Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 71

Chương 71

"Triệu tiểu thư, lời đồn đại nên kết thúc ở người thông thái." Phương Ninh Xu lên tiếng nhắc nhở.

"Tôi đương nhiên biết chứ, cho nên chuyện này ngoài những người trong cuộc là các cô ra, tôi chẳng hề hé môi với bên ngoài đâu. Ngay cả Lệ Phong cũng đừng mơ lấy được nửa điểm tin tức từ chỗ tôi!" Triệu Tiêu Tĩnh tự tin bảo đảm.

Phương Ninh Xu: "......"

"Xem biểu cảm này của cô, có phải A Phỉ vẫn chưa nói cho cô chuyện này không?"

"...... Xác thật là vậy."

"Thế thì tôi càng phải nói cho cô biết. Trước kia cậu ấy thích Cố Chi Chương mà cũng nghẹn trong lòng bao nhiêu năm trời. Giờ thích cô rồi, chưa biết chừng lại định nhịn cả đời mất. Tôi không thể trơ mắt nhìn cậu ấy cứ nghẹn như vậy được, bằng không sớm muộn gì cô cũng thích người khác, cuối cùng cậu ấy lại là người chịu thương tổn." Triệu Tiêu Tĩnh lời lẽ thâm thúy nói.

Phương Ninh Xu không biết tại sao Tạ Tri Phỉ lại không phủ nhận chuyện này, nhưng nếu cấp trên đã không muốn nói, cô tự nhiên cũng sẽ không để lộ nửa phần. Vì thế, cô khéo léo chuyển chủ đề: "Mau xuống lầu đi, mọi người đang đợi cô chơi mạt chược đấy."

"Không vấn đề gì!" Triệu Tiêu Tĩnh hưng phấn chạy xuống lầu, nhiệt tình hăng hái lao về phía bàn mạt chược: "Tôi tới rồi đây! Mọi người cứ cẩn thận cái ví tiền đi nhé, đừng để thua đến mức cái nịt cũng không còn."

"Cũng chịu xuất hiện rồi sao." Tạ Tri Phỉ đứng dậy nhường chỗ cho bạn mình, thuận tiện giới thiệu Trương Trường Sanh với cô ấy, sau đó nàng lại tiếp tục ngồi cạnh Ôn Bình Hàn để chỉ dẫn.

Trương Trường Sanh ngồi ngay dưới Ôn Bình Hàn, gặp chỗ nào không hiểu cũng tiện đường thỉnh giáo một chút.

"Nói nửa ngày hóa ra hai người đều là lính mới à?" Triệu Tiêu Tĩnh buồn bực nói, "Thế này thì chúng tôi thắng được nhiều cũng thấy không vẻ vang gì a. Tới tới tới, chúng ta chơi lớn hơn một chút đi, ha ha!"

Ba người còn lại: "......"

Triệu Tiêu Tĩnh: "Thôi bỏ đi, hay là chúng ta đổi kiểu cược nhé? Mỗi người viết ra một tâm nguyện muốn thực hiện nhất dạo gần đây, cuối cùng ai thắng nhiều nhất thì mọi người sẽ cùng nhau giúp người đó thực hiện, thấy sao?"

"Tôi thấy được đấy." Ôn Bình Hàn gật đầu tán thành.

Những người khác cũng đồng ý, thế là mỗi người cầm một mẩu giấy viết nguyện vọng của mình rồi giao cho Phương Ninh Xu bảo quản. Sau khi thiết lập quy tắc mới, Tạ Tri Phỉ bị yêu cầu chỉ được thỉnh thoảng chỉ điểm, không được kèm cặp toàn thời gian cho hai lính mới để đảm bảo tính công bằng.

Một tiếng rưỡi sau, cuộc chơi kết thúc. Triệu Tiêu Tĩnh tuyệt vọng nhìn người thắng cuộc: "Quả nhiên cờ bạc chiều tay mới là có thật!"

Vương Oản thống khổ vò đầu: "Tại sao, tại sao lại là cô thắng chứ?"

Ôn Bình Hàn cười nói: "Xem ra vận khí của tôi vẫn còn thiếu một chút."

"Đa tạ." Khóe miệng Trương Trường Sanh dần dần mở rộng, cô cười ngâm ngâm nhìn mọi người, "Tôi cũng không ngờ mình lại thắng."

"Nào, để chúng ta xem nguyện vọng của Trương Trường Sanh nữ sĩ là gì?" Triệu Tiêu Tĩnh chạy đến chỗ Phương Ninh Xu, cầm lấy mẩu giấy của cô rồi đọc to: "—— Muốn được chơi cùng mọi người."

Mọi người sững lại một chút, Triệu Tiêu Tĩnh đặc biệt kinh ngạc: "Chỉ thế thôi sao?"

Trương Trường Sanh gượng cười: "Tôi...... tôi không có nhiều bạn bè, cũng không quen thuộc nơi này lắm...... Lần sau, lần sau tôi còn có thể chơi cùng mọi người nữa không?"

"Đương nhiên là được chứ." Tạ Tri Phỉ cười vỗ nhẹ vào cánh tay cô, lấy mã QR ra: "Nào, kết bạn WeChat đi, lúc nào cũng có thể liên hệ."

"Phải đó, nếu yêu cầu của cô đơn giản như vậy thì thật quá dễ để thỏa mãn rồi." Triệu Tiêu Tĩnh cũng sấn tới mở mã QR, cười tươi rạng rỡ, "Tôi thì chẳng giỏi gì, chỉ giỏi nhất là kết giao bạn bè thôi. Nếu cô không phiền, tôi còn có thể giới thiệu thêm cho cô nhiều người bạn khác nữa."

"Thật vậy sao?" Trương Trường Sanh hỏi.

"Chuyện nhỏ, hơn nữa hiện tại tôi đang là người lên kế hoạch cho các buổi yến tiệc, có thể vì cô mà thiết kế riêng một buổi party đấy. Có điều giá hơi đắt một chút."

"Bao nhiêu tiền?"

Triệu Tiêu Tĩnh báo một cái giá: "Nể tình cô là bạn mới của chúng tôi, tôi có thể giảm cho cô còn bảy mươi phầ—"

"Được, chốt đơn." Trương Trường Sanh dứt khoát.

Triệu Tiêu Tĩnh ngẩn người: "Sảng khoái vậy sao?"

Trương Trường Sanh chậm rãi mỉm cười: "Tôi cũng chẳng có gì khác, chi bằng cứ tận hưởng lạc thú trước mắt. Vạn nhất ngày nào đó tôi......"

"Liền phá sản sao?" Triệu Tiêu Tĩnh buột miệng.

Nụ cười trên mặt Trương Trường Sanh càng sâu thêm: "Sẽ không đâu, trước giờ tôi chưa từng tiêu xài hoang phí, đều để dành cả. Nguyên bản tôi nghĩ đợi sau khi thân thể khỏe lại sẽ đi làm thật nhiều việc......"

"Cô bị bệnh gì sao?"

Tạ Tri Phỉ âm thầm nhéo Triệu Tiêu Tĩnh một cái, cô nàng lầm bầm: "Tớ chỉ hỏi chút thôi mà."

"Không sao, chuyện này cũng không có gì không thể nói, là bệnh tim bẩm sinh." Trương Trường Sanh đáp.

Ôn Bình Hàn cũng lần đầu nghe thấy, nội tâm không khỏi kinh ngạc, cô đột nhiên hỏi: "Cô đã từng đi công viên giải trí chưa?"

"Đi một lần rồi, nhưng chỉ được chơi vòng quay ngựa gỗ thôi, sau đó thì không đi nữa."

"Vậy việc này cứ bao trọn ở tôi. Vừa hay nhà tôi có công viên giải trí, đến lúc đó sẽ trực tiếp tổ chức một buổi party riêng cho cô tại đó, thấy sao?" Triệu Tiêu Tĩnh đề nghị.

"Được." Trong mắt Trương Trường Sanh ẩn hiện một tia vui sướng nhảy nhót, nhưng giọng nói lại bình tĩnh lạ thường, "Vậy phiền cô rồi."

"Khách sáo làm gì, giờ cô chính là giáp phương mụ mụ của tôi rồi. Nào 'mụ mụ', chúng ta cùng bàn bạc kỹ hơn về buổi tiệc đi." Triệu Tiêu Tĩnh bắt đầu trao đổi chi tiết với cô.

Vương Oản đợi đến phát chán, bèn kéo Ôn Bình Hàn ra một góc cùng chơi điện tử. Tạ Tri Phỉ đi tới bên cạnh Phương Ninh Xu, giả vờ hỏi han công việc một chút rồi lén lút đưa tay ra. Phương Ninh Xu cũng không thèm ngẩng đầu, trực tiếp đưa mẩu giấy nguyện vọng của Ôn Bình Hàn cho nàng.

Sau khi nhận lấy, nàng lập tức xoay người lén xem một cái.

——  Phất nhanh.

Ừ, đúng là nguyện vọng mang phong cách của Ôn Bình Hàn.

Khi bóng chiều dần buông, Vương Oản nhận được điện thoại của Cố mẫu hối thúc về nhà ăn cơm, cô đành phải đưa Trương Trường Sanh về Cố gia trước.

"Hôm nay được quen biết mọi người, tôi rất vui, hẹn gặp lại." Trương Trường Sanh mỉm cười nói.

"Tôi cũng phải về chuẩn bị cho đơn hàng lớn này đây!" Triệu Tiêu Tĩnh hưng phấn chào tạm biệt.

Phương Ninh Xu thì không có việc gì gấp, nhưng cô thà về nhà ăn mì gói còn hơn ở lại đây ăn "cẩu lương".

Trong căn biệt thự thật mau chỉ còn lại Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn, cùng với một a di đang bận rộn nấu cơm. Hai người ngồi trên sô pha xem phim, đắp chung một chiếc chăn. Ôn Bình Hàn dựa vào người nàng, nhìn tuyết lại bắt đầu rơi ngoài cửa sổ, trầm giọng hỏi: "Trương Trường Sanh là ai?"

Từ lúc Vương Oản đưa Trương Trường Sanh về Cố gia, cô đã nhận ra người này có quan hệ với mẹ Cố. Và buổi tụ tập náo nhiệt hôm nay đơn giản là vì Tạ Tri Phỉ muốn giới thiệu Trương Trường Sanh cho mọi người mà thôi. Nhưng cô không hiểu giữa Tạ Tri Phỉ và Trương Trường Sanh có mối liên hệ gì, bởi trước đây chưa từng nghe nàng nhắc đến.

"Cô ấy là người của Trương gia ở phương Nam, tính tình rất hiền lành ôn hòa, chị cũng thấy rồi đấy. Cô ấy là bạn cùng phòng bệnh với bà già kia, quen biết cũng lâu rồi. Bây giờ bà ta đang muốn lợi dụng cô ấy để khiến Cố Chi Chương quên chị."

Ôn Bình Hàn giương mắt: "Bởi vì cô ấy có nét giống tôi?"

"Vâng, mô-típ 'thế thân' trong tiểu thuyết, chị hiểu mà."

"...... Sao lại có chuyện trùng hợp như vậy chứ?" Nếu không phải cô quá hiểu rõ gia đình mình, chỉ sợ chính cô cũng nghi ngờ mình và Trương Trường Sanh có quan hệ họ hàng. Nếu thật sự là vậy, gia đình kia chắc chắn sẽ không buông tha cho một người giàu có như Trương Trường Sanh.

"Không trùng hợp thì không thành truyện mà." Tạ Tri Phỉ bất đắc dĩ cười.

"Vậy em thấy tôi và cô ấy giống nhau nhất ở điểm nào?" Ôn Bình Hàn tò mò.

"Sườn mặt."

"Đôi mắt không giống sao?" Lần đầu nhìn thấy Trương Trường Sanh, cô đã sửng sốt vì thấy dáng mắt của cô ấy rất giống mình.

"Không giống." Tạ Tri Phỉ nghiêng đầu, chăm chú nhìn vào mắt cô, khóe miệng khẽ cong lên: "Ánh mắt cô ấy như mặt giếng tĩnh lặng và cô độc, không giống chị, trong mắt chị toàn là hình bóng em."

Ánh mắt Ôn Bình Hàn rót đầy ý cười: "Đừng tưởng tôi không nhìn thấy cuốn sách 《Làm thế nào để trở thành một người lãng mạn》 của em nhé."

"Chị đang nói gì thế? Em nghe không hiểu, hoàn toàn không hiểu gì luôn." Tạ Tri Phỉ cứng miệng chối.

Ôn Bình Hàn bật cười, đưa tay cào cổ nàng, hai người cứ thế đùa giỡn trên sô pha. Tạ Tri Phỉ bất chợt xoay người đè cô xuống, cúi đầu hôn sâu một cái lên cổ cô.

"Thôi đừng nghịch nữa, cơm chín rồi đây." A di bưng thức ăn từ bếp ra.

Tạ Tri Phỉ lập tức ngồi dậy, ngượng ngùng cười: "Con... con đang giúp chị ấy đập muỗi."

A di đặt thức ăn lên bàn, nhìn Ôn Bình Hàn từ xa, thấy trên cổ cô có một vệt đỏ, liền nhíu mày: "Thật là, thời tiết này sao vẫn còn muỗi nhỉ? Để dì đi lấy thuốc mỡ."

Ôn Bình Hàn ở sau lưng đá Tạ Tri Phỉ một phát. Nàng bật cười, xỏ dép lê chạy theo a di: "Thuốc mỡ để con lấy cho, để con bôi cho chị ấy."

Khi Tạ Tri Phỉ quay lại, Ôn Bình Hàn đã mặc áo bông, kéo khóa lên tận đỉnh, che kín cả cổ.

"Không nóng sao?" Tạ Tri Phỉ nhỏ giọng hỏi.

"Tại ai hả?" Ôn Bình Hàn lườm nàng một cái.

"Trách em, đều tại cái miệng này." Tạ Tri Phỉ giả vờ vỗ vỗ miệng mình, sau đó ghé cổ lại gần, "Chị ơi, chị có thể trả đũa lại mà."

"Em đừng tưởng tôi không dám."

"Cầu xin chị đừng thương tiếc em."

"......"

Cơm nước xong xuôi, Ôn Bình Hàn phải về nhà để mai còn đi làm. Tạ Tri Phỉ lái xe đưa cô về tới dưới lầu.

Ôn Bình Hàn xuống xe, nói: "Em mau về nhà đi thôi, mai gặp lại."

"Được, chị ơi, hẹn mai gặp lại."

Về đến nhà, Ôn Bình Hàn dọn dẹp phòng ốc một chút, rồi đứng phát ngốc trong phòng ngủ. Sau một lúc trầm tư, cô mở ứng dụng mua sắm, bắt đầu chọn một bộ chăn ga gối đệm mới, bộ cũ hiện tại quá cũ quá xấu rồi.

Reng reng reng ——

Cô nghi hoặc mà đi ra cửa, thấy người đứng bên ngoài liền mở cửa: "Sao em lại quay lại rồi?"

"Vừa nãy chị bận gì à? Sao mãi mới ra mở cửa thế." Tạ Tri Phỉ đứng ở cửa hỏi.

"Không có gì...... À này, em thích màu gì?" Ôn Bình Hàn đột nhiên hỏi.

"Màu sắc sao?" Tạ Tri Phỉ cẩn thận suy nghĩ rồi đáp, "Hình như em không có sở thích đặc biệt nào, cứ đẹp là được."

Coi như không nói.

"Vậy em có thích ren không?" Ôn Bình Hàn lại hỏi.

"???" Tạ Tri Phỉ như lạc giữa sương mù, ngơ ngác hồi lâu mới thốt lên: "Nếu em không lầm thì, hai chúng ta hiện tại hẳn chính là ren."

"......" Ồ.

"Chị ơi, chị hỏi mấy thứ này làm gì thế?" Tạ Tri Phỉ vẻ mặt ngây ngốc.

"Hỏi vu vơ thôi, vào đi."

"Em không vào đâu, không là lát nữa lại chẳng nỡ đi." Tạ Tri Phỉ cười, đưa thứ đồ trong tay cho cô, "Này, tặng chị quà."

"Quà sao?" Ôn Bình Hàn nghi hoặc nhận lấy, biểu cảm vô cùng phức tạp: "Một xấp vé số cào?"

"Đúng vậy, có thể phát tài nhanh chóng hay không đều dựa vào vận may của chị đấy."

"......" Ôn Bình Hàn cười như không cười nhìn nàng, "Em lén xem mẩu giấy nguyện vọng của tôi?"

"Đúng thế." Tạ Tri Phỉ thản nhiên thừa nhận, "Một xấp thế này đủ chưa? Chưa đủ để em đi gom thêm."

"Đủ rồi." Ôn Bình Hàn dở khóc dở cười.

"Thật ra...... nếu chị muốn phát tài nhanh, còn có một cách đơn giản hơn nhiều." Tạ Tri Phỉ gợi ý.

"Cách gì?"

"Chị cưới em đi, là có thể phát tài ngay lập tức rồi." Tạ Tri Phỉ hai tay ôm má, nỗ lực hướng cô chớp chớp mắt.

Ôn Bình Hàn nhịn không được xoa đầu nàng, cười nói: "Em nhầm quan hệ nhân quả rồi. Chính vì muốn cưới em, cho nên tôi mới vô cùng, vô cùng, vô cùng muốn phất nhanh đấy."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn