Chương 74
Chỉ còn một ngày nữa là đến kỳ nghỉ đông, tâm trí của các nhân viên đều đã bay bổng tận đâu đâu, bao gồm cả Tạ Tri Phỉ.
Khi Ôn Bình Hàn đến giao văn kiện, nàng liền hỏi: "Tết này chị có dự định gì không?"
"Dự định gì cơ?" Ôn Bình Hàn hỏi ngược lại.
"Thì là chị muốn ở nhà nghỉ ngơi, hay là đi du lịch?" Tạ Tri Phỉ nói.
"Tôi thế nào cũng được, còn em?"
"Em cũng vậy." Tạ Tri Phỉ mỉm cười, "Nhưng năm nay là đại thọ 80 tuổi của bà ngoại em, cả nhà phải đi chúc Tết nên chắc không đi du lịch được rồi. Để lần sau nhé, Tết năm sau chúng ta cùng đi du lịch nước ngoài ăn Tết, thấy sao?"
"Được." Ôn Bình Hàn nhoẻn miệng cười, rõ ràng là còn chưa ăn Tết, mà cô đã bắt đầu mong chờ đến Tết âm năm sau.
Khi trở về văn phòng, cô vẫn còn dư vị nhớ lại cuộc đối thoại vừa rồi, bỗng nhiên khựng lại —— Kỳ lạ, tại sao Tạ Tri Phỉ lại không hỏi cô có về quê hay không?
Đến buổi chiều, mọi người đã lục tục xin nghỉ để kịp ra ga tàu hay sân bay. Lý Gia Xuyên cũng về sớm để ở bên gia đình, còn Tạ Tri Phỉ thì phải qua trụ sở chính.
Ôn Bình Hàn vẫn kiên trì làm việc đến tận giây phút cuối cùng mới tan làm. Tại đại sảnh tầng một, cô gặp Lâm Chí Mẫn đang hớt hải kéo theo vali đến tận công ty, chỉ chờ tan sở là lao ngay ra ga tàu điện ngầm.
"Chị Hàn, khi nào chị về quê thế? Đã mua được vé chưa?" Lâm Chí Mẫn vội vàng hỏi.
Xem đi, đây mới là phản ứng bình thường của mọi người khi gặp nhau lúc này.
"Chị không về, chị đón Tết ở thành phố này luôn."
"Chị không về gặp người nhà sao?"
"Không cần đâu." Ôn Bình Hàn khẽ nhếch môi, "Chị không có người nhà."
Lâm Chí Mẫn trợn tròn mắt, lập tức bịt miệng mình lại: "Ngại quá, em không biết, thực xin lỗi chị."
"Không sao đâu, mau đi bắt xe đi kẻo tắc đường lắm, đừng để lỡ chuyến."
"Vâng, vậy em không tám chuyện với chị nữa, chào chị nhé, năm sau gặp lại!"
"Ừ, năm sau gặp."
Khi Ôn Bình Hàn đi đến cổng khu chung cư, từ xa cô đã thấy mấy người đang vây quanh nhân viên bảo vệ để hỏi thăm điều gì đó. Cô dừng bước, quan sát một lát rồi lùi vào chỗ tối, móc điện thoại ra: "Alô, 110 phải không ạ?"
Không lâu sau, cảnh sát đã có mặt tại cổng lớn và hỏi: "Có cư dân báo cáo ở đây có người gây mất trật tự, có chuyện gì vậy?"
"Chính là mấy người này đây, cứ đứng chắn ở đây mãi, cứ khăng khăng đòi tôi tra số phòng của chủ hộ." Bảo vệ lập tức chỉ tay vào nhóm người kia.
Cảnh sát nhìn sang, tổng cộng có ba người. Một người phụ nữ trung niên đã có tuổi, gương mặt gầy gò hốc hác, đôi mắt láo liên, trông có chút khắc nghiệt. Hai người đàn ông còn lại không rõ bao nhiêu tuổi, cà lơ phất phơ, trông như hạng du thủ du thực chẳng làm ăn gì tử tế.
"Chú cảnh sát ơi, chúng tôi không phải người xấu đâu, tôi chỉ đến tìm con gái mình thôi, mà bảo vệ này cứ ngăn không cho vào." Người phụ nữ trung niên ra vẻ ủy khuất nói.
"Tôi đã bảo rồi, ở đây không có ai tên là Triệu Bình Hàn cả!" Bảo vệ bực bội quát.
"Ôn! Ông tra xem có ai tên Ôn Bình Hàn không!" Một gã đàn ông trong đám đột ngột lên tiếng.
Bảo vệ nhìn sang cảnh sát, không biết nên xử lý thế nào.
Viên cảnh sát hỏi: "Nếu là con gái bà, sao bà không gọi điện trực tiếp cho cô ấy?"
"Nó chặn số của chúng tôi rồi! Cái đồ bất hiếu, kiếm được chút tiền là không muốn nhận người thân nữa!" Người phụ nữ lớn tiếng mắng nhiếc.
"Được rồi, mời các vị về đồn cảnh sát để làm rõ tình hình, đừng đứng đây gây cản trở cư dân ra vào nữa."
"Không đi, không đi, chúng tôi không đi đâu." Người phụ nữ vội vàng lắc đầu, mắt đảo liên tục, lập tức kéo hai đứa con trai cúi chào cảnh sát: "Muộn rồi, không dám làm phiền các chú nữa, chúng tôi về trước đây."
Ba người bọn họ xám xịt bỏ đi, cảnh sát cũng rời đi, lúc này Ôn Bình Hàn mới chậm rãi tiến về phía cổng.
Bảo vệ gọi cô lại: "Cô Ôn, vừa nãy có một gia đình đến tìm cô, nói là người nhà của cô..."
"Người nhà? Người nhà nào cơ?" Ôn Bình Hàn mờ mịt nói, "Cha mẹ tôi mất sớm rồi, làm gì còn người nhà nào nữa?"
"Hại, tôi đã nói mà, cái nhà đó trông chẳng giống người tốt lành gì, hóa ra là phường lừa đảo! Lần sau bọn chúng còn dám đến, xem tôi có đuổi thẳng cổ không!" Bảo vệ tức giận nói.
"Cảm ơn chú nhé."
Ông bảo vệ cười vẫy tay: "Mau vào nhà đi, con gái ở một mình phải chú ý an toàn đấy."
"Vâng."
Về đến nhà, Ôn Bình Hàn lập tức mở ứng dụng thuê nhà ra. Không biết chừng nào đám người đó lại quay lại, vạn nhất gặp phải bảo vệ trực ca khác, chắc chắn sẽ còn rắc rối hơn. Nhưng hiện tại đang là kỳ nghỉ lễ, việc đi xem nhà cũng là một vấn đề lớn. Hơn nữa, cô thực sự có chút luyến tiếc, ngày tháng sống ở nơi này là thời gian mà cô thích nhất.
Cô thích căn bếp nhỏ bận rộn kia, mỗi khi cô nấu mì, Tạ Tri Phỉ lại đứng bên cạnh lải nhải không thôi. Cô thích phòng khách có ban công này, nơi Tạ Tri Phỉ nếu không nằm dài trên sofa xem tivi thì cũng sẽ đứng ngoài ban công chụp ảnh tự sướng. Căn nhà không quá lớn cũng không quá nhỏ, chứa đựng vừa vặn những hồi ức của hai người.
Đang lúc thu dọn nhà cửa, Tạ Tri Phỉ gọi video tới. Thấy bối cảnh phía sau đối phương trông rất lạ, cô hỏi: "Em về nhà ba rồi à?"
"Vâng, tối nay em cùng ba về đây, đêm nay sẽ ngủ lại." Tạ Tri Phỉ cười nói.
Ôn Bình Hàn gật gật đầu, rồi lại hỏi: "Mùng mấy thì các em đi chúc Tết?"
"Mùng một"
"Đi mấy ngày?"
"Chắc nhiều nhất hai ngày, ba em cũng nhiều việc lắm."
"Cũng phải"
"Chị ơi, ngày kia sang nhà bọn em cùng nhau đón giao thừa đi?" Tạ Tri Phỉ hào hứng mời mọc.
"Nhà...bọn em?" Ôn Bình Hàn không thể tin được hỏi, "Ý em không phải là... em với cả Chủ tịch Tạ đấy chứ?"
"Đúng rồi!" Tạ Tri Phỉ nhe răng cười.
"......"
"Em nói với ba rồi, ba cũng đồng ý cho em dẫn chị về nhà đón giao thừa, giờ chỉ chờ chị gật đầu thôi." Nàng vui vẻ nói.
"Em đã nói gì với Chủ tịch Tạ vậy?" Ôn Bình Hàn tò mò.
Tạ Tri Phỉ đáp: "Em nói chị vì bận làm việc cho em nên chẳng có thời gian nghỉ ngơi, giờ có một mình đón Tết ở đây thì cô đơn lắm, nên gọi chị qua cho đông vui."
"Chủ tịch Tạ đồng ý nhanh thế sao?"
"Tất nhiên rồi, chị vừa là nhân viên của Tề Thịnh, vừa là bạn của em, ba đồng ý ngay cái rụp ấy mà, dù sao cũng chỉ là thêm đôi đũa thôi." Tạ Tri Phỉ tự động lược bỏ quá trình nàng đã lì lợm la l**m nài nỉ như thế nào.
"Thế nào, chị ơi, chị có muốn tới không?" Nàng mong chờ nhìn cô qua màn hình.
Ôn Bình Hàn gật đầu: "Được."
"Quyết định vậy nhé, giờ em đi chuẩn bị đồ dùng cho chị đây!" Tạ Tri Phỉ hưng phấn nói.
Sáng hôm sau, Tạ Tri Phỉ tiện đường ghé qua Cố gia. Nghe nói Cố Chi Chương đã ra ngoài từ sớm, trong nhà chỉ còn mấy người phụ nữ. Cố mẫu bận đi dự tiệc trà của các phu nhân, vốn định dắt theo Trương Trường Sanh và Vương Oản, nhưng Trường Sanh muốn ở nhà đọc nốt cuốn sách, còn Vương Oản thì rốt cuộc cũng biết lo làm luận văn.
Ngay lúc Cố mẫu định ra cửa thì gặp Tạ Tri Phỉ tới chơi.
"A Phỉ, cháu đến đúng lúc lắm, vào chơi với mấy đứa đi." Cố mẫu cười nói.
"Dạ bác, bác định đi đâu vậy ạ?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Lý phu nhân mời mọi người đi thưởng trà."
"Lý phu nhân? Mẹ của Lý Hồng Ngạn ạ?" Ánh mắt nàng khẽ biến đổi.
"Đúng vậy."
"Vậy bác đi thong thả, cháu vào xem các cô ấy thế nào."
Tạ Tri Phỉ rảo bước lên tầng hai, dạo một vòng mới thấy Trương Trường Sanh trong phòng khách, nàng khẽ gõ cửa. Trương Trường Sanh quay đầu lại, thấy nàng liền buông sách xuống, chậm rãi đứng dậy cười nói: "Cô đến rồi, tìm Vương Oản à?"
"Ừm, sẵn tiện xem cô ở đây thế nào, có quen không?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Cũng ổn, cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của tôi được bác gái quan tâm rất chu đáo."
"Còn những khía cạnh khác thì sao? Có chỗ nào không thích ứng không?"
"Cô muốn chỉ chính là việc kia?"
"Cố Chi Chương." Tạ Tri Phỉ thẳng thắn, "Cô có vài nét giống chị Ôn, tôi lo anh ta đối xử với cô không tốt, hoặc là... quá tốt."
Trương Trường Sanh suy nghĩ một lát rồi nói: "Chẳng có gì là tốt hay không tốt cả, anh ta không liên quan gì đến tôi, tôi sẽ không để vài lời của anh ta làm ảnh hưởng đến tâm trạng. Nếu người khác tùy tiện nói đôi ba câu mà tôi cũng giận, thì cái bệnh này của tôi chắc chẳng bao giờ khỏi được."
Nghe vậy, Tạ Tri Phỉ cười.
Xem ra Trương Trường Sanh có ấn tượng ban đầu cực kỳ tệ với Cố Chi Chương, đã sớm xếp anh ta vào hàng người qua đường giáp.
"Nhưng cô lo lắng cũng không phải không có lý. Hai ngày nay Cố Chi Chương cứ vì chuyện tôi đến đây mà cãi nhau với bác gái suốt. Tôi kẹp ở giữa cũng thấy hơi ngại." Trương Trường Sanh thành thật chia sẻ.
"Vậy cô không muốn về nhà ông ngoại sao? Họ cũng ở thành phố này mà?"
"Muốn chứ, nhưng chưa phải lúc này." Trương Trường Sanh giải thích, "Tôi đã nói với ông ngoại là đến Cố gia ăn Tết, nếu giờ mà về, ông chắc chắn sẽ hỏi nguyên do. Thật ra chuyện cũng chẳng có gì to tát, nhưng nếu tôi nói ra, ông ngoại thế nào cũng sẽ ghi hận Cố gia, kéo theo những phiền phức không đáng có. Dù sao cũng chỉ hai ba ngày nữa thôi, qua Tết tôi sẽ về."
Tạ Tri Phỉ chân thành giơ ngón tay cái tán thưởng: "Đúng là có phong thái!"
Trương Trường Sanh cười bất lực: "Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, tôi phải giữ cho tâm trạng thoải mái, đó mới là điều quan trọng nhất."
Tạ Tri Phỉ gật đầu, để đề phòng, nàng lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa: "Nếu ở đây không thoải mái, cô có thể qua chỗ tôi ở vài ngày, chính là căn biệt thự lần trước tôi đưa cô tới ấy. Tôi sẽ ở bên nhà ba nên không ai làm phiền cô đâu, ở đó có dì giúp việc chăm sóc, muốn ăn gì cứ bảo dì ấy là được."
"Cảm ơn." Trương Trường Sanh nhận lấy, ngước mắt cười: "Cô thực sự rất nhiệt tình."
"Đừng hiểu lầm nha, tôi chỉ đơn thuần là rất thích người bạn như cô thôi, không có ý đồ gì khác đâu." Tạ Tri Phỉ vội vàng đính chính.
"Tôi biết mà. À đúng rồi, tôi có nói là tặng cô một bộ sách, chờ tôi một lát." Trương Trường Sanh xoay người đi tìm sách.
"A...được rồi, cảm ơn cô" Tạ Tri Phỉ ôm một chồng sách rời khỏi Cố gia, sau đó lái xe thẳng đến chỗ Ôn Bình Hàn.
"Chị ơi, chị đang làm gì vậy?" Tạ Tri Phỉ vừa vào cửa đã thấy trong phòng khách chất đống bao nhiêu là đồ đạc.
"Thu dọn đồ đạc thôi." Ôn Bình Hàn xếp những thứ chưa dùng tới vào thùng rồi chồng vào góc tường.
"Chị chuẩn bị sang nhà em nhanh thế sao?!" Tạ Tri Phỉ kinh hỉ reo lên, "Em vừa mới tới định bàn với chị chuyện này, không ngờ chúng ta lại tâm đầu ý hợp thế, chị đã chuẩn bị xong xuôi rồi!"
Ôn Bình Hàn sửng sốt, quay lại nhìn nàng: "Cái gì?"
"Thì dọn qua ở cùng em đó, chẳng phải chị đang thu dọn đồ đạc sao?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"À... không phải, chị chỉ là định qua năm sẽ chuyển nhà, sẵn dịp nghỉ Tết có thời gian nên dọn dẹp dần." Ôn Bình Hàn giải thích.
Tạ Tri Phỉ: "Đúng rồi, dọn qua nhà em."
Ôn Bình Hàn: "... Không, ý chị là dọn đến chỗ khác."
Tạ Tri Phỉ chớp chớp mắt, bước tới đè tay lên chiếc thùng của cô: "Có phải chị thấy đề nghị sống chung này hơi nhanh quá không?"
Sau một hồi im lặng, Ôn Bình Hàn mới khẽ gật đầu: "Cũng có một chút."
"Được rồi, vậy hai ngày tới chị qua Tạ trạch ở với em đi, chỉ hai ngày thôi, để chúng ta cùng nhau đón Tết, được không?" Tạ Tri Phỉ lại hỏi.
"Không phải chỉ cùng nhau đón giao thừa thôi sao?" Ôn Bình Hàn căn bản chưa chuẩn bị tâm lý để ra mắt phụ huynh, càng đừng nói đến việc phải sống chung dưới một mái nhà! Huống hồ vị phụ huynh đó lại là đỉnh đỉnh sếp trên đầu sếp trực tiếp của cô, mà cô thì lại "bắt cóc" con gái rượu của người ta.
Nghĩ thôi đã thấy kh*ng b* rồi!
"Haiz, được rồi." Tạ Tri Phỉ thở dài quay người đi, mắt đảo một vòng rồi lại than vãn: "Vậy em chỉ có thể qua ở cùng Trương Trường Sanh thôi, chắc là ngại ngùng lắm đây."
Tiếng xé băng dính đột ngột dừng lại, Ôn Bình Hàn hỏi: "Ý em là sao?"
"Cố Chi Chương dạo này hay say xỉn, lại còn nhận nhầm người, em lo anh ta lúc nào đó uống say mà làm ra chuyện gì không thể cứu vãn thì tiêu đời. Thế nên em đã đưa chìa khóa biệt thự cho Trương Trường Sanh rồi, tối nay có lẽ cô ấy sẽ qua đó ở. Để không làm phiền cô ấy nghỉ ngơi, em sẽ về Tạ trạch ở đến tận Tết. Dù sao chị cũng định chuyển nhà, hay là qua đó ở với em hai ngày đi?"
"......"
"Hoặc là, em ở lại chỗ chị đến Tết cũng được." Tạ Tri Phỉ nhìn cô với đôi mắt lấp lánh.
"Không được, không thể ở đây." Ôn Bình Hàn không chắc đám người kia có còn quay lại quấy rối hay không, cô không thể để họ đụng mặt Tạ Tri Phỉ.
"Vậy em về biệt thự nhé?"
"... Biệt thự của em lớn như vậy, thêm một người ở chắc cũng không vấn đề gì đâu nhỉ." Ôn Bình Hàn chậm rãi nói.
Bàn tính nhỏ của Tạ Tri Phỉ không thành công, nàng nhụt chí mà than một tiếng.
Ôn Bình Hàn dán xong đoạn băng dính cuối cùng, đi thẳng vào phòng ngủ. Một lát sau, từ bên trong truyền ra giọng nói có vẻ trấn định: "Vào đây, giúp chị chọn quần áo mang sang nhà em với nào!"
Khóe môi Tạ Tri Phỉ nhếch lên, bàn tính nhỏ cuối cùng cũng gõ vang rồi.
Chỉ cần Ôn Bình Hàn để ý việc nàng và Trương Trường Sanh ở riêng với nhau, cô ấy chắc chắn sẽ đồng ý ở cùng nàng. Vấn đề chỉ là cô ấy sẽ chọn đối mặt với Tạ Hoành Húc chắc chắn ở Tạ trạch, hay đối mặt với Trương Trường Sanh có thể xuất hiện hoặc không xuất hiện ở biệt thự thôi.
Một bên là phụ huynh, một bên là bạn bè, đáp án quá rõ ràng rồi còn gì.
Ôn Bình Hàn quả nhiên chọn vế sau, thắng lợi rồi!
Tạ Tri Phỉ lập tức lao vào phòng: "Hắc hắc, chị ơi em tới đây! Áo khoác không cần mang đâu, mặc của em là được rồi, chủ yếu mang mấy bộ đồ lót thôi. Em thấy mấy bộ nội y lần trước Ổ Thiến Thiến tặng chị rất thích hợp đó!"
Ôn Bình Hàn: "Cút."
Tạ Tri Phỉ: "Oh no!"