Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 52

Chương 52

Phương Ninh Xu lập tức gọi một cuộc điện thoại cho bộ phận an ninh. Nhân viên bảo vệ nhanh chóng có mặt, lịch sự nói với giám đốc Tần: "Tạ tổng đang nghỉ ngơi bên trong, phiền anh đổi nơi khác để tiếp khách."

"À, hóa ra là Tạ tổng." Giám đốc Tần không dám thắc mắc thêm, vội vã đưa khách về văn phòng riêng của mình.

Đợi một lát sau, Tạ Tri Phỉ mới lén lút ló đầu ra, quay lại vẫy tay chào tạm biệt Ôn Bình Hàn rồi nhanh chân lách ra khỏi cửa, lấy lại vẻ nghiêm túc thường ngày mà bước đi.

"A Phỉ, có phải sức khỏe con gặp vấn đề gì không?" Vừa lên xe, Tạ Hoành Húc đã lo lắng hỏi, "Hết buồn tiểu lại đến việc đi vệ sinh mất cả nửa tiếng đồng hồ."

"Không phải đâu ạ, chỉ là con có chút việc đột xuất nên bị trì hoãn, ngại quá để ba phải đợi lâu." Tạ Tri Phỉ xin lỗi đáp.

"Người không sao là tốt rồi."

Khi xe đi ngang qua nhà họ Cố, nàng thấy Vương Oản đang đứng cắt hoa ngoài sân, liền cười bảo ba cùng nhìn: "Con bé đó chắc chắn lại gây chuyện rồi."

Tạ Hoành Húc cũng cười: "Cái con bé này, chẳng ngày nào để người ta bớt lo cả."

Sau bữa tối, Tạ Tri Phỉ đang ngồi trò chuyện cùng ba thì bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập.

"Chú Tạ, chú có thấy Vương Oản đâu không?"

Cố Chi Chương vội vã xông vào, lúc này mới nhận ra Tạ Tri Phỉ cũng có mặt: "A Phỉ, em cũng ở đây à."

"Vâng, Vương Oản có chuyện gì sao? Lúc tụi em về vẫn thấy em ấy ở ngoài sân mà." Nàng đáp.

"Con bé bỏ nhà đi rồi." Cố Chi Chương nhíu mày đầy lo lắng.

"Việc này anh có kinh nghiệm mà, cứ hỏi mấy đứa bạn học với đám chiến hữu của cô ấy xem." Tạ Tri Phỉ gợi ý.

Cố Chi Chương thở dài: "Hỏi hết rồi, chẳng ai biết tung tích của nó cả."

"Thế thì lạ thật, bình thường cô ấy chỉ có nước chạy sang nhà mấy người đó thôi mà... Khoan đã, anh đã gọi cho Phương Ninh Xu chưa?" Tạ Tri Phỉ đột ngột hỏi.

"Không lẽ nào?" Cố Chi Chương vẻ mặt khó tin mở điện thoại ra, dường như nghĩ đến điều gì đó, anh ngẩng đầu nhìn nàng, mọi sự khó xử đều truyền đạt thông ánh mắt mà không cần nói gì.

"Được rồi, để em hỏi thử." Tạ Tri Phỉ gọi cho Phương Ninh Xu: "Alo, cô có nhà không?"

"Tôi vừa lái xe về tới, có chuyện gì sao?" Phương Ninh Xu hỏi lại.

Tạ Tri Phỉ: "Vương Oản bỏ nhà đi, tụi này nghi cô ấy chạy đến chỗ cô."

"Làm sao có thể, cô ta... Được rồi, tôi thấy cô ta rồi." Phương Ninh Xu siết chặt điện thoại, đứng trên hành lang, nhìn chằm chằm vào kẻ đang ôm gối ngồi thu lù trước cửa nhà mình.

Vương Oản nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, nở một nụ cười gượng gạo với cô.

"Để Cố Chi Chương đến đón cô ấy đi."

Phương Ninh Xu nói xong liền cúp máy, hít sâu một hơi rồi bước tới cửa, rũ mắt nhìn xuống: "Chạy đến đây làm gì?"

"Anh trai mắng em, em không muốn gặp anh ấy nữa." Vương Oản tủi thân lẩm bẩm.

Phương Ninh Xu hỏi: "Tại sao lại mắng?"

"...... Em báo cáo với cô về chuyện của Ôn Bình Hàn, bị anh ấy nghe thấy." Giọng Vương Oản nhỏ dần.

"Đáng đời." Giọng Phương Ninh Xu lạnh lùng, "Cô biết thừa anh mình thích người ta, vậy mà còn lén lút giúp cô cô điều tra Ôn Bình Hàn, bộ muốn tìm đường chết hả?"

Vương Oản lại cúi gằm mặt xuống, lý nhí: "Nhưng mà... cô bảo em làm vậy, em cũng đâu có cách nào khác, chỉ có thể nghe lời thôi."

Phương Ninh Xu chẳng muốn tốn lời thêm, vừa mở cửa, đối phương đã như một...... con rùa đen nhỏ bò lồm cồm vào trong.

Phương Ninh Xu: "?"

"Tê chân quá, mông cũng đau, em đứng không nổi." Vương Oản cười ngượng nghịu, bò lên tấm thảm rồi mới bám vào bàn trà chậm rãi ngồi dậy.

Phương Ninh Xu uống một ngụm nước, sau đó lấy máy tính ra bắt đầu làm việc.

"Chị Xu, chị ăn gì chưa? Sao giờ này vẫn chưa nấu cơm?"

"Tôi không nấu cơm." Phương Ninh Xu trả lời mà chẳng thèm ngẩng đầu lên.

"Ơ? Chẳng phải trước kia chị từng bảo, lúc nào em rảnh thì cứ qua nhà chị chơi, chị sẽ nấu cơm cho em ăn sao?"

"Lừa cô đấy, chỉ là diễn kịch thôi."

"......" Vương Oản cứng họng một lúc lâu mới lầm bầm, "Diễn xuất giỏi thế sao không sang Hollywood mà tung hoành luôn đi?"

"Xa quá, không muốn đi."

"......"

Một lúc sau, chuông cửa rốt cuộc cũng vang lên, Phương Ninh Xu buông máy tính ra mở cửa. Cố Chi Chương và Tạ Tri Phỉ đang đứng đó.

Cô liếc nhìn Cố Chi Chương một cái rồi quay sang nói với Tạ Tri Phỉ: "Mang cô ấy đi đi."

Cố Chi Chương lách người bước vào nhà, trầm giọng ra lệnh: "Về với anh."

"Em không về."

"Em ở đây còn ra cái thể thống gì? Có chuyện gì về nhà rồi nói." Cố Chi Chương nghiến răng.

Vương Oản bĩu môi: "Vừa nãy anh còn bảo em cút ra khỏi nhà họ Cố mà!"

Cố Chi Chương hít một hơi thật sâu: "Là anh cút, anh cút được chưa?"

"Em không cần anh cút! Đó là nhà của anh, có phải nhà em đâu!" Vương Oản gắt lên, nói xong chính nàng cũng thấy hối hận.

Trong mắt Cố Chi Chương hiện rõ vẻ thất vọng tràn trề: "Được, vậy thì em cứ ở ngoài này mà tự sinh tự diệt đi!" Nói xong, anh quay người bỏ đi thẳng.

Phương Ninh Xu và Tạ Tri Phỉ ngơ ngác nhìn nhau, hồi lâu sau mới hỏi: "Không phải chứ, anh ta cứ thế mà đi luôn à?"

Tạ Tri Phỉ ra cửa ngó một cái: "Hình như là vậy..."

"Thế còn đống rắc rối này thì sao? Anh ta không dọn à?" Phương Ninh Xu chỉ tay về phía Vương Oản.

Tạ Tri Phỉ: "Theo tình hình hiện tại thì... đúng là như thế rồi."

"Con mẹ nó!"

Tạ Tri Phỉ và Vương Oản đồng loạt kinh ngạc nhìn cô, tâm hồn chịu một sự đả kích chưa từng có.

"Xin lỗi, tôi thất thố." Phương Ninh Xu lấy lại bình tĩnh trong chớp mắt, "Tôi không muốn có thêm bất kỳ dây dưa thừa thãi nào với người nhà họ Cố nữa."

"Tôi hiểu."

Cả hai đồng thời quay sang nhìn Vương Oản, trong khi cô nàng rõ ràng vẫn còn đang đắm chìm trong cú sốc khi nghe Phương Ninh Xu chửi thề, miệng há hốc không thốt nên lời: "Chị Xu, chị vừa mới ——"

"Đúng, tôi vừa chửi thề đấy."

"Ngầu quá đi!"

"......"

"Lần đầu tiên em thấy chị nổi cáu đấy, trước kia lúc nào chị cũng cười nói nhẹ nhàng, dù giờ nghĩ lại chắc toàn là giả trân..."

Đúng lúc này, Tạ Tri Phỉ nhận được tin nhắn của Cố Chi Chương, nàng quay sang nói với Phương Ninh Xu: "Cố Chi Chương bảo nếu Vương Oản cứ nhất quyết đòi ở lại đây, anh ta sẽ trả sinh hoạt phí và tiền cơm."

Phương Ninh Xu chẳng nói chẳng rằng, bắt đầu thu dọn hành lý: "Được, cho cô ta ở đây, tôi đi ở khách sạn."

"Đừng mà, chị Xu, chị đừng đi..." Vương Oản vội vàng chạy lại ngăn cản, thấy cô quyết tâm đi thật, nàng cuống quýt: "Thôi được rồi, em đi, em đi là được chứ gì."

Lúc này Phương Ninh Xu mới dừng tay, lạnh nhạt nói: "Dạo này tôi rất bận, không có thời gian chăm sóc cô đâu, đi tìm đám bạn của cô đi."

Vương Oản gật đầu, xoay người liền đi ra ngoài.

Thấy mọi chuyện cuối cùng cũng êm xuôi, Tạ Tri Phỉ mới chuẩn bị rời đi, không quên dặn dò thêm một câu: "Về nhà rồi thì thả lỏng một chút đi, trong nhà chẳng có tí hơi người nào, bếp núc chắc chưa bao giờ đụng tới hả?"

"Cô muốn một đầu bếp biết nấu ăn, hay một trợ thủ biết chia sẻ công việc với mình?"

"Cáo từ!"

Tạ Tri Phỉ xuống lầu, thấy Vương Oản như một con mèo bị bỏ rơi, đang ngồi xổm ở cổng tòa nhà. Nàng bước tới hỏi: "Sao còn chưa đi? Cô định ngủ lại đây luôn chắc?"

"Không mướn cô quản." Vương Oản hậm hực.

"Chẳng phải cô có nhiều bạn bè lắm sao? Sao không đi tìm họ?"

"Tôi ra nước ngoài mấy năm rồi, sớm đã chẳng còn thân thiết nữa." Vương Oản đáp bằng giọng ồm ồm.

"Thế thì đi khách sạn."

"Tôi không thích ở khách sạn, cứ thích ngồi đây đấy, không được sao?"

"Cô bớt bám đuôi người khác đi được không? Phương Ninh Xu hiện tại có sự nghiệp riêng, cô ấy không còn là người làm của nhà họ Cố nữa." Tạ Tri Phỉ nói.

Nước mắt Vương Oản lã chã lã chã rơi, nàng quay mặt đi chỗ khác không thèm nhìn Tạ Tri Phỉ.

"......"

Tạ Tri Phỉ sải bước bỏ đi, ngồi lên xe.

Một lát sau, chiếc xe lại lùi ngược trở lại, cửa kính hạ xuống, nàng nghiến răng nói: "Lên xe!"

Vương Oản xách túi, lề mề leo lên xe, ngồi bên cạnh thút thít: "Anh họ sẽ không bao giờ thích tôi nữa, chị Xu cũng vậy, huhu..."

"Rốt cuộc vì sao cô lại bỏ nhà đi?"

Vương Oản vừa nức nở vừa đáp: "Vì chuyện tôi bí mật điều tra Ôn Bình Hàn bị anh họ phát hiện rồi."

"Mẹ nó, cô cút xuống xe cho tôi!"

"Huhuhuhuu..."

Chờ khóc đã đời, Vương Oản mới khản giọng hỏi: "Sao chị vẫn chưa đuổi tôi xuống?"

"Chuyện gì phải đến thì sớm muộn gì cũng đến thôi." Tạ Tri Phỉ vừa day huyệt thái dương vừa nói. 

Trong cốt truyện gốc cũng có tình tiết mẹ Cố hạ lệnh cho Vương Oản điều tra Ôn Bình Hàn, dẫn đến việc bà trực tiếp về nước để ngăn cản tình cảm của Cố Chi Chương. Nhưng sau đó Vương Oản lại trở thành bạn của Ôn Bình Hàn, còn nhiều lần nói tốt cho Ôn Bình Hàn trước mặt mẹ Cố. Chỉ là hiện tại, mẹ Cố có về nước cũng chẳng ngăn cản được gì, vì tình yêu giữa họ vốn đã tan thành mây khói rồi. Có điều, việc bị người khác âm thầm điều tra đời tư đúng là khiến người ta bốc hỏa.

Nghĩ đoạn, nàng bấm số gọi cho Ôn Bình Hàn: "Chị ơi, đang làm gì thế?"

"Tôi đang xem show giải trí, có chuyện gì thế?"

"Em kể chị nghe chuyện này nhé."

"Được chứ, chuyện gì vậy?" Ôn Bình Hàn ngồi dậy trên sofa, tập trung lắng nghe.

Tạ Tri Phỉ bật loa ngoài, thong thả nói: "Vương Oản, nữ, 22 tuổi, cha mất sớm, mẹ tái giá, từ năm 11 tuổi đã được gửi nuôi ở nhà họ Cố. Tính tình quái gở, đáng ghét, vì muốn lấy lòng mẹ Cố mà sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì, ví dụ như..."

"Này----!" Vương Oản hét lên, "Cô đang nói cái gì thế hả?!"

"Chỉ là báo cáo một chút về lý lịch của cô cho chị ấy thôi mà." Tạ Tri Phỉ thản nhiên đáp.

"Ai cho phép cô nói những chuyện đó về tôi?!"

"Lúc cô ngầm điều tra người ta, sao không nghĩ đến việc chuyện của mình cũng bị l*t tr*n như thế?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

Vương Oản há miệng, hoàn toàn không tìm được lý do để phản bác, mãi sau mới gầm gừ: "Nhưng tôi đâu có nói thẳng trước mặt người ta như thế này!"

"Kết quả thì cũng như nhau thôi." Tạ Tri Phỉ quay lại tiếp tục cuộc gọi: "Chị ơi, chị nghe thấy hết rồi chứ?"

"Nghe rồi, tôi có thể đánh cô ta không?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Được chứ, đánh tàn phế em chịu trách nhiệm cho." Tạ Tri Phỉ nói một cách nghiêm túc.

"Này!!!" Vương Oản gào đến mức giọng càng thêm khản đặc, tiếc là nước mắt đã cạn nên không khóc nổi nữa, chỉ biết bất lực mà nổi điên.

"Cô ta điều tra được những gì rồi? Em có biết không?" Ôn Bình Hàn hỏi tiếp.

"Em không biết, cô ấy chưa nói."

Đầu dây bên kia im lặng mất nửa phút mới vang lên giọng nói của Ôn Bình Hàn, rất nhẹ và thanh đạm: "Em có thể đừng hỏi chuyện đó được không?"

"Em sẽ không hỏi." Tạ Tri Phỉ khẳng định.

"Cảm ơn em." Ôn Bình Hàn thở phào nhẹ nhõm.

Cô không sợ Vương Oản điều tra, cũng chẳng sợ Cố Chi Chương hay mẹ Cố biết chuyện, cô chỉ sợ Tạ Tri Phỉ biết được những quá khứ tồi tệ khiến người ta phiền lòng kia.

Sau khi cúp máy, Tạ Tri Phỉ chìm vào im lặng, khiến Vương Oản dù đang muốn nổi đóa cũng phải im bặt.

"Này, sao cô không nói gì đi?" Một lúc lâu sau, Vương Oản không nhịn được mà lên tiếng. Không biết có phải ảo giác không, nhưng khi Tạ Tri Phỉ nhìn sang, đôi mắt nàng chứa đựng những cảm xúc rất phức tạp, dường như ẩn chứa một tia... đau lòng?

Vương Oản rùng mình một cái, thầm nghĩ: Vừa mới bóc phốt người ta xong giờ lại bày đặt đau lòng? Hừ! Còn lâu tôi mới thèm đoái hoài đến cô!

Cả hai im lặng suốt quãng đường về nhà. Tạ Tri Phỉ chỉ cho nàng phòng cho khách rồi quay người đi ra ngoài.

"Này, chị đi đâu đấy?"

"Không mướn cô quản." Tạ Tri Phỉ dùng đúng câu nói lúc nãy để trả lại cho cô ta, rồi đóng sầm cửa.

"Hừ, khuất mắt tôi càng tốt." Vương Oản vung nắm đấm về phía cánh cửa đã đóng chặt.

***

Chiếc xe dừng lại dưới chân tòa chung cư, Tạ Tri Phỉ nhìn đồng hồ, trời đã khuya lắm rồi. Nên dùng lý do gì để giải thích việc mình mò đến đây vào giữa đêm thế này nhỉ?

Nàng ngồi trong xe một lát, dặn tài xế chờ mình, sau đó xuống xe đi vào cửa hàng tiện lợi gần đó mua hai lon bia. Uống xong, nàng mới bước đến trước cửa nhà Ôn Bình Hàn, nhấn chuông.

"Muộn thế này rồi, sao em lại tới đây?" Ôn Bình Hàn ngạc nhiên mở cửa.

"Ách" Tạ Tri Phỉ há miệng, thở ra một hơi đầy mùi rượu vào mặt cô.

"Sao lại đi uống rượu thế này? Còn đi vững không đấy?" Ôn Bình Hàn lo lắng hỏi.

Chân mày Tạ Tri Phỉ khẽ nhếch lên, rồi nàng lảo đảo lắc đầu. Ngay sau đó, Ôn Bình Hàn đã vòng tay ôm lấy eo nàng, dìu nàng vào trong phòng.

Hắc hắc hắc! Đúng là bất ngờ ngoài mong đợi mà!

"Uống chút nước đi." Ôn Bình Hàn rót cho nàng một ly nước ấm.

Tạ Tri Phỉ cầm ly nước, bàn tay run rẩy như sắp không giữ nổi. Thấy vậy, Ôn Bình Hàn liền cầm lấy ly nước, ngồi xuống cạnh nàng và ân cần đút cho nàng uống.

Hắc hắc hắc!

Uống nước xong, Ôn Bình Hàn lẩm bẩm: "Vừa nãy gọi điện thấy vẫn còn tỉnh táo lắm mà? Sao tự dưng lại đi uống rượu rồi?"

Tạ Tri Phỉ sợ mình không diễn tròn vai say rượu, liền hạn chế nói chuyện, chỉ ôm chặt lấy cô, lí nhí: "Đầu óc em choáng váng quá..."

"Nghỉ ngơi một chút đi." Ôn Bình Hàn ôm lấy vai nàng, nhẹ nhàng vỗ về.

Tạ Tri Phỉ sợ mình cười khoái chín quá mà bị phát hiện, nên nhắm chặt mắt lại, càng ôm người trong lòng chặt hơn, may mà đối phương không thấy khó chịu hay đẩy nàng ra.

Ôn Bình Hàn rũ mắt nhìn xoáy tóc trên đầu nàng hồi lâu, rồi lại nhìn xuống chiếc cằm thanh tú, cô nén lại h*m m**n được v**t v* gò má nàng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. 

Lúc này, người trong lòng bỗng không yên phận, cựa quậy vài cái, áp sát má vào cổ cô. Sự cọ xát của da thịt khiến cơ thể cô khẽ run lên, vành tai đỏ ửng, cũng may đối phương đang cúi đầu nên không nhìn thấy bộ dạng của cô lúc này.

Nhận ra Ôn Bình Hàn vẫn không đẩy mình ra, Tạ Tri Phỉ càng thêm to gan, mượn rượu làm càn, đôi môi như có như không lướt qua cổ cô như một nụ hôn nhẹ nhàng, đồng thời cũng thầm mừng vì có thể dùng cái cớ say rượu để che giấu gương mặt đang nóng bừng của mình.

Không biết bao lâu trôi qua, Ôn Bình Hàn mới nhỏ giọng hỏi: "Em ngủ rồi à?"

"Ngô..." Tạ Tri Phỉ dụi dụi mắt, vờ như mới tỉnh, mơ màng hỏi: "Mấy giờ rồi chị?"

"Gần 12 giờ rưỡi rồi."

"Muộn thế rồi sao?!" Tạ Tri Phỉ làm bộ giật mình, rồi lại yếu ớt rầm rì: "Em phải về thôi."

"Tài xế vẫn còn ở dưới lầu chứ?"

"Vâng."

"Để tôi đưa em xuống." Ôn Bình Hàn dìu eo nàng đi ra ngoài, còn tự giải thích thêm: "Em say rồi, đi một mình dễ ngã lắm."

"Vâng ạ ~ Cảm ơn chị yêu ~~" Tạ Tri Phỉ lim dim mắt tiếp tục diễn kịch, nhưng trong lòng thì vui như mở hội.

Ôn Bình Hàn đỡ nàng lên xe, không quên dặn dò tài xế rằng nàng đã say, hãy lái xe chậm một chút.

Tài xế thầm thắc mắc: Có một hai lon bia mà cũng say được á? Vô lý! 

Ngay khi anh định hỏi lại thì bỗng nhiên lưng ghế bị đạp một cái, Tạ Tri Phỉ như đang say rượu làm loạn, vươn chân ra rồi lại lười biếng thu về.

Tài xế: "......"

Tài xế: "Ôn tiểu thư cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa Tạ tổng về nhà an toàn. Ai dà, Tạ tổng vừa say một cái là cứ đòi đến gặp cô cho bằng được, cô chắc chắn là người rất quan trọng với cô ấy rồi."

Ôn Bình Hàn mỉm cười dịu dàng: "Trên đường chú ý an toàn nhé."

Khi xe đã ra khỏi khu chung cư, tài xế mới nhỏ giọng gọi: "Tạ tổng?"

Tạ Tri Phỉ nhổm mông dậy, ngồi ngay ngắn lại, giơ ngón tay cái đầy uy lực: "Làm tốt lắm, tăng lương!"

Tài xế: "Hắc hắc hắc!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn