Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 70

Chương 70

Về đến nhà, Tạ Tri Phỉ vui vẻ leo lên giường, lăn qua lộn lại rồi ôm chăn cười ngây ngô không dứt.

Lúc này, hệ thống vốn luôn giữ im lặng cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng: 【 Cô thật sự đang yêu đương với Ôn Bình Hàn sao?  】

【 Đúng vậy. 】

【 Cô thật sự, thật sự, thật sự, cùng với Ôn Bình Hàn, yêu đương?! 】

【 Đúng vậy!!!  】

【......】 Hệ thống im lặng rất lâu, đến mức Tạ Tri Phỉ cứ ngỡ nó đã bị hỏng máy, mới nghe nó nói tiếp: 【 Cô tới đây là để sửa lỗi bug, chứ không phải tới để yêu đương!  】

Tạ Tri Phỉ: 【 Nhiệm vụ có điều khoản nào cấm tôi yêu đương không?  】

Hệ thống: 【 Hình như là không... Nhưng mà, nhưng mà! Ôn Bình Hàn là nữ chính, sao cô ấy lại thích cô được chứ?  Người cô ấy nên thích phải là Cố Chi Chương mới đúng. 】

Tạ Tri Phỉ lại hỏi: 【 Chuyện tình cảm làm gì có chuyện "nên" hay "không nên"?  Chỉ có yêu hay không yêu thôi. Hơn nữa, tôi có cầm dao ép buộc Ôn Bình Hàn phải thích mình không?  】

Hệ thống: 【 Không có... 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Cho nên nha, tất cả đều diễn ra thuận theo tự nhiên, không hề có sự cưỡng ép. Chúng tôi tự nguyện yêu đối phương, có chỗ nào không đúng sao?  】

Hệ thống: 【0.0】 Nhất thời nó vẫn chưa nghĩ ra lý lẽ để phản bác.

Tạ Tri Phỉ: 【 Không có việc gì thì lui ra đi, ai gia muốn nghỉ ngơi.  】

Hệ thống: 【 Tra... 】 ( ╯‵*′ ) ╯︵┻━┻

Sáng sớm hôm sau, sau khi dùng bữa sáng, Tạ Tri Phỉ lên xe khởi hành về Tạ trạch.

Nàng bấm gọi video, đầu dây bên kia nhanh chóng kết nối. Ôn Bình Hàn đang mặc bộ đồ ngủ lông xù xù, nằm trên giường với gương mặt còn ngái ngủ nhìn vào màn hình: "Sớm."

"Chị yêu ơi, có phải chị vẫn chưa tỉnh ngủ không? Hay là chị ngủ thêm lát nữa đi?"  Tạ Tri Phỉ hỏi.

"Không đâu, chị vừa bị điện thoại của khách hàng đánh thức, giờ đang xử lý chút công việc." Ôn Bình Hàn đang dùng máy tính để nghe cuộc gọi, cô thu nhỏ khung hình sang một bên, rồi tiếp tục xử lý công việc.

Tạ Tri Phỉ an tĩnh ngắm nhìn cô, ngón tay không kìm được mà chạm nhẹ lên màn hình. Nàng thật sự rất muốn chạm vào bộ đồ lông xù xù kia! Một Ôn Bình Hàn vừa đáng yêu vừa mềm mềm thế này, đây là lần đầu tiên nàng được thấy đó! Nếu sau này, mỗi sáng thức dậy đều có thể thấy một Ôn Bình Hàn như vậy, nhất định sẽ thấy cưng xỉu.

Hắc hắc hắc hắc hắc hắc...

"Em cười cái gì thế?" Ôn Bình Hàn hỏi, "Đột nhiên trông em giống b**n th** quá vậy."

Tạ Tri Phỉ nheo nheo má, cố gắng kiềm chế những suy nghĩ miên man, chỉnh đốn lại biểu cảm rồi ra vẻ bình thản: "Không có gì, em chỉ đang nghĩ đến sau này... Hắc hắc hắc, hoắc hoắc hoắc hoắc, hì hì hì hì hì hì!"

Ôn Bình Hàn: "......" Càng giống b**n th** hơn rồi.

Xe dừng lại, Tạ Tri Phỉ nói: "Chị ơi em đến nơi rồi, lát nữa nói chuyện sau nhé."

"Được." Lúc này, Ôn Bình Hàn đột nhiên rướn người về phía trước, gửi một nụ hôn gió qua màn hình, rồi khẽ mỉm cười, "Hôn chào buổi sáng, bái bai."

Tạ Tri Phỉ đột nhiên ngẩn ra, trơ mắt nhìn cuộc gọi video bị ngắt kết nối. Một lúc sau, nàng mới sực tỉnh, ôm lấy điện thoại gào lên: "Bai cái gì mà bai, chị quay lại đây, hôn lại một cái xem nàooooooooo!"

"A Phỉ, sao con lại về đây?" Tạ Hoành Húc đang tản bộ trong sân, thấy xe của nàng liền tiến tới gõ gõ cửa kính.

Tạ Tri Phỉ lập tức thay đổi sắc mặt, mỉm cười cất điện thoại rồi xuống xe: "Vì nhớ ba nên con qua thăm ba đây."

Tạ Hoành Húc cảm động không thôi, hỏi: "Công ty không bận sao?"

Nụ cười trên môi Tạ Tri Phỉ khó lòng duy trì thêm: "Lần sau ba đừng có nói con mải mê công việc mà không quan tâm ba nữa nhé."

Tạ Hoành Húc cười ha ha: "Ba đùa thôi, vừa hay, đi dạo với ba một lát."

"Vâng."

Hai người cùng đi dạo trong sân. Cũng không biết có phải do ngày càng lớn tuổi hay không, nhưng gần đây Tạ Hoành Húc thường hay hoài niệm, nhắc lại những chuyện thuở nhỏ. Nhìn con gái giờ đây đã thực sự trưởng thành, ông vừa tự hào lại vừa bùi ngùi.

"Các con khôn lớn, còn chúng ta thì già đi, tương lai này thuộc về các con. Bây giờ ba không còn lo lắng gì nữa, chỉ sợ con gặp không đúng người, để rồi sau khi ba trăm tuổi không còn ai chống lưng cho con."

"Ba, con không cần người khác chống lưng cho mình, cũng sẽ không nhìn lầm người đâu. Ba không tin tưởng vào mắt nhìn của con sao?"  Tạ Tri Phỉ nói.

"Hừ, cái mắt nhìn của con ấy à, đến Lý Hồng Ngạn còn chướng mắt thì ba thật không biết con sẽ thích hạng người nào."

"Con cũng rất thưởng thức Lý Hồng Ngạn mà, nhưng không nảy sinh tình cảm được."

"Từ nhỏ con đã bướng bỉnh, ba cũng chưa từng ép con liên hôn, chỉ chọn cho con một Lý Hồng Ngạn ngàn dặm hiếm có, kết quả con vẫn... Hừ, để xem sau này con dẫn ai về nhà."  Tạ Hoành Húc hậm hực nói.

"Chắc chắn là một người phi thường tốt rồi. Có lẽ người ấy không so được với tiêu chuẩn 'ngàn dặm có một' của ba, nhưng trong mắt con, người ấy là độc nhất vô nhị."  Tạ Tri Phỉ khẳng định.

Tạ Hoành Húc lắc đầu cười: "Được, vậy ba sẽ chống mắt lên chờ xem."

"Ba yên tâm, sẽ không để ba phải chờ lâu đâu." Tạ Tri Phỉ mỉm cười.

Sau khi hai cha con dùng xong bữa trưa, Tạ Hoành Húc đi nghỉ ngơi, còn Tạ Tri Phỉ nhắn tin cho Vương Oản.

【 Cô có nhà không? 】

Vương Oản: 【 Làm gì?  】

Tạ Tri Phỉ: 【 Tôi đang ở Tạ trạch, nếu cô tiện thì tôi qua chơi.  】

Vương Oản: 【 Không tiện, nhà đang có khách [xem thường]  】

Tạ Tri Phỉ: 【 Ai thế? 】

Vương Oản: 【 Trương Trường Sanh, chắc cô không biết đâu. Là bạn cùng phòng bệnh mà cô tôi quen ở nước ngoài. Nhưng mà tôi đột nhiên phát hiện, góc nghiêng của cô ta hơi giống Ôn Bình Hàn đấy, cô tin không?  】

Tạ Tri Phỉ: 【 Không tin. 】

Vương Oản: 【 Không tin thì tự mình qua mà xem!  】

Không lâu sau, Tạ Tri Phỉ đã có mặt tại Cố gia. Vương Oản đang đứng đợi ở cổng.

"Sao hôm nay lại đích thân ra đón tôi thế này?" Tạ Tri Phỉ không thể tưởng tượng hỏi.

"Chán quá thôi. Mỗi lần cô cô gặp cô ta là lại thân thiết vô cùng, chẳng cần tôi phải ở bên cạnh chăm sóc nữa."  Vương Oản đáp.

"Anh họ của cô đâu?"

"Đi công tác rồi, vẫn chưa về." Vương Oản nhìn quanh một lượt, rồi hạ thấp giọng, che miệng nói: "Tôi có cảm giác cô tôi muốn tác hợp Trương Trường Sanh với anh họ. Hôm qua vừa đón người ta về nhà là đã liên tục ẩn ý nhắc đến anh ấy rồi."

Tạ Tri Phỉ cũng nói khẽ: "Tôi có một câu hỏi."

"Mời nói."

"Tại sao hôm nay cô lại không trang điểm?"

"Hôm nay cô tôi chẳng buồn nói với tôi câu nào, bà ấy còn chẳng nhận ra tôi để mặt mộc nữa là. Tôi cũng lười trang điểm, sau này cũng chẳng muốn lãng phí thời gian vào việc đó nữa. Dù sao thì bây giờ trong mắt cô tôi, thấy Trương Trường Sanh như nhìn thấy con gái ruột, nơi nào còn thấy đứa cháu gái này nữa."  Vương Oản ủ rũ nói.

"Nhưng cô để thế này trông xinh hơn nhiều, nhìn trẻ trung và tràn đầy sức sống."  Tạ Tri Phỉ nói.

Vương Oản bẹp miệng, dẫn nàng vào phòng khách: "Cô ơi, Tạ Tri Phỉ qua chơi ạ."

"A Phỉ cũng tới rồi sao? Mau lại đây ngồi đi. Nhà đang có khách, trạc tuổi các cháu thôi. Con bé mới về nước, ở đây cũng không có thân thích, các cháu dẫn nàng đi chơi cùng cho vui."  Cố mẫu ngẩng đầu mỉm cười chào đón.

Người con gái ngồi đối diện mẹ Cố quay đầu lại, nhìn nhìn nàng vài giây rồi khẽ gật đầu. Trên gương mặt nhợt nhạt hiện lên một nụ cười lịch sự: "Chào bạn."

"Xin chào, tôi tên Tạ Tri Phỉ, nhà tôi ngay vách đây thôi, nhưng hiện tại tôi đã dọn ra ngoài ở riêng rồi." Tạ Tri Phỉ đi vòng ra sau ghế sô pha chỗ nàng ngồi, mỉm cười chìa tay ra.

Trương Trường Sanh rũ mắt nhìn đôi bàn tay ấy, chậm rãi nắm lấy, giọng nói thong thả: "Rất vui được gặp cô."

"Trường Sanh, cháu có muốn đi ngủ trưa một lát không?" Cố mẫu hỏi.

Trương Trường Sanh lắc đầu. Biết bà có thói quen ngủ trưa, cô liền nói: "Ngài đi nghỉ đi ạ, cháu về phòng đọc sách là được."

"Được rồi, ngoan lắm." Cố mẫu cười gật gật đầu, cũng không quên nhắc nhở Vương Oản: "Oản Oản, con nên học tập Trường Sanh, có thời gian thì đọc thêm sách vào."

"Vâng..." Vương Oản cúi đầu giả vờ nghịch điện thoại, đáp lại một cách có lệ.

"A Phỉ, cháu cũng quen thuộc nơi này rồi nên cứ tự nhiên nhé, ta không tiếp cháu được rồi." Dặn dò xong xuôi, Cố mẫu lên lầu nghỉ ngơi.

Sau khi nhìn theo Cố mẫu vào phòng, Tạ Tri Phỉ quay lại nhìn hai người kia. Trương Trường Sanh vẫn ngồi an tĩnh trên ghế sô pha. Cô nói là về phòng đọc sách, nhưng có lẽ do chưa quen thuộc hoàn cảnh nơi này, hoặc cảm thấy rời đi một mình hơi xấu hổ, nên vẫn chậm chạp chưa động. Còn Vương Oản vốn không có hảo cảm với Trương Trường Sanh nên lúc này cứ như một cái đầu gỗ, ngồi bên cạnh miệt mài chơi "Plants vs. Zombies".

Trong phòng khách rộng lớn, chỉ có tiếng nhạc nền kỳ quái của trò chơi vang lên liên hồi.

"Trường Sanh, ngày thường cô thích chơi gì?" Tạ Tri Phỉ chống tay lên sô pha, nghiêng đầu hỏi.

Trương Trường Sanh trả lời: "Đọc sách."

"Còn gì nữa không?"

"Ra sân phơi nắng."

Tạ Tri Phỉ nhìn thời tiết hiện tại, chẳng có chút nắng nào, liền hỏi: "Vậy cô có muốn ra ngoài chơi không?"

"Người nhà và quản gia không cho tôi ra ngoài chơi lung tung." Trương Trường Sanh trầm giọng đáp.

"Vậy à... Thế chúng ta đổi sang trò gì có thể chơi trong nhà nhé?"  Tạ Tri Phỉ đề nghị.

Ánh mắt Trương Trường Sanh chợt sáng lên, khiến gương mặt trắng bệch tiều tụy có thêm chút sinh khí. Cô mong chờ hỏi: "Trò gì vậy?"

"Sang nhà tôi chơi đi, để tránh làm phiền bác gái nghỉ ngơi."

"Được." Trương Trường Sanh lập tức đồng ý.

Vương Oản đang vui mừng vì nàng mang được "cục nợ" đi, mình có thể được yên tĩnh, kết quả lại bị Tạ Tri Phỉ lôi đi cùng.

"Tôi không đi đâu." Vương Oản mở cửa xe định bước xuống.

"Tôi sẽ gọi cả Phương Ninh Xu tới nữa."  Tạ Tri Phỉ nói.

"Thật sao?" Vương Oản lập tức đóng cửa xe, thong thả ung dung ngồi lại chỗ cũ. Nàng chỉ là không muốn chơi với Trương Trường Sanh, nhưng nếu có chị Ninh Xu thì nàng có thể chơi với chị ấy.

Khi cả nhóm về đến biệt thự của Tạ Tri Phỉ, Phương Ninh Xu đã đợi sẵn ở cửa.

"Có chuyện gì quan trọng mà cô bắt tôi tới đây ngay lập tức vậy?" Phương Ninh Xu hỏi.

"Giới thiệu với cô một chút, đây là Trương Trường Sanh, bạn mới quen của tôi. Tôi dẫn cô ấy tới chơi trò chơi, nhưng vẫn còn thiếu vài chân."  Tạ Tri Phỉ cười cười chỉ chỉ Trương Trường Sanh.

Vừa nghe thấy cái tên này, trong lòng Phương Ninh Xu liền xoay chuyển mấy vòng, sau đó nở một nụ cười công nghiệp, ra một bộ dáng lần đầu gặp mặt: "Chào Trương tiểu thư, tôi là Phương Ninh Xu, thư ký của Tạ tổng. Sau này có việc gì có thể trực tiếp liên hệ với tôi."

"Các cô khách khí quá." Trương Trường Sanh mỉm cười ôn hòa.

"Được rồi, người đông đủ rồi, chơi được chưa?" Vương Oản sốt ruột hỏi.

"Vẫn chưa đủ đâu, còn thiếu một người nữa." Tạ Tri Phỉ nói.

"Ai cơ?"

***

"Ngại quá, tôi tới muộn." Ôn Bình Hàn đứng ở cửa nói.

"Không muộn không muộn, mọi người đang ăn trái cây thôi."

Tạ Tri Phỉ vội vàng đón cô vào, tháo khăn quàng cổ cho cô rồi mới dẫn xuống phòng giải trí ở tầng hầm. Bên trong, mọi người đang vừa ăn trái cây vừa xem phim.

"Giới thiệu với chị một người bạn mới." Tạ Tri Phỉ nắm tay cô, hạ giọng nói.

"Ai thế?"

Ôn Bình Hàn vừa lại gần đã nhận thấy một người phụ nữ lạ mặt. Người đó toát ra khí chất ôn hòa, cử chỉ thong dong, ngay cả tốc độ ăn trái cây cũng chậm hơn người khác vài phần. Dù xem đến đoạn phim hài hước, cô ấy cũng chỉ khẽ nhếch môi, khác hẳn với một Vương Oản đang cười ngặt nghẽo bên cạnh.

Nàng nghi hoặc nhìn Tạ Tri Phỉ: "Vị này là...?"

"Cô ấy là Trương Trường Sanh."

Trương Trường Sanh cũng ngẩng đầu nhìn lên. Khi hai người chạm mặt nhau, cả hai đều sững sờ.

"Tôi đã nói là hai người họ có điểm giống nhau mà. Nếu không phải tôi đã xác nhận nhiều lần là Trương gia không có con riêng, thì tôi đã tưởng họ là chị em ruột rồi đấy."  Vương Oản ở một bên xen vào.

Trương Trường Sanh mỉm cười dịu dàng: "Xin chào, tôi là Trương Trường Sanh, cứ gọi tôi là Trường Sanh được rồi."

"Chào cô, tôi là Ôn Bình Hàn."

"Giờ thì đông đủ rồi chứ? Chúng ta chơi trò gì đây?"  Vương Oản hầm hè xoa tay.

Năm phút sau, mặt Vương Oản xám xịt như đưa đám: "Cái gì đây? Mạt chược á?!"

"Ừ, đây là một môn thể thao gia đình nhiều người chơi rất trí tuệ đấy." Tạ Tri Phỉ quay sang nói ngay: "Chị ơi, chị vào chơi đi, em đứng ngoài cổ vũ cho chị."

"Tôi không biết chơi." Loại trò chơi tiêu khiển tống cổ thời gian này, cô chưa từng chạm vào.

"Để em dạy chị, đảm bảo dạy là hiểu, nếu không hiểu em sẽ lấy thân đền tội luôn."  Tạ Tri Phỉ vỗ ngực bảo đảm.

"Phi, không biết xấu hổ, ai mà thèm cô lấy thân đền tội chứ." Vương Oản ghét bỏ nói, sau đó nhìn về phía Ôn Bình Hàn: "Để tôi dạy chị cho, tôi cũng có tiếng trong vòng mạt chược của các phu nhân đấy!"

"Cảm ơn, nhưng tôi lại muốn xem em ấy lấy thân đền tội." Ôn Bình Hàn cười nhìn Tạ Tri Phỉ.

"Cô sa đọa rồi." Vương Oản đau lòng thốt lên, "Nếu cô đã muốn xem đến thế, thì tôi... tôi cũng có thể!"

"Cô thì có thể cái gì chứ, mau cút sang bên kia ngồi đi." Tạ Tri Phỉ thúc giục.

Vương Oản bĩu môi. Thấy Phương Ninh Xu đã ngồi xuống, nàng liền ngồi ngay bên cạnh, đối diện là Trương Trường Sanh.

"Thật ra... tôi cũng không biết chơi." Trương Trường Sanh ngượng ngùng cười.

"Không sao, hôm nay nhất định sẽ dạy cho hai người biết. Nào, thư ký Phương, dùng cái đầu linh hoạt và giọng phổ thông tinh chuẩn của cô để dạy quy tắc cho họ đi."

"......"

Thư ký Phương bất đắc dĩ phải đứng lớp dạy mạt chược. May mắn là hai "học viên" đều thông minh nên nhanh chóng nắm được quy tắc cơ bản, nhưng vẫn cần thực hành để giải quyết các tình huống phát sinh.

Tạ Tri Phỉ kéo ghế ngồi sát bên cạnh Ôn Bình Hàn, hướng dẫn cô cách xếp bài và chọn bài, tận tình hỗ trợ từ đầu đến cuối. Rõ ràng có thể nhỏ giọng nói chuyện, nhưng nàng cứ nhất quyết phải ghé sát vào tai Ôn Bình Hàn mà thì thầm. Vương Oản và Trương Trường Sanh dĩ nhiên không nhận ra điều gì lạ, chỉ khổ cho Phương Ninh Xu ngồi đối diện.

Cô chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy hai người kia không ngừng có những hành động thân mật nhỏ. Hết Tạ Tri Phỉ dựa dẫm vào người Ôn Bình Hàn thì thầm, lại đến lượt Ôn Bình Hàn véo má Tạ Tri Phỉ. Vậy mà hai người còn lại ở đây lại chẳng có chút tinh ý nào.

"Tình cảm của hai người tốt thật đấy." Trương Trường Sanh ngưỡng mộ nhìn sự tương tác của họ, chân thành nói: "Tôi cũng ước mình có một người bạn thân thiết như vậy."

"Cô có biết họ còn có quan hệ gì nữa không?" Vương Oản thần thần bí bí hỏi.

Trương Trường Sanh: "Gì cơ?"

"Họ còn là quan hệ lãnh đạo và cấp dưới nữa đấy! Cô về cũng thử xem có cấp dưới nào để kết bạn được không."

"Tôi không có cấp dưới." Trương Trường Sanh thở dài.

"Tôi cũng không có!" Vương Oản gào lên đầy đau khổ, rồi đột nhiên trở nên hung dữ: "Tạ Tri Phỉ, cô thấy đủ chưa hả? Có thể đừng cứ mãi đút cherry cho Ôn Bình Hàn suốt thế không, làm ơn để lại cho chúng tôi một ít với!"

Phương Ninh Xu bất đắc dĩ lắc đầu, lên tiếng: "Tôi không chơi nữa."

Mọi người đều sửng sốt. Ôn Bình Hàn và Trương Trường Sanh mới bắt đầu cảm nhận được niềm vui của mạt chược, còn Vương Oản thì đã bắt đầu hăng máu. Nghe cô nói vậy, ai nấy đều lộ ra ánh mắt nghi hoặc và thất vọng.

"......" Phương Ninh Xu dưới áp lực của những ánh mắt đó, nghiến răng nghiến lợi nói với sếp của mình: "Tôi còn chút công việc cần xử lý."

"Xử lý ở đây luôn được không?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

"Được."

"Được rồi, vậy để tôi gọi thêm người tới."

Tạ Tri Phỉ tạm thời ngồi vào vị trí của Phương Ninh Xu, không ngừng "nhả bài" cho Ôn Bình Hàn khiến Vương Oản tức tối mắng mỏ không thôi. Hai người vừa cãi nhau vừa chơi, cũng chẳng ai thấy phiền. Ôn Bình Hàn thì đã quen với cảnh này, còn Trương Trường Sanh thì lại rất thích bầu không khí náo nhiệt như vậy, cô mỉm cười ngâm ngâm mà nhìn họ ồn ào.

Phương Ninh Xu ngồi yên tĩnh một góc, thầm nghĩ cuối cùng cũng được giải thoát, cứ để hai kẻ thiếu tâm nhãn kia chơi với họ đi!

Nửa giờ sau, chuông cửa vang lên, Phương Ninh Xu lên lầu mở cửa.

"Hế lô, tớ tới rồi đây!" Triệu Tiêu Tĩnh nghênh ngang bước vào, quay lại hỏi: "A Phỉ đâu rồi?"

"Ở dưới lầu."

Triệu Tiêu Tĩnh nhìn quanh một lượt, thấy nơi này chỉ có một mình Phương Ninh Xu ở đây, lập tức giữ chặt cánh tay cô hỏi nhỏ: "A Phỉ nói gì với cô chưa?"

"Nói cái gì?"

"Chuyện nàng ấy thích cô đó." Triệu Tiêu Tĩnh đem ngọn ngành sự việc cùng với những phân tích "cực kỳ cơ trí" của mình thuật lại một lần nữa.

Phương Ninh Xu: "............"

Tới, một kẻ càng thiếu tâm nhãn hơn đã tới rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn