Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 51

Chương 51

Trời sáng, Ôn Bình Hàn đã tỉnh giấc.

Sau khi ngồi dậy, không biết nghĩ đến điều gì, cô đột nhiên nhìn về phía người đang ngủ say bên cạnh. Mái tóc nàng xõa tung trên gối, gương mặt chìm trong giấc ngủ ngon lanh. Cô rón rén xuống giường, xuống tầng một rửa mặt. Khi dì giúp việc nhìn thấy cô cũng không hề ngạc nhiên mà cười nói: "Ôn tiểu thư hôm qua lại tới bồi tiểu thư nhà chúng tôi sao?".

"Um..." Ôn Bình Hàn vừa đánh răng vừa ậm ừ gật đầu.

"Vậy để tôi làm bữa sáng nhiều thêm một chút. Khi nào tiểu thư mới dậy nhỉ?"

"Chắc em ấy phải một lúc nữa mới dậy, tối qua uống không ít đâu ạ".

"Vậy Ôn tiểu thư dùng phần ăn này đi, lát nữa tiểu thư dậy tôi sẽ làm phần mới".

"Cảm ơn dì".

"Không cần khách sáo" A di cười tủm tỉm đi chuẩn bị bữa sáng.

Sau khi dùng xong bữa sáng, Ôn Bình Hàn chạy ra cửa. Thấy tài xế của Tạ Tri Phỉ đang chờ bên ngoài, cô liền hỏi: "Đại ca này, anh có thể đưa tôi đến khách sạn tối qua được không? Xe tôi vẫn đang đỗ ở đó".

"Dạ được chứ! Ôn tiểu thư có việc gì cứ việc sai bảo". Anh tài xế lập tức mở cửa, đưa cô đến khách sạn.

Tìm thấy xe mình, Ôn Bình Hàn đi tới kiểm tra cốp xe thì phát hiện quà cáp đều đã biến mất, ngay cả một nhành hoa cũng chẳng còn. Rõ ràng tối qua chỉ thấy Tạ Tri Phỉ cầm mỗi cây vợt bóng, lẽ nào... 

"Anh ơi, anh mở cốp xe anh ra cho tôi xem được không?".

Anh tài xế vừa mở cốp xe mình ra đã thốt lên một tiếng kinh ngạc. 

Nhìn thấy những bó hoa kia được xếp gọn gàng sang xe này, khóe môi Ôn Bình Hàn khẽ cong lên thành một nụ cười. Thảo nào tối qua nàng cứ loay hoay ở dưới xe lấy quà lâu đến thế.

Ôn Bình Hàn lái xe của mình đến công ty, đi ngang qua một tiệm xổ số thì dừng lại mua một tờ.

"Cô muốn lấy số nào?" Bà chủ tiệm hỏi. Cô liền đọc ra một chuỗi con số.

"Đây chẳng phải là ngày hôm qua sao?" Bà chủ cười nói.

"Vâng, là ngày hôm qua". Ôn Bình Hàn mỉm cười, "Hy vọng ngày lành như hôm qua có thể mang lại vận may cho tôi."

Lên xe, cô bỏ tờ vé số vào ngăn kéo. Lúc này cô mới nhận ra bên trong đã có mười mấy tờ như vậy.

Hóa ra, những ngày cảm thấy hạnh phúc đã nhiều đến nhường này rồi sao?

******

"Này Phương Ninh Xu, xảy ra chuyện lớn rồi!" Tạ Tri Phỉ ngồi trên giường, đầu tóc rối bời nói vào điện thoại.

"Ừ, cô cũng biết là cô đi làm muộn rồi à?" Phương Ninh Xu lạnh nhạt đáp.

"Không phải, chuyện này còn lớn hơn nhiều!".

"Chuyện gì?"

Tạ Tri Phỉ xoa xoa mặt, ấp úng mãi không thành lời.

"Không nói thì tôi đi làm việc đây".

"Chờ chút, cô chờ chút đã, để tôi sắp xếp lại ngôn ngữ". Tạ Tri Phỉ vội vàng ngăn lại.

Biết nói từ đâu bây giờ? Nụ hôn như thực như mơ ấy, tiếng th* d*c dồn dập, những cái v**t v* triền miên... tất cả tựa như một giấc mộng đẹp. Điều khiến nàng bối rối nhất là sau khi tỉnh lại, nàng vẫn nhớ mãi không quên cảm giác đó, thậm chí còn ước mình đừng tỉnh lại.

"Tôi... hình như tôi vừa mơ thấy xuân mộng". Tạ Tri Phỉ che mặt nói.

"Ồ, lạ lắm sao?" Phương Ninh Xu dùng giọng điệu đương nhiên nói, "Người trưởng thành rồi, hãy nhìn thẳng vào d*c v*ng của mình đi".

"Nhưng đối tượng là một phụ nữ". Tạ Tri Phỉ thều thào.

Phương Ninh Xu: "Ồ, thế thì thú vị đấy. Để tôi đoán xem, là Ôn Bình Hàn phải không?".

Tạ Tri Phỉ kinh ngạc: "Sao cô đoán được?!".

"Hừm, chuyện này chẳng có gì bất ngờ cả". Phương Ninh Xu bình thản pha một ly cà phê, "Cứ nhìn trạng thái của hai người tối qua đi, có lên giường với nhau tôi cũng chẳng ngạc nhiên".

"Cô... cô nói linh tinh gì thế". Tạ Tri Phỉ sờ vào gò má nóng bừng, "Dù có lên giường thật thì cũng không thể là trong mơ được, nếu không tỉnh lại sẽ tiếc nuối lắm, giống như bây giờ vậy!".

"Sao nào? Giờ không cứng miệng nữa à? Rốt cuộc cũng chịu thừa nhận cô thích Ôn Bình Hàn rồi sao?" Phương Ninh Xu vui vẻ thoải mái hỏi.

"Tôi... cô cũng biết mà, chị ấy thích đàn ông". Tạ Tri Phỉ cầm điện thoại đi vào nhà vệ sinh, bị gương mặt lấm lem của mình làm cho hết hồn, "Trời ạ, buổi sáng trông tôi xấu xí quá đi mất!".

"Tôi biết cô ấy thích đàn ông từ bao giờ vậy?" Phương Ninh Xu truy hỏi.

"Hả? Cô không biết sao? À thôi được rồi, chắc cô chưa biết". Tạ Tri Phỉ thầm nghĩ người ta là nữ chính cơ mà, nếu không phải nàng đột nhiên xen ngang thì giờ này cô ấy đã cùng Cố Chi Chương yêu đương ngược luyến rồi.

Nàng rầu rĩ đánh răng: "Dù sao cô cứ biết là chị ấy thích đàn ông là được".

"Thôi bỏ qua chuyện đó đi, kể về giấc mơ của cô xem nào". Phương Ninh Xu nói.

Tạ Tri Phi: "......"

Phương Ninh Xu hỏi: "Trong mơ hai người đã làm những gì?".

Động tác của Tạ Tri Phỉ khựng lại. Nhìn vào gương, tầm mắt nàng dần mơ hồ, dường như nàng lại thấy dáng vẻ Ôn Bình Hàn khép hờ đôi mắt với hàng mi run rẩy, bàn tay cô không ngừng v**t v* lưng nàng, môi lưỡi giao hòa chẳng muốn rời xa. Mà nàng khi đó, hình như còn phát ra những tiếng r*n r*....?

"Ôi cứu mạng, cô tha cho tôi đi!". Mặt Tạ Tri Phỉ đỏ đến mức sắp nổ tung. Tệ thật, không thể nghĩ thêm được nữa, tình hình đang trở nên rất nguy hiểm.

"Sao thế? Cô còn nhớ lại chi tiết à?" Phương Ninh Xu hỏi.

Tạ Tri Phỉ không trả lời.

"Vậy cô có bao giờ nghĩ, có lẽ đó không phải là mơ không?" Phương Ninh Xu hỏi.

Cốc súc miệng rơi "bộp" xuống bàn, nàng thảng thốt: "Không thể nào chứ?".

"Thường thì chi tiết trong mơ rất khó nhớ rõ, có lẽ không phải mơ đâu, cô cứ đi mà hỏi cô ấy" Phương Ninh Xu nói.

"Nhưng chị ấy đi làm từ sớm rồi". Tạ Tri Phỉ vừa ngủ dậy không thấy bóng dáng Ôn Bình Hàn đâu nên mới đinh ninh đó chỉ là một giấc mộng xuân mà thôi.

Đầu dây bên kia có người gọi thư ký Phương, Phương Ninh Xu liền nói: "Không nói nữa, tôi bận rồi. Hai giờ chiều có cuộc họp, đừng có đến muộn đấy".

"Ừ, tôi biết rồi". Tạ Tri Phỉ uể oải rửa mặt, ăn xong bữa sáng rồi lại đến bữa trưa, tay không ngừng xoay điện thoại nhưng chẳng nhận được tin nhắn nào từ Ôn Bình Hàn.

Nụ hôn đó... rốt cuộc có phải là mơ không nhỉ?

Nàng thay lại trang phục, lại nhìn điện thoại chằm chằm hồi lâu, sau đó mới đi công ty.

Cuộc họp chiều nay là để báo cáo kết quả thẩm định vòng cuối. Phương Ninh Xu vẫn là người chủ trì, Tạ Hoành Húc và một cổ đông khác cũng có mặt.

"A Phỉ, con mắc tiểu à?" Tạ Hoành Húc ở trong văn phòng hỏi.

"Dạ? Đâu có ạ". Tạ Tri Phỉ phủ nhận nói.

"Thế sao con cứ đi đi lại lại trước mặt ta làm ta hoa cả mắt thế này" Tạ Hoành Húc nói.

Tạ Tri Phỉ khựng lại, vội vàng ngồi xuống sô pha.

Tạ Hoành Húc: "Thế nào, chiếc xe ta tặng hôm qua con có thích không?".

"Dạ thích ạ". Nàng lơ đãng gật đầu.

"Tối qua tụ tập với bạn bè có vui không?" Tạ Hoành Húc lại hỏi.

"Vui ạ." Tạ Tri Phỉ lại bất giác nhớ đến cảnh tượng tối qua, rồi lại nhớ đến nụ hôn nồng cháy ấy, thầm đỏ mặt.

"Vui là được rồi" Tạ Hoành Húc cười nói.

"Tạ tổng, Tạ đổng, cuộc họp sắp bắt đầu rồi ạ." Phương Ninh Xu ôm xấp tài liệu, đứng ở cửa lên tiếng gọi.

Mọi người lần lượt tiến vào phòng họp. Vừa bước chân vào, Tạ Tri Phỉ đã theo bản năng đảo mắt nhìn quanh một vòng. Ánh mắt nàng dừng lại ở một hướng nọ trong chớp mắt rồi mới kín đáo thu hồi tầm mắt. Sau khi ngồi xuống, nàng bắt đầu xoay bút, chỉ là hôm nay cây bút này dường như muốn đối đầu với nàng, cứ liên tục rơi xuống mấy lần, tạo nên những tiếng động lạch cạch trên mặt bàn.

Tạ Hoành Húc quay sang nhìn nàng, thấp giọng nhắc nhở: "Buồn tiểu thì đi vệ sinh đi."

"......" Tạ Tri Phỉ ngượng ngùng đặt cây bút nằm yên vị.

Ở phía trên, Phương Ninh Xu bắt đầu chủ trì cuộc họp. Cô đưa ra tổng kết cho kết quả khảo sát của từng nhóm, phân tích rõ ràng cả ưu điểm lẫn khuyết điểm khiến mọi người đều tập trung lắng nghe.

Trong khi đó, Tạ Tri Phỉ lại lén lút nhìn quanh, thỉnh thoảng lại liếc liếc về hướng nào đó một cái.

Nhưng mà...

Thật là thấy quỷ mà! 

Trước kia lần nào cũng có thể chạm mắt nhau, vậy mà lần này lại chẳng thể bắt gặp lấy một lần. Tất nhiên, một phần nguyên nhân cũng là vì mỗi khi đối phương nhìn qua, nàng lại chột dạ mà vội vàng dời mắt đi chỗ khác. Nhưng đến lúc nàng nhìn lại phía đó, đối phương nếu không tập trung vào đống văn kiện trong tay thì cũng là đang chăm chú nhìn Phương Ninh Xu.

Nàng quay đầu, lặng lẽ quan sát Phương Ninh Xu một hồi, ánh mắt dần trở nên "hung hãn" —— Đáng ghét thật, ai mướn cô đẹp đến thế làm gì không biết!

Cuộc họp kéo dài hơn một giờ đồng hồ, cho đến cuối cùng, Phương Ninh Xu mới bắt đầu đọc danh sách những người xuất sắc nhất trúng tuyển. Tất cả mọi người đều xốc lại tinh thần, tập trung cao độ để nghe cô xướng tên: "Quan Ải Niệm, Từ Triết, Lý Gia Xuyên, Ôn Bình Hàn."

Vừa nghe thấy cái tên quen thuộc ấy, Tạ Tri Phỉ đã không kìm lòng được mà nhìn thẳng về phía đó. Lần này, bốn mắt vừa vặn chạm nhau, nàng cũng không hề né tránh. Ôn Bình Hàn khẽ mỉm cười với nàng, ngay sau đó cô đã bị người bên cạnh huých nhẹ một cái.

"Chúc mừng nhé Ôn Bình Hàn, cô vượt qua rồi!".

Xung quanh bỗng chốc trở nên náo nhiệt, mọi người đồng loạt gửi lời chúc mừng đến bốn người họ, tất nhiên cũng có vài người lộ rõ vẻ ủ rũ và bắt đầu an ủi lẫn nhau.

"Sau đây, xin mời Tạ tổng có đôi lời phát biểu với mọi người." Phương Ninh Xu ra hiệu cho cả phòng họp giữ yên lặng.

Tạ Tri Phỉ trước tiên khẳng định những nỗ lực và sự cống hiến của mọi người trong suốt thời gian qua. Nàng tuyên bố rằng chỉ cần có đóng góp thúc đẩy tiến độ trong vòng khảo hạch dự án thực tế thứ ba này, tất cả đều sẽ nhận được tiền thưởng tương ứng, chứ không phải là tăng ca làm việc không công cho công ty.

Lời này vừa nói ra, mọi người mới thực sự phấn chấn hẳn lên. Coi như tăng ca làm một dự án, vừa có thể "ghi điểm" trong mắt các vị lãnh đạo lớn, vừa tích lũy được kinh nghiệm quý báu để sang năm tiếp tục tham gia, quả thực là một thỏa thuận không tồi.

Tuy nhiên, lúc này còn một chuyện khác mà ai nấy đều nóng lòng muốn biết: Đó là bốn người xuất sắc nhất sẽ được sắp xếp công việc ra sao.

"Hôm nay tôi sẽ cho bốn người các bạn thời gian suy nghĩ, muốn ra nước ngoài tu nghiệp hay gia nhập nhóm dự án. Đúng 10 giờ sáng mai, hãy đến văn phòng đưa cho tôi câu trả lời. Được rồi, cũng không còn sớm nữa, tôi không làm mất thời gian của mọi người thêm, tan họp". Nàng vừa dứt lời, các vị lãnh đạo liền rời đi trước.

Những người còn lại tụ tập thành từng nhóm ba năm người bàn tán xôn xao, mãi một lúc lâu sau phòng họp mới trống trải.

Tạ Tri Phỉ tiếp tục cùng bộ phận nhân sự họp phối hợp, Tạ Hoành Húc cũng ngồi dự thính. Sau khi kết thúc, hai cha con mới trở về văn phòng để thảo luận sâu hơn về nội dung cuộc họp vừa rồi.

Đợi đến khi bàn bạc xong xuôi chuyện của nhóm dự án thì bên ngoài trời cũng đã sập tối. Tạ Hoành Húc đứng dậy nói: "Cứ quyết định theo ý con đi, ba càng ngày càng yên tâm về con rồi đó".

"Con cảm ơn ba đã cho ý kiến ạ". Nàng tiễn ông xuống lầu, không quên dặn dò: "Hôm nay ba vội vã cả buổi chiều rồi, về nhà hãy nghỉ ngơi thật tốt nhé".

"Về nhà ăn cơm cùng ba đi, đã bao lâu rồi con không về ăn bữa cơm gia đình với ba hả?". Tạ Hoành Húc lên tiếng với vẻ đầy oán trách.

"Vâng ạ, tối nay con sẽ về bồi ba dùng bữa". Tạ Tri Phỉ cười đáp ứng.

Thang máy dừng lại ở tầng 23, cửa vừa mở ra, nàng và người đang đứng ở cửa đều ngẩn ra một chút. Vẫn là Tạ Hoành Húc lên tiếng phá vỡ không gian: "Mau vào đi".

"Chào Tạ đổng ạ". Ôn Bình Hàn bước vào, lại khẽ gật đầu một cái: "Tạ tổng".

"Chúc mừng cháu nhé, đã vượt qua kỳ sát hạch". Tạ Hoành Húc ấn tượng rất sâu sắc với cô, dù sao lần trước đi xem mắt Tạ Tri Phỉ cũng kéo cô đi cùng.

"Cảm ơn Tạ đổng" Cô mỉm cười đón nhận lời khen ngợi, còn nói thêm: "Cháu nhất định sẽ tiếp tục nỗ lực hơn nữa".

"Ừ, tốt".

Thang máy rất nhanh đã xuống đến tầng một. Tạ Hoành Húc hiên ngang bước ra ngoài, Tạ Tri Phỉ theo sát phía sau nhưng vẫn không quên lặng lẽ nhéo nhẹ vào tay Ôn Bình Hàn một cái để gây sự chú ý.

Ôn Bình Hàn thoáng ngẩn ra, thấy nàng chỉ tay vào điện thoại, cô mới lấy máy ra xem và phát hiện mình vừa nhận được một tin nhắn mới.

"Ba, ba cứ lên xe trước đi, con đi vệ sinh một lát." Tạ Tri Phỉ nói.

"Mau đi đi"

Nàng xoay người bước về hướng nhà vệ sinh, nhưng đi được nửa đường lại lách người lẻn vào một phòng tiếp khách. Thấy người bên trong đã chờ sẵn, nàng nhanh chóng khóa trái cửa rồi hồi hộp tiến lại gần: "Chị ơi...".

"Ừ, em tìm tôi tới đây có chuyện gì vậy?" Cô khẽ quơ quơ chiếc điện thoại rồi hỏi.

"Chuyện là... cái đó... em muốn hỏi một chút..." Nàng ấp úng hồi lâu, cứ muốn nói lại thôi, khi nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, cuối cùng vẫn đánh liều hỏi: "Tối qua em uống nhiều quá, là chị đưa em về nhà sao?".

"Ừ, có cả Phương Ninh Xu đi cùng nữa." Ôn Bình Hàn khẽ rũ mắt.

"Vậy... sau khi say em có làm gì điên rồ không?" Nàng hỏi tiếp.

Cô chớp mắt, lắc đầu: "Không có, em ngủ say lắm."

"Thật sao?" Nàng không thể tin nổi mà hỏi lại.

"Ừ, em ngủ một mạch tới sáng."

"Thế sao chị lại đi sáng sớm như vậy?".

"Vì tôi phải đi làm mà."

"À, hóa ra là thế..." Tạ Tri Phỉ thở dài, chẳng biết nên thấy mừng vì mình đã không mạo phạm cô, hay nên thấy hụt hẫng vì nụ hôn đêm qua hóa ra chỉ là một giấc mộng.

"Ừm."

Ôn Bình Hàn cúi đầu, giả vờ xem điện thoại, cô căn bản không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, chỉ sợ mình sẽ lại nhớ tới dáng vẻ của Tạ Tri Phỉ tối hôm qua. Khi ấy, cơ thể mềm mại của nàng dán chặt lấy cô, từ đôi môi ướt át tràn ra những âm thanh khiến người ta đỏ mặt tía tai, làm cô không thể tự chủ được mà hôn nàng mãi đến khi nàng ngủ thiếp đi mới thôi.

... Thậm chí sau khi nàng ngủ say, cô còn lén hôn thêm vài lần nữa.

Nhưng làm sao cô dám nói cho Tạ Tri Phỉ biết những chuyện này cơ chứ?

Tạ Tri Phỉ từ nhỏ đã thầm yêu Cố Chi Chương, hiện tại lại chỉ xem cô là chị gái. Nếu biết người mà nàng gọi "chị ơi" mỗi ngày lại "thừa nước đục thả câu", nhân lúc nàng say đến bất tỉnh nhân sự mà hôn nàng mãnh liệt như thế, chắc chắn nàng sẽ nổi giận.

Nói không chừng đến cả bạn bè cũng chẳng thể làm được nữa, thậm chí cô còn bị đuổi việc không biết chừng!

Nghĩ đến những hậu quả đó, Ôn Bình Hàn lập tức trấn tĩnh lại.

"Em thật sự không có làm điên làm khùng gì lúc say sao?" Tạ Tri Phỉ vẫn chưa chịu bỏ cuộc, hỏi lại lần nữa.

"Ừ, tôi cũng có chút quá chén, vừa ngả lưng xuống giường là ngủ ngay rồi, không tin em cứ đi hỏi Phương Ninh Xu thì biết." Ôn Bình Hàn bình tĩnh đáp.

"Được rồi... Vậy xem ra là em lo xa quá rồi." Tạ Tri Phỉ nói.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng có người đẩy cửa. Thấy cửa không mở, người nọ gõ cửa hỏi: "Ai ở bên trong thế? Tại sao lại khóa trái cửa?".

Tạ Tri Phỉ đang định ra mở cửa thì đột nhiên bị bàn tay của Ôn Bình Hàn giữ chặt lại.

Ôn Bình Hàn cầm điện thoại, nhanh chóng gõ vài chữ cho nàng xem: 【 Bên ngoài là giám đốc Tần, anh ta cũng tham gia sát hạch nhưng không đỗ, tôi sợ anh ta nhìn thấy chúng ta ở đây lúc này sẽ nghĩ lung tung. 】

Tạ Tri Phỉ lập tức ra hiệu "OK", cùng cô im lặng nép sau cánh cửa, nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

"Còn không ra là tôi đi gọi bảo vệ đấy!" Giám đốc Tần lớn tiếng hô.

Ôn Bình Hàn dùng ánh mắt không lời hỏi: "Giờ làm sao đây?".

Tạ Tri Phỉ: ... Gặp quỷ thật rồi! Sao cứ nhìn vào môi cô ấy là mình lại muốn hôn lên thế nhỉ!

Hóa ra kẻ háo sắc lại chính là mình sao??

Nàng quay mặt đi chỗ khác, lấy điện thoại ra, bước vào góc phòng gọi cho Phương Ninh Xu, hạ thấp giọng nói: "Cứu nguy với, tôi và chị tôi đang bị kẹt ở phòng tiếp khách tầng một rồi."

"Hai người sao lại bị kẹt ở đó?"

"Đơn giản là tụi tôi vào đây nói chuyện, sau đó tôi khóa trái cửa. Giờ người bên ngoài muốn gọi bảo vệ đến mở khóa, mà chị ấy không muốn bị người khác phát hiện."

"Hiểu rồi. Đang yêu đương vụng trộm đúng không?" Phương Ninh Xu buông một câu ngắn gọn súc tích.

Tạ Tri Phỉ: "......"

Tôi cũng muốn được vậy lắm chứ bộ!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn