Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 65

Chương 65

Sau khi tới khách sạn, Tạ Tri Phỉ được Phương Ninh Xu đưa tới hàng ghế phía trước, vị trí ngay sau Tạ Hoành Húc một hàng, vì hàng đầu tiên là khu vực dành riêng cho các cổ đông.

"Ba." Sau khi ngồi xuống, nàng chọc chọc vai Tạ Hoành Húc để chào hỏi.

"Sao giờ mới đến?" Tạ Hoành Húc hỏi.

"Con đâu có đến muộn, là tại ba đến sớm quá thôi." Tạ Tri Phỉ đáp.

"......"

Tạ Tri Phỉ mỉm cười ngồi thẳng dậy, nàng ngoảnh đầu nhìn quanh một lượt. Vì người quá đông nên rất khó để tìm thấy vị trí cụ thể của Ôn Bình Hàn. Nàng gọi Phương Ninh Xu lại, ghé tai thì thầm vài câu, Phương Ninh Xu gật đầu rồi quay người đi sắp xếp.

Các nhân viên đều đã đến từ sớm và chọn được chỗ ngồi ưng ý. Chờ các lãnh đạo an tọa đông đủ, buổi tiệc tất niên chính thức bắt đầu.

Người dẫn chương trình phát biểu trên sân khấu, phía dưới người thì tập trung lắng nghe, kẻ lại mải mê chụp ảnh hay lướt điện thoại.

Tạ Hoành Húc quay đầu định nói với con gái một câu, liền thấy nàng đang cúi đầu dán mắt vào màn hình, chẳng biết đang nhắn tin với ai mà khóe miệng cười tươi rói như sắp lên tận trời.

"A Phỉ, tập trung nghe đi, lát nữa đến lượt con lên đài phát biểu đấy." Tạ Hoành Húc nhắc nhở.

"Tuân lệnh." Tạ Tri Phỉ lập tức ngẩng đầu, nở nụ cười lấy lòng. Dẫu sao nàng cũng đã hỏi được khu vực Ôn Bình Hàn đang ngồi, nên mới ngoan ngoãn cất điện thoại đi ngay trước mặt ông.

Lúc này Tạ Hoành Húc mới chậm rãi quay đi. Tạ Tri Phỉ định bụng lén lấy điện thoại ra lần nữa, không ngờ Tạ Hoành Húc đột ngột hồi mã thương, ánh mắt đanh đá chua ngoa, gắt gao nhìn nàng chằm chằm.

Tạ Tri Phỉ: "."

Ôn Bình Hàn chờ mãi không thấy tin nhắn mới, đoán chừng nàng đang bận việc nên cũng cùng các đồng nghiệp lắng nghe lời giới thiệu đầy nhiệt huyết của người dẫn chương trình.

Chẳng bao lâu sau, các đại diện lãnh đạo lần lượt lên đài phát biểu.

Đợi một lúc, cuối cùng cũng đến lượt Tạ Tri Phỉ. Cô lập tức ngồi thẳng người, mỉm cười rạng rỡ giơ điện thoại định quay phim, nhưng lại phát hiện phía trước cũng có rất nhiều người đang giơ điện thoại lên!

Tầm nhìn bị che khuất, cô phải nghiêng trái ngả phải tìm kiếm hồi lâu mới chọn được một góc độ tốt, hướng ống kính về phía người phụ nữ đang sải bước đầy tự tin trên sân khấu.

"Tạ tổng đúng là được hoan nghênh quá." Lý Gia Xuyên ở bên cạnh nói thầm.

"Đúng vậy." Ôn Bình Hàn khẽ phụ họa.

Cô chăm chú dõi theo Tạ Tri Phỉ, dưới ánh đèn sân khấu, nàng rực rỡ và lấp lánh. Giọng nói của nàng tựa như dòng nước trong lành chảy giữa màn đêm, thong thả và trong trẻo rót vào tai cô. Giữa không gian ồn ào, mọi thứ xung quanh dường như đều trở nên hư ảo, chỉ còn lại người trên đài là hiện hữu duy nhất trong thế giới của cô.

Những người ngồi hai bên không nhịn được mà vươn dài tay, đưa điện thoại về phía các cô. Một người lẩm bẩm: "Sao Tạ tổng cứ nhìn về hướng kia mãi thế nhỉ, mau nhìn sang bên này đi, nhìn bên này một cái đi mà, cầu xin đó!"

Khóe miệng Ôn Bình Hàn khẽ cong lên.

Bài phát biểu của Tạ Tri Phỉ vừa nghiêm túc lại vừa xen lẫn vài phần hài hước, thỉnh thoảng lại khiến cả hội trường rộ lên tiếng cười. Cuối cùng, nàng bước xuống sân khấu trong tiếng hoan hô và vỗ tay vang dội.

Nửa giờ sau, buổi tiệc tối mới chính thức bắt đầu. Các tiết mục biểu diễn trên sân khấu đã khai màn, mọi người cũng lần lượt ổn định chỗ ngồi tại các bàn tiệc.

Khi Ôn Bình Hàn và Lý Gia Xuyên vừa định tiến về phía một bàn ăn thì bất ngờ bị Phương Ninh Xu ngăn lại.

"Hai người sang ngồi cùng bàn với Tạ tổng đi."

Lý Gia Xuyên giật mình kinh ngạc: "Chúng tôi... có thể sao?"

"Được chứ, vị trí đã được sắp xếp xong rồi, đi thôi." Phương Ninh Xu nâng cằm hất nhẹ về phía trước.

Lý Gia Xuyên vẫn còn cảm thấy khó tin, nhưng Ôn Bình Hàn bên cạnh đã bình thản tiến về phía đó. Bàn tiệc ấy toàn là các quản lý cao cấp, ngay cả Chủ tịch Tạ cũng có mặt, ông đang thấp giọng trò chuyện cùng Tạ Tri Phỉ. Anh thầm thán phục sự bình tĩnh của Ôn Bình Hàn rồi cũng vội vàng bước theo.

Khi đến gần, Lý Gia Xuyên bắt đầu thấp thỏm, bỗng nghe thấy một giọng nói ấm áp như gió xuân vang lên: "Tạ tổng, chúng tôi tới rồi."

Tạ Tri Phỉ ngẩng đầu, đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt: "Mau ngồi đi."

Bên cạnh nàng vừa vặn còn trống hai chỗ, Ôn Bình Hàn nhanh chân ngồi xuống sát cạnh nàng, còn Lý Gia Xuyên ngồi vào vị trí cuối cùng.

Tạ Tri Phỉ giới thiệu hai người với những vị cùng bàn. Thấy Tạ Hoành Húc vẫn luôn giữ vẻ mặt tươi cười ha hả, mọi người cũng lịch sự hiền lành chào hỏi nhau.

Trong bữa ăn, câu chuyện trên bàn phần lớn xoay quanh công việc. Ôn Bình Hàn vừa ăn vừa chuyên tâm lắng nghe, cô giữ kẽ trong từng lời nói hành động, đồng thời âm thầm ghi nhớ những thông tin quan trọng vào lòng.

Lúc này, một ngôi sao ca nhạc nhỏ bước lên sân khấu, thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người, cuộc trò chuyện cũng vì thế mà tạm dừng.

Thấy mọi người đều hướng mắt lên sân khấu, Ôn Bình Hàn cũng quay đầu nhìn tháng qua. Đúng lúc này, đầu gối cô bỗng bị ai đó chạm nhẹ. Cúi xuống nhìn, cô thấy đầu gối của Tạ Tri Phỉ đang áp sát vào chân mình.

Cô liếc mắt nhìn sang, thấy nàng vẫn đang chăm chú nhìn lên sân khấu như không có chuyện gì xảy ra, liền khẽ đẩy nhẹ một cái để tách ra. Nhưng ngay sau đó, đầu gối nàng lại nhích tới, dính chặt lấy chân cô, đẩy thế nào cũng không chịu rời đi.

Cô mím môi nén cười, đưa tay xuống dưới đặt ở đầu gôi, âm thầm móc lấy ngón tay út của đối phương.

Tạ Tri Phỉ đột ngột quay sang nhìn cô, nhanh chóng nắm chặt lấy bàn tay ấy, khẽ mân mê từng đốt ngón tay cô đùa nghịch.

Sau khi ngôi sao ca nhạc nhỏ xuống đài, ánh đèn toàn trường lại sáng lên. Chủ đề trên bàn ăn tự nhiên chuyển sang màn biểu diễn vừa rồi. Tạ Hoành Húc nghiêng đầu, chợt thấy mặt Tạ Tri Phỉ đỏ bừng, liền hỏi: "Uống nhiều rượu quá rồi à?"

"Dạ?" Tạ Tri Phỉ vội lắc đầu, cười đáp: "Con đã bắt đầu uống đâu ạ."

"Tối nay đừng uống nữa."

"Vâng ạ."

Tạ Hoành Húc lại liếc mắt thấy Ôn Bình Hàn cũng đỏ mặt tưng bừng, ông ngạc nhiên nói: "Hay là điều hòa để nhiệt độ cao quá? Sao cả hai đứa đều trông nóng thế kia?"

"Chắc là vậy ạ." Tạ Tri Phỉ ngượng ngùng mỉm cười.

Tạ Hoành Húc lập tức gọi nhân viên tới hạ nhiệt độ điều hòa xuống một chút. Sau bữa cơm vẫn còn một vài hoạt động khác nhưng ông không tham gia nữa, bèn hỏi: "A Phỉ, con có về luôn không?"

"Con muốn ở lại chơi thêm lát nữa, ba cứ về trước đi ạ."

Tạ Tri Phỉ vừa hay còn có việc khác, liền đứng dậy tiễn ông xuống lầu. Không ngờ ở sảnh khách sạn lại tình cờ bắt gặp Cố Chi Chương.

"Chú Tạ, A Phỉ." Cố Chi Chương tiến lại gần chào hỏi.

"Chi Chương? Sao cháu lại ở đây?" Tạ Hoành Húc ngạc nhiên hỏi.

"Cháu tới tìm người ạ. Hai người định về sao?"

"Ừ, vậy cháu cứ đi làm việc của mình đi, chú về trước đây." Tạ Hoành Húc nói.

***

Lúc này ở trên lầu, Ôn Bình Hàn vốn đang đứng đợi Tạ Tri Phỉ quay lại, nhưng các đồng nghiệp tiến tới trò chuyện quá nhiệt tình nên cô bị kéo vào một góc. Sau khi cùng họ đi vệ sinh một chuyến mới tìm được cách thoát thân, đúng lúc này điện thoại lại rung lên.

Cô nhìn tên người gọi rồi trực tiếp ngắt máy.

Đối phương kiên trì gọi thêm vài cuộc nữa, thấy không gọi được, liền gửi một tin nhắn tới.

【 Mẹ anh đưa cho em 500 vạn? 】

Vừa đọc xong, sắc mặt Ôn Bình Hàn tức khắc trầm xuống.

Điện thoại lại reo, lần này cô bắt máy, lạnh lùng hỏi: "Có chuyện gì?"

"Anh đang ở khách sạn nơi công ty em tổ chức tiệc tất niên, em đang ở đâu? Chúng ta gặp nhau nói chuyện một chút đi." Cố Chi Chương nói.

Ôn Bình Hàn nhìn quanh một vòng, thấy toàn là người Tề Thịnh nên không tiện nói chuyện, vừa hay đối diện khách sạn có một công viên, cô liền hẹn địa điểm ở đó.

Hơn mười phút sau, hai người gặp mặt tại công viên. Vừa thấy cô, Cố Chi Chương đã sốt sắng: "Anh vừa mới biết chuyện này từ mẹ anh, bà ấy cư nhiên lén lút tìm em mà không hề thương lượng với anh một câu. Nếu không phải tối nay bà ấy nhất thời giận quá lỡ miệng, anh vẫn còn chẳng hay biết gì."

"Cho nên anh định tới đòi lại 500 vạn đó à?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Không phải, anh lo cho em. Bà ấy không nói gì quá đáng hay làm điều gì quá mức chứ?" Cố Chi Chương dò hỏi.

"Bà ấy đưa tôi 500 vạn, bảo tôi tránh xa anh ra, thế nên tôi liền cầm tiền chạy lấy người rồi." Cô trả lời.

"Bà rõ ràng là đang dùng vật chất để dụ dỗ em!" Cố Chi Chương giận dữ, "Thảo nào gần đây anh không tài nào liên lạc được với em, hóa ra là mẹ anh đứng sau âm thầm cản trở chúng ta."

"Không phải, cho dù bà ấy không đưa tiền, tôi cũng sẽ tránh xa anh." Ôn Bình Hàn thẳng thắn.

Nghe vậy, sắc mặt Cố Chi Chương sa sầm xuống, anh ta bước tới túm lấy cánh tay cô, thấp giọng hỏi: "Ôn Bình Hàn, em thật sự không có chút tình cảm nào với anh sao?"

"Đúng vậy." Cô dùng sức gạt tay anh ta ra, lùi lại hai bước, nói "Anh và gia đình anh đã khiến tôi cảm thấy bối rồi. Tôi không muốn có bất kỳ liên hệ nào với anh nữa, hơn nữa... tôi đã có người mình thích rồi."

"Em nói cái gì?!" Cố Chi Chương không thể tin vào tai mình.

Ôn Bình Hàn ngẩng đầu, nở một nụ cười kiên định: "Tôi nói là tôi đã có người trong lòng, xin anh sau này đừng tiếp tục làm phiền tôi nữa."

Đôi mắt Cố Chi Chương lập tức đỏ ngầu: "Là ai? Người em thích là ai?!"

"Đó là chuyện của tôi, không liên quan đến anh. Nếu không còn gì khác, tôi xin phép về trước."

Dứt lời, Ôn Bình Hàn dứt khoát bước đi. Khi lướt ngang qua anh ta, cổ tay cô đột ngột bị hắn nắm chặt.

"Một ngàn vạn."

Ôn Bình Hàn sửng sốt, nghi hoặc nhìn anh ta: "Cái gì?"

"Anh đưa em một ngàn vạn, em chia tay với người đó đi." Cố Chi Chương nghiến răng nói.

Ôn Bình Hàn thực sự tức giận đến bật cười, hất tay anh ta ra: "Rồi sao nữa?"

"Ở bên anh, em muốn gì cũng được. Nếu em đã nhận 500 vạn của mẹ anh, thì một ngàn vạn này của anh chắc cũng không vấn đề gì chứ?" Cố Chi Chương trầm giọng.

"Ngại quá, tôi không có hứng thú. Tôi yêu tiền thật đấy, nhưng tôi không yêu anh." Ôn Bình Hàn nói năng đầy khí phách.

Cố Chi Chương nhìn cô không cam lòng: "Cô đừng hối hận."

"Hối hận thì tôi làm bà nội anh luôn."

"......"

Cố Chi Chương chưa bao giờ nếm mùi thất bại, nhưng ở chỗ Ôn Bình Hàn, anh ta liên tiếp bị sỉ nhục. Sự phẫn nộ hòa lẫn với cảm giác bất lực khiến anh ta nản lòng cúi đầu, thầm nghiến chặt răng rồi xoay người bỏ đi.

"Đừng đi như vậy." Ôn Bình Hàn nói vọng theo từ phía sau.

Cố Chi Chương khựng lại, trái tim bỗng rộn ràng, anh ta đầy mong chờ quay đầu nhìn cô.

"Chạy nhanh lên."

"............"

Cố Chi Chương rảo bước thật nhanh, có lẽ là đang tức đến chết rồi.

Ôn Bình Hàn nhìn theo bóng lưng anh ta khuất dần mới thở phào nhẹ nhõm. Đúng lúc này điện thoại reo, là Tạ Tri Phỉ gọi tới, cô nhanh chóng bắt máy.

"Chị ơi."

"Ơi."

"Người chị thích... là ai vậy?" Giọng nàng rất khẽ, hơi run rẩy, đầy vẻ cẩn trọng nhưng cũng thấp thoáng sự mong chờ.

Cô lập tức ngẩng đầu nhìn quanh một lượt. Vừa quay người lại, cô thấy Tạ Tri Phỉ bước ra từ sau một gốc cây, trên tay còn ôm một bó hoa rực rỡ.

Hai người đứng đó nhìn nhau từ xa. Ánh mắt vốn lạnh lùng của Ôn Bình Hàn dần dịu lại khi nhìn thấy bó hoa kia, cô cầm điện thoại khẽ cười: "Vậy hoa của em là chuẩn bị tặng cho ai?"

Vừa dứt lời, Tạ Tri Phỉ đã chạy ào tới. Những cánh hoa nhảy múa dưới ánh đèn đường lung linh, mang theo cơn gió đêm thổi về phía cô.

Ôn Bình Hàn mở rộng vòng tay.

Nhưng bó hoa tươi thắm đột ngột dừng lại trước người cô một chút. Tạ Tri Phỉ giơ cao bó hoa lên quá đầu, cái ôm trong dự kiến không xảy ra vì Tạ Tri Phỉ đã thay đổi ý định. Nàng cúi đầu, nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn phớt.

Ôn Bình Hàn thoáng giật mình.

Lúc này Tạ Tri Phỉ mới đem bó hoa nhét vào lòng cô, đôi mắt nàng tràn ngập tình yêu mãnh liệt: "Tặng cho chị."

Ôn Bình Hàn ôm chặt bó hoa, nụ cười rạng rỡ dần lan tỏa trên khuôn mặt.

"Haizz, thật là hâm mộ anh Cố có tiền quá đi mất, mở miệng một cái là một ngàn vạn. Chẳng bù cho em, chỉ biết dùng bó hoa chân thành, mộc mạc và xinh đẹp nhất này để tỏ tình với chị thôi... Thế nên chị ơi, chị có đồng ý hẹn hò với em không?" Đôi mắt Tạ Tri Phỉ lấp lánh niềm hy vọng.

Ôn Bình Hàn ngẩng đầu, đặt lên môi nàng một nụ hôn.

"Lần này không phải là trò chơi Thật hay Thách nữa."

Ngay khi cô định lùi lại, Tạ Tri Phỉ đã giữ chặt lấy gáy cô, làm sâu thêm nụ hôn nồng cháy này.

"Em cũng không có giả vờ say nữa."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn