Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 60

Chương 60

Ôn Bình Hàn hoàn thành những công việc bàn giao cuối cùng ngay trước giờ tan tầm. Sau kỳ nghỉ tết dương, cô sẽ chính thức lên làm việc tại tầng cao nhất của tòa nhà. Cô đem mấy con thú bông trong văn phòng tặng lại cho đồng nghiệp và Lâm Chí Mẫn.

Lâm Chí Mẫn ghé qua tìm cô tán gẫu một lát, giọng đầy ngưỡng mộ: "Chị Hàn à, văn phòng của chị càng ngồi càng cao nhé. Cái tầng này em còn chẳng dám lên thường xuyên, nói gì đến tầng cao nhất."

"Có thang máy mà, em sợ cái gì chứ?" Ôn Bình Hàn mỉm cười đáp.

"Em sợ là sợ leo cầu thang chắc?" Lâm Chí Mẫn cảm thán, "Sau này chị làm việc ngay dưới mí mắt của Tạ tổng, nghĩ thôi đã thấy đáng sợ rồi. Lúc đó làm sao dám sờ cá hay buôn chuyện nữa? Em là em chẳng dám lên đâu, vạn nhất lỡ lời điều gì, đại tiểu thư trực tiếp đuổi việc em thì sao?"

"Không đến mức đó đâu, nàng ấy cũng có phải bạo quân đâu mà. Vả lại, nếu không nhờ nàng cho em cơ hội thể hiện, em cũng đâu có thăng chức nhanh đến thế." Ôn Bình Hàn cười nói.

"Thì đúng là vậy, về khoản đó em rất cảm ơn nàng, nhưng bảo em làm việc ngay sát bên cạnh nàng thì vẫn thấy hơi rén." Lâm Chí Mẫn đang nói bỗng khựng lại, ngạc nhiên nhìn đối phương: "Mà khoan đã chị Hàn, em nhớ trước đây chị đâu có thích ngồi văn phòng gần lãnh đạo đâu, sao giờ lại cười vui vẻ thế kia?"

"Vậy sao?" Ôn Bình Hàn khẽ chạm vào khóe môi đang cong lên của mình, "Chắc là vì phong cảnh trên đó đẹp chăng."

"Thế thì hôm nào Tạ tổng không có nhà, chị lén gọi em lên ngắm cảnh với nhé?"

Ôn Bình Hàn cười bảo được.

"Nghỉ tết dương ba ngày chị định đi đâu chơi không?" Lâm Chí Mẫn lại hỏi.

"Chị ở nhà thôi."

"Khó khăn lắm mới có ngày nghỉ, chị không ra ngoài dạo phố à?"

"Có gì mà dạo, đâu đâu cũng toàn người là người, mệt lắm."

Ôn Bình Hàn nhìn đồng hồ, vội vàng cầm lấy túi xách, rồi từ dưới gầm bàn lấy ra một đôi giày cao gót để thay: "Không nói chuyện với em nữa, chị còn có việc."

"Trời ạ, chị cư nhiên lại thay giày cao gót, lát nữa không lẽ còn định dặm lại lớp trang điểm chứ?" Lâm Chí Mẫn kinh ngạc thốt lên.

Ôn Bình Hàn sững lại: "Không được sao?"

"Có phải chị đi hẹn hò không?!" Ánh mắt Lâm Chí Mẫn sáng rực, cô nàng chống tay xuống bàn, nhìn chằm chằm vào đối phương: "Nhìn thẳng vào mắt em này, nói mau! Có phải đi hẹn hò không?!"

"Không phải." Ôn Bình Hàn phủ nhận, "Chỉ là đi đón năm mới cùng bạn bè thôi."

"Thật không?" Lâm Chí Mẫn quan sát tỉ mỉ một hồi, bỗng linh quang lóe lên: "Thế chắc chắn trong đám bạn đó có người chị thích đúng không!"

Đôi mắt vốn luôn bình lặng như mặt hồ bỗng dao động, Ôn Bình Hàn cúi đầu cầm lấy điện thoại, đứng dậy đi thẳng ra ngoài: "Không nói nữa, tôi muộn thật rồi."

"Trời đất ơi! Tin được không!" Lâm Chí Mẫn đứng phía sau cười không ngớt.

Ôn Bình Hàn nhanh chóng mất hút, không biết là xuống lầu hay đi dặm lại phấn son. Lâm Chí Mẫn thong thả đi đến cửa thang máy, cầm điện thoại nhắn tin cho bạn trai, cửa vừa mở là cô cắm đầu bước vào ngay.

"Tầng mấy?" Một giọng nói vang lên bên cạnh.

"Tầng một, cảm ơn ạ."

Lâm Chí Mẫn ngẩng đầu lên, giật mình hoảng sợ: "Cái đệ... Tạ tổng! À không, không phải... em xin lỗi, em không cố ý..."

"Không sao." Tạ Tri Phỉ khẽ mỉm cười, nhìn bảng điều khiển tầng: "Hình như cô không làm việc ở tầng này nhỉ?"

"Tạ tổng cũng biết ạ?" Lâm Chí Mẫn có chút thụ sủng nhược kinh.

Phương Ninh Xu đứng bên cạnh thầm nghĩ: Làm sao mà không biết cho được, cái tầng này nàng ta đã nhung nhớ bao lâu nay, có những ai nàng ta chẳng nắm rõ trong lòng bàn tay :).

Lâm Chí Mẫn lúc này vừa căng thẳng vì đối mặt với lãnh đạo, lại vừa không nhịn được mà liếc nhìn trộm —— Trời ạ, Tạ tổng hôm nay diện đồ đẹp quá đi mất! Quả thực khiến người ta không thể rời mắt! Chẳng phải ngày mai mới chính thức nghỉ sao? Sao hôm nay ai nấy đều ăn diện lộng lẫy thế này?

***

Khi Tạ Tri Phỉ và Phương Ninh Xu đến nơi, Triệu Tiêu Tĩnh và Lệ Phong đã có mặt.

"Hai người cuối cùng cũng tới." Triệu Tiêu Tĩnh một mình đi ra đón, nhìn quanh quất bên cạnh họ: "Ôn Bình Hàn đâu? Sao không đi cùng luôn cho tiện?"

"Chị ấy bảo còn chút việc, bảo tụi mình cứ đến trước."

Đang nói chuyện thì một chiếc taxi dừng lại ven đường, Ôn Bình Hàn bước ra, nhìn xung quanh một lát rồi mới đi thẳng về phía này.

"A, cô ấy tới kìa." Triệu Tiêu Tĩnh chỉ tay nói.

Tạ Tri Phỉ ngoảnh lại, thoáng sững sờ. Chờ đến khi đối phương dẫm trên đôi giày cao gót đi đến trước mặt, nàng mới bừng tỉnh, nở nụ cười rạng rỡ: "Chị ơi, hôm nay chị thật xinh đẹp."

Ôn Bình Hàn khẽ cười đáp: "Em cũng vậy."

"Hay thật đấy, cuối cùng chỗ của tôi cũng được Ôn Bình Hàn coi trọng rồi, còn biết trang điểm nữa cơ." Triệu Tiêu Tĩnh cười ha hả, "Mấy lần trước gặp cô toàn để mặt mộc, đúng là cậy mình có nhan sắc nên tùy hứng quá mà."

"Người đông đủ cả chưa?" Phương Ninh Xu hỏi.

"Ừm, hòm hòm rồi. Đi thôi, tôi dẫn mọi người vào xem. Mọi người mới là nhân vật chính, phải hiến kế cho tôi đấy."

Triệu Tiêu Tĩnh hăm hở dẫn đầu, giới thiệu cho mọi người. Đây là một căn biệt thự đơn lập ở ngoại ô, gần sân bay và ga tàu cao tốc. Với tính cách thích vận chuyển hoa tươi bằng đường hàng không của Triệu Tiêu Tĩnh, vị trí này quả thực rất đắc địa. Biệt thự mang phong cách hiện đại, không gian rộng rãi, tinh giản, có thể tùy ý bày trí theo ý muốn.

"Tôi tính tuyển vài người trước, mấy gian lầu hai làm văn phòng, lầu một là khu vực làm việc chính, mọi người thấy thế nào?" Triệu Tiêu Tĩnh đi một vòng quanh phòng khách, phấn khởi hỏi.

Tạ Tri Phỉ hiếm khi thấy cô bạn thân nghiêm túc khởi nghiệp như vậy, nàng thực lòng mừng cho cô: "Cứ cố gắng làm cho tốt, sau này mọi sự kiện của Tề Thịnh tớ đều giao cho cậu cả."

"Tuyệt quá, thế là không lo thiếu đơn hàng rồi!"

Triệu Tiêu Tĩnh cười không khép được miệng, dẫn họ đi xem kỹ từng ngõ ngách, thao thao bất tuyệt về những dự định của mình. Càng nói cô nàng càng hừng hực khí thế: "Cứu mạng, A Phỉ ơi, ban đầu tớ chỉ định chơi chút cho vui, nhưng giờ tự dưng cảm thấy có cảm giác thành tựu thế nào ấy. Tôi yêu cảm giác này quá đi mất!"

"Chúc mừng cậu đã tìm thấy điều mình thực sự yêu thích." Tạ Tri Phỉ vỗ vỗ vai cô.

Tham quan một hồi ai nấy đều đã đói bụng, vừa vặn lẩu được giao tới, cả nhóm vây quanh nồi lẩu ở lầu một. Triệu Tiêu Tĩnh lại bắt đầu bài diễn văn về sự nghiệp, mặc sức tưởng tượng đến ngày trở thành nhà giàu số một, nhưng kết quả phát hiện chẳng ai thèm để ý. Người thì lo tranh giành thịt bò trong nồi, kẻ thì khẽ meo meo trêu chọc nhau.

"Lệ Phong, miếng thịt bò đó tốt nhất anh nên gắp vào bát tôi. Phương Ninh Xu, đừng có chơi điện thoại lúc tôi đang phát biểu quan trọng. Còn cả A Phỉ với Ôn Bình Hàn nữa, hai người có chuyện gì mà phải lén lút nói sau lưng tôi thế?"

Bị Triệu Tiêu Tĩnh điểm danh từng người, tất cả mới chịu ngồi yên, vừa ăn lẩu vừa nghe cô nàng "chém gió".

Khi bữa ăn gần kết thúc, mọi người bắt đầu buông đũa, thỉnh thoảng mới nhẩn nha một miếng, đúng lúc này có tiếng gõ cửa.

"Ngại quá, tôi đến muộn."

Mọi người lần lượt nhìn ra, mới nhận thấy là Cố Chi Chương.

Ba người phụ nữ đồng loạt nhìn về phía Triệu Tiêu Tĩnh, cô nàng vẻ mặt mờ mịt: "Nhìn tôi làm gì? Tôi đâu có mời anh ta."

"Là anh gọi đấy, hội chị em các em tụ tập anh chẳng có ai nói chuyện cùng, nên rủ thêm đồng minh." Lệ Phong đứng dậy, nhanh chóng dắt "cứu viện" vào, "Ăn chút không? Vẫn còn đồ ăn này."

"Ăn ở nhà rồi."

Cố Chi Chương nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại ở chỗ Ôn Bình Hàn. Bên trái cô là một Tạ Tri Phỉ đang dính sát không rời, anh ta không chen vào được. Bên phải là Phương Ninh Xu, nghĩ đến mối quan hệ cũ giữa hai người, anh ta cũng thấy ngại ngùng, cuối cùng đành ngồi nép bên cạnh Lệ Phong. Vừa ngồi xuống anh ta liền hỏi: "Mọi người đang nói chuyện gì mà xôm thế?"

"Nói mẹ anh." Tạ Tri Phỉ nói.

Cố Chi Chương đột nhiên nhìn nàng.

Tạ Tri Phỉ: "Là mẹ của anh đấy."

Cố Chi Chương: "À..."

"Tiêu Tĩnh nói muốn đi thăm bệnh, đúng rồi, bác gái vẫn còn ốm mà, sao anh lại chạy ra đây?" Tạ Tri Phỉ hỏi tiếp.

Cố Chi Chương trả lời: "Có Oản Oản chăm sóc bà rồi."

Mấy người nhìn nhau đầy ẩn ý, Phương Ninh Xu trực tiếp lên tiếng châm chọc: "Vậy ra cô ấy là giúp việc cao cấp của nhà anh à?"

"Cô nói kiểu gì thế?" Cố Chi Chương cau mày, "Tôi biết cô có thành kiến với tôi, nhưng cô cũng biết nhà tôi cưu mang Oản Oản, luôn xem em ấy như con gái ruột mà."

"Thì đúng rồi, con gái ruột mới dám mặt dày bảo đưa ra nước ngoài là đưa đi ngay, chẳng qua mẹ anh thấy ở nước ngoài buồn chán nên muốn tìm người bầu bạn thôi. Lại không muốn làm lỡ dở sự nghiệp của cậu quý tử là anh, nên đương nhiên phải tìm một người vừa chân thành vừa biết khéo léo lấy lòng bà ấy rồi." Phương Ninh Xu thẳng thắn không kiêng nể.

Tạ Tri Phỉ thầm gật đầu tán thành, Ôn Bình Hàn cũng nhìn Cố Chi Chương với ánh mắt chán ghét.

"Phương Ninh Xu, có phải cô uống quá chén rồi không?" Sắc mặt Cố Chi Chương lộ vẻ giận dữ, "Mới rời xa tôi bao lâu mà đã dám xoi mói mẹ tôi rồi?!"

"Chỉ là nhìn anh ngứa mắt thôi. Rõ ràng là kẻ ngồi mát ăn bát vàng nhưng lại chẳng thấy hổ thẹn chút nào, cái vẻ đương nhiên đó của anh thật khiến người ta buồn nôn." Phương Ninh Xu đặt mạnh đôi đũa xuống.

"Thôi nào, hôm nay là ngày vui, không ai được cãi nhau trong nhà tôi hết!" Triệu Tiêu Tĩnh bày ra dáng vẻ chủ nhà.

"Được rồi, nghe lời Triệu đại tiểu thư vậy." Tạ Tri Phỉ cười nói.

Phương Ninh Xu nhướn mày, không thèm nói nữa.

Cố Chi Chương định bụng giải thích với Ôn Bình Hàn nhưng mãi không tìm được thời cơ thích hợp.

Sau khi tất cả đã no nê, Triệu Tiêu Tĩnh bắt đầu ồn ào đòi bày trò chơi.

"Ăn no căng thế này rồi, làm gì còn sức mà vận động nữa." Tạ Tri Phỉ tựa đầu vào vai Ôn Bình Hàn, miệng thì luyên thuyên chỉ dẫn cô chơi game trên điện thoại.

Ôn Bình Hàn vốn dĩ không biết chơi, lại thêm việc nàng cứ dựa dẫm vào người mình, hơi thở và giọng nói quẩn quanh bên tai, cô làm sao mà tập trung nổi vào trò chơi chứ. Tầm mắt cô chỉ có thể chú ý đến đôi bàn tay của Tạ Tri Phỉ.

Cô thậm chí có thể phác họa lại hình dáng đôi tay ấy trong lòng, thậm chí còn muốn giúp nàng cắt cắt tỉa tỉa móng tay thật gọn gàng.

"Chơi 'Thật hay Thách' đi, không tốn sức, cái này được chứ?" Triệu Tiêu Tĩnh đề nghị.

Vì là cô đề xuất nên Lệ Phong là người đầu tiên hưởng ứng. Cố Chi Chương liếc nhìn Ôn Bình Hàn một cái rồi cũng đồng ý.

"Chị có muốn chơi không?" Tạ Tri Phỉ quay sang hỏi.

"Chơi đi." Ôn Bình Hàn bỗng cảm thấy đây là cơ hội, biết đâu có thể dò hỏi được tung tích của quỷ đáng ghét hay gọi điện cho nàng!

Sau khi Ôn Bình Hàn gật đầu, Tạ Tri Phỉ giơ tay: "Được, chúng ta cũng tham gia."

"Tôi không chơi đâu." Phương Ninh Xu từ chối.

"Không được, càng đông càng vui, cô cứ coi như giúp tụi tôi đi." Triệu Tiêu Tĩnh cầm vỏ chai rượu, kéo cô ra phía phòng khách, cả nhóm vây thành vòng tròn ngồi trên thảm.

Cái chai xoay vài vòng rồi dừng lại ngay trước mặt Triệu Tiêu Tĩnh. Mọi người nhường cơ hội đặt câu hỏi cho Lệ Phong, anh ta lập tức hỏi ngay: "Trên đời này em thích người đàn ông nào nhất?"

"Bố em!"

"Thế người thích thứ hai?!"

"Đây là câu hỏi thứ hai rồi nhé." Triệu Tiêu Tĩnh cười tinh quái, rồi xoay chai lần tiếp theo. Lần này cái chai chỉ về phía Cố Chi Chương.

Những người còn lại chẳng ai tò mò về anh ta, im lặng hồi lâu không ai hỏi, cuối cùng vẫn là Lệ Phong đành "biết rồi còn hỏi": "Này người anh em, cậu có người mình thích không?"

"Có." Cố Chi Chương nhìn thẳng về phía Ôn Bình Hàn, nhưng cô lại cúi đầu, chẳng buồn ban cho anh ta lấy một ánh nhìn, khiến anh ta cảm thấy tổn thương sâu sắc.

Đến lượt Cố Chi Chương xoay chai, anh ta cố tình căn chỉnh góc độ để chai chỉ về phía Ôn Bình Hàn, nhưng độ chính xác lại lệch đi một chút, cổ chai hướng thẳng về phía Tạ Tri Phỉ ngồi bên cạnh.

Cố Chi Chương không nghĩ ra được câu hỏi nào, đành nhường quyền cho người khác. Triệu Tiêu Tĩnh vốn thích xem náo nhiệt, lập tức nở nụ cười đầy ẩn ý: "A Phỉ, bây giờ cậu vẫn có người mình thích chứ?"

Sau một hồi trầm mặc, Tạ Tri Phỉ bỗng bật cười: "Có."

Mọi người sững sờ, phản ứng của mỗi người đều rất đặc sắc.

Lệ Phong khẽ hích tay Cố Chi Chương, cười với anh ta, nhưng Cố Chi Chương không mấy bận tâm. Triệu Tiêu Tĩnh thì đầy vẻ nghi hoặc, không hiểu nổi bạn mình lúc thì thích Cố Chi Chương, lúc thì bảo không thích, giờ lại nói có người trong lòng, rốt cuộc là nàng đang nói đùa hay nói thật đây? Phương Ninh Xu có chút kinh ngạc khi nàng thẳng thắn trong hoàn cảnh này, càng tò mò liệu nàng có nhân cơ hội này mà tỏ tình luôn không.

Riêng Ôn Bình Hàn, kể từ khi Triệu Tiêu Tĩnh đặt câu hỏi, cô đã nhìn chằm chằm vào sườn mặt của nàng, nhưng ngay khi nàng vừa mở miệng, cô lập tức cúi đầu, cô sợ biểu cảm của mình sẽ bại lộ, nhất định rất khó coi.

"Được rồi, đến lượt em." Tạ Tri Phỉ xoay chai trúng Phương Ninh Xu, hỏi: "Cô có người nào mà mình ghét cay ghét đắng không?"

"Cố Chi Chương." Phương Ninh Xu không chút nể nang mà chỉ thẳng tay về phía anh ta.

Ngoại trừ Cố Chi Chương ra, tất cả đều không nhịn được cười. Chỉ tiếc nụ cười của Ôn Bình Hàn là cười khổ, cô kéo kéo khóe miệng, vẫn còn chìm đắm trong cảm xúc vừa rồi, thật sự không cách nào cười một cách thoải mái.

Phương Ninh Xu tung cái chai trong tay, bắt gặp ánh mắt của Tạ Tri Phỉ, cô liền đặt cái chai xuống, suy nghĩ một lát rồi xoay nhẹ. Cái chai chậm chạp quay hơn nửa vòng rồi vững vàng dừng lại trước mặt Ôn Bình Hàn.

"Phương Ninh Xu, hỏi cái gì k*ch th*ch vào!" Triệu Tiêu Tĩnh xúi giục.

"Cô có người mình thích không?" Phương Ninh Xu liếc nhìn sếp mình một cái rồi lập tức hỏi.

Trong phút chốc, cả căn biệt thự dường như chìm vào tĩnh lặng, ai nấy đều nín thở chờ đợi câu trả lời của cô. Tạ Tri Phỉ không kìm lòng được, nàng nghiêng đầu, nhìn cô đầy khẩn trương, những ngón tay âm thầm bấu chặt vào nhau.

"Tôi chọn 'Thách'." Ôn Bình Hàn rũ mắt nói.

"Ơ, sao lại thế!" Triệu Tiêu Tĩnh không hóng được chuyện thì thấy vô cùng hụt hẫng, "Không được, đã hỏi rồi chị phải trả lời trước mới đúng."

"Lúc đầu mọi người đâu có hỏi tôi chọn 'Thật' hay 'Thách' đâu." Ôn Bình Hàn lý lẽ rõ ràng.

"Thôi được rồi, vậy thì 'Thách'." Phương Ninh Xu không làm khó cô, đưa ống thăm ra trước mặt: "Đây là các thẻ thử thách, cô rút một cái đi."

Ôn Bình Hàn tùy ý rút lấy một tấm, vừa mới lật lên xem, bỗng nhiên một hồi chuông báo thức dồn dập vang lên. Lệ Phong lập tức tắt báo thức rồi bật dậy, vỗ vai Cố Chi Chương một cái, sau đó kéo Triệu Tiêu Tĩnh đứng dậy khỏi thảm.

"Làm gì vậy?" Triệu Tiêu Tĩnh như lọt trong sương mù.

"Em đi với anh." Lệ Phong kéo cô nàng ra phía ban công ngoài trời ở lầu hai, Cố Chi Chương cũng đã rời đi trước họ một bước.

Ba người còn lại nghi hoặc nhìn nhau, Phương Ninh Xu thấy tình thế này liền đứng dậy: "Để tôi đi xem bọn họ đang giở trò quỷ gì."

Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn nhìn nhau. Nàng luyến tiếc nỡ bỏ qua thế giới hai người tuyệt vời này, ánh mắt lưu luyến trên gương mặt cô một vòng, rồi mới kiếm chuyện để nói bằng cách chỉ vào tấm thẻ: "Thử thách là gì vậy?"

Ôn Bình Hàn đưa tấm thẻ cho nàng xem.

【Hôn người ngồi bên cạnh bạn.】

Tạ Tri Phỉ ngẩn người, gương mặt tức khắc đỏ bừng lên. Nàng gãi gãi má, rồi lại xoa xoa đầu, ngượng ngùng nói: "Giờ bên cạnh chị... chỉ còn mỗi em thôi."

"Bây giờ muốn thực hiện thử thách sao?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Cũng... cũng được mà." Tạ Tri Phỉ cố ra vẻ tự nhiên mà mỉm cười.

"Em có đồng ý không?" Ôn Bình Hàn lại hỏi khẽ.

"Em đồng ý." Tạ Tri Phỉ buột miệng đáp ngay.

Hai người đối mắt một hồi lâu, rồi chậm rãi xích lại gần nhau. Khoảnh khắc bờ môi chạm nhau, cả hai đồng thời nhắm mắt lại. Không rõ là ai đã chủ động khẽ mở hàm răng trước, nhưng bản năng và d*c v*ng trỗi dậy, cộng thêm tình cảm dồn nén bấy lâu, mọi thứ diễn ra thật tự nhiên.

Rõ ràng thử thách có thể chỉ cần hôn lên má là được, nhưng chẳng ai trong họ nói ra điều đó, mà cả hai đều chọn một nụ hôn càng nồng nàn và ái muội hơn nhiều.

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng pháo hoa, những chùm ánh sáng rực rỡ nổ tung trên bầu trời, trên lầu cũng vang lên tiếng hò reo của nhóm Triệu Tiêu Tĩnh.

Giữa sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài, không gian nơi đây lại tĩnh lặng đến lạ kỳ. Giữa từng tiếng pháo nổ giòn giã, Tạ Tri Phỉ không kìm được mà đưa tay ôm lấy gáy cô, Ôn Bình Hàn cũng vòng tay v**t v* tấm lưng nàng. Cả hai càng lúc càng dính sát, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như muốn nổ tung cùng nhịp với pháo hoa ngoài kia. 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn