Chương 55
Sáng thứ Bảy, Ôn Bình Hàn nhận được lời mời từ Tạ Tri Phỉ, hẹn cô buổi chiều cùng đi đánh tennis.
Sau khi cúp điện thoại, Ôn Bình Hàn liền chui tọt vào phòng bắt đầu trang điểm. Cô chọn quần áo rất lâu, lại dặm một lớp phấn khá đậm, nhưng khi nhìn vào gương thấy mình chẳng khác nào sắp đi dự vũ hội, cô khẽ thở dài. Cô tẩy trang rồi mở video của các beauty blogger lên xem, nghiên cứu cách để tạo ra một vẻ ngoài "mặt mộc tinh xảo"!
Cuối cùng, cô chỉ đánh một lớp nền mỏng, tô chút son môi, thay bộ đồ thể thao rồi rời khỏi nhà.
Tới sân tennis, cô thấy Tạ Tri Phỉ đã ở bên trong tập luyện cùng máy phát bóng. Cô đứng ngoài lưới quan sát một lúc, không nhịn được mà lấy điện thoại ra quay video.
Khi Tạ Tri Phỉ kết thúc một lượt tập, vừa xoay người lại liền phát hiện cô đã đến. Nàng mỉm cười đi tới, thuận tay cầm lấy khăn lông và nước trên ghế, vừa lau mồ hôi vừa hỏi: "Chị đến lúc nào thế?"
"Tôi cũng vừa tới thôi." Ôn Bình Hàn cất điện thoại vào túi.
"Mau đi thay đồ đi, em ở đây chờ chị." Tạ Tri Phỉ chớp chớp mắt.
"Được."
Ôn Bình Hàn xách túi thể thao đi vào phòng thay đồ, đôi môi khẽ nở nụ cười kín đáo. Nếu nhìn không lầm, vợt và giày thể thao mà Tạ Tri Phỉ đang dùng chính là món quà mà cô đã tặng.
Lát sau, Ôn Bình Hàn quay lại sân bóng. Cô vừa khởi động vừa quan sát nàng luyện tập.
"Chị ơi, tới đây đi!" Tạ Tri Phỉ gọi lớn.
Ôn Bình Hàn cầm vợt bước lên sân. Môn tennis này cô học từ câu lạc bộ hồi đại học, đó là cách học kinh tế nhất thời bấy giờ. Các anh chị khóa trên đã dạy cô rất tận tâm vì cô quá mức khắc khổ. Thuở ấy, cứ hễ có thời gian rảnh là cô lại vùi mình trên sân bóng, tập đến khi các đàn anh, đàn chị đều mệt lử mới chịu dừng lại.
Cũng không hẳn là vì đam mê mà liều mạng như vậy, đơn giản là cô muốn nhanh chóng thành thạo để có thể đi dạy kèm. Một tiết dạy tennis kiếm được không ít, còn khá hơn cả việc làm gia sư văn hóa.
Còn hiện tại, cô cảm thấy thật may mắn vì năm đó đã chọn câu lạc bộ này và luyện tập chăm chỉ, nếu không lúc này thật chẳng biết làm sao để chơi cùng Tạ Tri Phỉ.
Một đường bóng được đánh đi với góc độ cực kỳ hiểm hóc, Ôn Bình Hàn nhặt bóng, thở hồng hộc nhìn người đối diện. Rõ ràng trước khi cô đến nàng đã chơi rất lâu, vậy mà thể lực vẫn tốt đến thế, tinh thần vẫn vô cùng sáng láng.
"Em không mệt sao?" Ôn Bình Hàn hỏi.
"Mệt chứ, nhưng em thấy hưng phấn hơn." Tạ Tri Phỉ đi đến sát lưới trò chuyện cùng cô, "Đây là lần đầu tiên chúng mình thực sự thi đấu với nhau đấy!"
"Ừm, em nói vậy làm tôi cũng thấy hăng hái hẳn lên, tiếp nào." Ôn Bình Hàn đáp.
Hai người qua lại hơn một giờ đồng hồ mới chịu ngồi xuống ghế nghỉ ngơi.
"Em không gọi bọn Triệu Tiêu Tĩnh sao?" Ôn Bình Hàn nhìn quanh một vòng rồi hỏi.
"Sao thế, chị muốn gọi các cậu ấy đến à?"
"Không phải, chỉ là tôi thấy hơi không quen. Trước đây mỗi lần gặp em ở đây, lúc nào em cũng đi cùng một đám người." Ôn Bình Hàn vừa lau mồ hôi vừa nhận chai nước nàng đưa tới.
"Trước đây toàn là cậu ấy kéo em đi thôi." Tạ Tri Phỉ chống hai tay lên ghế, duỗi thẳng chân rồi khẽ đung đưa gót chân, nàng cười híp mắt nói: "Lần đầu tiên em đi đôi giày này đấy, phải để chị nhìn cho kỹ chứ."
"Chỉ vì muốn khoe giày thôi sao?" Ôn Bình Hàn cười hỏi.
Tất nhiên là không phải rồi, chủ yếu là nàng muốn hẹn hò! Thế giới của riêng hai người!
Cả hai đánh thêm một lúc rồi đi tắm rửa, sau đó lái xe đi tìm chỗ ăn.
"Em không mang theo tài xế à?" Ôn Bình Hàn ngạc nhiên nhìn người đang ngồi ở ghế lái.
"Vâng, em nghĩ chỉ có hai chúng mình thì không cần tài xế đưa đón làm gì, miễn là buổi tối không uống rượu là được, chị thấy sao?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Ừm, cũng tốt." Khóe miệng Ôn Bình Hàn khẽ cong lên.
"Trong ngăn kéo có đồ ăn vặt đấy."
Ôn Bình Hàn mở ra xem, bên trong có chocolate, bánh quy nhỏ và cả một chiếc kẹo m*t. Cô cười hỏi: "Cái này là em mua à?"
Tạ Tri Phỉ nhanh chóng liếc nhìn một cái: "Không phải đâu."
"Vậy từ đâu ra thế?"
Tạ Tri Phỉ ngẫm nghĩ hồi lâu mới nói: "Chắc chắn là Vương Oản rồi. Sáng nay cô ta mượn tài xế lái xe đưa đi đâu đó, bảo là đi họp lớp."
Ôn Bình Hàn đặt chiếc kẹo m*t trở lại, vờ như tình cờ hỏi: "Quan hệ của hai người đã hòa hoãn hơn rồi sao?"
"Cũng có một chút. Chủ yếu là cô ta đi họp lớp, nếu có thể gặp được ai đó tình nguyện thu lưu cô ta thì em được giải phóng rồi." Tạ Tri Phỉ nói.
"Hay là... để cô ấy đến chỗ tôi ở?"
"Cái gì cơ?" Tạ Tri Phỉ đột ngột quay sang nhìn cô rồi lại nhanh chóng nhìn về phía trước. Trong lòng nàng bỗng thấy bất ổn, một lúc sau mới nghẹn ra được một câu: "Nhà chị chỉ có một phòng ngủ một phòng khách, chẳng lẽ hai người định ngủ chung giường sao?"
"Tôi có thể ngủ ở phòng khách."
"Sao tự dưng chị lại tốt với cô ta thế?"
"Tôi chỉ sợ cô ấy quấy rầy em thôi."
"Không sao đâu, nhà em rộng lắm, cô ta chưa đến mức làm phiền được em." Tạ Tri Phỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, hỏi: "Ăn buffet nhé?"
"Được."
Chiếc xe tấp vào lề, chậm rãi tiến vào cổng một khách sạn năm sao. Sau khi giao xe cho nhân viên, Tạ Tri Phỉ nắm lấy tay Ôn Bình Hàn đi lên nhà hàng buffet ở tầng ba. Đang ăn dở thì nàng nhận được điện thoại của Triệu Tiêu Tĩnh rủ đi ăn tối.
"Không cần đâu, tớ đang ăn rồi." Tạ Tri Phỉ nhìn Ôn Bình Hàn rồi nói vào điện thoại.
"Ăn sớm thế à? Thôi được rồi, tớ vốn định tìm cậu bàn chuyện trở thành người lập kế hoạch." Triệu Tiêu Tĩnh nói.
"Ừ, thế nào rồi?"
"Lần trước nghe các cậu nhắc tới, gần đây tớ cứ cân nhắc mãi, tớ vẫn muốn thử sức xem sao." Triệu Tiêu Tĩnh chia sẻ.
"Vậy thì cứ thử đi."
"Được rồi, tớ đi bận tiếp đây, bái bai ~ moa moa ~"
Giọng nói kia nghe thật điệu đà và ngọt ngào, dù cách một mét Ôn Bình Hàn vẫn có thể nghe thấy rõ mồn một. Cô ngước mắt nhìn Tạ Tri Phỉ một cái rồi lại điềm nhiên cúi đầu ăn cơm. Trong lòng cô thầm cân nhắc xem bản thân phải diễn đạt tự nhiên đến mức nào mới có thể làm được như thế mà không khiến đối phương nghi hoặc hay phản cảm?
Cô nghĩ ngợi hồi lâu... không được không được, chẳng thể nào nũng nịu nổi, ôi chao.
"Chị ơi, vừa rồi chị có nghe thấy gì không?" Cúp máy xong, Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Nghe được một chút."
"Tiêu Tĩnh nói muốn thử làm người lập kế hoạch, mong là cậu ấy sẽ thành công." Tạ Tri Phỉ thành tâm hy vọng.
Sau bữa tối, hai người cùng đi dạo phố rồi xem một bộ phim. Tạ Tri Phỉ thầm đắc ý, "combo hẹn hò" coi như đã hoàn thành mỹ mãn!
Khi đưa cô về đến dưới lầu, Tạ Tri Phỉ nhìn đồng hồ rồi nói: "Em không lên nhà đâu, chị ngủ ngon nhé."
"Ừ, ngủ ngon, đi đường chú ý an toàn." Ôn Bình Hàn vẫy tay, nhìn theo chiếc xe rời đi mới xoay người vào nhà, bước chân vô cùng nhẹ nhàng.
Khi cửa thang máy khép lại, hình ảnh phản chiếu cho thấy gương mặt cô lúc này đang rạng rỡ nụ cười. Cô khẽ ho một tiếng, cố gắng kiềm chế để không cười quá đà nhưng cuối cùng vẫn không thành công.
Về nhà nghỉ ngơi một lát, cô phát hiện trong nhà đã hết đồ ăn dự trữ nên đành xuống siêu thị gần đó. Khi đang xách túi đồ đi ngang qua trạm xe buýt, bỗng một chiếc taxi dừng lại, một cô gái vội vã lao xuống xe, chạy thẳng đến gốc cây đại thụ rồi nôn thốc nôn tháo.
Ôn Bình Hàn cảm thấy bóng dáng này rất quen, cô lại gần nhìn kỹ hơn rồi kinh ngạc thốt lên: "Vương Oản?"
Vương Oản nghiêng đầu nhìn cô một cái rồi lại tiếp tục nôn thêm vài bận.
"Uống nước đi này." Ôn Bình Hàn đưa cho cô ta một chai nước.
Vương Oản nhìn chằm chằm một lúc rồi cũng nhận lấy. Sau khi súc miệng xong, cô ta đi sang một bên rồi chậm rãi ngồi thụp xuống. Sau một hồi lâu trấn tĩnh, cô ta lí nhí nói: "Cảm ơn."
"Cô có tự về được không?"
Vương Oản hai tay ôm gối, gật gật đầu nhưng không hề có ý định đứng dậy.
"Tôi gọi xe cho cô nhé?"
"Đừng quản tôi..."
"Được thôi."
Ôn Bình Hàn thẳng bước đi về phía trước. Khi đi đến cổng tiểu khu, cô quay đầu nhìn lại, thấy cái bóng người kia vẫn cứ như một hòn đá ngồi thu lu ở đó. Cô đứng lại quan sát một hồi, cho đến khi thấy hai gã đàn ông tóc vàng hoe tiến lại gần Vương Oản, cô khẽ thở dài, rảo bước quay lại. Cô kéo mạnh Vương Oản đứng dậy, sắc mặt không mấy thiện cảm nhìn hai gã kia: "Làm ơn nhường đường cho."
Hai gã đàn ông biết điều lùi lại.
"Nhà cô ở đâu?" Ôn Bình Hàn dìu cô ta ra ven đường, chuẩn bị gọi taxi.
"Nhà?" Vương Oản cười nhạt hai tiếng, "Tôi làm gì có nhà?"
Ôn Bình Hàn nhìn cô ta trân trân.
"Tôi không có nhà, không có nhà đâu." Vương Oản không ngừng lắc đầu, nước mắt bỗng trào ra làm ướt đẫm hàng mi.
Ôn Bình Hàn hết cách, cô nhìn quanh một vòng rồi chỉ vào khách sạn đối diện: "Vậy thì vào khách sạn trước nhé?"
"Không! Tôi không đi khách sạn đâu!" Vương Oản đột ngột như bị kích động mạnh, cơ thể bắt đầu run rẩy, hai tay run bần bật: "Đừng đánh tôi, làm ơn, đừng đánh tôi!"
Người qua đường bắt đầu ngoái lại nhìn, Ôn Bình Hàn đành phải đưa cô ta về nhà mình.
"Ai định đánh cô chứ?" Ôn Bình Hàn đứng trước sô pha hỏi.
"Không, đừng đánh con..." Vương Oản bật khóc nức nở, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình, chẳng còn nhận ra người trước mặt là ai. Cô ôm chặt lấy chiếc gối: "Con xin lỗi, con sai rồi, mẹ ơi, mẹ đừng đánh con..."
Ôn Bình Hàn hơi kinh ngạc, cô gọi điện cho Tạ Tri Phỉ: "Alo, em về đến nhà chưa?"
"ừa mới đến!" Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên bên tai khiến tâm tình Ôn Bình Hàn dịu lại đôi chút, nụ cười lại hiện trên môi: "Vậy thì tốt rồi. Đúng rồi, Vương Oản đang ở chỗ tôi."
"Cái gì cơ?! Sao cô ta lại chạy đến chỗ chị được?"
"Cô ấy uống say quá, tôi vô tình gặp được." Ôn Bình Hàn quay đầu nhìn kẻ đang khóc lóc thảm thương trên sô pha, hỏi thêm: "Cô ấy cứ nói mê sảng suốt, nhất quyết không chịu vào khách sạn, dường như rất sợ nơi đó. Cô ấy còn bảo bị mẹ đánh, chuyện đó có thật không?"
"Hả? Có chuyện đó sao? Em cũng không rõ lắm, để em hỏi lại Phương Ninh Xu đã, chị đợi chút nhé."
Thực tế Tạ Tri Phỉ cũng chưa từng đọc qua tình tiết này trong nguyên tác, suy cho cùng đó cũng chỉ là một nhân vật phụ, tác giả không thể cho người đọc quá nhiều chi tiết như vậy được. Nàng gọi cho Phương Ninh Xu, nhưng cô cũng ngạc nhiên không kém: "Có chuyện đó thật à?"
"Cô cũng không biết sao?"
"Ừ, lúc tôi quen cô ta, cô ta đã là tiểu công chúa của Cố gia rồi, trông lúc nào cũng vô ưu vô lo với cái tính tình quái gở đó."
"Được rồi, để tôi hỏi thăm thêm."
Tạ Tri Phỉ lại gọi cho Cố Chi Chương.
Sau khi nghe xong, Cố Chi Chương im lặng hồi lâu mới thở dài nói: "Đúng vậy, mợ tôi đã ngược đãi em ấy từ nhỏ. Sau khi sinh, bà ấy bị trầm cảm hậu sản, cảm thấy cả nhà chỉ quan tâm đến đứa trẻ nên đã trút hết hận thù lên người Oản Oản. Bà ấy có tính kiểm soát cực kỳ mạnh, chỉ cần Oản Oản làm gì không vừa ý, bà ấy sẽ đưa con bé vào khách sạn để đánh một trận. Vì không đánh ở nhà nên người ngoài căn bản không ai hay biết."
Tạ Tri Phỉ kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
"Sau khi cậu tôi qua đời, mẹ tôi vô tình nhìn thấy những vết thương trên người em ấy trong đám tang, nên mới biết chuyện, thế nên bà mới giành quyền nuôi dưỡng Oản Oản từ tay mợ."
"Cho nên cô ấy thà ở lại chỗ em, chứ không muốn vào khách sạn?"
"Đúng vậy, em ấy chưa bao giờ dám ở khách sạn một mình." Cố Chi Chương day day giữa lông mày, "Lần trước cũng do anh nóng nảy quá nên mới mặc kệ em ấy. Thôi thì em nói với em ấy một tiếng là anh hết giận rồi, bảo em ấy về nhà ở đi."
Sau khi Tạ Tri Phỉ truyền đạt lại cho Phương Ninh Xu và Ôn Bình Hàn, đáp lại nàng chỉ là những khoảng lặng dài. Rõ ràng, chẳng ai có thể ngờ rằng đằng sau cái tính cách kiêu ngạo kia, lại là những lớp ngụy trang cho phần đầy thương tổn bên trong.
"Uống ít nước mật ong đi." Đợi Vương Oản khóc đủ, Ôn Bình Hàn đặt ly nước lên bàn trà, nhưng đối phương đã mơ mơ màng màng sắp ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, Vương Oản giơ tay che bớt ánh sáng bên ngoài. Cô ta vừa mới nghiêng người thì "bùm" một tiếng ngã nhào xuống đất.
"A ——!"
"Có chuyện gì thế?" Ôn Bình Hàn từ trong bếp đi ra, thấy cô ta đang xoa mông, nhăn mày nhăn mặt đứng dậy thì không nhịn được mà bật cười: "Đáng đời."
"Cô... đây là đâu? Sao tôi lại ở đây?!" Vương Oản hốt hoảng nhìn căn phòng nhỏ xa lạ này.
"Đây là nhà tôi. Tối qua cô say khướt, không nhớ gì sao?"
Vương Oản cố gắng nhớ lại, chỉ hiện lên vài phân đoạn mờ nhạt: một là Ôn Bình Hàn đưa nước cho cô và đuổi mấy gã đàn ông xấu xa đi, sau đó là cảnh cô ôm gối khóc nức nở. Còn vì sao khóc thì cô chẳng nhớ nổi, dù sao thì cô cũng thường xuyên khóc mà.
"Nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa, đi rửa mặt đi." Ôn Bình Hàn nói.
Vương Oản lê bước chân nặng nề vào nhà vệ sinh, rồi lại một tiếng hét thất thanh: "A ——!"
Cô nàng nhìn cái "mặt mèo" lem nhem trong gương mà muốn chết khiếp. Cô vội vàng rửa mặt thật sạch, khi trở ra thì đã thấy bữa sáng bày sẵn trên bàn.
"Ăn tạm chút đi." Ôn Bình Hàn bóc một quả trứng gà, tự mình ăn trước.
Vương Oản ngượng ngượng ngùng ngùng đi tới, uống một ngụm nước rồi mới cầm lấy một quả trứng khác. Cô cúi đầu lột vỏ, đột ngột thốt ra một câu: "Cảm ơn nhé, ân tình này tôi sẽ ghi nhớ."
"Đúng rồi, anh họ cô nói anh ta không giận nữa đâu, bảo cô về nhà mà ở." Ôn Bình Hàn lên tiếng.
"Tôi không về."
"Tại sao?"
"Lần này anh ấy có thể vì một người phụ nữ mà đuổi tôi đi, thì lần sau cũng có thể lại như vậy. Nơi đó suy cho cùng cũng chẳng phải nhà tôi." Vương Oản nói.
"Dù sao cô cũng đâu có ở đó lâu dài, chẳng phải sắp ra nước ngoài du học tiếp rồi sao? Lúc này phát cáu làm gì? Có phải cảm thấy mình rất soái rất ngầu không?"
Vương Oản suýt thì nghẹn trứng gà, cô nàng uống mấy ngụm nước mới xuôi được, liếc nhìn Ôn Bình Hàn vài cái. Tâm tư bị nhìn thấu khiến cô nàng có chút thẹn thùng, miệng vẫn ngoan cố: "Không cần cô quản."
"Có phải mỗi khi không biết nói gì hay khi có người quan tâm, cô đều chỉ biết nói mỗi câu này không?"
Vương Oản lại nghẹn lời: "Không cần cô quản!"
"Ừm, còn biết đổi ngữ khí."
"......"
Vương Oản cầm lấy một chiếc bánh màn thầu, hỏi: "Ăn thế này thôi à? Không có món gì kèm theo sao?"
"Không có, điều kiện chỉ có thế thôi, thích ăn thì ăn."
"Chậc." Vương Oản bĩu môi chê bai nhưng vẫn bắt đầu ăn. Cô vừa nhai vừa nói: "Cái nhà bé tí này, với mấy cái màn thầu to đùng này, chắc chắn sẽ không lọt vào mắt cô tôi đâu. Xem như cô đã giúp tôi, tôi gợi ý cho cô một chút, cô tôi thích những phụ nữ trưởng thành, ổn trọng và nữ tính quyến rũ. Cô cứ hướng theo phong cách đó mà làm, ít nhất cũng gỡ được điểm ấn tượng ban đầu."
Ôn Bình Hàn đánh giá cô ta từ trên xuống dưới một lượt, đột nhiên hỏi: "Đây có phải lý do cô luôn trang điểm già dặn như vậy không?"
"...... Không cần cô quản!!" Vương Oản thẹn quá hóa giận.
"Chuyện của tôi cũng không cần cô quản. Tôi căn bản chẳng hứng thú gì với cái gọi là hào môn của các người, tôi quan tâm mẹ nó thích cái gì làm gì."
"Sao cô lại chửi thề thế?"
"Mẹ của anh ta."
"À."
Vương Oản uống một ngụm sữa rồi nói: "Tuy bữa sáng ở đây kém xa chỗ Tạ Tri Phỉ, nhưng thôi cũng tạm được. Mà này, lần này tôi về thấy ai cũng thay đổi nhiều quá. Không nói đến anh tôi hay chị Xu, ngay cả Tạ Tri Phỉ cũng thế, cứ như biến thành người khác vậy. Người ta bảo người trưởng thành chỉ trong một khoảnh khắc, cô bảo nàng ta là vào khoảnh khắc nào thế?"
Ôn Bình Hàn hỏi lại: "Trước đây em ấy như thế nào?"
"Đáng ghét lắm, cứ hễ rảnh là lại chạy đi tìm anh tôi, còn âm thầm nhắm vào những người theo đuổi anh ấy nữa. Tôi còn chẳng buồn kể mấy cái chiêu trò rẻ tiền của cô ấy ra. Dù anh tôi không nhận ra nhưng tôi thì thấy rõ mồn một. Thế mà bây giờ cô ấy chẳng thèm bám lấy anh tôi nữa, giống như đột nhiên tỉnh ngộ, biết là không thể cứ treo mình trên một cái cây vậy."
Vương Oản nói đoạn bỗng trở nên hóng hớt, cố tình hạ thấp giọng: "Hơn nữa, tôi phát hiện hình như cô ta thích người khác rồi."
Trong lòng Ôn Bình Hàn dậy sóng, nhưng trên mặt vẫn bất động thanh sắc: "Ai thế?"
"Không biết, mấy ngày nay ở nhà ít khi chạm mặt, nhưng lần nào gặp cũng thấy cô ấy cầm điện thoại cười ngây ngô, hoặc là uốn éo xoắn đến xoắn đi nghe điện thoại."
Ôn Bình Hàn cẩn thận rà soát lại những người đàn ông thường xuyên xuất hiện quanh Tạ Tri Phỉ, loại trừ một hồi, cô thấy chỉ có Lý Hồng Ngạn là có khả năng nhất.
"Em ấy gọi điện cho ai?"
"Chịu thôi, tôi vừa lại gần là cô ta lẩn đi mất tăm, chẳng muốn để tôi nghe thấy tí nào, giấu kỹ lắm." Vương Oản mặt mày hớn hở kể lể.
Ôn Bình Hàn lại cầm một quả trứng gà, bóc vỏ xong xuôi rồi đưa cho cô: "Lần sau cô nghe lén thử xem, rốt cuộc em ấy gọi điện cho ai."
"Gì đây? Cô cũng hóng hớt thế à?"
"Ừ."
"Không thành vấn đề."