Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 63

Chương 63

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Ôn Bình Hàn khẽ mỉm cười ngại ngùng.

Đúng lúc này, điện thoại của Tạ Tri Phỉ cũng vang lên.

"A Phỉ, con đang ở đâu đấy? Mau lại đây đi, giới thiệu cho con mấy người bạn của ba." Giọng Tạ Hoành Húc truyền đến từ đầu dây bên kia.

Tạ Tri Phỉ biết vở kịch lớn sắp bắt đầu, nàng đáp lời sẽ qua ngay rồi cúp máy.

"Đi đi, cố lên." Ôn Bình Hàn lên tiếng cổ vũ.

"Vậy còn chị thì sao?"

"Tôi quay lại tiếp tục dự sinh nhật của Lâm Chí Mẫn."

Ôn Bình Hàn mỉm cười, giơ tay chỉnh lại chiếc cài áo trên bộ lễ phục của nàng, dịu dàng nói: "Hôm nay em thật xinh đẹp, thật đấy, đặc biệt xinh đẹp."

Tạ Tri Phỉ không kìm được vẻ đắc ý: "Vậy em có khiến người ta yêu thích không?"

"Có." Ôn Bình Hàn gật đầu.

"Thế có khiến chị thích không?" Tạ Tri Phỉ được nước lấn tới, hỏi dồn một câu.

Ôn Bình Hàn ngước mắt, ý cười lan tỏa chậm rãi: "Ừm, ai mà lại không thích em cho được. Mau đi đi, đừng để mọi người đợi lâu."

"Được, vậy em đi trước đây." Tạ Tri Phỉ xách váy bước lên trước.

Ôn Bình Hàn theo sau, bàn tay hờ hững đặt sau thắt lưng nàng, hư hư thực thực đỡ nàng. Sau khi bước ra khỏi phòng kính, hai người mới cùng hướng về phía đại sảnh.

Chỉ là Tạ Tri Phỉ tiến về phía những vị khách quý, còn cô thì trở về.

Đến cửa đại sảnh, cô ngoái đầu nhìn lại, thấy Tạ Tri Phỉ đứng cạnh Tạ Hoành Húc, đang lễ phép chào hỏi các bậc trưởng bối. Khóe môi cô hơi cong lên, bấy giờ mới đi tìm xe của Vương Oản.

Trong xe có hai người, Phương Ninh Xu tĩnh lặng ngồi ở ghế lái, tay cầm hộp khăn giấy, còn Vương Oản ngồi ghế phụ không ngừng rút giấy lau nước mắt.

Thấy cô đến, Phương Ninh Xu mở cửa bước xuống: "Hai người về trước đi. Lúc nãy cô ấy đụng mặt cô ruột, lại bị mắng cho một trận. Nhưng trước đó, cô ấy và Cố Chi Chương đã xảy ra chuyện gì vậy?"

"Cô ấy không kể với cô sao?" Ôn Bình Hàn buồn bực.

"Không có."

"Vậy thì thôi đi, dù sao cũng chẳng phải chuyện gì vui vẻ cho cam."

Ôn Bình Hàn ngồi vào xe, dặn thêm một câu: "Đúng rồi, nàng được Tạ đổng đưa đi gặp khách khứa rồi, cô mau qua đó đi."

Phương Ninh Xu gật đầu: "Được, hai người đi đường cẩn thận."

Ôn Bình Hàn lái xe rời khỏi biệt thự. Một lát sau, khi dừng chờ đèn đỏ ở ngã tư, cô mới quay sang hỏi: "Đưa cô về nhà nhé?"

"Không về." Vương Oản buồn bực đáp, "Cô định đi đâu?"

"Đi hát."

"Được, tôi cũng đi."

"...... Hai tiếng trước cô còn bảo đi hát nhàm chán mà, hơn nữa tôi là đi dự tiệc sinh nhật của đồng nghiệp."

"Tiệc sinh nhật à, càng náo nhiệt chứ sao, tôi đi với."

"...... Nhưng cô có quen người ta đâu."

"Đi rồi quen, quen rồi sẽ thân thôi."

Ôn Bình Hàn bất lực, đành gọi điện cho Lâm Chí Mẫn nói muốn dắt theo một người bạn. Lâm Chí Mẫn lập tức đồng ý, còn thúc giục hai người nhanh chân lên.

Kết quả là khi nhìn thấy bản thân Vương Oản, Lâm Chí Mẫn kinh ngạc đến rớt cả cằm, kéo Ôn Bình Hàn ra một góc thì thầm: "Đó chẳng phải là cái cô có thù với chị sao? Sao chị lại dắt cô ta tới đây?"

"Ừm, nói ra thì phức tạp lắm, em cứ coi như cô ấy tới uống rượu ké đi."

"Sâu rượu đầu thai à?"

Lâm Chí Mẫn quay lại nhìn Vương Oản đang ngồi thui thủi trong góc, hết ly này đến ly khác rót rượu vào miệng. Cô nàng bèn tiến tới, cười nói: "Mỹ nữ, đến cũng đến rồi, hát một bài đi chứ."

Vương Oản ngẩng đầu nhìn: "Được thôi."

"Muốn hát bài gì, tôi chọn cho."

"Cho một bài 'Chết tử tế không bằng sống vất vưởng' đi."

"... Không có bài đó."

"Vậy thì bài 'Thế giới chết tiệt này'."

"Cũng không có nốt."

"Thế chỗ này của cô có cái gì hả!"

"Có bài 'Chúc mừng sinh nhật' đấy."

Ôn Bình Hàn đi tới chọn cho nàng một bài, nhét micro vào tay nàng: "Hát đi."

Vương Oản vừa hát vừa khóc khiến cả đám người ngơ ngác. Lâm Chí Mẫn nhỏ giọng than thở: "Ai không biết lại tưởng cô ta tới khóc tang em không bằng."

Hát xong một bài, Vương Oản bỗng dưng hăng máu, chọn liền tù tì mười mấy bài. Khó khăn lắm mới có một bài quen thuộc, Lâm Chí Mẫn vội vàng nhảy vào hát cùng.

Đến khi cả nhóm rời khỏi quán KTV, giọng ai nấy đều đã khàn đặc.

"Mẹ ơi, cô nàng này máu thật, dám thi tông cao với bọn mình luôn." Giọng Lâm Chí Mẫn giờ chẳng khác gì vịt đực.

Vương Oản cũng chẳng khá khẩm hơn, nàng dùng hơi thều thào: "Ai mượn các người tự dưng đẩy tông lên cao làm gì."

"Đoạn điệp khúc đó vốn dĩ phải lên cao mà."

"Thôi bỏ đi, đi ăn cơm, tôi bao! Các người muốn ăn gì cứ gọi thoải mái!" Vương Oản hào phóng tuyên bố.

Lâm Chí Mẫn phản đối: "Không được, hôm nay sinh nhật tôi, để tôi mời!"

"Tôi đã bảo tôi mời là tôi mời! Đi, buffet năm sao thẳng tiến!"

Vương Oản phấn khích chỉ tay về phía khách sạn đối diện. Những người khác đều kích động, Lâm Chí Mẫn lập tức chộp lấy tay nàng: "Chị gái đại gia, em sẵn sàng rồi!"

Mọi người vui vẻ thưởng thức tiệc buffet. Lâm Chí Mẫn và Vương Oản trò chuyện rôm rả như thể hận không gặp nhau sớm hơn, còn Ôn Bình Hàn thì vẫn luôn chú ý đến tin nhắn trên điện thoại.

Ôn Bình Hàn: 【 Em ăn cơm chưa? 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Tiệc tối vừa mới bắt đầu thôi ạ. 】

Tạ Tri Phỉ: [ Hình ảnh ]

Ôn Bình Hàn cũng chụp một tấm ảnh đồ ăn trước mặt gửi qua: 【 Vương Oản đang mời khách này. 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Lần sau để em mời chị nhé! 】

Ôn Bình Hàn: 【 Được thôi, tôi chờ đấy [ Nhe răng ] 】

Tạ Tri Phỉ: 【 vâng vâng! [ Hoa hồng ] 】

"Cô cười cái gì đấy? Miệng toe toét đến tận mang tai rồi kìa?" Vương Oản bất chợt ghé sát lại hỏi.

"Không có gì."

Ôn Bình Hàn thu điện thoại lại, bắt đầu bóc tôm, đột ngột hỏi: "Đúng rồi, cô nói vòng tròn xã hội của các cô phần lớn là liên hôn, vậy Tạ gia cũng thế sao?"

"Đương nhiên rồi." Vương Oản thản nhiên nói, "Tạ Tri Phỉ từ nhỏ đã biết mình phải gả vào gia đình thế nào, cho nên sớm đã nhắm trúng biểu ca của tôi. Hơn nữa cô nghĩ chú Tạ sẽ để con gái rượu của mình gả cho một gã nghèo kiết xác sao?"

Ôn Bình Hàn khẽ nhíu mày, không còn cảm giác thèm ăn, liền bỏ con tôm vừa bóc xong vào bát của Vương Oản.

"Cho tôi á?!" Vương Oản kinh ngạc nhìn cô, hồi lâu sau mới thốt lên, "Cô là người thứ hai bóc tôm cho tôi đấy, người đầu tiên là cô ruột của tôi."

"Cô đừng có làm bộ cảm động đến chết đi sống lại như thế, tôi chỉ là không muốn ăn thôi." Ôn Bình Hàn nói.

"......" Vương Oản tức khắc nuốt ngược sự cảm động vào trong.

"Nhưng mà nhắc mới nhớ, mấy ngày trước tôi còn nghe thấy cô cô bảo với chú Tạ về ý định làm thông gia đấy." Vương Oản kể tiếp.

Ôn Bình Hàn kinh ngạc nhìn nàng: "Sau đó thì sao?"

"Chú Tạ từ chối, nên tôi đoán chú ấy có lựa chọn tốt hơn rồi."

"Lý Hồng Ngạn sao?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Có khả năng lắm, hôm nay còn đặc biệt đưa Tạ Tri Phỉ đến yến tiệc nhà họ Lý, biết đâu cũng là vì ý định này." Vương Oản ăn con tôm, nói tiếp: "Cô còn ăn nữa không? Không thì bóc thêm cho tôi hai con nữa đi."

"......"

Sau bữa ăn, mọi người cảm ơn Vương Oản rồi ai về nhà nấy.

Ôn Bình Hàn quay sang nhìn Vương Oản: "Cô còn không chịu về à?"

"Không muốn về." Vương Oản cúi đầu, mũi giày cao gót di di trên mặt đất.

"Vậy cô định ngủ ở đâu?"

Vương Oản bỗng ngước nhìn cô với đôi mắt sáng lấp lánh.

"......"

Ôn Bình Hàn mở cửa nhà mình: "Cô ngủ ghế sô pha."

"Tại sao? Nhà chị không có lấy một chiếc giường dư nào sao?"

"Không có, nghèo lắm, chỉ có sô pha thôi, có ở không?" Ôn Bình Hàn hỏi lại.

Vương Oản với vẻ mặt phức tạp, đi quanh chiếc sô pha vài vòng rồi tủi thân ở lại.

Mười giờ rưỡi, Ôn Bình Hàn tắm rửa xong, đang nằm trên giường xem chương trình giải trí thì điện thoại reo. Cô lập tức ném chiếc iPad sang một bên, nhanh chóng bắt máy: "Alo, em về nhà rồi à?"

"Vâng, em vừa về, còn chị?"

"Tôi tắm xong rồi, đang chuẩn bị ngủ."

"Thích thật đấy, em mệt muốn chết, cười cả ngày trời đến mức đau cả quai hàm." Tạ Tri Phỉ ngửa mặt thở dài.

Ôn Bình Hàn tưởng tượng ra dáng vẻ của nàng, trêu chọc: "Vậy em qua đây đi, tôi xoa bóp cho."

"Thật không? Vậy giờ em qua luôn nhé!"

"Ấy đừng, tôi đùa thôi, Vương Oản đang ở chỗ tôi rồi."

"Tình cảm của hai người tiến triển nhanh thật đấy, có khi nào ngày mai cô ta thay thế luôn vị trí của em không?" Tạ Tri Phỉ hỏi với giọng chua chít chít.

"Làm sao có thể chứ."

"Chẳng có gì là không thể, trừ khi..."

"Trừ khi cái gì?" Ôn Bình Hàn thong thả hỏi.

"Trừ khi em là người quan trọng nhất đối với chị!"

"A Phỉ, đang gọi điện cho ai đấy?" Giọng Tạ Hoành Húc đột nhiên vang lên, "Lại đây một chút, ba có việc muốn nói với con."

"Vâng, đợi con tí." Tạ Tri Phỉ đáp lời.

"Em đi làm chính sự trước đi." Ôn Bình Hàn nói.

"Được rồi, vậy em đi nhé, lát nữa mình lại nói chuyện tiếp!"

Sau khi từ thư phòng của Tạ Hoành Húc bước ra, nàng mở điện thoại thấy tin nhắn Ôn Bình Hàn gửi từ mười phút trước.

【 Em chính là. 】

Tạ Tri Phỉ nhìn chằm chằm ba chữ đó, một niềm hạnh phúc to lớn đột ngột bao vây lấy nàng.

"A a a a a a a a!"

"Sao thế? Có chuyện gì vậy?" Tạ Hoành Húc giật mình từ trong thư phòng chạy ra.

"Không có gì ạ, chỉ là con vui quá thôi!" Tạ Tri Phỉ phấn khích ôm chầm lấy ba mình, "Ba ơi, con vui quá!"

"Bảo con ngày mai đi dự tư tiệc mà vui đến thế cơ à?" Tạ Hoành Húc cười nói.

Nụ cười trên mặt Tạ Tri Phỉ hơi sượng lại: "Không phải chuyện đó đâu ạ. Thôi, không nói với ba nữa, con về phòng đây —— a a a a a!"

Hai ngày nghỉ Tết Dương lịch sau đó, Tạ Tri Phỉ bị Tạ Hoành Húc dẫn đi tham gia đủ loại tiệc tùng xã giao, bận rộn không ngơi nghỉ.

Trong khi đó, Ôn Bình Hàn hiếm khi có được thời gian rảnh rỗi, mỗi ngày chỉ quanh quẩn ở nhà nấu nướng, xem phim và tập yoga theo video.

"Sinh hoạt của cô chán ngắt luôn á." Vương Oản ngồi trên sô pha gặm táo, nhìn cô tập yoga, "Chẳng có chút đa dạng nào cả."

"Ồn muốn chết, bao giờ thì cô mới về đấy?"

Vương Oản hỏi lảng sang chuyện khác: "Mai cô phải đi làm lại rồi đúng không?"

"Ừm."

"Đi làm vui lắm à?"

"Không vui."

"Thế sao cô còn đi?"

"Không đi thì chết đói à."

Vương Oản gặm thêm mấy miếng táo, thấy cô tập xong yoga lại cầm sách lên đọc, tò mò hỏi: "Cô không thấy ngày tháng trôi qua thật trống rỗng sao?"

"Cũng ổn, bận rộn thì sẽ không nghĩ ngợi lung tung. Cô ấy, chính là do quá rảnh rỗi nên mới sinh bệnh, không có chuyện gì nên cứ thích kiếm chuyện."

Vương Oản nghẹn lời: "Tuy nghe hơi bực nhưng hình như cô nói đúng. À đúng rồi, tôi mới đặt mua cái máy giặt."

"Lại mua nữa?!" Ôn Bình Hàn hoàn toàn cạn lời.

Vương Oản đến ở có hai ngày mà chê này cũ chê kia hỏng, thay mới từ tủ lạnh, lò vi sóng đến lò nướng. Lúc này robot hút bụi mới vẫn đang làm việc, không ngờ máy giặt cũng đang trên đường tới.

"Cô đúng là nhà từ thiện lớn mà."

"Cô cứ coi như tôi trả tiền phòng đi." Vương Oản thản nhiên đáp.

Ôn Bình Hàn suy nghĩ một lát, bỗng nhiên lên tiếng: "Tôi biết tại sao cô lại thích Phương Ninh Xu như thế rồi."

Vương Oản quay đầu nhìn cô.

"Có phải chỉ cần người khác tốt với cô một chút là cô sẽ mang ơn đội nghĩa không? Khi xảy ra chuyện, biểu ca cô không có thời gian xử lý, cô lại sợ bị cô cô mắng nên chỉ biết tìm đến Phương Ninh Xu. Trước đây chắc hẳn cô dựa dẫm vào Phương Ninh Xu lắm đúng không?"

Vương Oản vứt lõi táo đi, buồn bực nói: "Trước đây tôi cứ ngỡ chị ấy sẽ ở lại Cố gia mãi mãi, chưa từng nghĩ sẽ có ngày chị ấy rời đi. Và người tiếp theo phải rời đi, có lẽ chính là tôi."

Ôn Bình Hàn thở dài, vỗ vỗ vai nàng: "Rời đi biết đâu cũng là một sự trưởng thành?"

Nghe vậy, Vương Oản kinh ngạc nhìn cô, trong lòng quả thực đã bớt đi phần nào khổ sở.

"Có phải ai rồi cũng sẽ phải rời đi không?"

"Có rời đi, thì mới có tương phùng." Ôn Bình Hàn mỉm cười, "Tôi rời bỏ nơi mình chán ghét, thì mới gặp được người mình thích chứ."

Vương Oản trầm ngâm suy nghĩ một hồi, rồi đột nhiên phản ứng lại: "Người mình thích? Là ai thế?! Ngàn vạn lần đừng là biểu ca của tôi nhé, cô tôi sẽ lột da cô mất!"

"Không phải, biểu ca cô tính là cái rắm gì chứ." Ôn Bình Hàn ghét bỏ phỉ nhổ.

"Này, cô đừng có nói trước mặt tôi như thế chứ, anh ấy dù sao cũng là biểu ca tôi đấy..."

"Hắn đúng là cái rắm, cô không muốn mắng hắn sao?"

"......"

Kỳ nghỉ kết thúc, công việc lại tiếp tục. Sáng sớm, Ôn Bình Hàn đã đến văn phòng mới, nhưng Tạ Tri Phỉ lại không có mặt.

Phương Ninh Xu cho biết nàng phải đến trụ sở chính họp đại hội cổ đông, chiều mới quay về, sau đó dẫn cô đi làm quen với môi trường làm việc ở tầng này.

Buổi trưa, khi cô đang ăn cơm trong văn phòng, điện thoại của Tạ Tri Phỉ chợt gọi đến. Cô lập tức bắt máy.

"Chị ơi, lát nữa em về công ty đó nha."

"Được, việc ở trụ sở xong xuôi rồi chứ?"

"Vâng, giờ em đang đi ăn cơm với ba, ăn xong là về ngay đây, hắc hắc. Văn phòng mới chị ngồi có quen không?"

"Rất tốt, tôi rất thích." Ôn Bình Hàn ngước mắt nhìn, từ đây có thể thấy được sườn phía trước của văn phòng Giám đốc Thị trường, tiếc là bên trong hiện giờ trống không, nhưng may mắn là lát nữa sẽ gặp được người.

Chỉ cần nghĩ đến việc từ nay về sau ngày nào cũng có thể ngắm nhìn đối phương như vậy, cô không tài nào kìm được nụ cười trên môi.

"Vậy thì tốt rồi, chị thích là được rồi." Tạ Tri Phỉ cười hì hì, "Thôi không nói nữa, em đi ăn đây, ăn nhanh còn về sớm."

"Ừm, được."

Kết thúc cuộc gọi, Ôn Bình Hàn vẫn còn chưa đã thèm mà cầm chiếc điện thoại, lúc này Vương Oản gửi cho cô một đoạn video.

Vương Oản: 【 Đang đi ăn ở bên ngoài thì đụng trúng Tạ Tri Phỉ, cô xem tôi vừa phát hiện ra điều gì này! 】

Vương Oản: [ Video ]

Vương Oản: 【 Người ngợm lại xoắn cả vào như cái quẩy ấy, chắc chắn là đang gọi điện cho người mình thích rồi! 】

Ôn Bình Hàn bấm mở video, thấy Tạ Tri Phỉ đang đứng tựa vào một cái cột gọi điện thoại, lúc thì vặn chân, lúc lại che mặt, cười ngây ngô không ngừng.

Ôn Bình Hàn: 【 Cái này quay lúc nào thế? 】

Vương Oản: 【 Vừa xong luôn, cách đây một phút thôi. 】

Ôn Bình Hàn thong thả đặt điện thoại lên bàn, tự nhéo vào đùi mình một cái. Cảm nhận được đau đớn chân thực xong, cô đột nhiên cười một tiếng, chợt nụ cười ấy ngày càng sâu hơn. Một cảm giác sung sướng chưa từng có bao trùm lấy cô, kéo dài mãi không thôi.

Quả nhiên, "quỷ đáng ghét" kia chính là bản thân cô nha.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn