Chương 62
Tại nhà ăn, Lâm Chí Mẫn mời mấy người bạn thân cùng dùng bữa, sẵn tiện giới thiệu bạn trai với cả nhóm. Trong khi những người khác đang ríu rít truy hỏi về chi tiết chuyện tình cảm của hai người, chỉ có Ôn Bình Hàn là cúi đầu, mải mê nhắn tin WeChat với Tạ Tri Phỉ.
Đối phương vừa gửi một bức ảnh sang, xinh đẹp đến mức kỳ cục.
Cô lập tức lưu lại, sau đó nhắn hỏi: 【 Hôm nay sao em lại trang điểm lộng lẫy thế này? 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Nhà họ Lý tổ chức tiệc mừng thọ, ba em nằm trong danh sách khách mời nên tiện tay xách theo cái đuôi nhỏ là em đi cùng. 】
"Hàn tỷ, Hàn tỷ." Lâm Chí Mẫn đột nhiên nhỏ giọng gọi cô hai tiếng.
Ôn Bình Hàn ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn cô.
"Người kia có phải là cô nàng có thù với chị không?" Lâm Chí Mẫn chu chu môi về một hướng.
Ôn Bình Hàn quay lại nhìn, tầm mắt đảo quanh một vòng mới thấy ở dãy ghế sô pha cạnh cửa sổ phía xa có một đôi nam nữ trẻ tuổi đang ngồi song song. Người đàn ông cô không quen, còn cô gái chính là Vương Oản. Cô ta đang khoanh tay trước ngực, cao ngạo dựa lưng vào sô pha, hoàn toàn không thèm phản ứng lại lời hỏi han của người đàn ông bên cạnh.
"Đó là bạn trai cô ta à?" Lâm Chí Mẫn hỏi.
"Chị không biết." Ôn Bình Hàn quay đầu lại tiếp tục ăn cơm, thỉnh thoảng vẫn nhắn tin qua lại vài câu với Tạ Tri Phỉ.
Sau khi dùng bữa xong, Lâm Chí Mẫn rủ mọi người đi hát karaoke. Ôn Bình Hàn vừa vặn nhận được điện thoại của khách hàng nên bảo họ cứ đi trước, lát nữa mình sẽ đến sau rồi bắt đầu nghe máy.
Hơn mười phút sau cuộc trò chuyện mới kết thúc. Khi cô đang chuẩn bị rời đi thì bỗng nghe thấy một tiếng gầm thét sắc lẹm: "Tôi đã bảo anh đừng có chạm vào tôi!"
Ôn Bình Hàn ngoảnh lại, thấy Vương Oản đang giận dữ chỉ thẳng mặt người đàn ông: "Cút!"
"Vương Oản, tôi để mặt mũi cho cô quá nhiều rồi đúng không?" Người đàn ông cười khẩy đầy vẻ bất cần, đưa tay muốn sờ mặt cô nàng. "Cô tưởng tôi thèm nhìn trúng cô chắc? Chẳng qua cô cũng chỉ là kẻ mang họ khác được nuôi dưỡng trong Cố gia thôi. Nếu không phải nghe người ta nói cô vẫn còn 'xử nữ', lão tử đây thèm vào mà tiếp chuyện."
Vương Oản tức đến run người, vung tay định tát một cái nhưng đối phương đã nhanh chóng nắm chặt lấy cổ tay cô. Hắn nhếch mép đầy ác ý: "Cô dám động thủ thử xem? Để xem cô về ăn nói với cô ruột thế nào, giải thích với ba mẹ tôi ra sao? Chuyện làm ăn giữa hai nhà cô không muốn bàn nữa phải không?"
"Anh!" Vương Oản phẫn nộ trừng mắt, lồng ngực phập phồng không thôi. "Đồ khốn nạn!"
"Quả nhiên rất cay, đủ vị, tôi thích." Người đàn ông buông tay ra, lại định đưa tay v**t v* khuôn mặt cô. "Ngày nào cũng trang điểm yêu kiều thế này, cô thật sự vẫn còn 'zin' sao?"
Bốp!
Người đàn ông đột nhiên ăn trọn một cái tát. Hắn ngỡ ngàng ôm lấy mặt, quay đầu nhìn người phụ nữ vừa đi ngang qua, ngay cả Vương Oản cũng ngây người tại chỗ.
"Mày là đứa nào? Dám đánh tao?!"
"Chỉ là một người qua đường không cần phải ăn nói hay giải thích với bất kỳ ai thôi." Ôn Bình Hàn dứt lời liền thản nhiên quay lưng rời đi.
"Mẹ kiếp, đứng lại cho tao!" Người đàn ông định đuổi theo nhưng đã bị Vương Oản giữ chặt lại.
"Tốt nhất anh đừng có liên lụy đến người qua đường, bằng không tôi sẽ báo cảnh sát ngay lập tức, không tin thì cứ thử xem!" Vương Oản cả giận nói.
Người đàn ông quay đầu liếc cô nàng một cái, rồi đá mạnh vào chân bàn, nghiến răng nghiến lợi chỉ tay vào mặt cô: "Được, món nợ này tao tính lên đầu mày. Tao nói cho mày biết Vương Oản, đời này tao chơi với mày tới cùng, cứ đợi đấy!"
Nói xong, hắn hầm hầm bỏ đi. Đôi vai Vương Oản sụp xuống, cô ngã ngồi trên sô pha, bực bội vuốt lại mái tóc rồi mới đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Không ngờ lại một lần nữa chạm mặt Ôn Bình Hàn.
Cô ngẩn người, lí nhí nói: "Vừa rồi... cảm ơn cô."
"Không có gì."
"Cô không sợ sao? Gia thế nhà hắn ta ghê gớm lắm."
"Gia thế ghê gớm đến mấy thì cũng có bằng pháp luật không?" Ôn Bình Hàn rửa tay xong, rút giấy lau khô.
Vương Oản nhìn cô một hồi, bỗng nhiên lên tiếng: "Cô thật sự khiến tôi phải lau mắt mà nhìn. Đầu tiên là dỗi cô tôi, giờ lại dám tát hắn, chẳng sợ cường quyền chút nào. Có phải anh trai tôi thích cô ở điểm này không? Hay là... anh ấy cũng từng bị cô tát rồi?"
"Tôi cũng muốn tát lắm, nhưng chưa tìm được cơ hội."
"......" Vương Oản lặng lẽ giơ ngón tay cái thán phục.
Ôn Bình Hàn nhớ ra chuyện khác, hỏi: "Hôm nay không phải tiệc mừng thọ nhà họ Lý sao? Sao cô không đi?"
"Anh tôi đưa cô cô đi rồi."
"Không mang cô theo?"
Vương Oản thản nhiên nhún nhún vai: "Tôi mà đi chỉ tổ quấy rầy bọn họ, tính tình lại xấu, sẽ làm chậm trễ việc mở rộng nhân mạch của họ. Những buổi tụ họp của giới siêu giàu thế này, họ sẽ không để tôi tham gia đâu. Vả lại tôi cũng chẳng thiết tha gì, đi đến đó cứ bị người ta hỏi là 'ai ai ai'."
Hóa ra là vậy. Thảo nào Tạ Tri Phỉ lại trang điểm trang trọng đến thế. Ôn Bình Hàn bỗng nhận ra giữa mình và nàng vẫn tồn tại một vực thẳm ngăn cách quá lớn. Cô lắc lắc đầu xua đi những ý nghĩ lộn xộn, chuyển chủ đề: "Gã đàn ông vừa nãy là gì của cô?"
"Đối tượng xem mắt do cô tôi giới thiệu. Mấy ngày trước hắn có đến nhà gặp mặt, cô tôi thích hắn lắm." Vương Oản lấy thỏi son ra dặm lại.
"Cô của cô có biết hắn là dạng người gì không?"
"Biết nhà hắn là dạng giàu có ra sao là được rồi." Vương Oản cười nhạt, một tay chống lên mặt bàn, dành cho cô một nụ cười đạm bạc. "Cô nghĩ những người trong vòng tròn này có mấy người được kết hôn vì tình yêu chân chính lắm? Chẳng qua là nhà anh giúp được nhà tôi bao nhiêu, hợp tác mang lại lợi ích thế nào thôi. Cho nên cô tôi không muốn cô bước chân vào cửa, cũng là vì cô không thể mang lại lợi ích gì cho Cố gia."
Ôn Bình Hàn nghi hoặc nhìn cô nàng: "Ý cô là, cô vẫn định tiếp tục dây dưa với hắn?"
"Không phải hắn thì cũng là người khác. Hắn chẳng phải nói muốn chơi với tôi cả đời sao? Vậy thì cứ tới đi, xem ai chơi thắng ai. Cùng lắm thì cá chết lưới rách, cả hai đều chẳng được yên thân." Vương Oản cắn răng nói.
Ôn Bình Hàn nhíu mày, không nhịn được mà khuyên nhủ: "Cô đừng nhất thời kích động mà đem cả đời mình ra làm trò đùa."
"Cả đời? Từ lúc còn rất nhỏ, tôi đã không nghĩ mình có thể sống đến năm 18 tuổi. Nhưng giờ tôi đã 22 rồi. Chính cô cô là người đã cứu vớt tôi, tất cả những gì tôi có hiện tại đều là do cô tôi cho, tôi không thể vong ân phụ nghĩa. Tôi hiểu mọi thứ đều có cái giá của nó, và tôi đã chuẩn bị tâm lý từ lâu. Mà thôi, nói với cô mấy chuyện này cô cũng chẳng hiểu được đâu."
Vương Oản cười thê lương, xoay người định đi ra ngoài. Ngay khi bước đến cửa, cô nàng bỗng nghe thấy Ôn Bình Hàn nói một câu: "Tôi hiểu chứ."
Cô ngạc nhiên quay lại. Ôn Bình Hàn bước tới trước mặt cô, chậm rãi nói: "Không phải chỉ mình cô có tuổi thơ bất hạnh. Cô xác thật cũng là may mắn khi có người cứu bản thân ra khỏi vũng bùn, nhưng sao cô biết chắc được người đó sẽ không đẩy cô vào một hố lửa khác?"
Vương Oản sửng sốt.
"Lúc nhỏ, điều đáng sợ nhất là nỗi đau về thể xác, vì vậy cô sợ hãi, cô cảm thấy như ngày tận thế. Nhưng khi lớn lên, thế giới này làm cô đau không chỉ ở thân xác. Dùng cả cuộc đời để đày đọa cả thể xác lẫn tâm hồn, chẳng phải sẽ càng đáng sợ hơn sao?" Ôn Bình Hàn hỏi.
Phải mất một lúc lâu sau, Vương Oản mới hoàn hồn, kinh ngạc hỏi: "Ý cô là gì? Sao giống như cô biết chuyện lúc nhỏ của tôi?!"
"......" Ôn Bình Hàn không đáp, lách người đi ra ngoài.
"Đừng chạy, sao cô lại biết chuyện đó?!" Vương Oản đuổi theo.
"Lần trước cô uống say, tự cô nói ra thôi."
Vương Oản há hốc mồm, cuối cùng tự vả vào miệng mình một cái: "Cái tội uống rượu này!"
Ôn Bình Hàn bước nhanh về phía trước, Vương Oản lại hỏi: "Cô định đi đâu đấy?"
"Đi hát."
"Hát hò có gì vui đâu. Đi, đi uống rượu đi, tôi bao."
"......" Vừa nãy là ai mới tự vả vào miệng mình thế nhỉ?
"Nể tình hôm nay cô ra tay tương trợ, tôi nhận cô là bạn đấy. Đi đi đi." Vương Oản kéo tuột cô đến một quán bar yên tĩnh gần đó. Sau khi gọi hai ly rượu, cả hai ngồi vào góc khuất. Còn chưa kịp uống ngụm nào, cô ấy đã lấy từ trong túi xách ra một hộp bánh que chocolate, kẹp một thanh vào ngón tay, đưa lên miệng vờ như đang hút thuốc.
"......" Ôn Bình Hàn không nhịn được hỏi: "Cô đang làm cái gì vậy?"
"Tôi hơi lo âu."
"Lo âu liền 'hút' que chocolate?"
"Tôi thấy người ta lúc lo âu thường hút thuốc, nhưng tôi lại có ám ảnh với thuốc lá, nên dùng cái này thay thế. Tôi biết cô muốn hỏi gì. Ở sau lưng tôi, chỗ gần thắt lưng có bốn năm vết sẹo do tàn thuốc lá để lại. Những chỗ khác thì lành hẳn rồi, riêng chỗ này thì không. Tôi từng định đi cấy da, nhưng cô cô bảo tôi phải giữ lại để khắc ghi những thống khổ trong quá khứ, nên mới không đi nữa." Vương Oản vừa nói vừa cắn một miếng bánh đầy vẻ tang thương.
Ôn Bình Hàn: "...... Chó má nói xằng nói bậy."
"Gì cơ?"
"Cái gì mà khắc ghi thống khổ quá khứ? Bà ta rõ ràng là muốn cô phải ghi nhớ cái ân tình hiện tại. Chỉ cần cô chạm vào vết sẹo đó, cô sẽ lập tức nhớ đến việc bà ta đã tốt với cô thế nào, có đúng không?"
Vương Oản kinh ngạc. Ngẫm lại kỹ thì đúng là như vậy, mỗi khi nhớ lại nỗi đau ngày cũ, cô lại càng thấy biết ơn cô cô mình, không dám làm trái ý bà nửa lời.
Đúng lúc này, điện thoại bỗng đổ chuông, là cuộc gọi từ Cố Chi Chương. Cô nàng lập tức nghe máy, vài phút sau thì cúp điện thoại.
"Rượu này không uống được rồi, tôi phải qua nhà họ Lý một chuyến. Anh tôi bảo tôi về nhà lấy món đồ mang sang đó." Vương Oản nói.
"Nhà họ Lý?"
"Ừ." Vương Oản vừa đứng lên thì bỗng khựng lại, đánh mắt quan sát Ôn Bình Hàn một lượt: "Cô có muốn đi cùng không?"
"Tôi đâu có thư mời." Ôn Bình Hàn nuối tiếc nói.
"Cô đi theo tôi dưới danh nghĩa người đưa đồ là được mà. Nhân tiện vào đó mở mang tầm mắt chút đi, toàn là những nhân vật có máu mặt thôi, cả đời chưa chắc cô đã được gặp đâu." Vương Oản nói.
Đó đúng là lời thật, nhưng điều thu hút cô hơn cả chính là Tạ Tri Phỉ. Lúc này chắc nàng đang ở trong buổi tiệc, không biết tình hình thế nào.
"Vậy tôi phải làm sao?"
Vương Oản cười một cách tinh quái: "Cô đóng giả làm thư ký của tôi đi. Kiểu thư ký lạnh lùng siêu ngầu ấy, giống như chị Xu vậy."
"... Được."
"Bộ đồ này của cô không được rồi. Thế này đi, cô về nhà thay bộ đồ công sở, trang điểm cho giống thư ký một chút. Tôi về lấy đồ, chúng ta hội quân ở ngã tư Giải Phóng."
"Chốt thế đi."
Nửa tiếng sau, Ôn Bình Hàn lên xe của Vương Oản, hướng thẳng về phía nhà họ Lý.
Bên ngoài biệt thự đậu san sát những chiếc siêu xe. Bảo vệ chặn xe của hai người lại yêu cầu xuất trình thư mời. Vương Oản hạ kính xe xuống, nói: "Tôi là em họ của Cố Chi Chương, mang đồ đến cho anh ấy. Các anh có thể gọi điện xác nhận."
"À, thì ra là tiểu thư. Cố tiên sinh đã thông báo trước rồi, mời cô vào." Người bảo vệ lập tức cho qua.
Sau khi đỗ xe vào một góc khuất, Vương Oản mới xuống xe, oai phong gọi một tiếng: "Thư ký Ôn, qua đây."
Ôn Bình Hàn giữ vẻ mặt không cảm xúc bước tới.
"Hắc hắc." Vương Oản cười đắc ý như thể mình thật sự là một chủ tịch lớn. Kết quả là đi chưa được mấy bước, cô đã thấy mẹ Cố đang ngồi trò chuyện cùng mấy phu nhân trong đình hóng gió. Sợ tới mức cô vội vàng kéo Ôn Bình Hàn nấp sau một chiếc xe: "Cô tôi đang ngồi đằng kia kìa, cô đừng để bà ấy phát hiện, không lại rắc rối to. Chúng ta đi đường này."
"......"
Ôn Bình Hàn theo cô lén lút băng qua hơn chục chiếc xe, cuối cùng cũng đến được cửa chính. Cả hai nối gót nhau bước vào, thấy bên trong chia thành mấy nhóm rõ rệt. Khoảng mười vị đại gia đang ngồi trên sô pha trò chuyện, Ôn Bình Hàn liếc sơ qua cũng thấy toàn những nhân vật tầm cỡ, và cả Tạ đổng cũng có mặt ở đó.
Phía bên kia là sáu bảy thanh niên đang quây lại chơi bài, tiếng động không lớn, dường như sợ ảnh hưởng đến cuộc trò chuyện của bậc tiền bối.
Nhưng cả hai phía đều không thấy mục tiêu đâu. Vương Oản tìm một nhân viên phục vụ hỏi: "Cho hỏi Cố Chi Chương đang ở đâu vậy?"
"Cố tiên sinh đang bàn việc với thiếu gia ở hậu viện, để tôi dẫn hai vị qua đó."
"Được"
Ôn Bình Hàn vốn không muốn chạm mặt Cố Chi Chương, định bảo sẽ đứng đây chờ, nhưng lại nghe người kia nói tiếp: "Còn có Tạ tiểu thư và Liễu tiểu thư cũng đang ở bên đó."
Nghe vậy, cô lập tức nhấc chân đi theo.
Hậu viện vô cùng rộng lớn. Theo lời nhân viên, đi thêm một đoạn nữa là đến sân golf, nhưng hiện là mùa đông nên sân đang được bảo trì. Trong khi nói chuyện thì họ đến một nhà kính trồng cây. Bốn bề đều là kính, bên trong trồng rất nhiều thực vật nhiệt đới rực rỡ và xinh đẹp.
Ôn Bình Hàn bị thu hút bởi cảnh sắc này, không ngừng quan sát các loài cây xung quanh, trong lòng đầy kinh ngạc.
"Biểu ca, đồ anh cần em mang tới rồi đây." Vương Oản gọi lớn, rảo bước nhanh hơn.
Mấy người đang trò chuyện đồng loạt quay lại nhìn. Cố Chi Chương và Tạ Tri Phỉ cùng lúc lộ vẻ vui mừng khôn xiết khi thấy người đi sau cô.
"Ôn Bình Hàn?" Cố Chi Chương lầm bầm.
"Chị ơi!" Tạ Tri Phỉ bước thẳng tới, khóe môi không kìm được mà cong lên. "Sao chị lại đến đây?"
"Tôi mang cô ấy tới đấy." Vương Oản đắc ý khoe khoang. "Giờ cô ấy là thư ký của tôi nha."
"Em lại đang làm trò quỷ gì thế?" Sắc mặt Cố Chi Chương lập tức sa sầm, anh ta nhìn cô em họ đầy nghiêm khắc. "Em lại định làm gì cô ấy? Có phải cố tình kéo cô ấy đến đây để cô ấy bị mất mặt không? Vương Oản, chuyện lần trước anh có thể không chấp, nhưng em đừng có quá đáng."
Vương Oản há hốc miệng, tức đến mức không nói nên lời. Cô thô bạo ném món đồ cho anh ta: "Của anh đây! Em đi là được chứ gì!"
Cô nổi giận đùng đùng mà đi tới cửa, vừa vặn đụng phải Phương Ninh Xu đang mang nước trở về.
"Em cũng tới à?" Phương Ninh Xu hỏi.
Vương Oản vừa ngẩng đầu nhìn thấy cô, nước mắt liền trào ra. Nhưng cô biết Phương Ninh Xu bây giờ không còn là người sẽ dỗ dành mình như trước nữa, thế là cúi gầm mặt chạy biến đi.
"Thật ra Vương Oản chỉ muốn đưa tôi đến đây để mở mang tầm mắt, làm quen với những nhân vật lớn thôi. Cô ấy có ý tốt." Ôn Bình Hàn nhíu mày, nhỏ giọng giải thích với Tạ Tri Phỉ.
Tạ Tri Phỉ gật đầu, nói: "Phương Ninh Xu, cô đi theo xem em ấy thế nào, đừng để xảy ra chuyện gì."
"Ừ." Phương Ninh Xu đặt khay nước xuống rồi vội vàng xoay người đuổi theo.
"Ngại quá, em gái anh không hiểu chuyện, anh thay mặt nó xin lỗi em." Cố Chi Chương tiến lên phía trước nói với Ôn Bình Hàn.
Ôn Bình Hàn nhìn anh ta một cái thật sâu, rồi từ tận đáy lòng đặt một câu hỏi: "Tại sao anh không nghe cô ấy giải thích một lời, mà đã trực tiếp định tội cho cô ấy rồi?"
"Anh hiểu tính nó mà, ngang ngạnh lại còn có thành kiến với em. Nếu nó có nói gì khó nghe, em nghìn vạn lần đừng để tâm." Cố Chi Chương nói.
"......" Ôn Bình Hàn cạn lời, thu hồi tầm mắt, chẳng buồn đôi co thêm với anh ta cho lãng phí thời gian.
Tạ Tri Phỉ bất động thanh sắc chắn ngang tầm mắt của Cố Chi Chương, cười nói: "Chị ơi, em đưa chị đi dạo quanh đây nhé? Lý Hồng Ngạn bảo còn một nhà kính lớn hơn nữa, chị có muốn đi xem không?"
Ôn Bình Hàn có chút ngượng ngùng: "Tôi chỉ đi theo Vương Oản đến giao đồ thôi, không có thư mời nên phải về cùng cô ấy ngay."
"Không sao đâu, đã đến thì cứ đi tham quan chút đi. Nếu ai có hỏi, cứ bảo là tôi mời." Lý Hồng Ngạn bước tới nói.
"Cảm ơn." Ôn Bình Hàn đáp.
"Không có gì đâu. Vậy hai người đi chơi đi. Chi Chương, chúng ta tiếp tục câu chuyện lúc nãy." Lý Hồng Ngạn nói.
Cố Chi Chương bị buộc phải ở lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người họ nắm tay nhau rời đi ngay trước mặt mình.
"Chị, sao chị lại đi cùng Vương Oản tới đây?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
Ôn Bình Hàn liền kể lại cuộc gặp gỡ tình cờ hôm nay. Càng nghe, chân mày Tạ Tri Phỉ càng nhíu chặt: "Nhị công tử Lưu gia? Có phải là Lưu Xuyên không?"
"Tôi không rõ, có chuyện gì sao?"
Tạ Tri Phỉ trầm tư hồi lâu. Nếu nàng nhớ không lầm, trong phần ngoại truyện có nhắc đến việc Vương Oản cũng tìm được bến đỗ, là một phú nhị đại tên Lưu Xuyên. Nhưng vì tác giả chỉ viết lướt qua vài dòng nên độc giả mặc định cô ấy có một cái kết hạnh phúc.
Thế nhưng, nếu gã xem mắt kia chính là Lưu Xuyên, thì cái gọi là "hạnh phúc" này cần phải đặt một dấu chấm hỏi lớn.
"Đến rồi phải không?" Ôn Bình Hàn chỉ vào nhà kính phía trước.
"Vâng."
Thực vật ở đây còn to lớn hơn, lá cây rộng tán che cả lối đi. Hai người lúc thì nghiêng mình, lúc thì cúi thấp, mang lại một cảm giác phiêu lưu đầy thú vị.
"Vui thật đấy, sau này ở nhà chúng ta cũng làm một cảnh quan thế này nhé?" Tạ Tri Phỉ hào hứng nói.
"Chúng ta? Sau này? Ở nhà?" Nụ cười của Ôn Bình Hàn hơi khựng lại, trái tim bỗng đập loạn nhịp.
Tạ Tri Phỉ giật mình vì lỡ lời, nàng len lén liếc nhìn vẻ mặt ngốc lăng của cô, bèn thử nói: "Ý em là... nếu sau này em làm một cái vườn thế này ở nhà, chị cũng có thể đến chơi mà, cứ coi như nhà chính mình vậy được không?"
Ôn Bình Hàn gật gật đầu: "Được nha."
Tạ Tri Phỉ lại vui vẻ: "Vậy chị thích một ngôi nhà như thế nào?"
"Thế nào cũng được." Ôn Bình Hàn mỉm cười nhìn nàng. Khi đi đến một góc rẽ, lối đi bỗng trở nên rất hẹp, không thể đi song song.
Tạ Tri Phỉ bước lên trước một bước, ngoảnh lại cười hỏi: "Vậy chị có nguyện ý——"
"A a a!"
Ôn Bình Hàn cúi đầu, chợt phát hiện một con sâu không rõ tên bò ngang qua. Cô giật mình hét lên một tiếng, vội vàng lao về phía trước hai bước, ép sát vào người Tạ Tri Phỉ. Hai người bất ngờ bị kẹp chặt lấy nhau.
"Có sâu, có sâu kìa!"
"A——! Ở đâu cơ?" Tạ Tri Phỉ ôm chặt lấy cô cũng bắt đầu kêu lên sợ hãi.
"Chỗ đó!" Ôn Bình Hàn chỉ tay, nhưng con sâu đã biến mất tăm. "Hình như nó bò đi xa rồi."
"Hết hồn hà." Tạ Tri Phỉ thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát chết. Lúc này nàng mới muộn màng nhận ra nhiệt độ từ cái ôm của cả hai, quá đỗi thân mật, gần như không có lấy một kẽ hở.
Ôn Bình Hàn đương nhiên cũng nhận ra tình huống này. Cô ngước mắt lên, bốn mắt nhìn nhau, sự nóng bỏng trong ánh mắt đối phương dường như muốn thiêu đốt cả hai.
Tạ Tri Phỉ nuốt nước miếng, lông mi khẽ run rẩy, ánh nhìn vô thức rơi vào đôi môi ấy.
Tim Ôn Bình Hàn đập liên hồi như đánh trống, suy đoán trong lòng dường như ngày một rõ ràng hơn, cô vô tình hay cố ý l**m nhẹ môi một cái.
Hơi thở Tạ Tri Phỉ nghẹn lại, não bộ như thiếu oxy trầm trọng, nàng theo bản năng muốn xích lại gần hơn. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt đứt bầu không khí ám muội.
"Hình như là điện thoại của tôi." Ôn Bình Hàn ngượng ngùng cười, lấy máy ra xem người gọi. Cô chợt nhớ ra mình đã quên khuấy một chuyện vô cùng quan trọng!
"Chị Hàn, chị ở đâu vậy? Đã hơn hai tiếng rồi, chị vẫn chưa gọi điện cho khách hàng xong sao?!" Tiếng Lâm Chí Mẫn hỏi vang lên ở đầu dây bên kia.
Ôn Bình Hàn: "......"