Chương 67
Trong phòng khách, Tạ Tri Phỉ kiêu kỳ vắt chéo chân, nâng cằm, hận không thể dùng lỗ mũi mà nhìn Vương Oản.
"Uống nước đi." Ôn Bình Hàn đưa một chiếc ly đến trước mặt nàng. Nàng lập tức mỉm cười, hai tay đón lấy, áp ly nước ấm vào lòng bàn tay rồi từng ngụm nhỏ nhấm nháp.
Cô lại đưa một ly khác cho Vương Oản. Vương Oản vừa dán xong hàng lông mi giả trước gương, vừa nhận lấy ly nước liền nghe Ôn Bình Hàn hỏi: "Tìm tôi có chuyện gì sao?"
"Đêm qua chị với anh họ em đã xảy ra chuyện gì à?" Vương Oản hỏi.
"Sao vậy?"
Vương Oản tiếp lời: "Tối qua anh ấy về nhà với vẻ mặt rất giận dữ, sau đó một mình uống rượu giải sầu. Lúc say khướt cứ gọi tên chị suốt, khi thì bảo chị đừng đi, lúc lại nói chị cả đời này cũng trốn không thoát khỏi lòng bàn tay anh ấy..."
Vừa nghe đến đó, sắc mặt Tạ Tri Phỉ lập tức sa sầm xuống. Nàng trầm giọng hỏi: "Nói tiếp nghe xem, hắn ta còn muốn làm gì nữa?"
Ôn Bình Hàn ngồi xuống bên cạnh nàng, khẽ vỗ vỗ vào chân nàng để trấn an cảm xúc.
Tạ Tri Phỉ nắm lấy mu bàn tay cô, hơi ấm từ ly nước truyền sang khiến bàn tay Ôn Bình Hàn cũng ấm áp hơn nhiều. Cô rũ mắt nhìn bàn tay đang đan vào nhau của hai người, thoáng chút ngẩn ngơ.
"Ảnh muốn làm gì thì tôi không biết, nhưng cô tôi thấy anh ấy như vậy thì giận lắm. Bà ấy nói là......" Vương Oản ngập ngừng nhìn Ôn Bình Hàn, lưỡng lự hồi lâu mới nói tiếp, "Bà ấy muốn đuổi chị ra khỏi thành phố này, khiến chị biến mất khỏi tầm mắt của anh họ, sau đó tìm cách làm anh ấy quên hẳn chị đi."
Ôn Bình Hàn: "......"
"Cho nên tối qua rốt cuộc chị với biểu ca đã xảy ra chuyện gì?"
"Không có gì, anh ta tỏ tình với tôi, và tôi trực tiếp từ chối anh ta mà thôi."
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Ừ."
Vương Oản cứng họng, nửa ngày sau mới lầm bầm: "Vậy thì khả năng chịu đựng tâm lý của anh ấy cũng thấp quá rồi..."
Ôn Bình Hàn không đưa ra ý kiến, cô nghiêng đầu nhìn Tạ Tri Phỉ thì thấy nàng từ nãy đến giờ vẫn giữ im lặng, cúi đầu không biết đang toan tính điều gì. Cô nhỏ giọng hỏi: "Em đang nghĩ gì thế?"
"Đang nghĩ xem bà ta định làm thế nào để đuổi chị khỏi thành phố này."
Tạ Tri Phỉ nhẩm tính vài khả năng trong đầu rồi khinh bỉ cười lạnh một tiếng. Nàng ngẩng đầu, tự tin nhìn cô: "Chị, chị sẽ không chủ động rời đi chứ?"
"Sao có thể chứ?" Ôn Bình Hàn nắm ngược lấy tay nàng, "Em ở đây, tôi còn có thể đi đâu được?"
Tạ Tri Phỉ rạng rỡ nụ cười, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau lưng, thấp giọng thủ thỉ: "Yên tâm, em sẽ không để bà ta xúc phạm đến chị đâu."
"Ừ, em cũng yên tâm, tôi sẽ tự bảo vệ mình thật tốt." Ôn Bình Hàn ôm đáp lại nàng.
Vương Oản: "......?"
Thấy hai người ôm nhau mãi không rời, Vương Oản nhịn không được lên tiếng: "Hai người làm gì thế? Đến lúc này rồi mà còn diễn trò chị em tình thâm trước mặt tôi à?"
Tạ Tri Phỉ không nói nên lời, sau khi buông tay ra liền bảo: "Cảm ơn nhé, sáng sớm đã chạy tới đưa tin...... Cô của cô không phát hiện cô trốn ra ngoài sao?"
Vương Oản có chút chột dạ ngẩng lên nhìn trần nhà, lát sau mới đáp: "Tối qua tôi cãi nhau với bà ấy."
"Cô mà cũng dám cãi lời bà ấy sao?" Tạ Tri Phỉ ngạc nhiên.
"Cô cô muốn ép tôi đính hôn với Lưu Xuyên, tôi không đồng ý. Bà ấy bảo Lưu gia và Cố gia hợp tác nhiều năm, không thể làm mất mặt họ. Lúc đó tôi tức quá nên lỡ lời cãi lại vài câu... May mà anh họ kịp thời say rượu làm loạn, dời đi sự chú ý của bà ấy..." Vương Oản kể lại với vẻ đầy may mắn.
"Vậy tiếp theo cô tính thế nào?"
"Tôi muốn sớm quay lại trường học, còn nửa năm nữa là tốt nghiệp rồi. Sau đó tôi có thể tự đi làm, sống độc lập." Vương Oản nói.
"Khá tốt đấy." Ôn Bình Hàn gật đầu. Cô nhớ lần trước Vương Oản còn nói lẫy là muốn 'chơi' với Lưu Xuyên cả đời, không ngờ cô nàng lại thông suốt nhanh như vậy. Cô nhìn đồng hồ rồi hỏi: "Mọi người chắc vẫn chưa ăn sáng nhỉ, hay để tôi nấu ít mì nhé?"
"Được nha!" Tạ Tri Phỉ và Vương Oản đồng thanh đáp.
Tạ Tri Phỉ lập tức lườm Vương Oản, nhưng cô nàng không để ý, chỉ nói với Ôn Bình Hàn: "Cô nấu mì ngon lắm đó."
Tạ Tri Phỉ: ...... Đáng giận! Cô ta còn từng được ăn mì chị ấy nấu cơ à!
Trong bếp, Ôn Bình Hàn bắt đầu đun nước, Tạ Tri Phỉ liền bám đuôi đi vào, đứng bên cạnh bầu bạn với cô.
Vương Oản ngồi ở phòng khách một lúc cũng tiến tới cửa bếp, hỏi: "Sao hai người cứ túm tụm ở đây thế? Cho tôi tham gia với?"
"Tham gia cái gì mà tham gia, chỗ này chật lắm rồi, cô ra ngoài ngoan ngoãn ngồi đợi đi." Tạ Tri Phỉ nói.
"Rõ ràng vẫn còn rộng thế này mà." Vương Oản bước thẳng vào trong. Thấy nàng mở tủ lạnh, bên trong toàn là sữa bò Anh đẹp trai, buồn cười nói: "Ôn Bình Hàn, cô mua nhiều sữa bò Anh đẹp trai làm gì thế?"
"Dĩ nhiên là để uống rồi." Tạ Tri Phỉ đắc ý cắm ống hút vào, vừa chạm môi đã nhăn mặt: "Tê... lạnh thật."
"Sáng sớm đã tìm cảm giác mạnh rồi." Ôn Bình Hàn giật lấy hộp sữa trên tay nàng, đẩy nàng ra ngoài: "Ra ngoài uống nước ấm đi. Cả hai người ra ngoài hết đi, đừng ở đây gây trở ngại cho tôi nữa, nấu xong tôi sẽ gọi."
Hai người bị đuổi ra ngoài, mỗi người ngồi một góc sô pha lướt điện thoại. Tạ Tri Phỉ gửi vài tin nhắn cho Phương Ninh Xu, sau đó hỏi: "Hôm nay cô định làm gì?"
"Chẳng làm gì cả, đi chơi với hai người thôi."
"Tại sao phải chơi với chúng tôi? Cô không có việc riêng à?!" Tạ Tri Phỉ sửng sốt.
"Chơi với hai người chính là việc của tôi mà, dù sao hôm nay các cô cũng được nghỉ đúng không? Với lại, vốn dĩ tôi đến đây là tìm Ôn Bình Hàn." Vương Oản thản nhiên đáp.
"Không được, hôm nay chúng tôi còn có việc khác, lát nữa ăn mì xong cô về đi."
"Hai người định làm gì?" Vương Oản tò mò.
"Chuyện của người lớn, con nít đừng có xía vào."
"Cô bảo ai là con nít hả!"
"Được thôi, vậy tôi nói cho cô biết người lớn chúng tôi định làm gì nhé." Tạ Tri Phỉ ngoắc ngón tay.
Vương Oản lập tức ghé tai lại gần, liền nghe nàng thầm thì hai chữ đầy bí hiểm:
"Tăng ca."
"......"
"Muốn đi không?" Tạ Tri Phỉ đắc ý nhướng mày.
"......" Vương Oản không phục đáp, "Cô cứ chờ đấy, sau này tôi đi làm, tôi cũng có thể tăng ca!"
"Oa, vậy tôi chống mắt lên chờ nhé." Tạ Tri Phỉ vỗ tay kiểu hải cẩu, giọng điệu vô hồn.
"Đang nói chuyện gì thế? Ăn cơm được rồi này." Ôn Bình Hàn gọi.
Tạ Tri Phỉ nhanh chóng lẻn vào bếp bưng mì trộn dầu hành, không quên thể hiện một chút: "Chị xem em chăm chỉ chưa này, không giống ai kia, chỉ biết ngồi chờ ăn sẵn."
"Tạ Tri Phỉ, cô bớt dìm hàng tôi đi được không!" Vương Oản hậm hực nói xong cũng chủ động vào phụ bưng mì.
Ôn Bình Hàn còn chiên thêm mấy quả trứng đặt lên bàn. Tạ Tri Phỉ và Vương Oản cùng lúc gắp trúng một miếng, hai người trợn mắt nhìn nhau, không ai chịu nhường ai.
"Khụ." Ôn Bình Hàn ấn vai Tạ Tri Phỉ, cúi đầu ghé tai nàng nhắc nhở: "Cô ấy là khách."
Khóe miệng Tạ Tri Phỉ lập tức cong lên, nàng buông đũa: "Mời dùng."
Vương Oản bực bội gắp miếng trứng vào bát: "Hai người nói thầm gì thế? Có gì mà tôi không được nghe à?"
"Tất nhiên rồi, cô còn nhỏ, làm sao hiểu được lời thì thầm ngọt ngào nó mê người thế nào." Tạ Tri Phỉ lắc đầu đắc ý, cười đến mức không khép được miệng.
Vương Oản bĩu môi, không thèm chấp nàng nữa mà vùi đầu ăn mì. Lúc ăn được nửa bát, cô nàng tình cờ ngẩng đầu thấy Tạ Tri Phỉ đang gắp mì từ trong bát của Ôn Bình Hàn, liền nhíu mày: "Sao cô còn cướp đồ ăn của cô ấy?"
"Là tôi ăn không hết nên nhờ em ấy ăn hộ một ít." Ôn Bình Hàn giải thích.
"Đúng thế." Tạ Tri Phỉ gắp phần mì dư vào bát mình, ăn một cách ngon lành.
"Tôi cũng ăn không hết này, cô giúp tôi chia sẻ bớt đi." Vương Oản đẩy bát lên phía trước.
"Tự mình giải quyết đi, tôi ăn chỗ này là đủ rồi." Tạ Tri Phỉ tiếp tục ăn miếng lớn.
"Không sao đâu, ăn không hết thì thôi, đừng cố quá." Ôn Bình Hàn nói với Vương Oản.
Vương Oản gật đầu, tiếp tục nhẩn nha ăn mì. Vô tình cô nàng đụng trúng chiếc điện thoại rơi xuống đất. Khi cúi xuống nhặt, cô nàng nhìn thấy chân của Tạ Tri Phỉ đang giẫm lên dép lê của Ôn Bình Hàn, sau đó còn cứ cố chen chân vào cùng một chiếc dép. Vương Oản lập tức ngồi thẳng dậy, khiển trách: "Cô tranh dép của cô ấy làm gì? Cô không có dép à?"
Tạ Tri Phỉ: "......"
Ôn Bình Hàn chống cằm, cúi đầu nén cười.
"Ăn nhanh lên đi, ăn xong rồi thì mau về đi." Tạ Tri Phỉ quả thực sắp bị cái "bóng đèn" này làm cho tức chết.
Sau bữa sáng, Vương Oản vẫn chưa có ý định rời đi. Tạ Tri Phỉ thấy đuổi mãi không được, đành phải đổi bài khác.
Mười phút sau, Vương Oản nhận được điện thoại của Phương Ninh Xu, cô nàng ngạc nhiên: "Chị Xu? Chị lại chủ động liên lạc với em sao?"
"Ừ... Hôm nay em có rảnh không?" Phương Ninh Xu hỏi.
"Có chứ, sao vậy chị?"
"Tôi muốn ra ngoài mua ít đồ, em có thể đến tư vấn giúp tôi không?"
"Được ạ, chị muốn mua gì?"
"À..." Phương Ninh Xu nhìn quanh một vòng, chẳng biết trong nhà thiếu cái gì, mãi mới rặn ra được một chữ, "Thực phẩm?"
"Chị muốn đi mua thức ăn á?!" Vương Oản kinh ngạc tột độ, thật khó tưởng tượng ra cảnh cô ấy đi chợ. Cô nàng hào hứng đứng phắt dậy: "Chờ em, em tới ngay đây, ha ha!"
Cúp điện thoại, Vương Oản liền cười không ngừng: "Trời ạ, chị Xu định đi mua thức ăn, hai người có muốn đi xem náo nhiệt không?"
Tạ Tri Phỉ: "Xin lỗi, tôi không có hứng thú với việc đi chợ."
Ôn Bình Hàn: "Tôi cũng vậy."
"Vậy tôi đi một mình, hôm khác lại đến tìm hai người chơi." Vương Oản hưng phấn chạy ra ngoài.
"Này, đừng có hẹn hôm khác, sau này cũng đừng đến nữa." Tạ Tri Phỉ hét theo bóng lưng cô nàng, tiếc là đối phương chẳng thèm quay đầu lại.
Nàng bất đắc dĩ đóng cửa lại, cùng Ôn Bình Hàn nhìn nhau hồi lâu, rồi vui vẻ nắm tay cô: "Cuối cùng cũng tống khứ được cô ta! Chúng ta đi hẹn hò thôi!!!"
"Ừ, vậy để tôi đi thay quần áo đã." Ôn Bình Hàn vẫn đang mặc đồ ở nhà, cô cứ ngỡ Tạ Tri Phỉ sẽ đến đón mình muộn hơn một chút.
"Vâng, em đợi chị ở đây."
Thay đồ xong, Ôn Bình Hàn mở cửa nói: "Em cứ chơi thêm lát nữa đi, tôi còn phải trang điểm đã."
Tạ Tri Phỉ chạy lon ton vào, ngồi xuống bên cạnh quan sát cô trang điểm.
Ôn Bình Hàn đột nhiên thấy hơi căng thẳng, cô khẽ nghiêng đầu: "Em nhất định phải nhìn tôi như thế sao?"
"Vâng vâng!" Tạ Tri Phỉ chống tay lên bàn, hai tay ôm mặt, ánh mắt lấp lánh nụ cười theo dõi từng cử động của cô.
"Đừng nhìn nữa, tôi sợ sẽ vẽ hỏng mất."
"Được rồi, em không nhìn nữa." Tạ Tri Phỉ lấy tay che mắt lại.
Đến lúc Ôn Bình Hàn tô son, cô nhìn qua gương thấy nàng lén mở kẽ ngón tay ra nhìn trộm, bèn buồn cười nói: "Thôi được rồi, muốn nhìn thì cứ nhìn đi."
Tạ Tri Phỉ buông tay ra, ánh mắt tràn đầy sự si mê: "Chị đẹp quá, em thích lắm."
Ôn Bình Hàn đỏ mặt, ngượng ngùng quay đi, đứng dậy lấy túi xách: "Đi thôi."
"Chờ chút." Tạ Tri Phỉ bước nhanh tới chắn trước mặt cô, ép cô sát vào cánh cửa rồi cúi đầu đặt nụ hôn lên môi cô.
Công sức tô son coi như đổ sông đổ biển.
Tạ Tri Phỉ quyến luyến trên môi cô rất lâu mới chịu buông ra. Nàng cầm thỏi son tự tay dặm lại cho cô rồi mới cười nói: "Hôn chị ngọt quá đi mất."
Ôn Bình Hàn vừa giận vừa thẹn liếc nàng một cái, xoay người mở cửa: "Không đi nhanh là đến trưa bây giờ."
"Đến đây!"
Lúc này đã hơn 10 giờ, thời gian có hạn nên hai người chỉ dạo phố một lát rồi Tạ Tri Phỉ đưa cô đi ăn.
"Buổi chiều chúng ta đi xem phim nhé, em vẫn chưa được đi xem phim cùng chị bao giờ."
"Được, để tôi mua vé." Ôn Bình Hàn mở ứng dụng, hai người bàn bạc chọn phim rồi đặt lệnh chốt đơn.
Thức ăn nhanh chóng được dọn lên, Tạ Tri Phỉ hào hứng: "Chị nếm thử vị ở đây đi. Tiêu Tĩnh hay tới đây lắm, cứ khen quán này nấu chuẩn vị đó, cuối cùng em cũng có cơ hội đưa chị đến thử."
"Được." Ôn Bình Hàn nếm thử một lát rồi gật đầu liên tục: "Quả thực rất ngon."
"Chuyện, không nói đến hương vị ở đây vốn đã tốt, mà đối diện chị còn có một đại mỹ nữ như em thì ăn gì chẳng thấy ngon." Tạ Tri Phỉ không nhịn được mà khoe khoang.
"Phải, đại mỹ nữ nói gì cũng đúng." Ôn Bình Hàn cười rạng rỡ.
Tạ Tri Phỉ nhìn cô cười ngây ngốc.
"A Phỉ! Ôn Bình Hàn!"
Cách đó không xa vang lên một tiếng gọi nhiệt tình, nghe là biết ngay giọng của Triệu Tiêu Tĩnh.
Cả hai cùng quay đầu lại. Triệu Tiêu Tĩnh đã bước đến trước mặt, kéo một chiếc ghế ở bàn bên cạnh chen vào giữa hai người, cười hỏi: "Hai người đến đây ăn cơm mà sao không rủ tớ với?"
"Chẳng phải cậu cũng tự mò đến đây sao?" Tạ Tri Phỉ nói.
"À, là Lệ Phong hẹn tớ đến đây ăn, nhưng anh ấy lại bị tắc đường, may mà gặp được hai cậu." Triệu Tiêu Tĩnh kể.
Ôn Bình Hàn hỏi: "Hai người... làm hòa rồi à?"
"Ừm, dù sao tớ cũng nói rõ là trong vòng ba bốn năm tới sẽ không kết hôn. Muốn yêu thì yêu, không yêu thì biến. Anh ấy không nỡ biến, nên đành chấp nhận yêu tiếp thôi." Triệu Tiêu Tĩnh nói, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Tạ Tri Phỉ.
Tạ Tri Phỉ: "?"
Triệu Tiêu Tĩnh khụ một tiếng, lại hỏi: "Dạo này hai người thế nào rồi?"
"Vô cùng tốt." Tạ Tri Phỉ buột miệng thốt lên.
Ôn Bình Hàn cũng mỉm cười gật đầu: "Ừm, không thể tốt hơn được nữa."
"Vậy thì tốt rồi!"
"Hai người cứ trò chuyện nhé, tớ đi vệ sinh một lát." Tạ Tri Phỉ nói.
Triệu Tiêu Tĩnh nhìn theo bóng lưng nàng rời đi, bỗng nhiên ghé sát đầu lại, vẫy tay ra hiệu cho Ôn Bình Hàn, rồi nhỏ giọng hỏi thăm: "Dạo này A Phỉ thực sự ổn chứ?"
"Ổn."
"Không đau lòng? Không khóc thút thít sao?"
"Không có, sao vậy?" Ôn Bình Hàn thắc mắc.
"Ôi, A Phỉ đúng là kiên cường thật." Triệu Tiêu Tĩnh thở dài thườn thượt với vẻ đau lòng.
Ôn Bình Hàn tức khắc bị nàng làm cho khẩn trương, hỏi dồn: "Em ấy có chuyện gì sao?"
"Trách tôi, đều tại tôi cả." Triệu Tiêu Tĩnh tiêu sái vuốt tóc mái, "Tôi đây chẳng có gì khác, chỉ được cái mị lực quá lớn, làm cậu ấy chết mê chết mệt rồi."
Ôn Bình Hàn: "?"
"Nhìn biểu cảm này là biết cậu ấy chưa nói gì với cô, đúng không?"
"Nói gì cơ?"
"Nói cậu ấy thích tôi đó."
Ôn Bình Hàn: "...... Ý là loại thích nào?"
"Dĩ nhiên là loại vượt qua giới tính ấy, cậu ấy có ý với tôi."
"Cô chắc chứ?"
"Chắc chắn 100%, lúc đó tôi có hỏi và cậu ấy cũng không hề phủ nhận! Chuyện này cũng không trách cậu ấy được, chúng tôi quen biết lâu như vậy, cậu ấy thích tôi cũng là lẽ thường tình, chỉ khó ở chỗ tôi lại là "thẳng nữ", ôi!" Triệu Tiêu Tĩnh chậc lưỡi tiếc rẻ, "Thích người khác giới hẳn là sự trừng phạt của ông trời dành tra nữ như tôi!"
Ôn Bình Hàn: "......"
"Dạo gần đây tôi chẳng dám chủ động liên lạc với cậu ấy, mà cậu ấy cũng chẳng gửi lấy một tin nhắn nào cho tôi. Chắc chắn là do lần trước tôi từ chối nên làm cậu ấy tổn thương rồi. Cô mau giúp tôi nghĩ cách xem, làm sao để cậu ấy tiếp tục làm bạn thân của tôi, mà không dòm ngó cơ thể tôi nữa."
Ôn Bình Hàn: "............"
Triệu Tiêu Tĩnh lẩm bẩm một hồi rồi lại tự nói: "Nhưng mà, chuyện cậu ấy thích phụ nữ thực sự gây sốc cho tôi lắm. À, tôi không có ý xem thường đồng tính đâu nhé, trong cái vòng xã giao của chúng tôi người kiểu gì chẳng có, thấy nhiều nên quen rồi. Chỉ là trước đây cậu ấy chưa bao giờ lộ ra xu hướng này, thật là làm tôi kinh ngạc quá chừng. Cô nghe xong có thấy vô lý lắm không?"
Ôn Bình Hàn: "À... đúng, lúc mới biết chuyện, thực sự tôi cũng rất kinh ngạc." Sau đó chính là thật hạnh phúc nha.
"Đúng không? Vậy chuyện cậu ấy thích tôi có phải càng làm người ta kinh ngạc hơn không?"
"Đúng thế, kinh ngạc đến mức cơm ăn không nổi đây."
"Hai người đang nói gì thế?"
Tạ Tri Phỉ vừa quay lại bàn ăn, thấy hai người họ đang thì thầm to nhỏ liền mỉm cười kéo ghế ngồi xuống, nhưng lại nhận được ánh mắt đầy ý vị sâu xa từ Ôn Bình Hàn.
"Đang nói chuyện em thích Tiêu Tĩnh đấy." Ôn Bình Hàn cười như không cười, khẽ nhếch khóe miệng, "Nói xem nào, em thích cậu ấy từ bao giờ thế?"
Tạ Tri Phỉ ngồi hụt ghế, ngã cái "bùm" xuống đất.