Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 56

Chương 56

Sau khi dùng xong bữa sáng, Vương Oản liền hỏi xem Tạ Tri Phỉ đã đi đâu. Cô đi rửa mặt một lúc rồi trở về phòng, vừa tới nơi đã thấy nàng đang tựa người bên cửa nhìn mình bằng ánh mắt đầy ai oán, cứ như thể đang khiển trách vì cô về muộn vậy.

Vương Oản: "?"

"Tối qua ngủ lại chỗ chị Ôn à?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

Vương Oản gật đầu, đi ngang qua người nàng, vào thẳng phòng.

Tạ Tri Phỉ huơ huơ nắm đấm sau lưng cô: "Sướng cho cô nhỉ."

"Cái gì cơ?" Vương Oản nghi hoặc quay đầu lại.

"Không có gì." Tạ Tri Phỉ suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Cô làm phiền bọn tôi lâu như vậy, lại còn ở đây ăn không ngồi rồi bao nhiêu ngày, dù sao cũng phải trả chút thù lao chứ?"

"Nói đi, cô muốn bao nhiêu?" Vương Oản lấy điện thoại ra định chuyển khoản ngay lập tức.

"Tôi không cần tiền. Cô thậm chí có thể ở lại đây thêm một thời gian nữa, cho đến tận lúc cô ra nước ngoài du học cũng được. Chỉ cần cô giúp một việc nhỏ này thôi, mà tôi tin là cô cũng sẽ rất vui lòng thực hiện." Tạ Tri Phỉ nói.

Vương Oản do dự nhìn nàng: "Việc gì?"

"Cô của cô sắp về rồi đúng không? Đến lúc đó, nếu bà ấy muốn ngăn cản chị Ôn tiếp xúc với Cố Chi Chương thì—"

"Thì tôi sẽ giúp giúp Ôn Bình Hàn?" Vương Oản ngắt lời.

"Không phải, cô hãy giúp giúp cô mình ấy. Hãy kiên quyết và dứt khoát hỗ trợ bà ấy ngăn chặn sự phát triển tình cảm giữa Cố Chi Chương và chị Ôn!" Tạ Tri Phỉ cười tủm tỉm nói.

Vương Oản nhìn nàng một lượt từ trên xuống dưới, rồi bừng tỉnh đại ngộ: "Tôi biết rồi, cô quả nhiên vẫn còn thích anh trai tôi!"

"Đầu óc cô chỉ biết rẽ có một lối thôi hả?"

"Thế thì còn vì gì khác nữa? Tại sao cô lại muốn bọn tôi ngăn cản họ phát triển?"

"Tất nhiên là tôi có nguyên nhân của tôi."

"Nguyên nhân gì?"

"Thiên cơ bất khả lộ." Tạ Tri Phỉ nói xong liền đắc ý quay về phòng mình.

Buổi chiều, Tạ Tri Phỉ ra ngoài, theo lời mời của Triệu Tiêu Tĩnh tới nhà cô để bàn bạc về việc khởi nghiệp. Đến nơi, nàng thấy Lệ Phong cũng ở đó, cả hai đang thảo luận rôm rả xem làm thế nào gây dựng sự nghiệp.

"Xem ra ở đây không cần đến em rồi?" Tạ Tri Phỉ cười nói.

"Ôi trời, cậu đến đúng lúc lắm, bọn tớ sắp cãi nhau đến nơi rồi đây!" Triệu Tiêu Tĩnh vội kéo nàng vào, "Tới đây, cậu phân tích với Lệ Phong hộ tớ, tớ càng nghe càng thấy lùng bùng lỗ tai."

Lệ Phong trình bày ý kiến của mình, Tạ Tri Phỉ nghe xong cảm thấy cũng ổn nhưng không thực sự phù hợp với Triệu Tiêu Tĩnh, liền đề xuất: "Vòng bạn bè của ba chúng ta khá tương đồng, hay là tìm thêm vài người nữa tới cùng bàn bạc xem sao."

"Tìm ai bây giờ?"

"Xem tớ đây." Tạ Tri Phỉ gọi hai cuộc điện thoại. Chẳng bao lâu sau, Phương Ninh Xu là người đầu tiên đến, theo sau là Ôn Bình Hàn.

"Đây rồi, hai 'nhân viên' xuất sắc nhất. Tuy xuất thân bình thường nhưng họ đã tham dự không ít yến hội, trải đời rất nhiều. Có các nàng bổ sung ý kiến thì quá thích hợp" Tạ Tri Phỉ giơ ngón tay cái lên.

"Tớ thấy được đấy." Triệu Tiêu Tĩnh cười rạng rỡ, vội vàng nhường chỗ cho hai người mới đến.

Khi cả nhóm ngồi trên thảm, Phương Ninh Xu vừa định ngồi xuống cạnh Tạ Tri Phỉ thì khựng lại. Cô liếc nhìn Ôn Bình Hàn đang theo sát phía sau, liền quay người tới gần Triệu Tiêu Tĩnh, chen vào ngồi giữa Triệu Tiêu Tĩnh và Lệ Phong.

Lệ Phong: "?"

Triệu Tiêu Tĩnh: "???" 

Phương Ninh Xu tỏ vẻ việc công xử theo phép công: "Nói đi, tìm chúng tôi có việc gì?"

Các nàng một bên trò chuyện, Lệ Phong nhìn quanh một vòng, thấy mình lạc lõng giữa rừng mỹ nhân nên muốn tìm đồng minh, đề nghị nói: "Hay là tôi gọi cả Cố Chi Chương đến nhé?"

"Không được!" Bốn người phụ nữ đồng thanh đáp lời.

Lệ Phong: "???"

"Hội chị em chúng ta đang nói chuyện rôm rả, cần gì đàn ông tham gia?" Tạ Tri Phỉ tuyên bố.

Triệu Tiêu Tĩnh: "Đúng thế!"

Lệ Phong: "????" Hội chị em chúng ta?

Cả nhóm thảo luận đến tận tối mịt. Triệu Tiêu Tĩnh giữ mọi người lại ăn cơm, trong bữa tiệc thỏa thuê mãn nguyện mà tuyên bố: "Tớ quyết định rồi, tớ sẽ chính thức bắt tay vào làm cái sự nghiệp này!"

"Cạn ly!" Tạ Tri Phỉ nâng cốc, mọi người cùng chạm chén. Sau khi thu tay về, nàng còn lén chạm nhẹ ly mình vào ly của Ôn Bình Hàn rồi mới cười tủm tỉm nhấp vài ngụm rượu.

"Đúng rồi, tuần sau là Giáng sinh, mọi người có kế hoạch gì chưa?" Triệu Tiêu Tĩnh lại muốn bày trò tụ tập.

Lệ Phong: "Đi làm."

Tạ Tri Phỉ: "Đi công tác."

Phương Ninh Xu: "Tháp tùng sếp đi công tác."

Ôn Bình Hàn: "Tăng ca."

"Chán thật đấy!" Triệu Tiêu Tĩnh lại hỏi: "Thế còn Tết Dương lịch? Chắc chắn phải nghỉ chứ? Chúng ta cùng nhau đón năm mới đi, lần này không làm lớn, chỉ tổ chức một buổi gặp mặt người quen thôi."

Mọi người đang nhẩm lại lịch trình của mình, không ngờ Ôn Bình Hàn lại là người lên tiếng đầu tiên: "Được thôi, tôi có thời gian."

"Tớ cũng tham gia!" Tạ Tri Phỉ lập tức giơ tay, sau đó quay sang hỏi nhỏ Phương Ninh Xu: "Trước Tết Dương lịch, chúng ta có thể giải quyết xong lão Trương tổng kia không?"

Phương Ninh Xu nhấp một ngụm rượu: "Cố gắng hết sức."

Sau bữa tối, cả hội tán gẫu thêm một lúc đến hơn mười một giờ mới giải tán. Tạ Tri Phỉ đương nhiên nhận nhiệm vụ đưa Ôn Bình Hàn về nhà. Phương Ninh Xu rất thức thời tự bắt taxi về. Khi cửa thang máy mở ra, trong hành lang yên tĩnh và tối mờ, cô thấy một bóng người đang ngồi xổm trước cửa nhà mình, hóa ra là Vương Oản, cô nàng đang ôm gối ngủ gật từ bao giờ.

"Sao cô lại ở đây?" Phương Ninh Xu hỏi.

Vương Oản nghe thấy tiếng động thì lờ đờ mở mắt. Thấy cô, cô nàng lập tức vui vẻ đứng bật dậy: "Chị Xu, cuối cùng chị cũng về rồi, chị đi ăn với bạn à?"

"Tìm tôi có việc gì?" Phương Ninh Xu vừa rút chìa khóa mở cửa vừa hỏi.

"Em đến tặng bánh kem cho chị." Vương Oản quay người nhấc chiếc hộp bánh lên.

Phương Ninh Xu bấy giờ mới để ý thấy món đồ bên cạnh, cô thắc mắc: "Tặng bánh kem làm gì?"

Vương Oản sửng sốt, chớp chớp mắt: "Hôm nay là sinh nhật chị mà!"

Phương Ninh Xu: "Hôm nay là sinh nhật tôi?"

"Chẳng lẽ chuyện này chị cũng lừa em sao?!" Vương Oản trợn tròn mắt, không thể tin nổi hỏi lại.

Phương Ninh Xu nhẩm tính lại ngày tháng rồi mới hàm hồ nói: "Hình như đúng là sinh nhật tôi thật."

"Em đã bảo mà, em không thể nhớ nhầm được." Vương Oản thở phào nhẹ nhõm.

"Tôi từng nói với cô rồi sao?" Phương Ninh Xu tò mò.

"Nói rồi mà." Vương Oản kể: "Trước khi em ra nước ngoài, chị đã giúp em chuẩn bị tiệc sinh nhật. Lúc đó em có hỏi ngày sinh của chị và chị đã trả lời. Những người tốt với em, em đều ghi tạc trong lòng hết."

"Chuyện từ mấy năm trước rồi." Phương Ninh Xu mở cửa, nhìn chiếc bánh trên tay cô nàng rồi lại nhìn vết hằn đỏ trên khuôn mặt vì ngủ gục của cô: "Vào nhà uống miếng nước đi."

Vương Oản đi vào, đặt bánh kem xuống, cắm nến rồi tắt phụt đèn.

"Làm gì vậy?" Phương Ninh Xu vừa mới mở máy tính định làm việc thì bóng tối bao trùm.

"Ước nguyện rồi thổi nến chứ sao! Nhanh lên, sắp qua 12 giờ rồi, công việc lúc nào mà chẳng làm được." Vương Oản đặt máy tính sang một bên, đẩy bánh kem đến trước mặt cô rồi bắt đầu hát bài chúc mừng sinh nhật.

Phương Ninh Xu: "......"

Dưới ánh nến bập bùng, trông Vương Oản không còn vẻ sắc sảo, bốc đồng như thường ngày mà trở nên thuận mắt hơn nhiều.

Hát xong, Vương Oản giục cô ước nguyện. Phương Ninh Xu ngồi im, ghét bỏ: "Cái trò ước nguyện này là nhàm chán và ấu trĩ nhất, có cái rắm tác dụng."

"Có chứ, chị cứ nói điều ước ra đi, em sẽ giúp chị thực hiện!" Vương Oản hào phóng tuyên bố.

"Không cần, tôi chẳng có tâm nguyện gì cả." Phương Ninh Xu trực tiếp thổi tắt nến: "Được rồi, bật đèn đi."

Vương Oản bật đèn, chủ động cắt hai miếng bánh rồi cẩn thận đưa một miếng cho cô: "Chị Xu, em biết lý do chị rời khỏi Cố thị rồi..."

Phương Ninh Xu liếc cô nàng một cái: "Thì sao?"

"Em không ngờ chị lại thích anh trai em. Tuy anh ấy có nhiều người theo đuổi nhưng chị là người khiến em ngạc nhiên nhất. Em cũng hiểu tại sao giờ chị lại ghét em như vậy..." Vương Oản ngắm biểu cảm của cô nhưng không đoán được gì, đành tự mình nói tiếp: "Trước đây chị thường dạy em rằng không được vì người khác mà làm tổn thương chính mình, khiến mình không vui. Bây giờ em cũng muốn tặng lại câu nói đó cho chị. Chị đừng buồn nữa, anh trai em tuy đẹp trai thật đấy nhưng anh ấy bị mù rồi! Chị tốt như vậy mà anh ấy lại không nhìn ra sao?!"

"Nói xong rồi thì có thể đi về." Phương Ninh Xu đứng dậy tiễn khách.

"Nhưng em thấy chị hợp với anh ấy hơn bất kỳ ai. Phải chi chị nói thật với em sớm hơn, em đã có thể giúp chị rồi—Kìa kìa, chị đừng đẩy em chứ! Câu cuối cùng thôi, cho em nói nốt câu cuối!" Vương Oản vội vàng kêu lên: "Chị Xu, anh trai em là anh trai em, còn em là em. Chị đừng vì chuyện của anh ấy mà giận chó đánh mèo lên đầu em nhé. Em thật sự rất thích chị, không muốn chúng ta trở nên xa lạ đâu. Nếu sau này chị và anh em có đánh nhau, em thề sẽ đứng về phía chị!"

Phương Ninh Xu yên lặng mắt trợn trắng.

"Được rồi, em về đây."

Vương Oản đi đến cửa thì sực nhớ ra điều gì đó, cô nàng móc từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ nhét vào tay cô: "Quà của chị đây. Chị Xu, sinh nhật vui vẻ nhé."

Phương Ninh Xu nắm chặt chiếc hộp, tâm trạng phức tạp. Vương Oản rất hiểu chuyện, chủ động đóng cửa rời đi.

Cô mở hộp ra xem, bên trong là một chiếc vòng cổ.

Cô chợt nhớ lại.

Năm đó trong tiệc sinh nhật của Vương Oản, có người khen sợi dây chuyền cô nàng đang đeo rất đẹp, Vương Oản đã đắc ý chạy đến khoe với cô. Phương Ninh Xu lúc đó có lệ mà cười nói: "Đẹp lắm, rất hợp với em. Chị muốn mua mà còn không mua được đây."

Phương Ninh Xu ướm thử lên cổ, quả thực rất xinh đẹp.

Kim đồng hồ nhích dần đến con số 0.

Một ngày mới bắt đầu.

Vậy mà cô lại đón một cái sinh nhật trong trạng thái mông lung như thế này?

Từ khi đi làm, luôn có những thứ quan trọng hơn sinh nhật, những cuộc họp không hồi kết, những buổi tiệc xã giao, những đầu việc chất đống... Vì quá bận rộn mà cô lơ là việc liên lạc với bạn bè, khiến chẳng còn ai nhớ đến ngày sinh của cô, kể cả chính bản thân cô.

Hôm sau, họp xong, Phương Ninh Xu đưa tài liệu cho Tạ Tri Phỉ. Nàng tinh mắt nhìn thấy sợi dây chuyền liền cười hỏi: "Mua sợi dây này khi nào thế? Đẹp đấy."

Phương Ninh Xu khựng lại một chút rồi đáp: "Vương Oản tặng."

"Oa, cô nàng đối xử với cô tốt thật đấy." Tạ Tri Phỉ nói.

"Trước đây tôi đối với cô ấy cũng không tệ." Phương Ninh Xu nhún nhún vai.

"Sao tự nhiên cô ấy lại tặng quà?"

"Hôm qua là sinh nhật tôi."

"Trời ạ, sao cô không nói một tiếng." Tạ Tri Phỉ lập tức lấy điện thoại chuyển khoản cho cô một khoản tiền: "Sinh nhật vui vẻ."

"Cảm ơn." Phương Ninh Xu dứt khoát lưu loát nhấn nhận tiền.

"Không phải tôi nói cô đâu, nhưng cô cũng nên ra ngoài giao lưu nhiều hơn đi. Chỗ tôi không nhiều việc như bên Cố Chi Chương, lúc rảnh rỗi hãy đi thư giãn thả lỏng, tìm kiếm sở thích nào đó. Đừng cứ gồng mình lên như vậy, cũng nên kết thêm bạn mới đi, nếu không ngay cả sinh nhật mình cũng chẳng có mấy người nhớ."

Phương Ninh Xu mỉm cười: "Hình như đúng là vậy thật. Đến tôi còn chẳng nhớ nổi, có lẽ đã đến lúc phải thay đổi cách sống rồi."

"Ừm, nhưng nhắc đến quà cáp..." Tạ Tri Phỉ quay đầu nhìn lịch, chỉ còn vài ngày nữa là đến Giáng sinh. Tiếc là hôm đó nàng phải đi công tác, nếu không nàng nhất định phải hẹn Ôn Bình Hàn ra ngoài để cùng trải qua một đêm Giáng sinh lãng mạn.

Ngày Giáng sinh, Ôn Bình Hàn phải tăng ca ở công ty. Cô sắp chuyển sang vị trí mới nên có rất nhiều việc cần xử lý xong xuôi. Lúc xong việc đã hơn 9 giờ tối.

Cô đi trên phố, thấy các trung tâm thương mại đều trang trí rất lộng lẫy, những cô gái trẻ trung xinh đẹp đang vây quanh cây thông Noel khổng lồ để chụp ảnh. Cô đứng quan sát một lúc, nhân lúc họ đổi người chụp, cô nhanh tay chụp lại bức ảnh cây thông rồi gửi cho Tạ Tri Phỉ kèm lời chúc: "Giáng sinh vui vẻ."

Đối phương không trả lời tin nhắn, chắc là đang bận.

Lúc này điện thoại đổ chuông, cô nhìn tên người gọi, thoáng thấy thất vọng nhưng rồi lập tức cảm thấy mình thật quá đáng giận, vì đó là điện thoại của Ổ Thiến Thiến.

"Alo, Thiến Thiến, Giáng sinh vui vẻ." Ôn Bình Hàn lên tiếng.

"Vui vẻ vui vẻ! Cậu nhận được quà tớ gửi chưa?" Ổ Thiến Thiến hớn hở hỏi.

Ôn Bình Hàn: "Quà? Quà gì cơ?"

Ổ Thiến Thiến: "Vậy là chưa nhận được rồi. Tớ bí mật chuẩn bị cho cậu một bất ngờ đấy, sau này chắc chắn cậu sẽ dùng đến, hắc hắc hắc."

"Rốt cuộc là cái gì thế?" Ôn Bình Hàn tò mò.

"Mở ra là biết ngay. Thôi tớ không buôn với cậu nữa, tớ phải chấm bài đây."

Bầu trời đột nhiên lất phất tuyết rơi. Ôn Bình Hàn ghé vào trung tâm thương mại mua một chiếc khăn quàng cổ rồi mới vội vã về nhà.

Sau khi tắm rửa xong, cô nằm trên giường lướt vòng bạn bè. Thấy không ít người đăng ảnh ăn uống và quà cáp, cô còn thấy Lâm Chí Mẫn công khai ảnh bạn trai nên tiện tay nhấn "Like".

Cô mở iPad tìm một bộ phim chữa lành nhẹ nhàng để xem, lúc kết thúc phim đã hơn 1 giờ sáng. Cô kiểm tra WeChat lần nữa vẫn chưa thấy hồi âm, bấy giờ mới ngáp một cái rồi tắt đèn đi ngủ.

Thế nhưng cô lại bị mất ngủ.

Dù nhắm mắt nhưng tâm trí cô vô cùng tỉnh táo, một mặt cô thấy nhớ Tạ Tri Phỉ, mặt khác lại vô cùng tò mò không biết người mà Vương Oản nhắc đến là ai?

Cô cố tìm ra khuyết điểm của Lý Hồng Ngạn nhưng không thể, qua những lần tiếp xúc ngắn ngủi, cô thấy thực sự khó nhìn ra khuyết điểm của Lý Hồng Ngạn, hèn gì người trong công ty đều bảo anh ta xứng với Tạ Tri Phỉ hơn Cố Chi Chương. Đúng là trai tài gái sắc!

"... Phiền chết đi được!"

Ôn Bình Hàn hiếm khi bực dọc đấm xuống giường.

Cốc cốc— 

Cốc cốc cốc—

Hình như có người đang gõ cửa?

Hay là ảo giác?

Cô nín thở lắng nghe một lúc, xác định là có người đang gõ cửa nhà mình thật. Cô vội choàng thêm áo khoác, đi ra nhìn qua mắt mèo rồi ngay lập tức mở toang cửa, kinh ngạc nhìn người đang xuất hiện.

"Hi... chị, Giáng sinh vui vẻ!" Tạ Tri Phỉ một tay chống vào khung cửa, thở hổn hển, gương mặt nàng đỏ bừng vì chạy nhanh, trên tóc vẫn còn vương những bông tuyết vừa mới rơi.

"Mau vào nhà đi, sao em lại đến giờ này? Bên ngoài không lạnh sao?"

Ôn Bình Hàn vội kéo nàng vào phòng, sau đó lấy máy sấy tóc đứng phía sau sấy cho nàng.

Tạ Tri Phỉ bưng ly nước uống liền mấy ngụm rồi nói: "Ăn tối xong là em vội vàng quay về ngay, nếu không vì tắc đường thì em đã đến sớm hơn rồi. Có làm phiền chị nghỉ ngơi không?"

"Không có, tôi cũng chưa ngủ." Ôn Bình Hàn sấy tóc xong cho nàng liền vội vàng mở hộp quà trên bàn trà, háo hức đưa cho nàng: "Đây là quà Giáng sinh tặng em."

"Oa! Chị thật chu đáo, lần này đi công tác em quên mang khăn quàng cổ, vừa nãy suýt thì cổ em bị đóng băng rồi." Tạ Tri Phỉ chạm vào chiếc khăn mềm mại, cười tủm tỉm quàng vào cổ: "Ấm quá đi mất, em vào soi gương xem có đẹp không."

Nói rồi nàng chạy tót vào phòng ngủ, nhưng chợt quay đầu lại gọi: "Đúng rồi, quà em tặng chị cũng đến rồi đấy, để ngay ngoài cửa ấy."

Ôn Bình Hàn mở cửa ra lần nữa mới thấy có bốn năm hộp bưu kiện đặt bên cạnh, lúc nãy vì quá chú ý đến Tạ Tri Phỉ nên cô không hề hay biết. Cô bê tất cả vào nhà. Bên dưới là một chiếc thùng lớn, bên trên là vài hộp nhỏ hơn, cô cầm cái hộp trên cùng lên bóc ra. Trong túi nilon trong suốt là một bộ quần áo, cô tò mò mở ra, cầm món đồ giơ lên giữa không trung để quan sát.

"Chị ơi, có đẹp... không?" Tạ Tri Phỉ từ trong phòng chạy ra, vừa lúc nhìn thấy cô đang giơ một bộ nội y tình thú trên tay. Tim nàng bỗng nhiên nhảy dựng, nàng lắp bắp hỏi: "Chị... chị ơi, hóa ra chị thích... kiểu dáng này sao?"

Ôn Bình Hàn nhìn lại bộ nội y mỏng manh trên tay mình, như sực tỉnh cơn mơ, cô vội ném nó xuống sô pha, mặt đỏ tía tai hỏi: "Sao em... lại tặng tôi cái này?" 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn