàng: "Ban ngày ban mặt, em cư nhiên dám công khai xem những thứ này?"
"Chị ơi, nghe em giải thích đã!"
"Nói đi."
"Sự thật là... được rồi, đúng như chị thấy đấy, nhưng cái này không liên quan đến em, là do thuật toán gợi ý cho em mà!" Tạ Tri Phỉ lúng túng nói, "Hơn nữa đây không phải bản đầy đủ, đoạn sau phải trả phí mới xem được..."
"... Thuật toán còn hiểu em hơn chính bản thân em nhỉ, ngày thường chắc xem không ít đâu?"
"Không phải mà... em chỉ tò mò chút chút, xem để học tập thôi."
"Cũng không học thứ gì tốt đẹp."
"Tốt mà chị, bình luận đều khen kỹ thuật của bộ này đỉnh nhất đấy."
"......" Ôn Bình Hàn đột nhiên cảm thấy lo lắng cho hai ngày sắp tới của mình.
Vừa về đến nhà, Tạ Tri Phỉ đã phấn khởi xách đồ đạc của cô vào phòng mình cất kỹ, sau đó xuống lầu cùng cô dùng bữa. Buổi chiều, hai người nhận được tin nhắn từ Triệu Tiêu Tĩnh, mời cả hai cùng đi tham gia bữa tiệc của Trương Trường Sanh, địa điểm chính là công viên giải trí họ từng ghé qua trước đó.
Vừa đến cổng công viên, Triệu Tiêu Tĩnh đã nhanh tay cài lên đầu hai người chiếc bờm tai chuột Mickey.
"Sao mà đông người thế này?" Tạ Tri Phỉ nhìn dòng người tấp nập trong khu vui chơi, nhân viên soát vé còn phát bờm miễn phí cho từng người đi vào, nhìn đâu cũng thấy một biển đầu chuột Mickey.
"Đúng thế, việc kinh doanh của nhà tớ vẫn luôn rất tốt, huống hồ bây giờ đang là kỳ nghỉ đông." Triệu Tiêu Tĩnh đáp.
Tạ Tri Phỉ thắc mắc: "Ý là, không phải cậu định tổ chức một bữa tiệc riêng cho cô ấy sao? Tớ cứ tưởng cậu sẽ bao trọn gói cả khu chứ."
"Ban đầu tớ cũng định thế, nhưng cô ấy từ chối. Cô ấy muốn công viên vẫn hoạt động bình thường, nếu không sẽ quá vắng vẻ, cô ấy bảo mình thích không khí náo nhiệt." Triệu Tiêu Tĩnh nói tiếp, "Vì thế tớ quyết định coi du khách là những NPC đóng vai bạn bè của cô ấy, còn chiếc bờm Mickey này chính là tín hiệu hữu hảo gửi tới cô ấy."
Tạ Tri Phỉ gật đầu, Ôn Bình Hàn bỗng lên tiếng: "Cô ấy đến rồi."
Vương Oản dừng xe, Trương Trường Sanh từ ghế phụ bước xuống, ăn mặc rất ấm áp với mũ len, khăn quàng và chụp tai đầy đủ.
"Nhân vật chính tới rồi đây." Triệu Tiêu Tĩnh cười tủm tỉm tiến lên, cài bờm lên đầu cô ấy.
Trương Trường Sanh chạm tay vào chiếc bờm, mỉm cười: "Cảm ơn."
"Đi thôi, bên trong còn nhiều điều thú vị đang chờ đấy."
Cả nhóm cùng đi vào trong. Vương Oản nhìn quanh quất rồi đột nhiên hỏi: "Sao chị Xu vẫn chưa tới?"
Mấy người sửng sốt, Tạ Tri Phỉ nói: "Tôi cứ tưởng Tiêu Tĩnh đã mời cô ấy rồi."
"Tớ lại tưởng cậu sẽ đưa cô ấy theo chứ!" Triệu Tiêu Tĩnh kinh ngạc.
Vương Oản không vui bĩu môi: "Tạ Tri Phỉ, cô mau gọi điện cho chị ấy đi."
"Sao cô không tự gọi?"
"Tôi mà gọi thì chắc chắn chị ấy sẽ không đến đâu, không bảo phải tăng ca thì cũng bảo là bận việc." Vương Oản ủ rũ đáp.
"Cô không thử sao biết được?"
"Không tin à."
Vương Oản lấy điện thoại ra gọi cho Phương Ninh Xu: "Chị Xu ơi, tụi em đang ở công viên giải trí tổ chức tiệc cho Trương Trường Sanh này, chỉ thiếu mỗi chị thôi, chị đến nhé?"
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, ngay lúc Vương Oản ngỡ rằng mình sẽ bị từ chối thì nghe thấy tiếng đáp: "Được."
"Tuyệt quá!" Vương Oản vui mừng kết thúc cuộc gọi, "Đi đi đi, chúng ta mau đi chơi thôi!"
Công viên giải trí đông nghịt người, Ôn Bình Hàn vô tình bị ai đó va phải, Tạ Tri Phỉ lập tức nắm lấy tay cô kéo vào phía trong, chỉ tay về phía vòng quay mặt trời đằng xa hỏi: "Chị có muốn chơi cái đó không?"
"Đông người quá, chắc phải xếp hàng lâu lắm, vả lại hôm nay trọng tâm không phải là chúng ta, Trương Trường Sanh mới là nhân vật chính." Ôn Bình Hàn nói.
"Kệ chứ, trong mắt em chị luôn là trọng tâm, luôn là nhân vật chính duy nhất." Tạ Tri Phỉ hừ hừ nói.
"Nhân vật chính gì cơ?" Triệu Tiêu Tĩnh đột nhiên ghé sát lại, lén lút hỏi, "Sao hai người biết tớ có sắp xếp chương trình kịch bản?"
"Có biết đâu, diễn cái gì thế?" Tạ Tri Phỉ hỏi lại.
"Tèn ten ten——!" Triệu Tiêu Tĩnh chỉ tay về phía sân khấu bên cạnh, dõng dạc nói, "Đây là màn biểu diễn võ thuật tớ đặc biệt thiết kế đấy!"
Mọi người ngẩng đầu nhìn, thấy trên sân khấu đã dàn dựng xong xuôi, một nhóm người đang biểu diễn võ thuật rất hăng say, khán giả xung quanh cũng vô cùng nhiệt tình.
"Trường Sanh, đến lượt cậu lên sân khấu rồi." Triệu Tiêu Tĩnh kéo Trương Trường Sanh đi.
Trương Trường Sanh ngơ ngác: "?"
Một lát sau màn võ thuật kết thúc, vài người bước lên thực hiện một vở kịch tình huống mang phong cách giang hồ, kể về chuyện hai phe chính tà tranh giành đệ nhất mỹ nhân thiên hạ. Ngay lập tức, "đệ nhất mỹ nhân" Trương Trường Sanh được đưa lên đài, ngồi an an tĩnh tĩnh một góc xem họ đánh đấm tưng bừng. Thỉnh thoảng có vài đường kiếm lướt qua khiến cô ấy giật mình run rẩy.
"Như vậy có ổn không?" Ôn Bình Hàn ghé tai Tạ Tri Phỉ hỏi nhỏ, "Chị thấy Trương Trường Sanh có vẻ hơi sợ."
Tạ Tri Phỉ quan sát một lúc rồi cười đáp: "Cô ấy thích đấy."
Tuy có chút mạo hiểm và đáng sợ, nhưng chẳng bao lâu sau, Trương Trường Sanh đã nhìn chằm chằm vào từng động tác của họ không rời mắt. Khi thấy những cảnh đánh đấm gay cấn, cô ấy còn âm thầm siết chặt nắm tay, chỉ là gương mặt vốn ít biểu cảm nên khó ai nhận ra cảm xúc thật.
"Em quan sát kỹ thế à?" Ôn Bình Hàn liếc nhìn nàng đầy ẩn ý.
"Tất nhiên rồi, hình như em còn quan sát được có một 'chị gái' nào đó đang muốn ăn giấm thì phải." Tạ Tri Phỉ quay sang, gương mặt rạng rỡ ý cười.
"Làm gì có." Ôn Bình Hàn khẽ nhéo má nàng một cái.
Đúng lúc này, phía sau vang lên tiếng gọi lớn của Vương Oản: "Chị Xu, tụi em ở đây!"
Phương Ninh Xu vừa bước tới gần, Vương Oản đã kiễng chân cài ngay chiếc bờm Mickey lên đầu cô ấy. Phương Ninh Xu đứng đờ người, đôi mày nhíu lại đầy vẻ khó hiểu.
"Đây là yêu cầu của Triệu Tiêu Tĩnh, ai vào công viên cũng phải đội hết."
Nhìn bộ dạng muốn vứt mà không được của cô ấy, Vương Oản ôm bụng cười ngặt nghẽo, còn gọi những người khác cùng xem cảnh tượng hài hước này.
Tạ Tri Phỉ cười nói: "Thư ký Phương, hôm nay trông cô đáng yêu thật đấy!"
Ôn Bình Hàn tiếp lời: "Đúng vậy, không ngờ thư ký Phương lại hợp với tai chuột Mickey đến thế."
Phương Ninh Xu ánh mắt vô thần như cá chết, chẳng buồn phản kháng lấy một lời.
Hơn mười phút sau, buổi biểu diễn kết thúc trong tiếng vỗ tay rền vang. Triệu Tiêu Tĩnh dắt Trương Trường Sanh trở lại rồi tiếp tục dẫn cả nhóm đi tiếp: "Đi thôi, phía trước còn nhiều trò hay lắm."
Đi thêm khoảng 500 mét, lại thấy một đám đông du khách tụ tập. Vương Oản kiễng chân ngó nghiêng rồi phấn khích reo lên: "Nhiều thú nhồi bông quá!"
Khu vực này được quây lại, bên trong có khoảng hai ba mươi con thú nhồi bông khổng lồ đang tương tác và chụp ảnh cùng du khách. Triệu Tiêu Tĩnh dẫn mọi người đi vào bằng lối đi riêng. Được tiếp xúc gần với những chú thú bông, Vương Oản chạy nhảy khắp nơi để ôm ấp chúng.
Ôn Bình Hàn cũng có chút tò mò muốn thử, cô ghé mắt nhìn vào bên trong bộ đồ thú để xem người điều khiển, kết quả bất ngờ bắt gặp một đôi mắt quen thuộc. Cô sững người một chút rồi bật cười lùi lại.
Những chú thú bông bắt đầu nhảy múa tưng bừng, sau đó chú gấu trúc cao nhất dẫn đầu cả nhóm đến tặng hoa cho Trương Trường Sanh.
"Cảm ơn." Trương Trường Sanh liên tục gật đầu cảm ơn, khóe môi khẽ nở nụ cười.
Người trong bộ đồ gấu trúc tháo bỏ phần đầu, lộ ra gương mặt của Lệ Phong, tóc tai đã ướt đẫm mồ hôi. Những người còn lại cũng lần lượt tháo đầu thú ra.
"Trường Sanh, đây là bạn trai tôi." Triệu Tiêu Tĩnh vui vẻ giới thiệu từng người, "Còn đây là bạn học cấp hai, còn đây đây là nhân viên của tôi... tất cả họ đều sẽ là bạn mới của cậu!"
"Trương Trường Sanh trông vui vẻ thấy rõ luôn kìa."
"Hóa ra Lệ Phong lại yêu Tiêu Tĩnh đến thế."
Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn đồng thanh lên tiếng, sau đó cả hai cùng nhìn nhau.
"Sao chị tự nhiên lại nhắc đến Lệ Phong?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Anh ta vì muốn giúp Tiêu Tĩnh hoàn thành đơn hàng đầu tiên mà cam tâm tình nguyện nhảy múa trong bộ đồ thú nóng nực kia. Chắc chắn không chỉ đơn giản là cùng Tiêu Tĩnh vui chơi mà thôi, hẳn là vì cực kỳ yêu cô ấy." Ôn Bình Hàn mỉm cười nói.
"Chỉ có thế thôi á? Em cũng làm được!"
Nói đoạn, Tạ Tri Phỉ chạy đến trước mặt Lệ Phong, giật lấy cái đầu thú rồi quay lại trước mặt cô, hỏi: "Nói đi, chị muốn xem điệu nhảy gì nào?"
Ôn Bình Hàn buồn cười, cô ghé sát tai nàng thì thầm: "Về nhà rồi nhảy, chỉ mình chị được xem thôi."
Tạ Tri Phỉ đột nhiên ngượng ngùng: "A nha, không lẽ chị muốn xem em nhảy thoát y sao?"
"Cảm ơn nhé, em vừa nhắc chị đấy."
Tạ Tri Phỉ: ( /ω\ )
"Đi mau thôi, họ đi tiếp rồi kìa." Ôn Bình Hàn giục.
Không chỉ nhóm của họ, mà cả dàn thú bông và rất nhiều du khách cũng đi theo sau. Thấy đông người như vậy, những du khách không biết chuyện gì cũng tò mò gia nhập, đoàn người cứ thế dài mãi ra, trông như thể có ngôi sao nào đó đang xuất hiện vậy.
"Đông người quá." Trương Trường Sanh ngoái đầu nhìn lại.
"Không sao đâu, ai đến cũng là khách, tối nay mọi người đều là bạn chuột Mickey tốt bụng!" Triệu Tiêu Tĩnh hô lớn. Trương Trường Sanh nhìn hàng dài người phía sau, không kìm được mỉm cười.
Cuối cùng, cả nhóm dừng lại ở khu vực tàu lượn siêu tốc. Tại khu vực chờ có đặt một chiếc máy VR.
"Không phải cậu bảo chưa từng đi tàu lượn sao? Tôi cũng không thể để cậu mạo hiểm đi thật được, nên chúng ta thử cái này đi, trải nghiệm một chút xem thế nào." Triệu Tiêu Tĩnh nói.
Trương Trường Sanh ngồi vào khoang máy, nhận lấy kính VR rồi lo lắng hỏi: "Có đáng sợ lắm không?"
"Cũng ổn thôi, tôi đã thử nghiệm nhiều lần rồi." Triệu Tiêu Tĩnh đặt tay lên vai cô ấy, "Tôi sẽ giữ vai cậu như thế này, để cậu cảm nhận được đây là thế giới ảo, chắc sẽ đỡ sợ hơn."
Những người khác liếc nhìn nhau, Ôn Bình Hàn cũng đặt tay lên, Phương Ninh Xu và Vương Oản làm theo, cuối cùng Tạ Tri Phỉ áp hẳn tay mình lên mu bàn tay của Ôn Bình Hàn.
Những tiếng la hét vang lên từ đường ray tàu lượn thật bên cạnh, Trương Trường Sanh nhìn quanh một lượt, đôi mắt dần lấp lánh ý cười: "Cảm ơn mọi người."
Sau khi đeo kính, hình ảnh tàu lượn hiện ra trước mắt, ghế ngồi bắt đầu rung động. Trương Trường Sanh căng thẳng, hai tay nắm chặt, hồi hộp thấp thỏm trải nghiệm quá trình tàu leo lên cao. Chiếc ghế đột nhiên dừng lại, rồi lao dốc xuống, cô ấy không nhịn được mà hét lên, hòa cùng tiếng thét của những người trên tàu lượn thật đằng xa.
"Sẽ không có việc gì đi?" Ôn Bình Hàn lo lắng.
"Tôi chọn chế độ dành cho trẻ em mà." Triệu Tiêu Tĩnh đáp.
Nhìn bộ dáng Trương Trường Sanh liên tục la hét chói tai, cả nhóm đồng loạt trầm mặc.
Sau khi kết thúc, Trương Trường Sanh tháo kính ra, đầy phấn khích hỏi: "Tôi có thể chơi thêm lần nữa không?"
"Tất nhiên rồi, cậu muốn chơi bao lâu cũng được."
Nửa giờ sau, Vương Oản đang ngồi xổm trên mặt đất liền chọc chọc Triệu Tiêu Tĩnh: "Vẫn chưa xong hả chị?"
"Chắc sắp rồi..." Triệu Tiêu Tĩnh vẻ mặt không còn thiết sống, ngồi vẽ vòng tròn dưới đất.
"Tê chân quá, anh đi đặt món ở nhà hàng chờ mọi người trước đây." Lệ Phong đứng dậy, tập tễnh bước đi.
Vương Oản nhìn quanh một vòng, ngước nhìn Phương Ninh Xu đang đứng thẳng tắp như một cây hành: "Tạ Tri Phỉ với Ôn Bình Hàn chạy đâu mất rồi?"
"Không biết."
"Chẳng phải chị vẫn luôn đứng đó sao? Không thấy hai người họ đi lúc nào à?"
Phương Ninh Xu khựng lại một chút, rồi đột ngột ngồi xuống: "Giờ thì tôi ngồi rồi."
Vương Oản: "...... Ha ha, chị Xu thông minh thật đấy."
"Chúng ta thực sự không cần qua đó sao?"
Ôn Bình Hàn tay trái cầm kẹo hồ lô, tay phải cầm xiên nướng, cùng Tạ Tri Phỉ ngồi ăn vặt ở tầng hai gần đó.
"Ngồi đây vẫn nhìn thấy họ mà, chờ Trương Trường Sanh chơi xong tụi mình qua đó là được. Chị ơi, em muốn ăn mì căn nướng nữa."
"Được rồi." Ôn Bình Hàn đưa xiên thịt dê cho nàng, xoay người đi mua mì căn. Vừa mua xong thì Tạ Tri Phỉ đã chạy xuống tìm cô: "Trương Trường Sanh chơi xong rồi chị."
"Đi thôi." Ôn Bình Hàn cầm một nắm mì căn nướng, đi tới chia cho mỗi người một ít. Đến lượt Trương Trường Sanh, cô bỗng hỏi: "Món này cô ăn được chứ?"
"Người nhà không cho tôi ăn mấy thứ này." Trương Trường Sanh nói, nhưng tay lại không tự chủ được mà đưa ra, "Nhưng tôi muốn thử."
Mọi người đều bật cười.
"Trời tối rồi, chúng ta đi ăn cơm trước đã." Triệu Tiêu Tĩnh dẫn cả nhóm vào nhà hàng trong khu vui chơi.
Ăn xong, cô ấy nhìn đồng hồ rồi lập tức đứng dậy: "Đi thôi đi thôi, vẫn còn một tiết mục nữa chưa xong đâu."
"Còn gì nữa vậy, tôi bắt đầu thấy mệt rồi đây." Vương Oản đấm đấm đầu.
Mười phút sau, Vương Oản: "A a a a a! Sướng quá đi mất, tôi có thể nhảy thế này ba ngày ba đêm luôn!"
Triệu Tiêu Tĩnh đã đặc biệt sắp xếp một buổi tiệc âm nhạc điện tử (EDM). Các du khách đang nhún nhảy cuồng nhiệt theo tiếng nhạc, Vương Oản lập tức hòa mình vào đám đông. Thấy những người khác vẫn đứng yên, cô ấy chạy lại kéo: "Sao mọi người không nhúc nhích gì thế?"
"Tôi không biết nhảy." Ôn Bình Hàn nói.
Trương Trường Sanh: "Tôi cũng vậy."
"Cần gì phải biết chứ, cứ chân nhảy lên, đầu lắc theo điệu nhạc, đừng nghĩ ngợi gì cả, cứ quẩy đại đi là xong!" Nói đoạn, cô ấy lôi kéo cả nhóm vào trong.
"Đúng đấy." Triệu Tiêu Tĩnh cũng nhanh chóng chạy lại hướng dẫn cho Trương Trường Sanh.
Ôn Bình Hàn nhìn mọi người nhảy một lúc, quay lại đã thấy Tạ Tri Phỉ đang lắc đầu điên cuồng.
"......"
Tạ Tri Phỉ loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã: "Chóng mặt quá, não em sắp văng ra ngoài luôn rồi."
Ôn Bình Hàn bật cười, vội đỡ lấy nàng.
Người tham gia ngày càng đông, hai người suýt bị dòng người tách ra, may mà kịp thời nắm chặt lấy tay nhau. Dưới ánh đèn màu rực rỡ, họ nhìn sâu vào mắt đối phương, không hẹn mà cùng mỉm cười.
"Em chỉ muốn về nhà ngay bây giờ thôi." Tạ Tri Phỉ đột nhiên nói.
"Chị cũng vậy."
Hai người lách qua đám đông, nắm tay nhau chạy thẳng ra cổng, chạy một mạch về đến nhà. Ngay giây phút cánh cửa khép lại, họ đã lao vào ôm hôn nhau nồng cháy.
Loảng xoảng!
Cả hai sững sờ, đồng thời quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy chiếc xẻng nấu ăn trên tay dì giúp việc đã rơi xuống đất từ lúc nào.
Tạ Tri Phỉ: "!!!"
Hỏng bét, phấn khích quá mà quên mất a di vẫn còn ở nhà.
Ôn Bình Hàn nuốt nuốt nước bọt, cứng nhắc hỏi: "Dì vừa mới nhìn thấy rõ hết sao?"
"Ờm... thấy rõ rồi, chị đúng là có một chiếc răng sâu thật." Tạ Tri Phỉ cũng đờ người nhìn a , cố gắng tìm cách lấp l**m cho qua chuyện.
Ôn Bình Hàn: "......"
A di: "????"