Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 66

Chương 66

Bầu trời bắt đầu lất phất tuyết rơi, những bông tuyết nhẹ tênh, mềm mại vương trên những ngọn cây. Trên cửa kính xe, vài bông tuyết nhỏ đáp xuống rồi nhanh chóng tan thành những vệt nước trong veo.

Tạ Tri Phỉ điều chỉnh nhiệt độ trong xe cao lên một chút, lo lắng hỏi: "Hiện tại thế nào rồi?"

"Ổn rồi em." Ôn Bình Hàn đáp.

"Để em xem nào." Tạ Tri Phỉ vươn tay nắm lấy một bàn tay của cô, cẩn thận x** n*n: "Vẫn còn hơi lạnh."

"Một lát là ấm lên ngay thôi mà."

"Chị đặt hoa xuống trước đi, để em ủ ấm hai tay cho chị." Tạ Tri Phỉ hăng hái đề nghị.

"Không đâu." Ôn Bình Hàn ôm bó hoa vào lòng chặt hơn, nở nụ cười hạnh phúc: "Chị thích ôm thế này cơ."

"Thật sao? Chị à, chắc đây không phải lần đầu tiên chị được tặng hoa chứ?" Tạ Tri Phỉ cười híp mắt hỏi, bắt đầu âm thầm dò thám.

"Ừm, nhưng đây là lần đầu tiên chị nhận được hoa từ người mình thích tặng." Ôn Bình Hàn khẽ nói.

Gương mặt Tạ Tri Phỉ lập tức bừng sáng rạng rỡ. Thấy cô nhất quyết không chịu buông bó hoa ra, nàng chỉ đành rướn người tới hôn nhẹ lên má cô, hai tai ửng hồng: "Thật tốt quá, cảm ơn chị cũng thích em."

Bờ môi Ôn Bình Hàn mấp máy, cô chậm rãi vùi cằm vào giữa những cánh hoa: "Chị cũng vậy."

Hai người cứ thế nhìn nhau cười một hồi lâu, Ôn Bình Hàn mới lên tiếng hỏi: "Em đến tìm chị từ lúc nào thế?"

"Lúc chị đi về phía công viên, em đã đi theo sau rồi." Tạ Tri Phỉ đáp.

Sau khi đưa Tạ Hoành Húc lên xe và trò chuyện xã giao vài câu, nàng định quay về khách sạn thì tình cờ thấy Ôn Bình Hàn rời khỏi đại sảnh, đi thẳng về hướng công viên. Nàng lập tức quay lại xe mình, lấy bó hoa mà nàng đã dặn Phương Ninh Xu chuẩn bị, vội vã đuổi theo. Thế nhưng, khi đến nơi lại thấy cô đang ở riêng cùng Cố Chi Chương.

Theo bản năng, nàng định xông ra ngay, nhưng cuối cùng lại chọn một góc khuất để nấp đi, muốn nghe xem họ nói chuyện gì. Lúc đó, tim nàng đập loạn xạ vì căng thẳng. Dù đã lờ mờ đoán được Ôn Bình Hàn có lẽ cũng có tình cảm với mình, nhưng rào cản băn khoăn về việc họ là nam nữ chính trong nguyên tác khiến nàng không dám mạo hiểm vạch trần đáp án, sợ rằng bản thân chỉ đang ảo tưởng một mình.

Giây phút nghe Ôn Bình Hàn nói câu "Tôi đã có người mình thích", trái tim đang thắt lại vì lo âu của nàng bỗng vỡ òa trong niềm vui sướng tột độ. Nàng cứ thế đứng sau thân cây, không ngừng cạy lớp vỏ cây xù xì, cố gắng kiềm chế cảm xúc. Mãi đến khi Cố Chi Chương rời đi, nàng mới giả vờ bình tĩnh gọi điện cho cô để xác nhận lại lần cuối.

"Vậy là em tới sớm thật đấy." Ôn Bình Hàn cảm thán.

"Vâng." Tạ Tri Phỉ cười rạng rỡ, khởi động xe: "Chị ơi, em đưa chị về nhà nhé!"

"Chúng ta thật sự không cần quan tâm đến tài xế sao?"

Ôn Bình Hàn nhìn qua gương chiếu hậu, thấy bóng dáng tài xế vẫn đang đứng dưới ánh đèn đường lờ mờ hút thuốc. Vừa rồi tuyết vừa rơi, Tạ Tri Phỉ đã nhanh chóng kéo cô vào xe, thuận đường "đuổi" luôn cái bóng đèn công suất lớn ở ghế lái đi chỗ khác.

"Không sao đâu, anh ta là người trưởng thành rồi, sẽ tự biết đường về nhà mà."

Tạ Tri Phỉ đúng lý hợp tình tuyên bố xong liền lái xe thẳng về hướng chung cư của Ôn Bình Hàn. Khi đang chờ đèn xanh, nàng chú ý thấy bên lề đường có một khu chợ đêm rất nhộn nhịp, liền tìm chỗ đỗ xe gần đó.

"Chị ơi, chúng ta vào đó dạo một chút nhé?"

"Được thôi."

Ôn Bình Hàn lưu luyến đặt bó hoa lại trong xe. Vừa xuống xe, Tạ Tri Phỉ đã chủ động chìa tay ra trước mặt cô. Cô cúi đầu nhìn bàn tay ấy một lúc rồi khẽ mỉm cười nắm lấy. Gần như cùng lúc, cả hai tâm đầu ý hợp mà đan chặt mười ngón tay vào nhau. Tạ Tri Phỉ cười hớn hở, kéo cả hai bàn tay đang nắm chặt vào trong túi áo khoác của mình, quay sang hỏi: "Ấm không chị?"

"Ừm, ấm lắm." Ôn Bình Hàn gật đầu.

Khu chợ đêm dài khoảng 50 mét với vô số sạp hàng nhỏ bày bán đủ thứ. Tạ Tri Phỉ vô cùng hưng phấn, dạo qua từng gian hàng một, không cẩn thận đã mua rất nhiều đồ.

"Mua nữa là không còn tay nào để cầm đâu." Ôn Bình Hàn nhắc nhở.

"Vậy phải làm sao đây?" Tạ Tri Phỉ tiu nghỉu: "Em còn muốn mua thêm mấy chậu cây cảnh này nữa."

"Hay là... em buông tay ra đi, như vậy chúng ta sẽ có bốn tay để xách đồ."

Ôn Bình Hàn một tay xách túi lớn túi nhỏ, khẽ lay lay bàn tay vẫn đang nằm gọn trong túi áo nàng.

"Không, em không buông đâu!" Tạ Tri Phỉ quật cường đáp.

Ôn Bình Hàn buồn cười nói: "Vậy chúng ta mang chỗ này về xe trước rồi quay lại mua tiếp nhé?"

"Ý hay đấy ạ!" Tạ Tri Phỉ vẫn nắm chặt lấy tay cô, tay còn lại xách đầy đồ đạc. Hai người chạy qua chạy lại một chuyến mới mua xong mấy chậu cây.

"Cái này chị mang đến văn phòng để nhé." Tạ Tri Phỉ đưa cho cô một bình thủy tinh nhỏ bên trong trồng một cây tiên nhân cầu, rồi cầm lấy một bình y hệt, cười híp mắt: "Còn đây là của em, đồ đôi đấy nha!"

"Được." Ôn Bình Hàn mỉm cười.

Cô nhìn lại đống đồ nàng vừa mua, lúc nãy mải tận hưởng niềm vui thầm kín, thêm vào đó nàng trả tiền quá nhanh nhẹn sảng khoái, nên cô không để ý, giờ mới nhận ra món nào nàng cũng mua hai phần: "Vậy còn những thứ này..."

"Có hết, có hết mà, về nhà rồi em phân ra cho."

Tạ Tri Phỉ vừa nói xong liền tự vả vào miệng mình: "Phi phi phi, nói gì gở vậy, ý em là về nhà em sẽ đưa hết cho chị, cái gì em có thì chị cũng có."

Ôn Bình Hàn buồn cười.

Về đến nhà, Ôn Bình Hàn đi rót nước ấm, còn nàng thì ngồi trên sô pha, hứng thú bừng bừng phân chia đống đồ thành hai phần bằng nhau. Đợi Ôn Bình Hàn vừa ngồi xuống, nàng lập tức dâng "chiến lợi phẩm" ra trước mặt.

"Cảm ơn em." Ôn Bình Hàn mỉm cười nhận lấy những món quà nhỏ xinh, nào là kẹp tóc be bé, hoa tai xinh xẻo, à, lại còn có cả mấy con thú bông hình thù kỳ quái.

"Không có gì đâu ạ. Tuy không ra tay hào phóng được như anh Cố, nhưng mấy thứ này em vẫn bao nuôi chị được!" Tạ Tri Phỉ đắc ý nói.

Ôn Bình Hàn đứng dậy đi tới tủ lạnh lấy ra một đống trái cây, toàn là những loại mà lần trước Tạ Tri Phỉ từng nhắc đến.

"Đây không phải là chỗ lần trước chúng ta cùng đi mua đấy chứ?" Tạ Tri Phỉ kinh ngạc hỏi.

"Mấy thứ đó hỏng cả rồi, chị đã mua lại đồ mới. Trong tủ lạnh lúc nào cũng có sẵn, sau này em muốn ăn cứ tự nhiên lấy." Ôn Bình Hàn nói.

Tạ Tri Phỉ cảm động vô cùng, nàng dang rộng vòng tay ôm chầm lấy cô: "Chị ơi, chị tốt với em quá!"

Ôn Bình Hàn vỗ vỗ nhẹ lên lưng nàng, dịu dàng đáp: "Em mới tốt."

Cô thầm nghĩ, mình có tài đức gì mà lại nhận được sự yêu thích của nàng chứ?

Từ nhỏ đến lớn, những gì cô muốn đều chưa bao giờ nhận được từ người khác. Cô đã quen với việc cô độc, quen với việc chỉ có thể dựa vào chính mình. Đây là lần đầu tiên cô khao khát có được một chút chân tình từ người khác đến vậy. Để giữ lại chút lòng tự trọng đáng thương, cô đã không dám thổ lộ, chỉ luôn cẩn trọng thăm dò, cho đến khi đối phương nhiệt liệt chạy về phía mình...

"A Phỉ..." Ôn Bình Hàn vòng tay ôm chặt lấy nàng, chậm rãi nhắm mắt lại, khẽ thầm thì đầy hạnh phúc: "Chị rất thích em, thật sự rất thích em."

"Em cũng vậy." Khóe môi Tạ Tri Phỉ cứ thế nhếch lên không dứt: "Đây là lần đầu tiên em thích một người đấy, nếu em có làm gì không phải, chị phải bao dung cho em nhé."

Ôn Bình Hàn bỗng nắm lấy cánh tay nàng, nhìn nàng đầy nghi hoặc: "Lần đầu tiên? Vậy còn Cố Chi Chương?"

"A..." Quên mất vụ này, nàng ngượng ngùng cười, trịnh trọng giải thích: "Đó là chuyện hồi trước khi em còn chưa hiểu chuyện! Sau khi trưởng thành rồi, em mới biết mình hoàn toàn không thích anh ta chút nào!"

"Vậy em 'trưởng thành' từ khi nào thế?" Ôn Bình Hàn bán tín bán nghi hỏi.

"Từ ngày đầu tiên gặp chị đấy!"

"Miệng lưỡi trơn tru." Ôn Bình Hàn cười nói.

"Chị đỉnh thật nha, đều là do được chị 'hôn' ra thành vậy đó." Tạ Tri Phỉ không nhịn được mà tán thưởng.

Ôn Bình Hàn ngẩn người một lát, mãi sau một lúc lâu mới hiểu ra ý tứ trong lời nói của nàng. Cô há miệng nhưng chẳng thốt lên lời, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ, liền cầm cái gối ôm ném về phía nàng: "Chẳng đứng đắn gì cả."

Tạ Tri Phỉ ngồi xếp bằng trên sô pha, cười ngặt nghẽo.

Ôn Bình Hàn ném nàng vài cái rồi quay mặt đi chỗ khác. Vừa bình tâm lại một chút, quay đầu sang đã thấy gương mặt xinh đẹp của nàng đang áp sát ngay trước mặt mình.

"Chị ơi," Tạ Tri Phỉ chống tay hai bên người cô, ngồi quỳ trước mặt cô như một chú cún con hớn hở, ánh mắt lấp lánh đầy mong đợi: "Chị ơi, em có thể hôn chị thêm lần nữa được không?"

Ôn Bình Hàn khẽ nuốt nước miếng, nhìn nàng không chớp mắt.

"Vừa nãy ở công viên em chẳng dám làm tới."

"......" Ở công viên em đã dám hôn lưỡi rồi, em còn không dám cái gì nữa?

"Chị ơi, chị à... chị cho em hôn thêm một cái nữa đi mà..." Tạ Tri Phỉ bắt đầu tung chiêu làm nũng quen thuộc.

Về khoản này, Ôn Bình Hàn chưa bao giờ có sức kháng cự trước nàng.

Cô chậm rãi nhắm mắt lại.

Dưới ánh đèn ấm áp, Tạ Tri Phỉ tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt cô. Nàng đưa ngón tay v**t v* gò má cô như thể đang chạm vào một món bảo bối dễ vỡ. Cô quan trọng đến nhường ấy trong lòng nàng, nhưng nàng lại chỉ dám chạm vào thật khẽ, rồi mới áp môi mình lên đôi môi mềm mại kia. Nàng dịu dàng l**m láp, cho đến khi hàm răng đối phương chủ động hé mở, nàng mới từ tốn tiến vào, quấn quýt lấy chiếc lưỡi mềm mại của cô.

Ôn Bình Hàn hơi mở mắt ra, thấy nàng đang nhắm nghiền mắt, hoàn toàn đắm chìm trong nụ hôn này. Trái tim cô như được ngâm trong mật ngọt, nhịp thở dần trở nên dồn dập, cô ôm nàng chặt hơn, nụ hôn càng lúc càng sâu. Chỉ đến khi cảm nhận được hơi thở của đối phương cũng hổn hển không kém, cô mới thấy thỏa lòng.

Chẳng biết bao lâu trôi qua, hai người mới luyến tiếc tách nhau ra. Tạ Tri Phỉ ngồi dậy, vội vàng uống một ngụm nước.

Ôn Bình Hàn với tay lấy mấy quả nho trong đĩa để ăn. Đột nhiên thấy hoa mắt, bóng người Tạ Tri Phỉ đã áp sát tới, cướp mất quả nho ngay từ trong miệng cô.

Ôn Bình Hàn kinh ngạc hỏi: "Em... thật sự là lần đầu tiên sao?"

"Đương nhiên rồi." Tạ Tri Phỉ đắc ý nhướn mày: "Chị không tin em à?"

Ôn Bình Hàn chần chừ nhìn nàng: "Cũng... không tin lắm."

"Tại em thông minh thôi, nên không cần thầy dạy cũng hiểu được. Chị có tin là em còn có thể..."

"Được rồi được rồi, ăn nho của em đi." Ôn Bình Hàn vội vàng đút một quả nho vào miệng nàng.

Thời gian thấm thoát đã qua 12 giờ, Tạ Tri Phỉ ai oán nói: "Haizz, không còn sớm nữa, em phải về thôi."

"Ừm, đi đường chú ý an toàn, lái xe chậm thôi nhé."

"Vâng ạ."

Tạ Tri Phỉ chậm chạp đi ra phía cửa, bỗng nhiên quay người lại, đầy mong đợi hỏi: "Ngày mai là cuối tuần rồi, chị ơi, chúng mình đi hẹn hò đi?"

"Được thôi." Ôn Bình Hàn mỉm cười dịu dàng.

"Tuyệt quá! Vậy sáng mai em qua đón chị nhé!" Tạ Tri Phỉ phấn khích không thôi.

"Ừm."

Sau khi Tạ Tri Phỉ rời đi, Ôn Bình Hàn lẩm bẩm một mình: "Hẹn hò sao..."

Nói xong, cô lập tức chạy tót vào phòng ngủ để chọn quần áo cho ngày mai.

Hôm sau, trời còn chưa sáng, Tạ Tri Phỉ đã bật dậy để trang điểm. Nói đúng ra là tối qua nàng quá kích động nên chẳng ngủ được chút nào, đành dậy sớm chuẩn bị.

Khi nàng xuất hiện trước cửa nhà Ôn Bình Hàn với diện mạo xinh xinh đẹp đẹp, lại tình cờ bắt gặp Vương Oản đang đứng gõ cửa. Nàng lập tức trừng mắt lạnh lùng: "Bây giờ còn chưa đến 7 rưỡi, cô ăn mặc thanh thuần thế kia, còn tới đây sớm thế làm gì?"

Vương Oản quay đầu nhìn nàng, cũng kinh ngạc không kém: "Sáng sớm ra cô đã trang điểm lộng lẫy như đi dự tiệc thế này, sao cũng chạy tới đây?"

"Cô còn chưa trả lời câu hỏi của tôi đâu."

"Tôi tìm cô ấy có việc." Vương Oản đáp.

"Việc gì mà phải đến sớm thế này? Đến mức còn chẳng kịp trang điểm à?" Tạ Tri Phỉ chất vấn.

"Ai bảo tôi không trang điểm, tôi có dán mi giả đây này." Vương Oản chớp chớp mắt, hàng mi cong vút rung rinh, sau đó quay lại tiếp tục gõ cửa.

"Cô đừng gõ nữa, lỡ chị ấy còn chưa ngủ dậy thì sao?" Tạ Tri Phỉ ngăn tay cô ta lại: "Có chuyện gì cô cứ nói với tôi là được."

"Nói với cô mà giống nói với cô ấy được à?" Vương Oản nói.

"Được chứ, tôi sẽ chuyển lời lại cho chị ấy."

"Không được, tôi phải tự mình nói."

"Tôi bảo cô đừng gõ nữa, mau về đi." Tạ Tri Phỉ vội vàng muốn đuổi cái "bóng đèn" này đi.

"Cứ gõ đấy, cứ gõ đấy!"

Đến khi Ôn Bình Hàn mở cửa ra, hai người kia đã lao vào túm tóc nhau rồi.

"A! Tạ Tri Phỉ, cô buông tôi ra, tin tôi đá cô một phát bay đến ngân hà luôn không!?"

"Hừ, tôi mà đấm một phát là cô lún xuống tâm trái đất, có moi cũng không ra được đâu!"

"Dừng tay! Còn đánh nhau nữa thì về hết đi!" Ôn Bình Hàn quát một tiếng, cả hai mới ngượng ngùng buông tay.

"Có chuyện gì vậy?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Chị ơi, cô ta giật tóc em, kiểu tóc em dày công chuẩn bị bị cô ta làm rối tung lên rồi đây này." Tạ Tri Phỉ lập tức đứng sát cạnh cô để cáo trạng.

"Cô ta giật đứt mi giả của tôi!" Vương Oản nói.

"Cô còn mắng tôi là trà xanh!"

"Cô mắng tôi là đồ phiền phức!"

"Cô đá cẳng chân tôi."

"Cô véo cánh tay tôi!"

"Thôi đủ rồi, đừng cãi nhau nữa." Ôn Bình Hàn nói xong, im lặng nhìn về phía Tạ Tri Phỉ.

Nàng yếu ớt cúi đầu: "Em xin lỗi chị, em không biết mọi chuyện lại thành ra thế này, đều là lỗi của em hết, tại em không biết tính nết của cô ấy lại như vậy~~"

Ôn Bình Hàn: "......"

Vương Oản chậm rãi trợn tròn mắt: "Cô còn dám bảo mình không phải trà xanh đi!"

"Chị ơi, cô ấy mắng em kìa, hung dữ quá đi mất~~" Tạ Tri Phỉ bày ra vẻ mặt vô tội.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn