Chương 50
"A Phỉ, sao cậu lại trốn ở đây thế, bao nhiêu người đang tìm thọ tinh hôm nay là cậu đấy."
Triệu Tiêu Tĩnh tiến lại gần nàng, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí kỳ quặc giữa ba người, cô cúi đầu nhìn cây vợt tennis trên tay nàng: "Cậu kiếm đâu ra cây vợt này thế? Giờ đã ngứa tay muốn đánh rồi à?"
"Ừ, đúng là đang ngứa tay thật." Tạ Tri Phỉ xoay xoay cán vợt, ánh mắt như khiêu khích nhìn về phía Cố Chi Chương, "Anh Cố, làm một ván không?"
"Bây giờ sao?" Cố Chi Chương cảm thấy buồn cười, "Dịp này không thích hợp lắm đâu, hơn nữa em cũng không mặc đồ thể thao mà? Chưa kể ở đây hoàn toàn không có sân đấu."
"Ồ, cũng đúng." Tạ Tri Phỉ vỗ đầu một cái, đi tới ngồi xuống cạnh Ôn Bình Hàn, lập tức nở một nụ cười rạng rỡ: "Cảm ơn chị, món quà của chị em thích lắm!"
"Em thích là tốt rồi." Ôn Bình Hàn mỉm cười đáp.
"Cái gì? Ôn Bình Hàn tặng cậu cái gì thế?" Triệu Tiêu Tĩnh trông mong mà chạy tới, "Tớ tặng cậu cái túi đắt tiền như vậy mà chẳng thấy cậu cười tươi thế này!"
"Quà cáp mà lại dùng giá cả để đo lường sao?" Tạ Tri Phỉ trả lời.
"Hừ, người ta tặng gì cậu cũng thích, rõ ràng là cậu chán tớ rồi, tớ không thèm làm bạn thân đệ nhất thiên hạ với cậu nữa!"
Triệu Tiêu Tĩnh tức đến mức chống nạnh, mắng nàng là đồ bạc tình: "Ai là người đã cùng cậu đi qua những năm tháng thanh xuân, ai cùng cậu tâm sự chuyện thiếu nữ, lại còn ai nửa đêm thức cùng cậu xem loại phim đó hả!?"
Lúc này, Ôn Bình Hàn bỗng nhiên trầm giọng hỏi: "Chẳng phải em nói em chưa từng xem loại phim đó sao?"
"Phim hoạt hình thôi." Khóe miệng Tạ Tri Phỉ giật giật, vội vàng giải thích với cô.
Ôn Bình Hàn cười thành tiếng.
Triệu Tiêu Tĩnh lại bắt đầu lải nhải không thôi, Tạ Tri Phỉ thực sự sợ cái miệng của cô nàng này, liền đứng dậy bịt miệng Triệu Tiêu Tĩnh rồi kéo ra ngoài: "Được rồi, được rồi, cậu mới là chị em tốt nhất của tớ, không ai sánh bằng cậu được chưa, mau đi khiêu vũ với người đàn ông của cậu đi."
Vừa ra đến cửa, Lệ Phong đã chạy tới đón lấy Triệu Tiêu Tĩnh đi.
"Đi nào A Phỉ, cùng nhảy đi!" Triệu Tiêu Tĩnh tiện tay kéo luôn cả Tạ Tri Phỉ theo.
"Đợi một chút——"
"Đợi cái gì mà đợi, mọi người đang chờ chủ nhân bữa tiệc nhảy điệu mở màn đây này!" Triệu Tiêu Tĩnh thúc giục.
Mọi người đều ở phía dưới chờ, thấy Tạ Tri Phỉ xuất hiện liền lập tức reo hò, thúc giục nàng mau chọn bạn nhảy để khai mạc buổi khiêu vũ.
Tạ Tri Phỉ không còn cách nào khác, nàng phải bắt đầu thôi, thế là nàng chọn người ở hiện trường trông thuận mắt nhất - Lý Hồng Ngạn - để cùng nhảy.
Khi hai người tiến vào giữa sân nhảy, xung quanh bùng nổ một trận tiếng reo hò cổ vũ lớn đến mức Ôn Bình Hàn ở bên trong cũng nghe thấy.
"Bên ngoài có chuyện gì vậy?"
"Chắc là bắt đầu khiêu vũ rồi." Cố Chi Chương đi ra cửa ngó một cái rồi quay lại bảo: "Là A Phỉ đang nhảy mở màn cùng Lý Hồng Ngạn."
Ôn Bình Hàn khựng lại, cô nhanh chóng ăn nốt miếng cơm trong miệng rồi đứng dậy đi ra hành lang, cúi xuống nhìn hai người dưới sân nhảy.
Khán giả xung quanh không ngừng hò reo, dường như ai nấy đều khen ngợi họ là một cặp kim đồng ngọc nữ. Vì Lý Hồng Ngạn xưa nay chưa từng có tin đồn tình cảm nên mọi người càng thêm hào hứng bàn tán.
Sau khi kết thúc điệu nhảy, Tạ Tri Phỉ thở phào nhẹ nhõm, những người khác cũng lần lượt tiến vào sân khấu, hòa mình theo tiếng nhạc.
Ôn Bình Hàn cùng Cố Chi Chương lần lượt bước xuống lầu, thấy anh ta đưa tay ra mời: "Cô Ôn, tôi có thể mời em nhảy một điệu không?"
"Vừa rồi tôi ăn hơi nhiều, lúc này vận động không tiện lắm." Ôn Bình Hàn dịu dàng từ chối.
Sắc mặt Cố Chi Chương thoáng chút ngượng ngùng, may mà lúc này có một cô gái xinh đẹp mặt ửng hồng chủ động tiến đến mời anh ta, giúp anh ta có bậc thang đi xuống. Anh ta cũng muốn cho Ôn Bình Hàn thấy mình là người thu hút thế nào, nên đã cùng cô gái đó khiêu vũ.
Dù đang nhảy nhưng anh ta vẫn không quên để ý động tĩnh của Ôn Bình Hàn, thấy cô vẫn đứng bên ngoài quan sát, ánh mắt không ngừng tìm kiếm ai đó trong đám đông. Anh ta thầm điều chỉnh tư thế, cố gắng phô diễn vẻ ngoài hoàn mỹ nhất của mình.
Ánh mắt Ôn Bình Hàn khựng lại, sau đó cô thấy người nọ từ trong góc đám đông đi ra, tiến thẳng về phía mình.
"Chị ơi, đi khiêu vũ không?" Tạ Tri Phỉ đưa một bàn tay về phía cô.
Ôn Bình Hàn nhìn chăm chú vào nụ cười lộng lẫy của nàng, thoáng ngẩn ngơ một chút.
"Đi không, để em kiểm tra thành quả học tập lần trước của chị thế nào."
Tạ Tri Phỉ mỉm cười nắm lấy tay cô, kéo cô vào sân nhảy.
Ôn Bình Hàn chậm rãi đặt tay lên vai nàng, khẽ nói: "Nếu tôi đi sai nhịp..."
"Thì cứ sai thôi." Tạ Tri Phỉ đáp, "Cùng lắm thì nhảy lại từ đầu, chị yên tâm, em sẽ luôn đồng hành cùng chị."
"Được." Ôn Bình Hàn khẽ mỉm cười.
Tiếng nhạc du dương, bước chân uyển chuyển, lúc đầu Ôn Bình Hàn còn không ngừng cúi đầu nhìn nhịp chân, nhưng chỉ một lát sau cô không cần phải cố ghi nhớ nữa. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Tạ Tri Phỉ, bước chân dưới thân hoàn toàn nhịp nhàng theo điệu nhạc, khóe miệng không tự giác mà cong lên.
Cả hai đều đắm chìm trong điệu nhảy, không ai nói câu nào, trong mắt chỉ có nụ cười của đối phương. Khi xoay tròn, đám đông ồn ào xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại tiếng bước chân của hai người, lúc xa lúc gần, và tiếng nhịp đập thổn thức trong lồng ngực cũng lúc nhanh lúc chậm.
Đúng lúc này, từ phía sau đột nhiên có một bàn tay vươn ra, không nhẹ không nặng đẩy vào người Ôn Bình Hàn.
Cô không kịp đề phòng, bước chân lảo đảo ngã về phía trước, theo bản năng ôm chặt lấy Tạ Tri Phỉ. Môi cô vô tình chạm vào vai nàng, lồng ngực áp sát vào n** m*m m** của đối phương, khiến tai cô lập tức đỏ bừng.
"Chị ơi, chị có đau không?" Tạ Tri Phỉ ôm lấy cô, quan tâm hỏi.
"Không sao." Tai Ôn Bình Hàn nóng ran, khi ngẩng đầu lên, cô bỗng nhận ra trên vai nàng bị cô vô tình để lại một dấu môi nhạt, lúc này đến cả da mặt cô cũng nóng bừng.
"Vương Oản!" Tạ Tri Phỉ ngước mắt nhìn kẻ gây họa, nghiến răng nói: "Cô đừng có quá đáng quá."
Vương Oản cười hì hì, thè lưỡi với hai người rồi quay đầu di chuyển đi cùng bạn nhảy của mình.
Người xung quanh bắt đầu đổ dồn ánh mắt tò mò xem náo nhiệt, Ôn Bình Hàn nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, vừa nắm lấy tay nàng thì nghe nàng nói: "Sắp đến lúc đổi bạn nhảy rồi."
Lúc này cô mới nhớ ra phần này, mọi người đang nhảy sẽ ngẫu nhiên đổi bạn để giao lưu, thế là cô buông tay nàng ra: "Em đi đi, tôi nghỉ một lát."
"Em cũng mệt rồi." Tạ Tri Phỉ mỉm cười, nắm tay cô đi ra ngoài sân nhảy. Gặp Phương Ninh Xu, nàng liền dặn dò: "Vương Oản vừa mới đẩy người đấy, cô đi dạy bảo cô ta một chút đi."
"Tôi có phải người giám hộ của cô ta đâu, chuyện này không phải cô nên nói với anh họ cô ta sao?" Phương Ninh Xu vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"Cô ta trông có vẻ sợ cô hơn."
"Sợ cái búa ấy."
Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn đồng thời đều cúi đầu, bật cười trước câu trả lời của Phương Ninh Xu. Nhìn điệu bộ ăn ý của hai người, ánh mắt Phương Ninh Xu dừng lại trên vai nàng nửa giây, rồi liếc nhìn môi Ôn Bình Hàn đầy ẩn ý: "Lợi hại, thật là lợi hại."
Tạ Tri Phỉ ngơ ngác: "? Cái gì lợi hại cơ?"
"Không có gì." Phương Ninh Xu cười giả lả một cái rồi quay người đi tiếp khách.
"Cô ấy cứ nói năng lấp lửng gì thế nhỉ?" Tạ Tri Phỉ quay sang hỏi Ôn Bình Hàn.
Ôn Bình Hàn cũng liếc thấy dấu môi trên vai nàng, khẽ mỉm cười: "Ai mà biết được chứ."
Triệu Tiêu Tĩnh lách ra khỏi sân nhảy, nhìn quanh một vòng thấy Tạ Tri Phỉ liền chạy tới kéo nàng đi: "Còn đứng đực ra đây làm gì, mau đi thôi, bên kia mọi người đang chờ cậu uống rượu kìa."
Phía đó có vài người bạn học cũ, thấy nàng tới đều đồng loạt giơ ly, không ngừng mời nàng uống rượu.
Ôn Bình Hàn ngồi sang một bên, cô gái bên cạnh ghé đầu hỏi: "Trông bạn hơi lạ mặt, là bạn của Tạ Tri Phỉ à?"
Cô gật đầu, bổ sung thêm: "Cũng là nhân viên của em ấy."
"Cậu ấy mang cả nhân viên tới đây sao?" Cô gái ngạc nhiên, "Ở đây còn nhân viên nào khác không?"
"Còn có thư ký Phương nữa."
"Vậy chắc hẳn bạn phải là một nhân viên cực kỳ xuất sắc rồi, bao nhiêu người mà cậu ấy chỉ mang theo bạn và thư ký." Cô gái cười chạm ly với cô, "Nào, uống một ly đi."
Ôn Bình Hàn mỉm cười, trò chuyện cùng cô gái ấy mới biết đối phương là bạn học cấp ba của nàng. Có lẽ chủ đề chung duy nhất là Tạ Tri Phỉ, nên sau vài ly rượu, cô bạn đó bắt đầu kể chuyện cũ của nàng, kể rằng ngày xưa nàng cao ngạo thế nào, chỉ chơi với một nhóm nhỏ.
"Em ấy sao?" Ôn Bình Hàn không thể tin nổi nhìn về phía Tạ Tri Phỉ, người đang khéo léo điều khiển không khí toàn trường kia, trông đâu giống một đại tiểu thư cao ngạo?
"Cho nên lần này tới, tớ cũng thấy cậu ấy thay đổi lớn thật đấy." Cô bạn học cười không ngớt, lại rót thêm rượu, "Nào, uống tiếp đi."
Ôn Bình Hàn uống với cô ấy một lúc, vừa quay lại đã thấy phía Tạ Tri Phỉ còn uống hăng hơn. Không biết họ nói chuyện gì mà cả đám cười nghiêng ngả, hứng khởi dâng cao. Tạ Tri Phỉ nghiêng người tựa vào sô pha, dấu môi trên vai nàng từ sớm đã bị cọ mất.
Bữa tiệc tàn khi đã về khuya, khách khứa lục tục ra về. Phương Ninh Xu bận rộn tiễn mọi người lên xe, đặc biệt là những vị khách quan trọng.
"Chị Xu, ục..." Phía sau vang lên tiếng nôn khan của Vương Oản.
Cô cạn lời quay đầu lại, thấy Cố Chi Chương đang dìu Vương Oản nên đứng yên tại chỗ không vào giúp.
"Mở cửa xe đi." Cố Chi Chương theo thói quen ra lệnh, nói xong chính anh ta cũng sững lại một chút.
Phương Ninh Xu nhìn Vương Oản đang dở sống dở chết, vẫn tiến lên mở cửa xe, giúp anh ta tống cô nàng vào trong.
"Chị Xu, chị Xu ơi." Vương Oản say khướt nắm lấy tay cô, "Chị quay lại làm việc đi mà, sau này em sẽ nghe lời chị, được không chị Xu... ụa... Có phải anh họ em trừ lương chị không, chị yên tâm, em bảo anh ấy tăng lương cho chị... Chị ơi, chị nghe em nói nốt đã rồi hãy đi, chị Xu ơi, không có chị em sống sao nổi đây ——"
Cửa xe đóng sầm lại, Vương Oản vẫn bám vào cửa sổ gào thét không ngừng, may mà bên ngoài không nghe thấy tiếng. Cố Chi Chương đành mang cái đồ mất mặt này về nhà.
Phương Ninh Xu quay người đi tiễn những người khác. Khi khách đã đi gần hết, Triệu Tiêu Tĩnh cũng được Lệ Phong bế về, cô mới đi tìm thọ tinh của bữa tiệc. Nàng đã nằm bò ra sô pha ngủ mất rồi, bên cạnh còn có một người đang ngồi canh chừng.
"Cô ấy ngủ được bao lâu rồi?" Phương Ninh Xu bước tới hỏi.
Ôn Bình Hàn chậm chạp chớp mắt, suy nghĩ hồi lâu mới đáp: "Mười phút? Hay là mười hai phút nhỉ?"
Xem ra cô cũng uống không ít.
Phương Ninh Xu đỡ Tạ Tri Phỉ dậy, vác một bên bả vai nàng, mới đi được hai bước, đột nhiên Ôn Bình Hàn cũng vác lấy bên vai còn lại, thậm chí còn không vui mà lườm cô một cái: "Đừng chạm vào em ấy."
Phương Ninh Xu: "......"
"Được, vậy cô lo đi." Phương Ninh Xu buông tay ra, sau đó sung sướng khi người gặp họa mà nhìn Ôn Bình Hàn vác người lảo đảo đi ra cửa, cuối cùng vẫn phải đỡ lấy khi thấy cả hai sắp ngã nhào.
"Ưm..." Tạ Tri Phỉ khôi phục chút ý thức, mở mắt nhìn Phương Ninh Xu một cái rồi mới quay sang nhìn Ôn Bình Hàn, khóe miệng vô thức cong lên: "Chị ơi, còn uống... uống nữa không?"
"Ừm... ừm, uống!" Ôn Bình Hàn gật đầu liên tục mười mấy cái.
"Muốn uống thì về nhà mà uống." Phương Ninh Xu gắt một câu rồi nhét người vào trong xe, sau đó tiện tay tống luôn cả Ôn Bình Hàn vào, "Cô cũng vào đi."
Đưa về đến nhà họ Tạ, Phương Ninh Xu cùng Ôn Bình Hàn hợp lực kéo Tạ Tri Phỉ lên giường rồi bảo: "Tôi phải về đây, muộn quá rồi, cô lại còn uống rượu nên đêm nay nghỉ lại đây đi."
"Ò... ừm." Ôn Bình Hàn mơ mơ màng màng gật đầu, hai mắt nhắm nghiền, trực tiếp ngã xuống bên cạnh nàng, "Đóng cửa lại, cảm ơn."
Phương Ninh Xu cười khẽ, vừa đi ra ngoài vừa lẩm bẩm: "Uống rượu vào đúng là chủ động thật."
Trong phòng yên tĩnh đến lạ thường. Ôn Bình Hàn thiếp đi một lát rồi đột nhiên giật mình tỉnh giấc, đầu óc choáng váng ngồi dậy. Phát hiện bên cạnh là Tạ Tri Phỉ, lúc đầu cô kinh ngạc, sau mới mơ hồ nhớ ra là tự mình leo lên giường.
Cô nhìn đồng hồ, đã hai giờ rưỡi sáng. Trong phòng vẫn bật đèn, còn Tạ Tri Phỉ vẫn đang ngủ say.
Cô lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của đối phương. Một lúc lâu sau, cô đưa tay vén lọn tóc xõa trên trán nàng, ngón tay dừng lại nơi xương chân mày, chậm rãi di chuyển đến giữa mày, dọc theo sống mũi rồi dừng lại ở cánh mũi. Ánh mắt cô dời xuống, lưu trú lại trên đôi môi đỏ mọng kia.
Thứ tình cảm bị kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng đâm từ dưới đất bùng lên, lớn mạnh như một cái cây cổ thụ, khiến trái tim cô rạo rực, đáy mắt nhiễm màu d*c v*ng.
Trong đầu cô vang lên hồi chuông cảnh báo —— Không được, không được làm thế, như vậy là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!
Nhưng sâu thẳm trái tim lại vang lên một giọng nói khác đầy xấu xa —— Sợ cái gì, dù sao em ấy cũng không biết, mình sẽ không bao giờ nói cho em ấy là được.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cô vẫn đầu hàng trước khao vọng của chính mình, chậm rãi tiến gần đến đôi môi ấy.
Ai ngờ đúng lúc này, lông mi Tạ Tri Phỉ khẽ rung động, nàng đột nhiên mở mắt ra.
Ôn Bình Hàn khựng lại, cả hai nhìn thẳng vào mắt nhau, khoảng cách chỉ còn chưa đầy một centimet nữa là chạm môi.
"Chị ơi..." Tạ Tri Phỉ gọi như đang nói mớ, đôi mắt mông lung ẩn chứa những cảm xúc phức tạp mà cô không hiểu được.
"Ừm..." Ôn Bình Hàn có lẽ cũng bị hơi men làm hồ đồ, đến nước này rồi mà vẫn không lùi lại, cô nhìn nàng chằm chằm, thầm nghĩ dù nàng có tát cô một cái cũng được, để cô liền có thể tỉnh táo lại.
Nhưng Tạ Tri Phỉ không làm vậy.
Nàng chỉ hơi hơi ngước đầu lên, không biết là vô tình hay cố ý, đôi môi nàng dán sát vào môi cô.
(Editor: Hôn rồi, cuối cùng cũng chạm môi rồi! Hí hí hí hí hí hí!)