Chương 54
Khi chạm vào đôi môi mềm mại và ướt át ấy, Ôn Bình Hàn ngỡ như linh hồn mình vừa bị rút cạn, cả người cứng đờ trong vài giây. Trớ trêu thay, ngay khi cô còn chưa kịp định thần, đối phương đã mệt lử mà ngả sang một bên, chìm vào giấc nồng với tiếng thở đều đều.
Một lúc lâu sau, Ôn Bình Hàn mới đầy vẻ thèm thuồng mà l**m nhẹ vành môi. Cô rũ mắt nhìn Tạ Tri Phỉ, không nhẹ không nặng vỗ vào đùi nàng một cái.
Đều tại em, uống say rồi còn dám đến trêu chọc người ta!
Nói rồi, Ôn Bình Hàn đứng dậy trở về phòng.
Không gian phòng khách quay lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Tạ Tri Phỉ lúc này mới khẽ meo meo hé mở một con mắt, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ. Nàng xoa xoa chỗ vừa bị cô vỗ đánh, thầm nghĩ phen này hỏng bét rồi. Có vẻ như chị ấy không muốn đoái hoài gì đến nàng nữa. Quả nhiên không nên quá liều lĩnh, giả vờ say cũng không xong!
Nghe thấy tiếng bước chân từ trong phòng ngủ truyền đến, nàng vội vàng nhắm nghiền mắt lại. Tiếng động di chuyển dần về phía phòng tắm, chắc là cô đi tắm rồi. Mãi đến khi tiếng cửa phòng tắm đóng lại, nàng mới dám mở hé mắt lần nữa. Xác định cô đã đi tắm, nàng nhanh chóng vớ lấy ly nước trên bàn trà uống một ngụm lớn, sau đó vội vã nhắn tin cho Phương Ninh Xu.
Tạ Tri Phỉ: 【 Hình như hành động thất bại rồi [ủy khuất] 】
Phương Ninh Xu: 【 Kỹ thuật diễn bị nhìn thấu à? 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Cái đó thì không! Chỉ là tôi không nhịn được mà hôn chị ấy một cái, sau đó chị ấy đánh tôi rồi lờ tôi đi luôn. 】
Phương Ninh Xu: 【 ...... 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Tôi nên làm gì bây giờ? 】
Phương Ninh Xu: 【 Tiếp tục giả say đi. Nếu để cô ấy phát hiện cô vẫn tỉnh táo, ngày mai tôi có thể đến nhặt xác cho cô luôn rồi đấy. 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Ô ô ô. 】
Càng diễn lâu càng dễ lộ sơ hở, nàng thầm nghĩ mình phải nhanh chóng rút lui. Thế là nàng gửi tin nhắn cho tài xế, bảo ông nửa giờ sau lên đón mình, cứ lấy cớ là lệnh của Tạ Hoành Húc!
Không biết đã bao lâu trôi qua, ngay lúc Tạ Tri Phỉ sắp ngủ thiếp đi thật thì đột nhiên nghe thấy tiếng "rắc" khẽ vang lên. Ôn Bình Hàn bước ra từ phòng tắm, mang theo hương cam thanh mát dìu dịu. Cô ngồi xuống cạnh nàng, im lặng nghịch điện thoại.
Trái tim Tạ Tri Phỉ đập rộn ràng, nàng cố gắng giả vờ ngủ, ngay cả mí mắt cũng không dám động đậy.
Bỗng nhiên, một tiếng "tách" cực nhỏ vang lên. Đó không phải tiếng mở cửa, mà nghe giống như... tiếng chụp ảnh. Đến khi tiếng "tách" thứ ba vang lên, Tạ Tri Phỉ rốt cuộc không nhịn được nữa mà mở bừng mắt. Nhìn thấy chiếc điện thoại ngay trước mặt, nàng ngẩn người ra.
Ôn Bình Hàn càng là giật mình, không ngờ hành động chụp lén lại bị bắt quả tang tại trận. May mà cô vẫn giữ được vẻ tự nhiên, mỉm cười nói: "Tỉnh rồi à? Tôi định trộm chụp mấy tấm ảnh dìm hàng em thôi."
"Ảnh... ảnh dìm?" Tạ Tri Phỉ sợ hãi. Không lẽ lúc nàng giả say trông rất xấu sao? Đâu có lý nào, nàng đã cất công trang điểm kỹ càng mới tới đây mà.
Nàng yếu ớt ngồi dậy, cố gắng cứu vãn chút tôn nghiêm cuối cùng: "Ưm... cho em xem với, xấu đến mức nào?"
"Không cho." Ôn Bình Hàn cất điện thoại đi. Thấy trạng thái của nàng đã ổn hơn, cô hỏi: "Có phải nước mật ong có hiệu quả rồi không? Đầu còn choáng váng không?"
"Đỡ nhiều rồi, cảm ơn chị." Tạ Tri Phỉ nhanh chóng mượn sườn núi hạ lừa, vờ như mình đã tỉnh táo lại.
"Vậy thì tốt, ban nãy tôi còn định giúp em tắm rửa đấy." Ôn Bình Hàn nói.
Tạ Tri Phỉ: "!!!"
Bây giờ nàng còn có thể tiếp tục giả vờ bất tỉnh nhân sự không? Online chờ gấp!
"Có buồn ngủ không? Em muốn tắm rửa một chút rồi đi ngủ không?" Ôn Bình Hàn lại hỏi. Nghe ý tứ này, rõ ràng là cô muốn giữ nàng lại đây ngủ qua đêm!
"Buồn ngủ thì không hẳn, chỉ là có chút......" Tạ Tri Phỉ xoa xoa thái dương, lại lộ ra vẻ say lướt khướt. Ngay khi nàng định lên tiếng thì tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang.
Thịch thịch thịch thịch——
Ôn Bình Hàn nhìn qua mắt mèo rồi mới mở cửa, ngạc nhiên hỏi: "Có chuyện gì không?"
"Ôn tiểu thư, tôi đến đón Tạ tổng về nhà." Tài xế đứng ngoài cửa lên tiếng.
Tạ Tri Phỉ: "!!"
Không cần mà!
Nàng điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho tài xế, hiềm nỗi khoảng cách quá xa, mà tài xế lại bị cận thị nên chẳng thấy gì cả, chỉ cung kính đứng ở cửa nói: "Tạ đổng đã dặn, ngoài trừ việc công, những lúc khác không cho phép tiểu thư ngủ qua đêm ở bên ngoài."
"À, ra là vậy..." Ôn Bình Hàn gật đầu, "Được rồi, vậy đưa em ấy về đi."
Tạ Tri Phỉ: Ô ô ô ô.
Tài xế tiến vào dìu Tạ Tri Phỉ dậy, sải bước đi ra ngoài.
"Chị ơi, chị à..." Tạ Tri Phỉ vươn một bàn tay ra, ai oán gọi không ngừng, "Chị đợi em nhé, lần sau em lại đến tìm chị——"
"Về sớm nghỉ ngơi đi."
Ôn Bình Hàn không bận tâm đến những lời say xỉn của nàng. Đợi đến khi thang máy đóng lại, cô mới chậm rãi khép cửa, lấy điện thoại ra nhìn chằm chằm vào mấy tấm ảnh chụp lúc ngủ của nàng, rồi lặng lẽ mỉm cười.
***
Về đến nhà, sau khi tắm rửa xong, Tạ Tri Phỉ định gọi điện cho Ôn Bình Hàn nhưng lại thấy một kẻ say xỉn thì không thể nào tỉnh táo đến mức gọi điện quấy rầy người ta giữa đêm thế này, đành thôi.
"Sao giờ này mới về?" Vương Oản xuống lầu uống nước, thấy nàng đang nằm phát điên trên sô pha thì hỏi: "Làm gì thế? Phát động kinh à?"
"Đi ra chỗ khác chơi." Tạ Tri Phỉ bực bội ngồi dậy, chỉnh lại kiểu tóc, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm: "Cô ra đây làm gì?"
"Uống nước." Vương Oản đi vào bếp, nói: "Đừng tưởng tôi đang ở nhờ mà phải nhìn sắc mặt của cô."
"Tôi khuyên cô nên sớm dọn về đi, nhà tôi không phải nơi ở trọ đâu." Tạ Tri Phỉ nói.
Vương Oản cầm ly nước đi tới trước mặt nàng, hỏi: "Có phải cô đã bảo chị Xu không được thu nhận tôi không?"
"Tôi còn mong chị ấy rước cô đi hộ cái, để tôi đỡ phải đi xã giao về còn mệt mỏi ứng phó với cô." Tạ Tri Phỉ cạn lời.
Vương Oản cắn môi suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên giọng điệu dịu xuống: "Cô có biết tại sao chị Xu đột nhiên ghét tôi không?"
"Cũng không hẳn là ghét, chỉ là không thích cô thôi." Tạ Tri Phỉ nói.
"Nhưng trước đây chị ấy từng nói thích nhất là tôi mà!"
"Mẹ cô không dạy cô rằng phụ nữ càng xinh đẹp thì càng giỏi lừa người sao?" Tạ Tri Phỉ trêu chọc.
"Tôi không có mẹ." Giọng Vương Oản bỗng chùng xuống.
Tạ Tri Phỉ cười nhạt, nhớ đến thân thế của cô, nàng tự biết trò đùa này chẳng buồn cười gì nên an ủi: "Tôi cũng không có."
Vương Oản liếc nhìn nàng vài cái, nghĩ đến việc cả hai đều có điểm chung này nên địch ý cũng vơi đi phần nào. Cô ngồi xuống đầu kia của sô pha, hỏi: "Cô thích anh họ tôi đúng không?"
"À không."
"Sao có thể?" Vương Oản kinh ngạc nhìn về phía nàng, "Rõ ràng vì thích anh ấy nên cô mới bám dính lấy anh ấy suốt mà!"
"Đâu có, cô thấy giờ tôi còn bám lấy anh ta không?" Tạ Tri Phỉ hỏi ngược lại.
Vương Oản ngẫm nghĩ kỹ lại, hình như từ khi về nước, quả thực không thấy nàng bám lấy anh họ nữa. Người nàng ở cạnh nhiều nhất là Phương Ninh Xu, sau đó là Ôn Bình Hàn.
"......" Vương Oản xị mặt xuống, "Tôi ghét cô! Trước đây tranh giành anh họ với tôi, giờ lại tranh chị Xu, sau này có phải cô định cướp luôn cả cô tôi không?"
"Cái gì mà cướp?" Tạ Tri Phỉ nhún vai, "Tôi bỏ lương cao mời Phương Ninh Xu làm thư ký cho mình, cô có bản lĩnh thì cũng mời đi."
Vương Oản như được khai sáng, vội vàng gọi điện cho Phương Ninh Xu: "Alo, chị Xu, em có chuyện cực kỳ quan trọng muốn nói với chị!"
"Chuyện gì?" Phương Ninh Xu lười biếng hỏi.
"Em muốn mời chị làm thư ký cho em!"
Tút... tút... Cuộc gọi bị ngắt ngay lập tức.
"Tại sao chị ấy lại cúp máy?!" Vương Oản không hiểu, "Đều là làm thư ký, làm cho tôi không tốt hơn làm cho cô sao?!"
"Em gái à, chị đây có tiền, em có không?" Tạ Tri Phỉ bật buồn cười nói.
"Sao lại không, trong tài khoản của tôi có rất nhiều tiền nhé!"
"Đều là của em sao?"
"Vô nghĩa."
"Ý tôi là, đều do em tự làm ra sao?" Tạ Tri Phỉ hỏi, "Hiện tại em vẫn đang tiêu tiền trợ cấp của Cố gia. Nếu sau này Cố mẫu trăm tuổi già yếu, di sản không chia cho em nửa phần, hoặc Cố Chi Chương thật sự đuổi em ra khỏi nhà, thì đừng nói mời thư ký, em có chắc mình không bị chết đói không?"
Vương Oản há hốc mồm, khí thế kiêu ngạo ban nãy hoàn toàn bị dập tắt.
"Năm sau em tốt nghiệp rồi đúng không? Có bao giờ cân nhắc về công việc và tương lai của mình chưa?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Sao lại không... Tôi từng đi thực tập rồi, nhưng cô tôi bảo tiền ít việc nhiều, không cần thiết phải làm, bảo tôi về nhà bầu bạn với bà. Bà cho tôi tiền tiêu vặt một ngày còn nhiều hơn tiền lương thực tập một tháng." Vương Oản lầm bầm.
"Nếu em thấy cuộc sống như vậy là tốt thì cũng được thôi, mỗi người đều có quyền lựa chọn cách sống mình thích." Tạ Tri Phỉ đứng dậy, lúc đi ngang qua còn vỗ vai cô nàng, nhịn không được còn nhắc một câu: "Lúc em để mặt mộc trông xinh hơn trang điểm nhiều đấy. Không giống ta, dù để mặt mộc hay trang điểm thì đều đẹp cả."
Vương Oản lập tức xù lông: "Cô cút đi cho tôi!"
***
Hôm sau, giám đốc nhân sự đến dò hỏi về cuộc họp thường niên.
Tề Thịnh năm nào cũng tổ chức họp thường niên vào cuối năm, quy tụ cả trụ sở chính và các chi nhánh cùng tham gia, nhân số đông đảo, cho nên lúc nào cũng hoành tráng long trọng.
"Bên trụ sở chính đã gửi quy trình cho tôi rồi. Tạ tổng, cô sẽ đại diện chi nhánh chúng ta lên phát biểu đọc diễn văn." Giám đốc nhân sự nói.
Tạ Tri Phỉ quay sang nhìn Phương Ninh Xu, cô ấy lập tức hiểu ý: "Bản thảo tôi sẽ chuẩn bị xong sớm nhất có thể."
Tạ Tri Phỉ hài lòng gật đầu, nhìn qua lưu trình buổi họp, chú ý thấy có vài chỗ có rút thăm trúng thưởng, hỏi: "Tôi có được tham gia bốc thăm không?"
"Được thì được, nhưng không cần thiết." Phương Ninh Xu nói, "Cô mà trúng thì có mặt mũi nào mà nhận? Nhân viên chẳng hận cô chết đi được à?"
"Thôi được rồi, tôi còn đang rất muốn cái chậu ngâm chân kia đấy."
"Cô vậy mà lại đi nhắm vào cái chậu ngâm chân thay vì chuyến du lịch châu Âu sang chảnh sao?" Phương Ninh Xu kinh ngạc.
"Cái này hữu dụng hơn." Tạ Tri Phỉ đáp.
Giờ nghỉ trưa, hai người vừa xuống đến đại sảnh đã thấy Vương Oản đang ở quầy lễ tân, nằng nặc đòi được lên trên.
"Rất tiếc, nếu cô muốn gặp Tạ tổng thì vui lòng đặt lịch hẹn trước."
"Hẹn cái gì mà hẹn, tôi ở cùng nhà với cô ta đấy!"
"Xin lỗi, không có lịch hẹn chúng tôi không thể cho cô vào."
"Vậy chị đưa số điện thoại của cô ta cho tôi."
Vương Oản vừa cầm lấy danh thiếp, định rút điện thoại ra thì thấy hai người họ đi tới. Cô lập tức chạy đến, tươi cười rạng rỡ: "Chị Xu!"
"Cô đến đây làm gì?" Tạ Tri Phỉ hỏi, "Tìm tôi có việc à?"
"Ai tìm cô chứ, tôi tìm chị Xu." Vương Oản quay sang Phương Ninh Xu nói: "Chị Xu, sao chị không nghe điện thoại của em?"
"Đang giờ làm việc, tôi không nghe điện thoại cá nhân." Phương Ninh Xu đáp.
"Vậy được rồi, giờ chị rảnh chưa? Em mời chị đi ăn cơm!"
"Không rảnh."
Nụ cười trên mặt Vương Oản phai nhạt đi, đột nhiên cô liếc thấy Ôn Bình Hàn ở phía sau, liền buột miệng thốt lên: "Ôn Bình Hàn!"
Nghe tiếng gọi, Ôn Bình Hàn chào tạm biệt đồng nghiệp rồi bước tới: "Có chuyện gì sao?"
"Không có gì, thấy thì gọi thôi. Chị Xu, lần trước cô ta dám dẫm lên chân em đấy!" Vương Oản lập tức quay sang mách lẻo.
Phương Ninh Xu: "......"
Tạ Tri Phỉ âm thầm giơ ngón tay cái tán thưởng Ôn Bình Hàn, sau đó nháy mắt ra hiệu cho Phương Ninh Xu mau mang "bóng đèn" này đi chỗ khác.
Phương Ninh Xu bất đắc dĩ nhìn Vương Oản: "Đi thôi, đi ăn cơm."
"Thật sao? Tuyệt quá!" Vương Oản lập tức hớn hở bám theo cô ấy đi ra ngoài.
"Chúng ta cũng đi ăn chứ?" Tạ Tri Phỉ hạ thấp giọng nói với Ôn Bình Hàn.
Ôn Bình Hàn gật gật đầu.
Tạ Tri Phỉ rảo bước nhanh ra khỏi tòa nhà, chờ đến nơi vắng người mới đứng lại đợi cô.
"Sao em đi nhanh thế?"
"Chẳng phải chị không muốn để người khác biết chúng ta thân thiết sao?"
Ôn Bình Hàn suy nghĩ một chút rồi nói: "Dù sao sau này tôi cũng làm việc cạnh em, hẳn sẽ thường xuyên ra vào cùng nhau là chuyện bình thường, thân thiết một chút cũng không sao."
Khóe môi Tạ Tri Phỉ cong lên: "Tuyệt quá, rốt cuộc không cần phải 'yêu đương vụng trộm' nữa rồi!"
Ôn Bình Hàn khẽ giật khóe miệng.
"Á, ý em là... Đều tại Phương Ninh Xu cả, cô ấy cứ hở ra là bảo hai đứa mình như đang yêu đương vụng trộm ấy!" Tạ Tri Phỉ lập tức ném nồi.
Ôn Bình Hàn im lặng một hồi, đột nhiên hỏi: "Giống lắm sao?"
"Giống."
"Vậy được, sau này không cần 'yêu đương vụng trộm' nữa." Ôn Bình Hàn nhìn nàng mỉm cười.
"Được nha."
Tạ Tri Phỉ chợt khựng lại, nàng kéo cô xoay người một cái, ôm chặt cô vào lòng, một tay ấn nhẹ sau gáy cô, hạ giọng: "Lâm Chí Mẫn đang đi tới kìa."
Ôn Bình Hàn: "......" Chẳng phải vừa bảo không 'yêu đương vụng trộm' nữa sao?
Dĩ nhiên, Ôn Bình Hàn cũng chỉ chửi thầm trong lòng thôi chứ chẳng nỡ đẩy nàng ra. Nếu nàng có thể nới lỏng cái chân đang dẫm lên chân cô, thì sẽ hoàn hảo hơn nữa.