Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 73

Chương 73

Ba người ăn xong bữa sáng liền tiến thẳng đến công ty khách hàng. Một Tạ Tri Phỉ vừa mới mắng mỏ "hô mưa gọi gió" ban nãy, giờ đây lại ngoan ngoãn một câu "Trịnh tổng", hai câu "Trịnh tổng" đầy lễ phép, dò hỏi xem vì sao ông ta đột nhiên thay đổi ý định.

Trịnh tổng cho biết tối qua có một nhãn hàng khác đưa ra mức báo giá cao hơn phía các nàng một chút, nên ông ta muốn cân nhắc lại.

Thời điểm đối phương đưa ra giá quá mức trùng hợp, hoặc là Trịnh tổng đang tung hỏa mù, hoặc là đối phương cố tình nhắm vào các nàng. Nhưng vì mức giá này chỉ có các nàng và Trịnh tổng biết, nên chắc chắn ông ta đã thông báo giá cho bên kia, điều này trong kinh doanh cũng không có gì lạ.

"Báo giá của chúng tôi dựa trên sự tính toán tổng hợp. Nếu Trịnh tổng đã có một mối hợp tác tốt hơn với đơn vị khác, vậy chúng tôi đành xin cáo từ. Hy vọng ngày sau vẫn còn cơ hội khác để đôi bên cùng hợp tác." Nói đoạn, Tạ Tri Phỉ đứng dậy chuẩn bị rời đi.

"Từ từ đã, chuyện giá cả chúng ta vẫn có thể thương lượng tiếp mà. Tôi cũng thực lòng muốn hợp tác với Tề Thịnh." Trịnh tổng lên tiếng giữ người lại.

Tạ Tri Phỉ không đáp lời, nàng đưa mắt nhìn Ôn Bình Hàn một cái. Cô gật đầu, mỉm cười hỏi: "Vậy sự chân thành của Trịnh tổng rốt cuộc được thể hiện qua con số nào?"

Trịnh tổng báo một mức giá, so với mức các nàng đưa ban đầu thì tăng thêm 1%, nhưng so với giá bên kia đưa thì thấp hơn một chút. Rõ ràng là ông ta vừa muốn hợp tác với một thương hiệu lâu đời như Tề Thịnh, lại vừa muốn nâng giá trị hợp đồng lên. 

Tuy nhiên, xét về phương diện đối tác, đây là khách hàng dài hạn quan trọng nhất hiện tại, nếu không Tạ Tri Phỉ đã chẳng tự mình đến tận đây để đàm phán. Thực tế, việc tăng thêm 1% cũng không phải là yêu cầu quá đáng, có lẽ đối phương cũng muốn duy trì mối quan hệ hợp tác lâu dài này.

"Trịnh tổng, ngài làm thế này tôi khó mà báo cáo kết quả công tác được. Ngài biết đấy, tôi chỉ là một giám đốc thị trường, quay về còn phải báo cáo với hội đồng. Trước đây Tề Thịnh và ngài luôn làm việc với mức giá nào ngài cũng rõ, không thể đến lượt tôi thì ngài lại tăng giá đột xuất như vậy chứ?" Tạ Tri Phỉ lên tiếng.

"Tôi cũng là bất khả kháng thôi mà, giờ cái gì cũng tăng giá, nguyên vật liệu đầu vào của chúng tôi cũng tăng. Bên kia đưa giá cao hơn các cô không ít đâu. Tôi cũng vì nể tình hai bên hợp tác lâu năm mới muốn xem xem chúng ta còn cách nào cứu vãn không, nhưng các cô cũng phải để tôi bớt 'đau ví' một chút chứ?" Trịnh tổng phân bua.

Tạ Tri Phỉ trầm mặc nhìn ông ta. Hai người sau khi tung hứng một hồi lại bắt đầu rơi vào cuộc đấu trí không tiếng động.

"Trịnh tổng, nếu tăng thêm một điểm phần trăm, vậy thời gian bảo hành sau bán hàng của bên ngài có thể kéo dài thêm một chút không?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Ba năm còn chưa đủ sao?"

"Tề Thịnh chọn hợp tác với các ngài chính vì chất lượng sản phẩm tốt. Huống hồ đồ điện vốn là hàng khó hư tổn, ba năm chỉ là mức bảo đảm cơ bản mà thôi."

"Các cô muốn kéo dài đến bao nhiêu năm?"

"5 năm. Ngành này hiện đang cạnh tranh rất khốc liệt, các ngài cũng nên dùng chất lượng để đảm bảo sự hợp tác lâu dài với những khách hàng lâu năm như chúng tôi chứ?" Ôn Bình Hàn điềm tĩnh đáp.

Trịnh tổng suy nghĩ hồi lâu rồi hỏi: "Tạ tổng cũng có ý này sao?"

Tạ Tri Phỉ gật đầu: "Ngài cứ cân nhắc kỹ đi, nhưng tốt nhất là tối nay hãy cho chúng tôi kết quả. Bởi vì ngày mai chúng tôi còn muốn đi gặp một đối tác khác cũng đang rất có thành ý hợp tác."

Khi đã ngồi vào trong xe, ba người nhìn nhau, rồi lần lượt đập tay.

"Cuối cùng cũng không cần một mình tôi diễn kịch một vai nữa." Tạ Tri Phỉ cười nói.

Ôn Bình Hàn mỉm cười.

Lý Gia Xuyên phân tích: "Tiếp theo Trịnh tổng sẽ có ba lựa chọn: Một là kéo dài thời gian hậu mãi, hai là quay lại mức báo giá ban đầu, ba là chọn đối thủ của chúng ta."

Tạ Tri Phỉ gật đầu: "Vậy các đối tác tiềm năng khác của chúng ta đã liên hệ xong chưa?"

"Lúc trên đường đi tôi đã liên hệ cả rồi, đối phương nói có thể gặp mặt đàm phán bất cứ lúc nào." Lý Gia Xuyên đáp.

Sau bữa tối, phía Trịnh tổng cuối cùng cũng phản hồi. Ông ta chọn phương án tăng thêm 1% giá và kéo dài thời gian hậu mãi.

"Tốt rồi, ngày mai không cần phải chạy đôn chạy đáo đi nơi khác nữa. Sáng mai tôi sẽ qua ký hợp đồng, xong xuôi là về công ty luôn. Không còn việc gì khác, nếu mọi người vội về thì tối nay có thể đi trước." Tạ Tri Phỉ thông báo.

Lý Gia Xuyên vì có con nhỏ đang nghỉ đông, nên đã bay về ngay trong đêm đó.

Đêm khuya, Tạ Tri Phỉ lại lẻn vào phòng Ôn Bình Hàn, thuận lợi chui tọt vào chăn, cười tủm tỉm hỏi: "Lý Gia Xuyên vì có người nhà nên mới vội về, còn chị, vì sao chị lại ở lại?"

"Khách sạn năm sao mà, không ở thì phí." Ôn Bình Hàn trả lời.

Tạ Tri Phỉ cười khẽ, như để trừng phạt mà bắt đầu cù nhẹ vào người cô. Ôn Bình Hàn lập tức bật cười thành tiếng, không ngừng lùi lại để né tránh, cho đến tận mép giường mới được Tạ Tri Phỉ một tay kéo ngược trở lại.

Sau đó, Tạ Tri Phỉ lại giống như đêm qua, gối đầu lên cánh tay cô, nghiêng người ngắm nhìn sườn mặt của cô đến xuất thần. Thật sự là nhìn thế nào cũng thấy đẹp, nhìn mãi không biết chán. Đối diện với gương mặt này, e là dù có cãi nhau nàng cũng sẽ cười ra mất thôi.

"Em đang nghĩ gì thế?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Nghĩ đến chuyện cãi nhau."

"?"

"Chị ơi, nếu chúng ta cãi nhau, chị nghĩ ai sẽ là người xuống nước trước?" Tạ Tri Phỉ tò mò.

"Không biết nữa, hay là thử xem?"

"Không, em không muốn cãi nhau với chị đâu." Tạ Tri Phỉ ôm chầm lấy cô, đầu không ngừng dụi dụi.

"Ừm, giờ thì em biết đáp án là ai rồi chứ?"

Tạ Tri Phỉ nhếch nhếch môi, rồi ngẩng đầu lên đặt một nụ hôn lên môi cô.

Tay chân Ôn Bình Hàn lúc nào cũng lành lạnh, nhưng cơ thể thì không. Tạ Tri Phỉ vô tình chạm vào bụng cô, cảm giác rất thoải mái nên không ngừng v**t v*, rồi một chút sơ ý, bàn tay nàng khẽ trượt lên trên.

Ôn Bình Hàn đột ngột khựng lại, kinh ngạc mở mắt nhìn, đôi gò má đỏ bừng. Cô chưa kịp lên tiếng đã bị Tạ Tri Phỉ một lần nữa chặn môi, rất nhanh sau đó đã quên bẵng mình định nói gì.

Mãi đến tận lúc ký hợp đồng vào ngày hôm sau, Tạ Tri Phỉ vẫn luôn rạng rỡ, tinh thần phấn chấn vô cùng.

Thấy vậy, Trịnh tổng cười nói: "Xem ra hôm nay đúng là một ngày lành."

"Đúng vậy."

Tạ Tri Phỉ khẽ ho hai tiếng, thu lại nụ cười đắc ý trên mặt, ra vẻ bình tĩnh ký tên rồi đưa hợp đồng cho Ôn Bình Hàn để cô cất đi.

"Ôn tiểu thư đây nhìn tuổi đời chắc còn trẻ nhỉ?" Trịnh tổng đột nhiên hỏi.

"Tôi 28 rồi ạ." Ôn Bình Hàn trả lời.

"Nhìn không giống chút nào, nhưng làm việc lại rất đáng tin cậy." Trịnh tổng sau khi về nhà, cũng đã nghiệm ra màn "kẻ xướng người họa" của hai nàng để thúc đẩy việc hợp tác nhanh chóng.

"Trịnh tổng quá khen rồi." Ôn Bình Hàn khẽ mỉm cười.

"Ôn tiểu thư đã có bạn trai chưa?" Trịnh tổng lại hỏi tiếp.

"Ngài định làm gì vậy?" Tạ Tri Phỉ nhạy bén quét mắt nhìn ông ta, "Chị ấy là hoa đã có chủ rồi."

"Vậy thì thật đáng tiếc, tôi có người cháu họ, cũng tuấn tú lịch sự ——"

"Không đáng tiếc đâu, người yêu của chị ấy rất tốt, cực kỳ tốt, tốt không thể tốt hơn, hai người họ xứng đôi tới không thể xứng đôi hơn được nữa!" Tạ Tri Phỉ mỉm cười ngắt lời ông ta.

"Nếu đã vậy, vậy chúc mừng Ôn tiểu thư." Trịnh tổng cười hà hà nói.

"Cảm ơn ngài." Ôn Bình Hàn cười gật đầu, lặng lẽ vỗ vỗ tay Tạ Tri Phỉ dưới gầm bàn.

Xong chuyến công tác, hai người trở về công ty. Những việc tiếp theo được giao cho Ôn Bình Hàn và Lý Gia Xuyên xử lý. Tạ Tri Phỉ sau khi ký hết các văn kiện tồn đọng trong hai ngày qua thì tạm thời rảnh rỗi. Nàng mở điện thoại ra thì thấy tin nhắn của Vương Oản gửi từ nửa tiếng trước.

Vương Oản: 【 Anh tôi nửa đêm qua mới về, suýt chút nữa đã nhận nhầm Trương Trường Sanh thành Ôn Bình Hàn đấy! 】

Tạ Tri Phỉ cảm thấy hai mắt tối sầm, vội vàng trả lời: 【 Sau đó thì sao? Anh ta lúc ấy có uống rượu không? 】

Vương Oản: 【 Không đâu, mới đi công tác về làm gì có thời gian uống rượu. Cả ngày hôm nay cứ như người mất hồn ấy. 】

Tạ Tri Phỉ mở khung chat với Trương Trường Sanh, ấn vào trang cá nhân của cô ấy, phát hiện thấy tối qua cô có đăng một dòng cảm tưởng. Nàng liền nhấn thích, rồi tìm chủ đề để bắt đầu trò chuyện với Trương Trường Sanh.

【 Cuốn sách đó cứ nằm trên kệ của tôi mãi mà chưa có thời gian đọc, thấy những gì cô chia sẻ, tôi quyết định tối nay về phải đọc ngay mới được! 】

Trương Trường Sanh: 【 Cô cũng thích thể loại sách này sao? 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Cũng không hẳn là quá yêu thích, chỉ cần đẹp là tôi đều thích hết [nhe răng cười] 】

Trương Trường Sanh: 【 [vui vẻ], tôi vẫn còn vài cuốn sách nữa, lần sau gặp mặt sẽ tặng cho cô. 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Vậy thì tốt quá, cảm ơn cô nhé! [quỳ xuống dập đầu] 】

Trương Trường Sanh: 【 Tạ tiểu thư, tôi có thể hỏi cô một chuyện được không? 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Cứ gọi tôi là Tạ Tri Phỉ được rồi, cô muốn biết chuyện gì? 】

Trương Trường Sanh: 【 Cố Chi Chương có phải rất thích Ôn Bình Hàn không? Nếu không tiện tiết lộ thì cũng không sao, là do tôi đường đột quá. 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Đúng vậy, chuyện anh ta thích Ôn Bình Hàn rất nhiều người biết, nhưng chị ấy đã từ chối anh ta rất nhiều lần rồi. 】

Trương Trường Sanh: 【 Hóa ra là vậy, tối qua anh ta nhận nhầm người, cứ ngỡ tôi là Ôn Bình Hàn [đổ mồ hôi] 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Dạo này anh ta hơi nghiện rượu, cô tốt nhất nên tránh xa anh ta ra một chút, tránh lúc anh ta say xỉn lại làm loạn, rồi xúc phạm tới cô. 】

Trương Trường Sanh: 【 Được rồi, cảm ơn cô đã nhắc nhở [vui vẻ] 】

"Trường Sanh, mau lại ăn cơm đi cháu, nay đặc biệt làm món móng giò cháu thích đó." Cố mẫu đứng ở cửa gọi vọng vào.

"Vâng, cháu cảm ơn ạ." Trương Trường Sanh đặt sách và điện thoại xuống, đứng dậy khỏi chiếc ghế bập bênh để đi vào phòng ăn cùng bà.

Bàn ăn khi ấy đã có mặt Vương Oản và Cố Chi Chương. Cô vừa ngồi xuống, Cố Chi Chương ngồi đối diện liền ngẩng đầu đánh giá cô vài lượt, sau đó đột ngột buông đũa, đứng dậy định bỏ đi.

"A Chương, ngồi xuống!" Cố mẫu quát lên, "Con tiếp khách kiểu đó đấy à?"

Cố Chi Chương mất kiên nhẫn quay đầu lại: "Mẹ, con biết mẹ đang toan tính chuyện gì. Giống thì có giống thật đấy, nhưng cô ta chung quy vẫn không phải là Ôn Bình Hàn!"

Vương Oản lập tức tắt trò chơi trên điện thoại, ngẩng đầu lên chờ xem kịch hay.

"Ôn Bình Hàn, Ôn Bình Hàn! Cô ta rốt cuộc có điểm nào tốt chứ?!" Cố mẫu lạnh lùng nói.

Nghe vậy, Trương Trường Sanh ghé mắt, nhìn về phía Cố mẫu.

Cố mẫu lập tức vỗ vỗ lên mu bàn tay cô như để trấn an: "Thằng con trai này của ta gần đây bị một nữ nhân bỏ bùa mê thuốc lú rồi. Con bé đó quỷ kế đa đoan, Chi Chương căn bản không phải đối thủ của nó, cho nên, từ một người đang tốt lành giờ trở thành thế này đây."

Râu ria của Cố Chi Chương đã mấy ngày không cạo, cả người toát ra vẻ chán chường. Anh ta căm giận mà nhìn mẹ mình một cái, rồi lần này thực sự bỏ đi.

"Thôi, chúng ta ăn cơm, kệ nó đi. Sớm muộn gì nó cũng sẽ nhận ra ai mới là người phù hợp nhất với mình." Cố mẫu gắp một miếng móng giò vào bát Trương Trường Sanh, cười tủm tỉm nói.

"Cháu xin." Trương Trường Sanh thu hồi tầm mắt, cúi đầu ăn xong miếng móng giò, rồi chậm rãi ngồi thẳng người lên, thong thả hỏi: "Bác ơi, bác nói người phụ nữ kia quỷ kế đa đoan, là thật sao ạ?"

"Đương nhiên là thật rồi, chính mắt ta đã chứng kiến thủ đoạn của cô ta mà." Cố mẫu nghiến răng nghiến lợi khẳng định.

Trương Trường Sanh nghiêng đầu, nhìn về phía Vương Oản. Vương Oản bất đắc dĩ thở dài, một tay chống trán, khẽ lắc lắc cái đầu.

Sau khi dùng bữa xong và trò chuyện thêm một lát với Cố mẫu, Trương Trường Sanh lên lầu định về phòng đọc sách, lại ở cửa thư phòng bắt gặp Cố Chi Chương.

Cô ngước nhìn người đàn ông trước mặt.

Qua vô số lần nghe kể trước đây, biết được người này tồn tại, cô từng hình dung anh ta hẳn phải là một bậc quân tử tự tin, trời quang trăng sáng, nhưng thực tế gặp lại thấy có phần hung hăng, hùng hổ dọa người.

"Trương Trường Sanh đúng không?"

Trương Trường Sanh gật đầu: "Chào anh."

"Tôi không quan tâm mẹ tôi có kế hoạch gì, hay cô có tâm tư gì mà lại dọn đến nhà tôi ở. Nhưng tôi nói cho cô biết, cô vĩnh viễn không thể trở thành Ôn Bình Hàn, đời này tôi cũng sẽ không bao giờ ở bên cô đâu, từ bỏ ý định đó đi." Cố Chi Chương nói xong liền xoay người đi về phía phòng ngủ.

"Đợi đã."

Giọng nói của Trương Trường Sanh không nặng không nhẹ, y hệt như con người cô, không kiêu ngạo cũng chẳng nóng nảy.

"Tôi nghĩ anh đã hiểu lầm rồi. Tôi còn chưa kịp có tâm tư gì với anh, cũng chẳng có ý định muốn trở thành một ai khác. Cố tiên sinh, tự tin là một đức tính tốt, nhưng quá tự tin sẽ thành cuồng vọng, sẽ chỉ khiến người ta chán ghét mà thôi."

"Cô đang dạy bảo tôi đấy à?" Cố Chi Chương hằn học nhíu mày.

"Tôi là đang nhắc nhở anh. Chúc Cố tiên sinh ngủ ngon." Trương Trường Sanh mặt không đổi sắc lướt qua người anh ta, đi thẳng về phòng mình.

Vương Oản nấp phía sau xem kịch thầm tán thưởng: "Xuất sắc, quá xuất sắc!".

Đột nhiên cô có cái nhìn khác hẳn về Trương Trường Sanh.

Không kìm được lòng, cô đem toàn bộ diễn biến vừa rồi chia sẻ với Tạ Tri Phỉ. Gửi xong cô mới sững người lại —— "Ủa sao mình phải gửi cho nàng ta làm gì?!"

Thế là cô lại tiện tay chuyển tiếp tin nhắn đó cho Phương Ninh Xu và Ôn Bình Hàn để cùng nhau "hóng hớt".

Mức độ chán ghét của cả ba đối với Cố Chi Chương cứ thế mà tăng vọt không ngừng +1+1+1+1+1+1...

Ngày hôm sau, khi Tạ Tri Phỉ đến trụ sở chính, nàng ghé qua chỗ Tạ Hoành Húc. Sau vài câu tán gẫu tào lao, nàng đột nhiên hỏi: "Ba, có phải tập đoàn Cố thị dạo này kinh doanh không được tốt lắm không?"

"Cũng không hẳn là không được, chỉ là không còn hưng thịnh như trước thôi. Đặc biệt là mấy năm nay kể từ khi Cố Chi Chương cầm lái, công ty có dấu hiệu đi xuống. Hơn nữa ba nghe nói gần đây cậu ta còn uể oải, suy sụp, nếu không sớm vực dậy tinh thần thì e là sẽ trượt dốc thật đấy." Tạ Hoành Húc nhận xét.

Đó cũng là lý do vì sao khi chọn đối tượng xem mắt cho con gái, Tạ Hoành Húc hoàn toàn không cân nhắc đến thanh mai trúc mã Cố Chi Chương. Nếu ngay cả một Cố thị cũng không gánh vác nổi, thì sao có thể tiếp quản được cơ ngơi của Tề Thịnh. May mắn là Tạ Tri Phỉ hiện giờ đã vượt xa kỳ vọng của ông, có thể tự mình đảm đương mọi việc.

Nghĩ đến đây, ông lại càng thêm kiêu ngạo tự hào: "Ba nghe nói, Cố Chi Chương gần đây vì một người phụ nữ mà trở nên sống dở chết dở. Con tuyệt đối không được học theo cậu ta, yêu đương ra yêu đương, công việc ra công việc, đừng để đàn ông làm con phân tâm."

"Ba yên tâm, con bảo đảm sẽ không để đàn ông làm con phân tâm đâu!" Nàng khẳng định chắc nịch.

"Cũng chẳng biết là  phụ nữ nào mà khiến cậu ta mê mệt thành như vậy, con đừng có mà học theo."

"......" Nói chậm rồi, con cũng mê chết rồi, cảm ơn ba.

"Nhưng mà sao hôm nay con lại đột ngột hỏi thăm chuyện làm ăn nhà họ Cố?" Tạ Hoành Húc lại hỏi.

"Không có gì, chỉ là con thấy dạo này bác gái có vẻ rất vội vàng tìm vợ cho Cố Chi Chương, nên con tự hỏi liệu có phải 'trời lạnh, nhà họ Cố phá sản' tới nơi rồi không?"

"'trời lạnh, nhà họ Cố phá sản'? Là cái gì vậy?"

"À, một thuật ngữ trên mạng thôi ạ."

"......"

Tạ Hoành Húc đánh giá nàng vài lượt, cảnh giác hỏi: "Sao, con định giúp đỡ nhà họ Cố đấy à?"

"Làm sao có thể chứ, con chỉ phụ trách đứng ngoài vỗ tay thôi." Tạ Tri Phỉ mỉm cười đáp.

"Cái đứa nhỏ này, nói năng kiểu gì thế, dù sao hai nhà cũng là chỗ thâm giao lâu năm."

"Vậy tại sao ba chưa bao giờ nói cho con biết tình hình thực sự của nhà họ Cố?" Nàng chống tay lên bàn, nhếch môi cười, "Ba ơi, có phải ba sợ con biết rồi sẽ đi giúp họ không?"

Tạ Hoành Húc chột dạ ho khẽ một tiếng.

"Thôi con về đây, bai bai ba."

Tạ Tri Phỉ trở lại công ty. Không lâu sau, Ôn Bình Hàn và Lý Gia Xuyên vào báo cáo tiến độ dự án. Ba người mở một cuộc họp ngắn, Lý Gia Xuyên ra ngoài trước để sắp xếp tài liệu.

Tạ Tri Phỉ ngước mắt, nhìn Ôn Bình Hàn ngồi đối diện, đuôi mắt khẽ nhướng lên. Trong nháy mắt, nàng từ một giám đốc đáng tin cậy đã biến thành một Tạ Tri Phỉ không đứng đắn, nàng đưa tay ra chạm vào đôi tay nhỏ nhắn của cô: "Chị ơi, tối nay em có thể qua nhà chị ăn ké cơm được không?"

Ôn Bình Hàn run lên: "Không được."

"Vì sao ạ?"

"Bởi vì bạn gái của tôi cũng đến." Khóe miệng Ôn Bình Hàn khẽ cong lên.

"Em biết chị có bạn gái, em cũng không muốn làm chị khó xử đâu. Nhớ xóa sạch lịch sử trò chuyện của chúng ta đi nhé, kẻo cô ấy lại hiểu lầm." Tạ Tri Phỉ thốt ra những lời đầy mùi "trà xanh".

Ôn Bình Hàn: "......" Vẫn phải chịu thua.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn