Chương 61
"A Phỉ đâu? Sao không thấy cậu ấy lên đây?"
Triệu Tiêu Tĩnh nhìn quanh một vòng, phát hiện không chỉ thiếu bóng dáng Tạ Tri Phỉ mà cả Ôn Bình Hàn cũng biến mất. Cô vừa định xoay người xuống lầu tìm hai người họ cùng lên xem pháo hoa thì bất ngờ bị Lệ Phong nắm lấy tay. Ngay sau đó, Lệ Phong quỳ một gối xuống khiến cô giật mình nhảy dựng.
Phương Ninh Xu đứng ngay đầu cầu thang, thấy Cố Chi Chương đang đi tới liền đưa tay ngăn lại: "Đi đâu đấy?"
"Xuống lầu lấy chút đồ." Cố Chi Chương nhìn nàng chằm chằm bằng ánh mắt áp bức, "Chút chuyện này cô cũng muốn quản sao? Cô có còn nhớ trước kia ở trước mặt tôi, cô hèn mọn và thuận theo đến mức nào không?"
"Dĩ nhiên là nhớ rõ, thế nên tôi mới hối hận."
Cố Chi Chương đưa đầu lưỡi đẩy nhẹ bên hàm, cười lạnh một tiếng, sau đó thô bạo gạt tay nàng ra: "Tránh ra, vẫn chưa đến lượt cô đứng đây chắn đường tôi."
Phương Ninh Xu lập tức bám theo sau hắn. Khi nhìn thấy Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn đang sóng vai ngồi cạnh nhau, nàng mới thở phào nhẹ nhõm, đứng yên tại chỗ để quan sát động tĩnh của hai người.
"A Phỉ, Lệ Phong đang cầu hôn kìa, em không lên xem sao?"
Cố Chi Chương lấy điện thoại từ trong túi áo khoác ra, gọi điện cho người phụ trách bắn pháo hoa.
Tạ Tri Phỉ sắc mặt đỏ bừng ngẩng đầu lên: "Hả? À... Vậy em đi xem đây..."
Nói xong, nàng vội vàng đứng dậy, lúi húi chạy lên lầu nhưng lại bị Phương Ninh Xu bắt được ở chiếu nghỉ.
Phương Ninh Xu lấy ra một tờ giấy ăn, thấp giọng nhắc nhở: "Son môi bị lem kìa."
Gương mặt Tạ Tri Phỉ càng thêm đỏ gắt, nàng nhận lấy khăn giấy nhanh chóng xoa xoa miệng, sau đó mới ôm lấy gò má nóng bừng chạy lên tầng hai.
"Ôn Bình Hàn, em——" Cố Chi Chương vừa mới gọi một tiếng, Ôn Bình Hàn đột nhiên ngẩng đầu lên, ngốc ngốc nhìn hắn, ánh mắt xa xăm.
Cố Chi Chương khựng lại, nhìn thấy những vệt hồng lan trên khuôn mặt trắng nõn của cô thì trong lòng thầm vui sướng. Hắn vừa tiến lên hai bước, đối phương đã kịp định thần lại, quay đầu bỏ chạy lên lầu.
Khóe miệng Cố Chi Chương càng lúc càng cong lên. Nếu hắn đoán không lầm thì vừa rồi cô đang thẹn thùng sao?
Khi Ôn Bình Hàn lên đến nơi, cô phát hiện tình hình có vẻ không ổn cho lắm.
"Xin lỗi, em không thể chấp nhận được." Triệu Tiêu Tĩnh nói.
Cả người Lệ Phong cứng đờ: "Tại sao?"
"Chỉ là không được thôi."
Triệu Tiêu Tĩnh dứt khoát xoay người xuống lầu. Tạ Tri Phỉ nhìn quanh một lượt rồi cũng nhanh chóng đuổi theo để hỏi han tình hình.
Lệ Phong tức giận đá mạnh vào tường, Cố Chi Chương đi ngay phía sau tiến đến vỗ vỗ vai an ủi hắn.
Ôn Bình Hàn mờ mịt mà dạo qua một vòng, rồi cũng đi xuống tìm Triệu Tiêu Tĩnh.
Mấy cô gái vây lại một chỗ, Triệu Tiêu Tĩnh bực bội nói: "Tớ vừa mới định gây dựng sự nghiệp lớn thì anh ta lại đến cầu hôn, có ý gì chứ? Hừ, tớ không muốn kết hôn sinh con vào lúc này đâu."
Tạ Tri Phỉ: "Tớ ủng hộ cậu."
Ôn Bình Hàn: "Ừm, có thể hiểu được."
Phương Ninh Xu: "Nếu cái công ty nhỏ của cô thực sự làm nên trò trống, sau này hợp tác với Tề Thịnh có thể cho tôi cái giá hữu nghị không?"
Triệu Tiêu Tĩnh: "......"
"Không phải chứ, các cậu không ai khuyên nhủ tớ lấy một câu à?!"
Triệu Tiêu Tĩnh há hốc mồm: "Chẳng phải thông thường trong tình huống này, các cậu phải nói với tớ rằng anh ta yêu tớ bao nhiêu, muốn có một mái ấm với tớ thế nào, rồi không ngừng an ủi khuyên bảo, cuối cùng vì lập trường kiên định của tớ mà thỏa hiệp với tớ sao?"
Phương Ninh Xu: "Tôi không rảnh."
Ôn Bình Hàn: "Ừm."
Tạ Tri Phỉ vỗ vỗ vai cô bạn: "Tiêu Tĩnh à, nội tâm cậu diễn hơi nhiều rồi đấy."
Triệu Tiêu Tĩnh: "......"
Không lâu sau, Lệ Phong đã lao xuống chất vấn Triệu Tiêu Tĩnh rốt cuộc có yêu hắn hay không, hai người bắt đầu một cuộc tranh luận nảy lửa về vấn đề tình cảm.
"Đáng sợ quá, thật là đáng sợ, chúng ta chuồn thôi." Tạ Tri Phỉ lắc đầu nguầy nguậy.
"Chuồn."
Phương Ninh Xu vừa dứt lời đã là người đầu tiên bước ra khỏi cửa.
Tạ Tri Phỉ kéo lấy tay Ôn Bình Hàn chạy biến ra ngoài, rời xa nơi thị phi ồn ào.
Khi cả ba lên xe, bầu không khí đột nhiên trở nên kỳ lạ.
Phương Ninh Xu ngồi ở ghế phụ, im lặng đến mức gần như không tồn tại.
Hai người ở ghế sau lại ngồi ngay ngắn đến cứng nhắc, đồng thời cùng quay đầu nhìn ra cửa sổ. Một lát sau, Tạ Tri Phỉ lén lút đưa một bàn tay ra, các ngón tay chậm chạp nhích dần về phía bên cạnh. Ngay khi sắp chạm vào tay Ôn Bình Hàn, cửa xe đột nhiên bị kéo ra từ bên ngoài làm nàng nhanh chóng rụt tay lại.
"Dịch vào trong chút đi." Triệu Tiêu Tĩnh chen vào.
Tạ Tri Phỉ bất đắc dĩ phải nhích vào vị trí giữa, hỏi: "Cậu làm gì đấy?"
"Phiền chết đi được, tớ không muốn nhìn mặt anh ta nữa, tối nay tớ sang nhà cậu ngủ một đêm." Triệu Tiêu Tĩnh đáp.
Suốt nửa tiếng đồng hồ tiếp theo, trong xe chỉ toàn tiếng phẫn nộ và trách cứ của Triệu Tiêu Tĩnh, mấy người còn lại thi thoảng mới đáp lại một câu cho có lệ.
Phương Ninh Xu vẫn luôn cúi đầu xử lý tin nhắn, bất chợt quay đầu lại, thấy Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn mỗi người quay đi một hướng. Mội người thì đang có lệ mà ậm ừ phụ họa lời của Triệu Tiêu Tĩnh, còn một người thì chống đầu dựa vào cửa kính nhìn cảnh vật bên ngoài.
Ngay khi định lên tiếng, ánh mắt nhạy bén của Phương Ninh Xu đã bắt gặp đôi bàn tay mười ngón đang đan chặt vào nhau ở giữa hai người họ.
Nàng quay đầu lại, chụp màn hình tin nhắn rồi chuyển tiếp cho Tạ Tri Phỉ.
"Đến nơi rồi."
Ôn Bình Hàn nhìn khu chung cư quen thuộc rồi nói.
"Vâng." Tạ Tri Phỉ khẽ đáp.
Một lúc sau, Ôn Bình Hàn quay sang nhìn nàng: "Thực sự đến nơi rồi."
"Vâng."
Ôn Bình Hàn khẽ cựa quậy ngón tay, lúc này Tạ Tri Phỉ mới luyến tiếc buông ra, nhìn cô xuống xe và đóng cửa lại.
"Chị ngủ ngon nhé." Tạ Tri Phỉ tì hai tay lên cửa kính xe. Khi xe bắt đầu lăn bánh, nàng lại đưa tay ra vẫy vẫy.
"Ngủ ngon." Ôn Bình Hàn nói nhỏ theo bóng chiếc xe đã đi xa. Cô khẽ chạm tay lên môi, nhớ lại nụ hôn đầy ái muội dưới danh nghĩa "thử thách" trước đó, trên mặt hiện lên một nụ cười như trút được gánh nặng. Cô mơ màng cảm thấy màn sương mù che lấp tình yêu bắt đầu dần tan biến, để lộ ra vầng trăng sáng rõ ràng.
Sau khi về đến nhà họ Tạ, Triệu Tiêu Tĩnh quen cửa quen nẻo theo Tạ Tri Phỉ vào nhà. Cô nàng nãy giờ nói đến khô cả cổ, liền vội vàng tu mấy ngụm nước lớn rồi bảo: "Được rồi, không nói chuyện đó nữa, chúng ta bàn chuyện khác đi."
"Chuyện gì?"
"Cậu còn hỏi chuyện gì à? Không phải cậu nói không thích Cố Chi Chương sao? Thế sao đêm nay lại bảo là đã có người trong lòng rồi?"
Triệu Tiêu Tĩnh tức giận chọc vào đầu nàng, giọng đầy vẻ "hận rèn sắt không thành thép": "Cậu đấy, tớ chẳng biết phải nói sao cho vừa nữa. Trước kia giúp cậu là vì tớ thấy cậu còn cơ hội, nhưng từ khi Ôn Bình Hàn xuất hiện, tớ biết là cậu hết hy vọng rồi. Lần trước nghe cậu nói không thích anh ta nữa, tớ đã cao hứng một trận, nghĩ rằng cậu cuối cùng cũng tỉnh ngộ, ai ngờ lại đâm đầu vào tiếp! Con mẹ nó tên Cố Chi Chương đó rốt cuộc có cái gì tốt, mà khiến cậu cứ khăng khăng buộc ở trên người hắn ta thế?"
"Tớ thực sự không thích anh ta mà." Tạ Tri Phỉ dở khóc dở cười.
"Thật không?"
"Thật."
Vẻ mặt Triệu Tiêu Tĩnh lập tức biến thành bộ dạng hóng hớt: "Ồ? Vậy ý cậu là hiện tại cậu đang để mắt đến người khác?"
"Đúng vậy!"
"Ai ai ai? Có phải Lý Hồng Ngạn không?!" Triệu Tiêu Tĩnh phấn khích hỏi.
"Không phải."
"Hả? Lại không phải anh ta sao?" Triệu Tiêu Tĩnh liệt kê thêm mấy người đàn ông mới tiếp xúc gần đây, thấy nàng vẫn lắc đầu thì trầm tư vài giây, ướm hỏi: "Người này... có phải cũng có mặt trong nhóm chơi trò chơi tối nay không?"
Tạ Tri Phỉ ngạc nhiên nhìn bạn: "Cũng thông minh đấy chứ."
"Chết tiệt! Đáng lẽ tớ phải đoán ra sớm hơn mới đúng!" Triệu Tiêu Tĩnh sốt ruột đi loanh quanh, hết gãi đầu lại dậm chân như một con vẹt bị bỏng.
"Tuy bề ngoài thì các cậu gặp nhau lần đầu ở sân tennis, nhưng chắc chắn trước kia hai người đã từng gặp qua rồi."
Triệu Tiêu Tĩnh bắt đầu phân tích.
"Đỉnh thật, thế mà cậu cũng đoán được?"
Tạ Tri Phỉ kinh ngạc thốt lên.
"Tạ Tri Phỉ! Cậu có biết mình đang làm gì không hả?!"
Triệu Tiêu Tĩnh đột ngột quát lên.
"Tớ biết chứ, nhưng vì cậu là bạn của tớ, nên nếu cậu muốn biết, tớ cũng sẽ nói cho cậu." Tạ Tri Phỉ nói.
Nghe giọng điệu chân thành của nàng, Triệu Tiêu Tĩnh mới bình tĩnh lại, suy nghĩ một chút rồi nói: "Được rồi, nếu đã thế thì cậu cứ theo đuổi anh ta đi. Chỉ cần cậu không để tâm việc tớ từng chơi qua anh ta một thời gian là được!"
Tạ Tri Phỉ: "???"
Triệu Tiêu Tĩnh: "Cậu làm cái biểu cảm gì thế hả???"
"Cậu đang nói về ai đấy???"
"Lệ Phong chứ ai, chẳng lẽ không phải sao???"
Tạ Tri Phỉ: "???"
Hai người nhìn nhau trân trân nửa phút, Tạ Tri Phỉ mới nghiến răng nói: "Không phải!"
"Ngoài anh ta ra thì còn ai nữa? Ở đó chỉ có mỗi Cố Chi Chương với anh ta là đàn ông thôi mà!" Triệu Tiêu Tĩnh chất vấn.
"Tớ chỉ có thể thích đàn ông thôi sao?" Giọng điệu Tạ Tri Phỉ đầy thâm sâu.
"????????????"
Chỉ một câu nói đã khiến não bộ của Triệu Tiêu Tĩnh như bị chập mạch.
Tạ Tri Phỉ vỗ vỗ vai bạn, mặc kệ cô nàng đang phát điên tại chỗ, còn nàng thì thong thả đi lên lầu đi ngủ.
"Chết tiệt, rốt cuộc là sao chứ?" Triệu Tiêu Tĩnh vò đầu bứt tai, đại não bắt đầu vận hành trở lại.
Bình tĩnh nào, đáp án ngay trước mắt rồi.
Đầu tiên, loại trừ hai mục tiêu sai giới tính là đàn ông, chỉ còn lại ba người hiềm nghi.
Ôn Bình Hàn, người "chị hoang" mà Tạ Tri Phỉ mới "nhặt được" gần đây, nhân viên trong công ty nàng.
Phương Ninh Xu, thư ký Tạ Tri Phỉ mới tuyển mộ, "lão" nhân viên trong công ty nàng.
Xét về thời gian, cô và Tạ Tri Phỉ đã quen nhau mười mấy năm. Xét về gia thế, cô và nhà họ Tạ môn đăng hộ đối. Xét về nhan sắc, hắc hắc hắc, cô thắng tuyệt đối luôn còn gì!
Kết quả xem cái là hiểu ngay.
Tạ Tri Phỉ là thầm thương trộm nhớ mình rồi!
Tạ Tri Phỉ cầm đồ ngủ chuẩn bị đi tắm, Triệu Tiêu Tĩnh đột nhiên đẩy cửa xông vào: "Tớ biết rồi, hóa ra người cậu thích lại là tớ!"
Tạ Tri Phỉ suýt nữa thì ngã nhào trước cửa phòng tắm: "Đây là đáp án sau nửa ngày suy nghĩ của cậu đấy à?"
"Chứ còn gì nữa, tớ phân tích cực kỳ chặt chẽ luôn, cậu có muốn nghe không?"
"Thôi khỏi, tớ không hứng thú."
"Thế thì thôi vậy, nhưng mà A Phỉ à, tớ sẵn sàng vì cậu mà hy sinh tất cả, nhưng trừ thân thể này ra. Cho nên thật xin lỗi, tớ phải từ chối cậu thôi."
"Được rồi, tớ biết rồi, cảm ơn cậu đã cho tớ một câu trả lời dứt khoát ha."
"Không khách khí, người một nhà cả mà."
"Vậy cậu có thể đóng cửa lại để tớ yên tâm đi tắm được không?"
"Đúng rồi, đúng rồi. Còn cái này nữa... tối nay tớ không ngủ chung với cậu được đâu. Nhỡ đâu nửa đêm cậu thèm thuồng thân thể tớ, khóc lóc van xin, tớ mà mất lý trí rồi dâng hiến cho cậu thì hỏng." Nói xong, Triệu Tiêu Tĩnh nhanh chóng đóng sầm cửa lại.
Tạ Tri Phỉ: "............"
Sáng sớm hôm sau, Tạ Tri Phỉ vừa rửa mặt xong, định đi tìm Ôn Bình Hàn thì đã bị một cuộc điện thoại của Tạ Hoành Húc gọi về nhà chính. Trên đường đi, nàng tiện tay gọi luôn Phương Ninh Xu đi làm thêm giờ.
Những nhân viên khác có lẽ sẽ mắng nàng là đồ bóc lột, nhưng Phương Ninh Xu thì không. Công việc chính là vùng thoải mái của nàng, nghỉ ngơi ngược lại khiến nàng không biết phải làm gì.
Hôm nay là đại thọ 90 tuổi của bà nội Lý Hồng Ngạn. Nhà họ Lý thường hiếm khi tổ chức tiệc tùng, nhưng lần này lại gióng trống khua chiêng để mừng thọ cho cụ bà. Người được mời tuy không nhiều, nhưng bất cứ cái tên nào trong danh sách này, tùy tiện mang ra ngoài cũng đều là nhân vật tầm cỡ.
Tạ Hoành Húc dĩ nhiên cũng nhận được thư mời. Ông dự định nhân dịp này chính thức giới thiệu Tạ Tri Phỉ với các đối tác khác, coi như ngầm xác nhận thân phận người thừa kế.
Vì thế, Tạ Tri Phỉ đưa cả Phương Ninh Xu theo cùng. Nguyên chủ trước đây chỉ mải mê chơi bời, chẳng bận tâm đến những nhân vật này nên chưa từng giao thiệp chính thức. May mắn là Phương Ninh Xu trước kia theo sát Cố Chi Chương nên đã quen mặt không ít nhân vật lớn.
"Nhà họ Lý cực kỳ coi trọng bữa tiệc tối nay, khách mời đều là những người mà bình thường khó lòng gặp mặt, nên con không được phép lơ là, phải lên tinh thần tối đa đấy."
Phương Ninh Xu đến nhà họ Tạ, theo sau còn có một đội ngũ nhỏ: "Họ đến để làm tóc và trang điểm cho cô. Lễ phục tôi đã chọn sẵn rồi, màu đỏ thuần, vừa rực rỡ lại sang trọng, đoan trang."
"Ba xem này, đây là thư ký con tự tìm đấy, có lợi hại không chứ!" Tạ Tri Phỉ đắc ý khoe với Tạ Hoành Húc.
Tạ Hoành Húc gật gật đầu, đột nhiên hỏi: "Tiểu Phương à, cô có hứng thú đến tổng bộ làm trợ lý tổng giám đốc cho tôi không?"
"Ba!"
"Đùa chút đùa chút thôi." Tạ Hoành Húc cười nói, "Mau đi trang điểm đi, đừng để muộn giờ."
Tạ Tri Phỉ ngồi trước bàn trang điểm, mặc cho chuyên viên bôi trét lên mặt mình, nàng không nhịn được mà thì thầm với Phương Ninh Xu: "Cô đoán xem, thẻ phạt tối qua của chị ấy là gì?"
"Là gì?" Phương Ninh Xu vừa cúi đầu trả lời tin nhắn công việc, vừa có lệ đáp lại.
"Hôn người bên cạnh. May mà tối qua cô chạy nhanh, không ngồi cạnh chị ấy đấy." Tạ Tri Phỉ cười ngây ngô nói.
"... Cho dù tôi có ở đó, cô nghĩ cô ấy sẽ chọn tôi sao?"
"Dĩ nhiên là không rồi." Tạ Tri Phỉ cười rạng rỡ, "Nên tôi bỗng có một linh cảm mãnh liệt —— liệu có khi nào chị ấy cũng thích tôi không?"
"Tạ tiểu thư, phiền cô đừng có ôm mặt cười như thế, nhịn một chút để tôi kẻ mắt nào." Chuyên viên trang điểm nhắc nhở.
"À à, được."
Tạ Tri Phỉ cố gắng bình tĩnh lại, tiếp tục hỏi: "Cô thấy sao? Có khi nào tôi nghĩ nhiều quá không, có lẽ chị ấy chỉ đang nghiêm túc hoàn thành trò chơi thôi?"
Phương Ninh Xu vẫn đang chỉnh sửa tài liệu, nhún vai đáp: "Tôi thấy thế nào cũng chẳng quan trọng, nếu cô muốn biết đến thế thì cứ trực tiếp đi mà hỏi cô ấy."
"Tôi sợ chứ bộ!" Tạ Tri Phỉ buồn bã nói.
Phương Ninh Xu ngẩng đầu, nhìn nàng một lúc rồi bảo: "Càng coi trọng thì lại càng không dám hỏi, không dám nghĩ nhiều, vì sợ giấc mộng đẹp sẽ bị phá vỡ."
"Quả nhiên là tiền bối, quá hiểu nỗi khổ của những người yêu thầm như chúng ta rồi. Tình càng sâu đậm thì lời yêu lại càng khó thốt ra thành lời." Tạ Tri Phỉ cảm thán, "Cô thấy tiếp theo tôi nên làm gì thì tốt hơn?"
"Ý tưởng của cô thế nào?"
"Tôi..." Tạ Tri Phỉ chọc chọc hai đầu ngón tay, "Tôi vẫn muốn hỏi chị ấy! Hoặc là trực tiếp theo đuổi luôn! Sau cái trò thử thách ngày hôm qua, tôi biết mình chắc không phải đơn phương đâu. Dù có theo đuổi mà không thành thì chị ấy cũng chẳng đoạn tuyệt với tôi, biết đâu chị ấy cũng đang thích tôi thì sao, hì hì hì hì hì......"
"Đừng cười."
"Vâng."
"Cô định theo đuổi thế nào?" Phương Ninh Xu hiếu kỳ nói.
"Kinh nghiệm yêu đương của tôi bằng không, thư ký toàn năng như cô có chiêu gì không?" Tạ Tri Phỉ cầu cứu.
"Mười năm yêu thầm của tôi kết thúc trong thất bại, cô nghĩ tôi có chiêu gì cho cô được?"
"Thế thì thôi, tôi không muốn đi vào vết xe đổ của cô đâu." Tạ Tri Phỉ sợ hãi xua tay.
Phương Ninh Xu: "......"
Tạ Tri Phỉ hồi tưởng lại dư vị nụ hôn ngày hôm qua, cố kìm nén để không bật cười, sau đó nàng bấm số gọi cho Ôn Bình Hàn. Chỉ vài giây sau đầu dây bên kia đã bắt máy, nàng lập tức không tự chủ được giở giọng nũng nịu: "Chị ơi~~~"
Phương Ninh Xu khẽ rùng mình, liếc nhìn nàng đầy vẻ ghét bỏ.
"Chị à, chúc mừng năm mới. Chị đang làm gì đấy?"
"Bây giờ tôi chuẩn bị ra ngoài, lát nữa đi ăn cơm cùng Lâm Chí Mẫn." Ôn Bình Hàn dịu dàng đáp.
Gương mặt Tạ Tri Phỉ cứng đờ, nhưng giọng điệu vẫn mềm: "Lại đi ăn với cô ấy ạ? Thật là hâm mộ cô ấy quá, vừa đáng yêu lại có vóc dáng nhỏ nhắn, ai nhìn cũng thích. Không giống em, cao lớn thế này chỉ khiến người ta thấy xa cách thôi, hu hu hu."
Phương Ninh Xu cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, khả năng quản lý biểu cảm của nàng sắp sửa mất hiệu lực hoàn toàn.
Không biết bên kia đã nói gì, Tạ Tri Phỉ lại tươi cười hớn hở: "Hóa ra là sinh nhật cô ấy ạ, vậy chị nhớ ăn nhiều một chút nha...... Vâng vâng, em cũng sẽ ăn thật nhiều. Chờ xong việc chúng ta gặp nhau một lát đi, em có chuyện muốn nói. Vâng vâng, yêu chị nhiều nha~~"
Phương Ninh Xu: "......" Chẳng phải mới bảo lời yêu khó thốt ra thành lời sao?