Chương 68
"Cậu làm gì mà bị dọa đến mức như vậy?"
Triệu Tiêu Tĩnh ở gần nàng nhất, vội vàng đỡ nàng từ dưới đất dậy, đẩy chiếc ghế ra sau mông một cách chắc chắn: "Này, bây giờ ngồi được rồi đấy."
Tạ Tri Phỉ xoa xoa mông, ngượng ngùng ngồi xuống, gượng gạo kéo căng khóe miệng: "Chị ơi, chị đang nói gì thế, em nghe không hiểu lắm."
Ôn Bình Hàn khẽ mỉm cười, lặp lại lời vừa nãy: "Tiêu Tĩnh nói em thích cậu ấy, mà em vẫn chưa phủ nhận chuyện này."
"Chuyện khi nào?!" Tạ Tri Phỉ nghi hoặc nhìn Triệu Tiêu Tĩnh. Trong đầu nàng bỗng lóe lên sự việc đêm giao thừa, nàng bất đắc dĩ vỗ trán, không ngờ cái chuyện vô lý đùng đoàng ấy mà Triệu Tiêu Tĩnh cũng tin là thật.
"Chuyện này em có thể giải thích, không phải như mọi người nghĩ đâu." Tạ Tri Phỉ lấy lại bình tĩnh rồi nói.
"Thế thì là thế nào?" Triệu Tiêu Tĩnh hỏi: "Lúc giao thừa ở đó chỉ có năm người, cậu bảo cậu không thích đàn ông, Cố Chi Chương và Lệ Phong bị loại trừ, chẳng phải chỉ còn tớ là có khả năng nhất sao?"
"Tĩnh à, cậu là bạn thân nhất của tớ, không thể chiếm luôn cả thân phận bạn gái của tớ được đâu nhé." Tạ Tri Phỉ lời lẽ thấm thía nói.
Triệu Tiêu Tĩnh vẻ mặt nghi hoặc: "Ý gì đây? Tớ đoán sai rồi sao?"
"Sai không thể sai hơn luôn ấy!" Tạ Tri Phỉ vỗ vỗ cái bàn.
"......" Triệu Tiêu Tĩnh hít hà một hơi thật sâu. Sau khi tiêu hóa xong sự thật này, cô vỗ ngực thở phào: "Vậy thì tốt rồi! Làm tớ sợ muốn chết, đỡ phải trăn trở suy nghĩ!"
"Đúng thế, đúng thế." Tạ Tri Phỉ gật đầu lia lịa, "Cậu đừng có nghĩ nhiều, lúc đó tớ chỉ cạn lời vì cái suy đoán của cậu thôi. Cậu nghĩ xem, chúng ta là bạn thân, lại gần gũi như vậy, tình chị em làm sao mà biến chất được, tớ có thích ai đi nữa cũng sẽ không thích cậu."
"Hả? Cậu khinh thường tớ đấy à?!"
"......"
"Đùa chút thôi." Triệu Tiêu Tĩnh bật cười, thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại nghi hoặc: "Không đúng, nếu cậu đã không thích tớ, vậy rốt cuộc cậu thích ai? Giữa Ôn Bình Hàn và Phương Ninh Xu chắc chắn phải có một người chứ!"
Tạ Tri Phỉ đảo mắt, mỉm cười đầy ngại ngùng.
Triệu Tiêu Tĩnh vừa cân nhắc vừa nhìn nhìn sang Ôn Bình Hàn. Lúc này cô đang cúi đầu gắp một miếng thịt, bình thản ăn.
"Tớ biết rồi!" Triệu Tiêu Tĩnh tức khắc như được khai sáng.
Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn đồng thời nhìn về phía cô, hồi hộp chờ đợi đáp án.
"Là Phương Ninh Xu, chắc chắn là Phương Ninh Xu đúng không!" Triệu Tiêu Tĩnh đầy cơ trí khẳng định.
Tạ Tri Phỉ: "......"
Ôn Bình Hàn: "......"
Dù không rõ hiểu lầm lúc đó nảy sinh thế nào, nhưng hiện tại cô có thể hình dung ra cảnh tượng khi ấy, đồng thời thấu hiểu trạng thái của Tạ Tri Phỉ — đúng là cạn lời đến mức không nói nên câu.
"Phương Ninh Xu trước đây là thư ký của Cố Chi Chương, hai người chắc chắn đã tiếp xúc từ sớm. Biết đâu cậu đã thầm thương trộm nhớ từ lâu, nên mới giành lấy cô ấy từ tay Cố Chi Chương để ngày nào cũng được nhìn thấy người ta!"
Triệu Tiêu Tĩnh nói có sách mách có chứng phân tích, càng nghĩ càng thấy hợp lý, đôi mắt đều vì sự "thông thái" đột xuất của bản thân mà phát ra quang mang.
Tạ Tri Phỉ: "......"
Tạ Tri Phỉ liếc nhìn Ôn Bình Hàn một cái, rồi gợi ý: "Sao cậu không đoán thử chị Ôn xem?"
Triệu Tiêu Tĩnh đáp: "Theo như lời cậu nói thì tình chị em không thể biến chất, cậu với Ôn Bình Hàn thân nhau như thế, chắc chắn là không thích cô ấy rồi. Vậy thì chỉ còn Phương Ninh Xu thôi. Chưa kể năng lực làm việc của Phương Ninh Xu rất xuất sắc, giúp đỡ cậu được bao nhiêu việc. Dù gia cảnh cô ấy bình thường nhưng chắc chắn kiếm được không ít tiền, vẫn có thể miễn cưỡng xứng đôi với cậu!"
Tạ Tri Phỉ: "............"
Ôn Bình Hàn: "............"
"Thật ra thì—" Tạ Tri Phỉ vừa mới mở lời đã bị giọng của Lệ Phong cắt ngang.
"Tiêu Tĩnh, xin lỗi, anh đến muộn." Lệ Phong vội vàng đi tới.
"Vừa hay đám Tri Phỉ cũng ở đây, chúng ta ăn chung đi." Triệu Tiêu Tĩnh rủ rê.
"Không cần đâu." Tạ Tri Phỉ và Lệ Phong đồng thanh từ chối.
Hai người liếc nhau, Tạ Tri Phỉ lên tiếng: "Hai người cứ tận hưởng thế giới hai người đi, tụi em không muốn làm bóng đèn đâu."
Lệ Phong nhìn nàng với ánh mắt đầy tán thưởng.
"Ai thèm thế giới hai người chứ, tớ chỉ thích náo nhiệt thôi. Khó khăn lắm mới tụ tập được, cứ ăn chung một bữa đi mà." Triệu Tiêu Tĩnh nài nỉ.
"Không được, tớ với chị Ôn còn có chuyện khác cần bàn, hơn nữa tụi tớ cũng sắp ăn xong rồi, phải đi ngay đây. Cậu mau theo Lệ Phong đi ăn đi, đừng trì hoãn nữa." Tạ Tri Phỉ nói.
"Đúng vậy, anh chỉ đặt chỗ cho hai người, ngồi ngoài lối đi thế này hơi kỳ, lại còn chắn đường người khác nữa." Lệ Phong cũng khuyên nhủ.
Triệu Tiêu Tĩnh bấy giờ mới không tình nguyện đi theo anh đến vị trí cạnh cửa sổ.
"Xin lỗi chị nhé, chỗ này của cậu ấy hơi bị thiếu hụt chút xíu." Tạ Tri Phỉ vừa nói vừa chỉ chỉ vào đầu.
Ôn Bình Hàn mỉm cười lắc đầu: "Không sao đâu."
"Để khi nào có dịp em sẽ nói rõ với cậu ấy, chứ cứ để cậu ấy ngốc nghếch thế này, đáp án dâng tận miệng rồi mà còn không biết đường ăn." Tạ Tri Phỉ hận rèn sắt không thành thép nói.
"Không cần đâu." Ôn Bình Hàn ngước mắt, khẽ giọng bảo: "Đừng nói cho cô ấy biết, cũng đừng nói cho bất kỳ ai."
Tạ Tri Phỉ sửng sốt: "Tại sao?"
"Tạm thời tôi chưa muốn để người khác biết. Đây là chuyện của riêng của hai chúng ta, chỉ mình chúng ta biết là đủ rồi." Ôn Bình Hàn rũ mắt nói.
Tạ Tri Phỉ c*n m** d***, chợt đoán rằng cô không muốn gây ra những rắc rối không đáng có. Trước đây là bạn bè, sau đó vì quan hệ cấp trên cấp dưới nên không dám công khai, giờ đây trực tiếp thăng cấp thành người yêu nhưng lại là đồng tính, việc cô chưa sẵn sàng đối mặt với người khác cũng là điều dễ hiểu.
Nghĩ đến đây, nàng mỉm cười thấu hiểu: "Được ạ, đây sẽ là bí mật của riêng hai chúng ta!"
Ăn xong, cả hai lén lút rời đi bằng cửa sau, để tránh bị Triệu Tiêu Tĩnh bắt gặp rồi lại đòi đi chơi cùng.
Còn hơn một tiếng nữa phim mới bắt đầu, hai người dạo quanh trung tâm thương mại một vòng. Tạ Tri Phỉ để mắt tới một chiếc áo khoác, hào hứng nói: "Chiếc này chị mặc chắc chắn sẽ đẹp lắm, chị ơi, chị thử xem sao."
Ôn Bình Hàn không cưỡng lại được sự nhiệt tình của nàng nên cầm áo vào phòng thử đồ. Việc đầu tiên cô làm là xem nhãn giá. Dẫu biết cửa hàng này không hề rẻ, nhưng khi nhìn thấy con số, cô vẫn không kìm được mà thở dài.
"Thế nào rồi chị?" Tạ Tri Phỉ đợi trên sô pha một lúc, thấy cô cầm áo bước ra liền hỏi: "Sao chị không mặc thử?"
"Không hợp lắm, xấu quá, mặc lên người nhìn không ra sao cả nên tôi ngại không dám bước ra." Ôn Bình Hàn nói.
"Chị mặc gì cũng là đẹp nhất. Nhưng nếu chị không thích thì chúng ta lại đi dạo tiếp đi." Tạ Tri Phỉ cười bảo.
"Ừ."
Vừa ra khỏi cửa hàng, Ôn Bình Hàn hỏi: "Em có món đồ gì cần mua không?"
"Dạ không."
"Tôi cũng không. Hay là chúng ta đi uống gì đó nhé."
Tạ Tri Phỉ cúi đầu nhìn đôi giày cao gót của cô. Bình thường rất hiếm khi thấy cô mang giày cao gót ra ngoài, nàng thầm trách mình quá sơ ý, lập tức đáp: "Vâng, dưới lầu có quán cà phê, mình xuống đó ngồi đi."
"Được." Vừa ngồi xuống quán cà phê, Ôn Bình Hàn đã nhanh chóng lấy điện thoại ra đặt hàng thứ gì đó. Sau khi xong xuôi, cô ngẩng đầu lên thì phát hiện ống kính điện thoại của Tạ Tri Phỉ đang hướng về phía góc nghiêng của mình để chụp lén.
Tách, tách, tách.
"......" Ôn Bình Hàn chậm rãi nhích lại gần nàng, ngó vào những bức ảnh trong điện thoại: "Chụp thế nào rồi? Tôi còn chưa chuẩn bị gì, trông có xấu lắm không?"
"Không hề!" Tạ Tri Phỉ khoe ảnh cho cô xem, "Đẹp đến mức em muốn xỉu luôn đây này."
"Xấu mà."
Ôn Bình Hàn thực lòng cảm thấy ảnh chụp rất bình thường, nói đoạn định giật lấy điện thoại để xóa đi.
Tạ Tri Phỉ giơ điện thoại lên cao, Ôn Bình Hàn phải rướn cả nửa người về phía nàng. Nàng một tay vòng qua ôm lấy lưng cô, cúi đầu trêu chọc: "Chị ơi, chị nhiệt tình quá, thật là chủ động nha."
"......"
Nhìn đôi gò má dần ửng đỏ của cô, tâm trạng Tạ Tri Phỉ càng thêm vui vẻ. Nàng đặc biệt thích trêu cho cô đỏ mặt, bèn dùng lực nhấn nhẹ người cô về phía trước, khiến hai cơ thể dán chặt vào nhau hơn. Nàng thì thầm bằng giọng chỉ đủ cho hai người nghe: "Chị ơi, giấc mơ của em thành hiện thực rồi. Em cứ ngỡ việc được ôm chị trong lòng là chuyện xa vời không bao giờ tới."
Ôn Bình Hàn ngước mắt nhìn nàng chăm chú hồi lâu, rồi bất thình lình đặt một nụ hôn lên má nàng.
"A! Chị... chị chị chị chị chị..." Tạ Tri Phỉ không kịp đề phòng, lập tức ngượng ngùng đỏ mặt, tốc độ đỏ lên còn nhanh hơn cả cô. Nàng vội vàng vùi mặt vào cổ cô vì không muốn bị cười nhạo.
Ôn Bình Hàn khẽ nở nụ cười. Thấy điện thoại trong tay nàng vẫn đang ở chế độ chụp ảnh, cô vươn tay ấn nút chụp.
Ghi lại khoảnh khắc thường nhật của hai "quỷ" mặt đỏ.
Hai quỷ mặt đỏ ấy dắt tay nhau đi xem phim. Chỗ ngồi vốn được chọn ở chính giữa hàng ghế đẹp nhất, nhưng khi vào trong mới thấy rạp cực kỳ vắng khách.
Ôn Bình Hàn đi đến hàng ghế thứ bảy, vừa định bước vào tìm chỗ thì đã bị Tạ Tri Phỉ nắm chặt tay kéo đi tiếp lên phía trên.
"Đi đâu thế? Chỗ của mình ở hàng thứ bảy mà." Ôn Bình Hàn nhắc nhở.
"Suỵt."
Cô im lặng, đi theo nàng đến tận hàng cuối cùng ở góc khuất nhất.
"......"
Cô liếc nhìn Tạ Tri Phỉ đầy ý vị, thấp giọng hỏi: "Em muốn làm gì đây?"
Tạ Tri Phỉ cười hắc hắc: "Trước đây hay thấy cư dân mạng tò mò về vị trí này, em cũng thấy tò mò chút thôi mà!"
"Xa thế này, em nhìn rõ phim không?" Ôn Bình Hàn hỏi.
Tạ Tri Phỉ đáp: "Rạp vắng thế này chứng tỏ phim cũng chẳng ra sao, em ngắm chị là đủ rồi."
Ôn Bình Hàn buồn cười: "Lát nữa tắt đèn rồi, em còn nhìn rõ cái gì nữa?"
"Thế thì em liền sờ." Tạ Tri Phỉ chẳng biết xấu hổ mà thốt ra.
Ôn Bình Hàn: "."
"À không, ý em là sờ sờ tay nhỏ, sờ sờ gương mặt thôi mà." Tạ Tri Phỉ vội vàng giải thích thêm.
Em tốt nhất là nên thế!
Mười phút sau khi phim bắt đầu, Tạ Tri Phỉ quả nhiên chẳng mảy may để tâm đến nội dung trên màn ảnh.
Cũng phải thôi, bên cạnh là đại mỹ nhân mà nàng hằng ao ước, xem phim được mới là lạ.
Nàng gạt thanh để tay ở giữa lên. Sau khi không còn vật cản, nàng bắt đấu sờ sờ bàn tay nhỏ của đại mỹ nhân. Trong bóng tối, xúc cảm trở nên vô cùng nhạy bén, nàng cẩn thận m*n tr*n từng tấc da thịt trên bàn tay cô.
Một lúc lâu sau, nàng ngẩng đầu lên thì thấy Ôn Bình Hàn đang lặng lẽ nhìn mình.
Ánh sáng từ màn hình lúc mờ lúc tỏ phản chiếu lên gương mặt hai người. Ánh mắt họ giao nhau như có nam châm hút chặt lấy, rồi cả hai trao nhau một nụ hôn nồng nàn và sâu đậm.
Phía trước bỗng có người đứng dậy đi vệ sinh. Ôn Bình Hàn hoảng sợ, vội vàng đẩy nàng ra, gương mặt ửng hồng nhìn chằm chằm vào màn ảnh.
"Chị ơi, hôn thêm cái nữa đi." Tạ Tri Phỉ ghé sát tai cô thì thầm.
"Lo xem phim đi." Ôn Bình Hàn đáp.
"Thật sự không hôn nữa ạ?"
"Ừ."
Ôn Bình Hàn nghĩ thầm, cái người kia đi vệ sinh xong không biết khi nào sẽ quay lại đâu.
"Vậy được rồi." Tạ Tri Phỉ ai oán nói xong liền dựa vào bả vai cô để xem phim.
Người đi vệ sinh kia mãi không thấy trở lại, chắc là đã rời rạp luôn rồi. Ôn Bình Hàn xem một lúc nhưng tâm trí vẫn không đặt vào bộ phim. Vì thế cô cúi đầu, nương theo ánh sáng lờ mờ, phát hiện Tạ Tri Phỉ đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
Tiếng phim vang vọng khắp phòng chiếu, nhưng Ôn Bình Hàn lại cảm thấy thế giới như chìm vào tĩnh lặng. Ánh mắt cô không ngừng mân mê nửa gương mặt của nàng. Thời gian bỗng chốc trôi nhanh lạ thường, giá như lúc này có thể dừng lại mãi mãi thì tốt biết mấy.
Tạ Tri Phỉ nói giấc mơ của nàng đã thành hiện thực, nhưng bản thân cô chẳng lẽ không phải vậy sao?
Cảnh tượng như lúc này, cô đã từng ảo tưởng bao nhiêu lần rồi?
Đến tận giây phút này, khi đối phương tin cậy tựa vào vai mình chìm vào giấc ngủ, cô mới có cảm giác chân thực —— cô và Tạ Tri Phỉ đang yêu, thực sự đang yêu nhau.
Các nàng sẽ cùng nhau ăn cơm, dạo phố, hẹn hò, cùng dắt tay xem phim, cùng lén lút hôn môi. Sau này, họ còn cùng nhau làm nhiều việc thân mật hơn nữa, những việc chỉ thuộc về riêng hai người.
Nếu có thể, cô hy vọng sau này sẽ được đồng hành cùng Tạ Tri Phỉ trong mỗi một giấc mơ.
Mình sẽ phải thật nỗ lực.
Cô tự nhủ phải làm việc thật chăm chỉ, trở thành một sự hiện diện vượt xa cả Phương Ninh Xu. Để sau này khi nhắc đến nhân viên ưu tú nhất của Tạ Tri Phỉ, người ta sẽ nghĩ ngay đến Ôn Bình Hàn. Để khi Triệu Tiêu Tĩnh đoán người nàng thầm mến, cái tên đầu tiên bật ra phải là Ôn Bình Hàn. Và để Chủ tịch Tạ có thể gạt bỏ sự khác biệt về gia thế hay lợi ích gia tộc, thực sự công nhận con người cô, cho phép cô hiện diện trong tương lai của Tạ Tri Phỉ.
Cô biết giữa hai người vẫn còn một hố sâu ngăn cách, nhưng cô sẵn lòng từng bước một tiến về phía nàng, dẫu có mất nhiều thời gian đi chăng nữa cũng không sao. Bởi vì, Tạ Tri Phỉ xứng đáng có được những điều tốt đẹp nhất.
Cô nghiêng đầu, chậm rãi cúi xuống, chạm khẽ vào làn môi mềm mại của nàng.
Nào ngờ, Tạ Tri Phỉ đột ngột mở mắt. Đôi mắt nàng sáng rực như những vì sao, nàng nhỏ giọng đầy phấn khích: "Ha! Cuối cùng cũng bị em bắt quả tang nhé, không uổng công em giả vờ ngủ lâu như vậy. Em biết mà, mị lực của em không ai cưỡng lại được. Chị ơi, chị có khao khát với em cũng là chuyện thường tình thôi, không cần phải giấu giếm, ai bảo em vừa thướt tha xinh đẹp, lại vừa sắc sảo hơn người, ai nhìn cũng yêu..."
"Em câm miệng." Ôn Bình Hàn nói xong, liền mạnh mẽ chặn đứng cái miệng ấy. Giây phút nhắm mắt lại, ánh mắt cô lại tràn đầy vẻ dịu dàng.