Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 69

Chương 69

Bộ phim kết thúc, đèn trong phòng chiếu sáng lên.  Những người ngồi phía trước khi rời đi vô tình chú ý đến hai người ở hàng ghế cuối góc phòng, theo bản năng liền đoán đó là một cặp tình nhân. Nhưng khi nhìn kỹ lại, thấy đó là hai cô gái, ánh mắt họ tức khắc trở nên hưng phấn lẫn tò mò, không ngừng ngoái đầu lại nhìn quanh.

Ôn Bình Hàn chậm rãi giơ chiếc áo khoác lên, ngăn trở tầm mắt của bọn họ. Tạ Tri Phỉ nhỏ giọng cười trộm: "Sợ cái gì chứ, dù sao họ cũng chẳng quen biết chúng ta."

"Em tưởng ai cũng giống em, có da mặt dày như vậy sao?" Ôn Bình Hàn nói.

"Hắc hắc."

"Mọi người đi hết chưa?"

Tạ Tri Phỉ hướng mắt ra ngoài nhìn thoáng qua, rồi lại rúc vào áo khoác của cô, nhỏ giọng nói: "Vẫn chưa đâu, còn một cặp đôi đang hôn nhau kìa."

"Hả?" Ôn Bình Hàn lập tức buông áo khoác, ngẩng đầu lên xem cặp đôi đang hôn nhau kia, nhưng lại phát hiện cả phòng chiếu phim đã trống không.

"Phụt, chị ơi, chị cũng hóng hớt quá đi." Tạ Tri Phỉ cất tiếng cười lớn.

"Đi thôi." Ôn Bình Hàn cạn lời kéo tay nàng đi ra ngoài: "Tiếp theo đi đâu đây?"

"Cơm cũng ăn rồi, phố cũng dạo xong, phim cũng đã xem, hẹn hò của các cặp đôi còn phải làm gì nữa nhỉ?" Tạ Tri Phỉ lúc này mới có cảm giác của lần đầu yêu đương, nàng hoàn toàn chưa có kinh nghiệm hẹn hò, chỉ có thể bắt chước theo lịch trình của người khác.

"Đến giờ ăn tối rồi nhỉ?" Ôn Bình Hàn nhìn đồng hồ, "Đã 5 giờ rồi, không đủ thời gian làm việc khác đâu, em muốn ăn ở ngoài hay về nhà ăn?"

"Nhà ai?"

"Về nhà chị đi, đừng làm phiền dì giúp việc nhà em nữa."

Ôn Bình Hàn cũng không muốn có người khác quấy rầy thế giới hai người khó có được này.

"Được nha!" Tạ Tri Phỉ hưng phấn nói: "Vậy chúng ta cùng làm nhé, chị làm cơm, em làm chị——"

Ôn Bình Hàn bỗng chốc quay sang nhìn nàng.

"Làm trợ thủ nhỏ của chị."

"...... Ừm."

"Chị ơi, vừa rồi chị có biểu cảm gì thế?" Tạ Tri Phỉ nghiêng đầu hỏi.

"Không có gì, mau đi mua thức ăn thôi." Ôn Bình Hàn xoay người đi thẳng xuống siêu thị ở tầng hầm.

Tạ Tri Phỉ nhìn bóng lưng cô, cười cười, rồi nhanh chân đuổi theo: "Chị ơi, chị quên dắt tay em rồi nè."

Ôn Bình Hàn đứng lại chờ, nắm lấy tay nàng: "Em muốn ăn gì?"

"Chị."

Ôn Bình Hàn nhìn biểu cảm cố ý khiêu khích của nàng, nhướng mày: "Có giỏi thì em nhắc lại lần nữa xem?"

Tạ Tri Phỉ lập tức yếu thế, ngoan ngoãn đáp: "Chị làm gì em cũng thích, đặc biệt là món sườn rim tỏi ạ!"

Dạo một vòng siêu thị, hai người xách theo không ít đồ đạc. Tạ Tri Phỉ gian nan khuân đồ lên xe, thở hổn hển: "Có phải mình mua hơi nhiều không? Tủ lạnh sợ là chứa không hết mất."

"Không nhiều đâu, hai người ăn thì phải chuẩn bị dư ra một chút."

"Oa, chị đang có ý mời em về sống chung sao?!" Tạ Tri Phỉ hưng phấn hỏi.

"Không phải." Ôn Bình Hàn trả lời không chút lưu tình.

"A..." Nàng ủ rũ cúi đầu.

Ôn Bình Hàn mặt không đổi sắc cất túi đồ vào cốp xe, rồi nhéo nhéo cánh tay nàng: "Có phải ngày thường em quá lười vận động không, nhìn xem mệt đến mức thở không ra hơi thế này, leo một mạch lên lầu hai chắc cũng không nổi nhỉ?"

"Làm sao có thể chứ, em chỉ là dạo này bận quá, lơ là rèn luyện thôi. Đợi em có thời gian đi tập lại, e là mười người như chị cũng không lay chuyển nổi em đâu!" Tạ Tri Phỉ vênh mặt lên thổi phồng.

"Ừ ừ ừ." Ôn Bình Hàn đóng cửa xe, có lệ gật đầu rồi đi về phía ghế phụ.

"Chị đừng có không tin, chị ơi, chờ em lấy lại phong độ, chỉ cần một ngón tay cũng đủ khiến chị phải khóc lóc xin tha." Tạ Tri Phỉ tiêu sái ngồi vào ghế lái, giơ ngón trỏ ra nhìn cô đầy khiêu khích.

Ôn Bình Hàn liếc mắt, nhìn chằm chằm ngón tay nàng một hồi lâu, rồi đột nhiên đưa tay bẻ ngược về phía sau.

"A! Em sai rồi em sai rồi, chị tha cho em đi, hu hu hu, đau quá!"  Tạ Tri Phỉ lập tức đầu hàng.

Cô buông tay ra, nhẹ nhàng xoa bóp ngón tay cho nàng để giảm đau rồi mới nói: "Được rồi, đừng nghịch nữa, mau về nhà thôi."

"Rõ, xuất phát!"

Về đến nhà, cả hai liền chui vào bếp. Tạ Tri Phỉ không biết nấu ăn, nhưng lần nào cũng ở bên cạnh giúp đỡ hoặc chạy quanh quẩn bên cô, cố gắng không để cô phải bận rộn một mình.

Trong lúc nàng đang luyên thuyên đủ thứ chuyện, điện thoại của Phương Ninh Xu gọi tới, nàng liền đi ra phòng khách để nghe máy.

"Tra được rồi, nhà họ Trương đúng là có một cô con gái bị bệnh tim bẩm sinh, đã chạy chữa khắp các bệnh viện trong và ngoài nước, vừa mới về nước hai ngày trước, hiện đang ở nhà ông ngoại để chuẩn bị đón Tết cùng gia đình." Phương Ninh Xu nói.

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, Trương Trường Sanh sắp lên sân khấu sớm hơn dự kiến.

Sáng nay khi nghe Vương Oản nói Cố mẫu đang tìm cách khiến Cố Chi Chương quên đi Ôn Bình Hàn, nàng đã biết nữ phụ cuối cùng sắp chính thức lộ diện. Trương Trường Sanh là người phương Nam, tổ tiên kinh doanh từ cuối thời Thanh, tuy hiện tại không nổi bật như các đại gia công nghệ mới nổi, nhưng "lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa", đó là danh gia vọng tộc chân chính. Người thừa kế hiện tại là hai anh trai của cô, và cô em gái cũng giữ chức vụ quan trọng trong công ty.

Nhưng từ khi sinh ra cô ấy đã mang bệnh trong người, gần như chưa bao giờ được đi học trọn vẹn, cũng không có bạn bè thân thiết lâu dài. Cha mẹ cô vì lo cho bệnh tình của con mà hao tâm tổn trí, nhưng vì bận rộn công việc nên phần lớn thời gian đều để quản gia đưa cô đi bệnh viện. Trong thời gian điều trị ở nước ngoài, cô đã quen biết Cố mẫu.

Cố mẫu rất mực quan tâm, thường xuyên cổ vũ và kể cho cô ấy nghe những chuyện thú vị, đặc biệt là về người con trai ưu tú của mình. Nghe nhiều, cô dần nảy sinh thiện cảm với người tên Cố Chi Chương dù chưa từng gặp mặt.

Trong nguyên tác, để chia rẽ Cố Chi Chương và Ôn Bình Hàn, Cố mẫu đã mời Trương Trường Sanh đến nhà ở một thời gian. Dưới sự vun vén của bà, Trương Trường Sanh quả nhiên đã yêu anh ta.

Cố Chi Chương trước sau không nỡ nhẫn tâm từ chối cô, một phần vì bệnh tình của cô không thể chịu kích động, phần khác là vì cô có vài nét tương đồng với Ôn Bình Hàn.

Không ngờ cuối cùng lại gây ra sai lầm lớn.

Ôn Bình Hàn và Cố Chi Chương cãi nhau, anh ta uống say đến mức bất tỉnh nhân sự rồi đi nhầm phòng, nhận lầm Trương Trường Sanh thành Ôn Bình Hàn. Không lâu sau, Trương Trường Sanh mang thai.

Ôn Bình Hàn chia tay với anh ta, sau đó là màn kịch "cô chạy anh đuổi" hỏa táng tràng. Nhưng vì Cố Chi Chương không thể đối xử quá đáng với Trương Trường Sanh nên cứ do dự không quyết, khiến Ôn Bình Hàn dứt khoát ra nước ngoài tu nghiệp.

Kết thúc câu chuyện là 5 năm sau, Ôn Bình Hàn về nước vì công việc, bắt gặp Cố Chi Chương đang dắt theo một đứa trẻ ở sân bay, đứa bé vừa thấy cô đã gọi "mẹ". Hóa ra, Trương Trường Sanh vì mang thai mà phải dừng điều trị thuốc, cuối cùng qua đời vì khó sinh, chỉ để lại đứa con. Đứa trẻ thấy Cố Chi Chương mỗi ngày đều ngắm ảnh Ôn Bình Hàn nên ngỡ đó là mẹ mình.  Thấy nàng trở về, lần này anh ta thề không để nàng rời đi nữa, thậm chí vì đuổi theo nàng mà bị tai nạn xe suýt thật sự "phải hỏa táng". Vì thế nàng cũng mủi lòng, cuối cùng hai người quay lại với nhau.

【Đúng là văn học thời xưa, đầy rẫy những tình tiết vô lý. "Hỏa táng tràng" thực sự đáng lẽ nên rải tro luôn cho rồi, vậy mà còn cưỡng ép HE (kết thúc hạnh phúc) được? Bảo sao điểm đánh giá thấp, xứng đáng lắm.】 Tạ Tri Phỉ lúc đọc xong bộ truyện đã mắng vốn hệ thống suốt nửa ngày, đó cũng là lý do ngay từ đầu nàng đã không muốn Ôn Bình Hàn thích Cố Chi Chương.

Phụ nữ mà yêu Cố Chi Chương thì dường như chẳng ai có kết cục tốt đẹp cả.

"Trương Trường Sanh hiện đang ở nhà ông ngoại sao?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

"Đúng vậy, nhưng tôi nghe nói Cố mẫu có giao tình khá tốt với cô ấy, chiều nay bà ta còn đích thân tới thăm hỏi." Phương Ninh Xu đáp.

Xem ra Cố mẫu đã mở lời mời Trương Trường Sanh đến ở nhà mình, và cô ấy chắc chắn sẽ đồng ý. Trương Trường Sanh vốn thiếu thốn sự quan tâm, khó có được một người trưởng bối đối xử ấm áp như vậy, không có lý do gì để từ chối.

Cũng may là nhà họ Tạ và nhà họ Cố cách nhau không xa.

"Được, tôi biết rồi." Nàng nói xong, thấy Ôn Bình Hàn bưng đĩa sườn ra, lập tức mỉm cười: "Đúng rồi, tôi nói cho cô nghe chuyện này."

"Tôi không muốn nghe."

"?" Tạ Tri Phỉ kiên trì: "Không, tôi cứ nói đấy! Cô đoán xem giờ tôi đang ở đâu?"

"Không muốn đoán."

"Là cô không đoán nổi thì có, hắc hắc, ngốc thật đấy, đương nhiên là tôi đang ở nhà bạn gái tôi rồi!"

"......" Phương Ninh Xu ở đầu dây bên kia thầm trợn trắng mắt.

Ôn Bình Hàn quay đầu nhìn nàng chăm chú.

"Không nói nữa, tôi đi ăn món sườn tình yêu mà bạn gái nấu cho đây."

Sau khi bên kia cúp máy, Phương Ninh Xu đấm mạnh một phát xuống sofa. Vương Oản bưng canh ra, thấy vậy liền thắc mắc: "Chị Xu, chị sao thế?"

Phương Ninh Xu: "Bị chút tai nạn lao động."

Vương Oản: "Chị vẫn khỏe mạnh, cả ngày ngốc ở trong nhà thì bị tai nạn lao động gì chứ???"

Bên kia, Tạ Tri Phỉ mỹ mãn ngồi vào bàn ăn, thấy Ôn Bình Hàn vẫn nhìn mình chằm chằm, nàng ngượng ngùng cười: "Em nói với cô ấy chuyện bạn gái, chị giận sao?"

Ôn Bình Hàn vẫn giữ im lặng nhìn nàng.

"Chị yên tâm đi, miệng cô ấy kín lắm, lại còn biết chuyện em thích chị từ lâu rồi. Nhưng trước khi em tỏ tình, cô ấy chưa từng để lộ nửa lời với chị đúng không?"

Ôn Bình Hàn chậm rãi gật đầu.

"Xem đi, cô ấy có đạo đức nghề nghiệp lắm, chị cứ yên tâm." Tạ Tri Phỉ trấn an.

"Tôi không lo cô ấy nói ra ngoài, tôi chỉ là..."

"Là sao cơ?"

Chỉ là đối với danh xưng "bạn gái" này có chút mẫn cảm mà thôi.

Ôn Bình Hàn: "Vậy nên giờ cô ấy đã biết tôi là ...của em?"

"Đúng vậy, ngoài chị ra thì bạn gái em còn có thể là ai được nữa?" Tạ Tri Phỉ nói.

Khóe miệng Ôn Bình Hàn khẽ cong cong: "Giọng em thật dễ nghe."

"?" Tạ Tri Phỉ cảm thấy kỳ quái: "Cảm ơn lời khen của chị, nhưng sao tự nhiên chị lại khen giọng em thế?"

"Khen thì khen thôi, hỏi nhiều làm gì? Mau đi lấy đũa đi."

"Tuân lệnh!"

Cùng nhau ăn cơm xong, hai người lại ngồi trên sofa để——làm việc.

Quả nhiên một ngày cuối tuần thảnh thơi là điều xa xỉ, đặc biệt là khi kỳ nghỉ đông sắp tới. Tạ Tri Phỉ phê duyệt các đầu việc, Ôn Bình Hàn cũng bị phân chia một số nhiệm vụ.

Khi xong việc đã gần 12 giờ đêm, Tạ Tri Phỉ nhìn đồng hồ, ngáp một cái: "Không còn sớm nữa, em phải về đây."

"Ừm, ngày mai gặp... Ngày mai em có thời gian không?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Có ạ, nhưng em phải về nhà chính một chuyến, xong việc em sẽ đến tìm chị." Tạ Tri Phỉ nói.

"Được, hoặc là để tôi đến tìm em cũng được."

"Vâng, vậy chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé." Tạ Tri Phỉ cười vẫy tay, rồi bước vào thang máy.

Khi cửa thang máy khép lại, nàng rã rời tựa vào tay vịn. Hình ảnh phản chiếu trong gương cho thấy biểu cảm ủ rũ của nàng lúc này. Thật sự rất muốn ở bên chị ấy mỗi ngày, nhưng họ mới yêu nhau ngày đầu tiên, nói chuyện sống chung ngay thì chắc sẽ làm chị ấy sợ chết khiếp mất!

Hu hu hu.

Tạ Tri Phỉ lững thững bước ra khỏi cửa tòa nhà, bỗng nghe thấy tiếng Ôn Bình Hàn gọi từ phía sau: "Đợi đã, em quên đồ này."

"Cái gì ạ?" Nàng quay lại, cúi đầu lục tìm trong túi xách.

"Nụ hôn chúc ngủ ngon."  Ôn Bình Hàn tiến tới, bàn tay mát lạnh nâng hai má nàng, hơi chân đặt lên môi nàng một nụ hôn ấm áp: "Ngủ ngon."

Tim Tạ Tri Phỉ thình thịch đập: "Hay là mình ứng trước luôn nụ hôn chào buổi sáng cho ngày mai đi chị?"

Ôn Bình Hàn cười cười: "Chuyện đó là của ngày mai, việc hôm nay thì cần làm luôn, còn việc ngày mai thì để mai tính."

Hy vọng bị dập tắt, Tạ Tri Phỉ mếu máo: "Hu hu, trời lạnh thế này mà chị nỡ nói lời lạnh lùng vậy, thật khiến người ta lạnh lòng quá đi."

Ôn Bình Hàn: "......"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn