Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 35

Chương 35

"Em có thật nhiều chị gái tốt nhỉ." Ôn Bình Hàn nói một câu không mặn không nhạt.

"Chị ơi, chị với cô ấy không giống nhau." Tạ Tri Phỉ vội vàng giải thích.

Ôn Bình Hàn nhướng mày: "Không giống ở chỗ nào?"

"Chị trẻ hơn cô ấy!"

"......"

Tạ Tri Phỉ liếc mắt nhìn lên hướng lầu hai, dường như sợ bị ai nghe thấy, bèn che miệng ghé sát tai cô thì thầm: "Lại còn xinh đẹp hơn cô ấy nữa!"

"......"

Thấy cô vẫn thờ ơ, Tạ Tri Phỉ tiếp tục tung chiêu nịnh nọt: "Chị lương thiện hơn, dịu dàng hơn, hiểu lòng người hơn, và quan trọng nhất là... đáng yêu hơn cô ấy nhiều."

Lỗ tai Ôn Bình Hàn khẽ động đậy, cô khẽ nhéo vành tai mình, quay mặt đi chỗ khác để giữ khoảng cách với đối phương: "Được rồi, đừng có dẻo miệng nữa."

"Tai chị đỏ lên rồi kìa." Tạ Tri Phỉ như vừa phát hiện ra điều gì mới mẻ lắm, liền đưa tay nhéo nhéo tai cô, cười một cách đắc thắng: "Hóa ra chị lại dễ xấu hổ thế sao? Chỉ nghe khen vài câu thôi mà đã thẹn thùng rồi à?"

"Làm gì có." Ôn Bình Hàn đẩy tay em ra, xoay người đi.

"Không phải là mặt cũng đỏ rồi chứ? Để em xem nào." Tạ Tri Phỉ vừa vòng qua định nhìn mặt cô thì Ôn Bình Hàn đã xoay người tránh né. Cô vừa lấy tay che mặt, vừa nhanh chóng chộp lấy chiếc túi xách trên ghế sofa rồi chạy biến ra cửa: "Tôi về đây!"

Tạ Tri Phỉ hết sức vui mừng, đứng tại chỗ dư vị lại dáng vẻ ngượng ngùng của cô, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ. Lúc này mới đuổi theo gọi với: "Để em bảo tài xế đưa chị về!"

Sáng sớm thứ Hai, Tạ Tri Phỉ đưa Phương Ninh Xu đến tập đoàn Cố thị để hoàn tất thủ tục nghỉ việc.

Các nhân viên khác vẫn chưa hay biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng bộ phận nhân sự đã nhận được cuộc gọi từ Cố Chi Chương từ tối hôm kia, yêu cầu họ phải giải quyết thủ tục nghỉ việc cho Phương Ninh Xu thật nhanh chóng.

Giám đốc nhân sự nhận được tin này thì vô cùng ngỡ ngàng. Thư ký Phương chẳng phải là trợ thủ đắc lực nhất của Cố tổng sao? Sao nói đuổi là đuổi ngay được?

Vì không tìm được câu trả lời từ chỗ Cố Chi Chương, nên khi Phương Ninh Xu xuất hiện, vị giám đốc này không nén nổi tò mò: "Dù sao chúng ta cũng là người quen cũ, em nói thật cho chị biết đã xảy ra chuyện gì? Biết đâu chị có thể nói giúp em vài câu, dù gì em cũng cống hiến ở đây bao nhiêu năm, công lao ai nấy đều rõ."

Phương Ninh Xu im lặng, không biết phải trả lời thế nào. Nói thật thì quá mất mặt, mà nói dối vạn nhất bị bóc trần thì còn ê chề hơn.

"Là em đã năn nỉ anh Cố nhường thư ký Phương cho em đấy ạ. Em quá ngưỡng mộ năng lực của cô ấy nên muốn mời cô ấy về Tề Thịnh hỗ trợ. May mà anh Cố thương em nên mới cam tâm nhường lại viên ngọc quý này." Tạ Tri Phỉ bất chợt lên tiếng.

Phương Ninh Xu khẽ liếc nhìn nàng.

"Hóa ra là vậy, hèn gì Cố tổng lại hối thúc làm thủ tục gấp như thế. Hóa ra là do Tạ tiểu thư đến đào người." Vị giám đốc nhân sự vốn biết mối quan hệ thân thiết giữa Cố Chi Chương và Tạ Tri Phỉ nên không chút nghi ngờ, nhanh chóng hoàn tất mọi giấy tờ.

Phương Ninh Xu trở lại văn phòng thu dọn đồ đạc và chào tạm biệt các đồng nghiệp một cách đơn giản.

Mọi người nghe tin cô đột ngột rời đi thì vừa kinh ngạc, vừa có chút mừng thầm. Những năm qua cô ở văn phòng tổng tài luôn hô mưa gọi gió, át hết hào quang của người khác khiến họ chẳng có cơ hội ngóc đầu lên. Nay cô đi rồi, miệng thì nói lời luyến tiếc nhưng trong lòng họ đang mở hội ăn mừng.

Đến tận lúc rời đi, Phương Ninh Xu mới nhận ra bao năm qua mình chỉ xoay quanh Cố Chi Chương, vô tình tự biến mình thành một kẻ sắt đá, chẳng có lấy một người bạn tâm giao hay đồng nghiệp thân thiết. Sự ra đi của cô đối với mọi người chỉ là sự hiếu kỳ, tò mò chứ không phải lòng luyến tiếc.

Chẳng ai luyến tiếc cô cả. Mà chính cô cũng chưa từng để ai vào mắt mình.

Ngoại trừ Cố Chi Chương. Nhưng đến tận lúc này, anh ta thậm chí không thèm liếc nhìn cô lấy một cái, dù văn phòng của anh ta chỉ ngay sát vách.

Cô ôm chiếc hộp carton, nhìn sâu vào văn phòng tổng tài lần cuối. Thấy bóng dáng mờ ảo bên trong, cô khẽ c*n m** d***.

"Đi thôi, chậm trễ chút nữa là kẹt xe đấy." Tạ Tri Phỉ vỗ vai cô, lên tiếng thúc giục một cách đầy tự nhiên.

Phương Ninh Xu thu lại cảm xúc, mặt không biểu cảm bước ra khỏi cổng tập đoàn Cố thị. Cô ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu mạ vàng chói lọi, thì thầm: "Mười năm, tôi chẳng để lại gì ở đây, cũng chẳng mang đi được điều gì."

"Chào mừng cô đến với Tề Thịnh, nơi đó sẽ là ngôi nhà tiếp theo của cô! Cô có thể mang theo giấy vệ sinh và bút!" Tạ Tri Phỉ lập tức tiếp lời quảng cáo.

"......" Đúng là một giây cô cũng không chịu nổi không khí sướt mướt đúng không?

***

"Chị Hàn, tin sốt dẻo đây!" Lâm Chí Mẫn hớt hải bê khay thức ăn ngồi xuống cạnh Ôn Bình Hàn: "Chị nghe gì chưa? Thư ký Lưu được điều lên trụ sở chính rồi, về làm việc dưới trướng Tạ đổng đấy."

"Ồ, hóa ra là lên trụ sở chính à." Ôn Bình Hàn chợt nhớ ra, tối qua sau khi về nhà cô mới băn khoăn rằng nếu Phương Ninh Xu đến chi nhánh thì thư ký Lưu cũ sẽ đi đâu? Không thể bắt người ta hạ chức đi? Nếu được điều lên trụ sở tham gia vào đội ngũ thư ký của Tạ đổng thì đúng là một vị trí béo bở, chắc hẳn thư ký Lưu sẽ rất vui lòng.

"Đúng vậy, điều động đột ngột lắm, chẳng ai biết chuyện gì đang xảy ra." Lâm Chí Mẫn lẩm bẩm: "Mọi người đang đoán già đoán non đủ kiểu, mà em thấy chẳng có cái tin nào nghe lọt tai cả."

Ôn Bình Hàn khẽ nhếch môi.

"Chị cười cái gì thế?"

"Không có gì." Cô chỉ không ngờ rằng, có một ngày tốc độ cập nhật tin tức của mình lại có thể đuổi kịp và  vượt qua cả phòng trà thế này.

Mặc dù lệnh điều động đến nhanh, nhưng thư ký Lưu vẫn phải ở lại một thời gian để bàn giao công việc cho người mới.

Thư ký Lưu chờ mãi chờ mãi, đến buổi chiều người mong đợi mới xuất hiện.

Vừa nhìn thấy Phương Ninh Xu, thư ký Lưu đã lộ rõ vẻ kính nể. Những người khác có thể không biết, nhưng giới thư ký ai mà chẳng nghe danh Phương Ninh Xu. Thật không thể tin nổi một thư ký toàn năng của tập đoàn Cố thị lừng lẫy lại "hạ mình" về cái chi nhánh Tề Thịnh này!

Chẳng biết Tạ tổng đã dùng chiêu trò gì mà đào được người tài như thế cơ chứ?

"Thư ký Lưu, dẫn cô ấy đi làm quen với môi trường công ty trước đi." Tạ Tri Phỉ phân phó.

"Được."

Tạ Tri Phỉ trở về văn phòng, vươn vai một cái. Nghĩ đến việc vừa thu nạp được một trợ thủ đắc lực, nàng cảm thấy vui vẻ lạ thường, liền nóng lòng không chờ nổi mà chia sẻ tin vui này với Ôn Bình Hàn.

Tạ Tri Phỉ: 【 Phương Ninh Xu đến báo danh rồi nè! [hình chim cánh cụt xoay vòng][hình chim cánh cụt xoay vòng][hình chim cánh cụt xoay vòng] 】

Ôn Bình Hàn: 【 Vui đến thế cơ à? 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Đúng vậy, sau này có cô ấy, em sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều! 】

Ôn Bình Hàn: 【 Vậy thì tốt rồi. 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Sau này mọi người sẽ thấy cô ấy lợi hại đến mức nào. 】

Ôn Bình Hàn nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn ấy. Cô nhận ra Tạ Tri Phỉ luôn đánh giá rất cao năng lực của Phương Ninh Xu, hèn chi em ấy lại tìm đủ mọi cách để đào người từ chỗ Cố Chi Chương về.

Tạ Tri Phỉ thực sự rất coi trọng Phương Ninh Xu.

Ý thức được điều đó, Ôn Bình Hàn gập điện thoại lại, vùi đầu vào công việc.

Mình không thể để bị bỏ lại phía sau được, cô thầm nghĩ.

Tối đó cô tăng ca đến hơn 9 giờ mới về đến nhà. Vừa lướt bảng tin, cô đã thấy bài đăng của Tạ Tri Phỉ. Đối phương thậm chí còn "cày cuốc" hơn cả cô, giờ này vẫn còn đang ở công ty tăng ca.

Thật là muốn mạng mà.

Ôn Bình Hàn: 【 Em bảo là sẽ nhẹ nhõm hơn mà? Sao trông có vẻ vẫn chẳng thong thả chút nào thế? 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Haiz, cô ấy vẫn đang làm quen với môi trường và công việc, thư ký Lưu đang dẫn đi bàn giao. Nhiều việc em vẫn phải tự tay làm, lại đúng đợt chuẩn bị cho dự án mới, bận muốn chết đây này. 】

Ôn Bình Hàn: 【 Khi nào thì xong? 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Sắp rồi ạ. 】

Ôn Bình Hàn: 【 Tôi định nấu chút đồ ăn khuya. 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Cho em một suất với! 】

Tạ Tri Phỉ tăng tốc hoàn thành công việc. Nhìn đồng hồ đã 10 giờ rưỡi, nàng vội nhắn cho Ôn Bình Hàn một tin rồi lái xe thẳng đến nhà cô. Căn hộ của cô vốn gần công ty nên khi nàng đến nơi, Ôn Bình Hàn cũng vừa nấu xong mì.

"Đến đúng lúc lắm." Ôn Bình Hàn nhanh chóng bưng bát mì ra bàn, khẽ nhéo vành tai vì nóng.

"Oa, thịnh soạn quá vậy?" Tạ Tri Phỉ dùng đũa gắp quả trứng ốp lết lên: "Tận hai quả luôn nha!"

"Sợ em kiệt sức đột tử đấy." Ôn Bình Hàn thuận miệng trêu một câu, khiến Tạ Tri Phỉ thoáng sửng sốt.

Nàng gắp miếng trứng, nở một nụ cười bất đắc dĩ rồi cắn một miếng thật to, húp thêm ngụm nước dùng nóng hổi. Cảm giác ấm áp lan tỏa từ dạ dày đến khắp cơ thể.

"Giá mà kiếp trước em quen biết chị sớm hơn thì tốt rồi, tăng ca về còn có người chuẩn bị bữa khuya nóng hổi thế này."

Chẳng hiểu sao Ôn Bình Hàn lại nghe thấy chút gì đó cô độc trong giọng nói của nàng, cô cười bảo: "Sao thế, em còn biết được chuyện kiếp trước cơ à?"

Tạ Tri Phỉ nhún vai cười: "Thì em đoán mò vớ vẩn thôi mà, biết đâu kiếp trước em thực sự đã ra đi vì kiệt sức trên bàn làm việc thì sao?"

"Phủi phui cái miệng nhé, em nói bậy bạ gì đấy. Tôi chỉ thuận miệng nói thế thôi chứ không có ý trù ẻo em đâu."

"Em biết mà." Tạ Tri Phỉ cười, khẽ đá vào chân cô dưới gầm bàn: "Chị là người lương thiện nhất, sao nỡ trù ẻo người khác được."

"Lương thiện là một chuyện, nhưng nếu em còn giẫm vào chân tôi, tôi vẫn sẽ đánh người đấy." Ôn Bình Hàn dọa.

"Thật không?" Tạ Tri Phỉ càng được nước lấn tới, cọ chân vào bắp chân cô, khẽ nhấc lên rồi áp cả lòng bàn chân vào cẳng chân đối phương, cười một cách đắc ý.

"......" Ôn Bình Hàn cũng không vừa, cọ lại. Hai người bắt đầu một cuộc "chiến tranh" nho nhỏ dưới gầm bàn.

Đến khi Tạ Tri Phỉ không biết xấu hổ mà cọ vào sát đầu gối, Ôn Bình Hàn vì buồn nhột mà nhịn không được, giả vờ giận dỗi: "Mau ăn mì đi, còn quậy nữa là sau này không nấu cho ăn nữa đâu."

"Rõ ạ!" Tạ Tri Phỉ cười hì hì, không quậy nữa mà ngoan ngoãn ăn hết bát mì, sau đó còn theo vào bếp giúp cô rửa bát.

Ôn Bình Hàn vừa lau bát đĩa, vừa đột nhiên hỏi: "Em đào Phương Ninh Xu về như thế, không sợ làm anh Cố của em nổi giận sao?"

"Tại sao anh ta phải giận? Rõ ràng anh ta là người đuổi cô ấy trước, anh ta còn phải cảm ơn em vì đã thu nhận tâm phúc của mình mới đúng." Tạ Tri Phỉ đắc ý nói.

"Ý tôi là..." Ôn Bình Hàn cúi đầu, tỉ mỉ lau chiếc đĩa trong tay: "Thư ký giỏi không chỉ có mỗi mình Phương Ninh Xu, tại sao em nhất định phải giành lấy tâm phúc của Cố Chi Chương? Chẳng lẽ em không nên nghĩ cho anh ta một chút sao?"

"Tại sao em phải nghĩ cho anh ta?" Tạ Tri Phỉ thắc mắc: "Tất nhiên là em phải nghĩ cho bản thân mình và Tề Thịnh trước chứ."

Ôn Bình Hàn quay đầu lại, nhìn em đầy nghi hoặc: "Chẳng phải em thích anh ta sao?"

"Em thích anh ta khi nào cơ?"

"......"

"À, à!" Tạ Tri Phỉ vỗ trán một cái: "Được rồi, có lẽ trước kia em thực sự từng thích anh ta, nhưng giờ thì hết rồi."

"Thật sao?"

"Thật mà."

"Thật không??" Ôn Bình Hàn hỏi lại lần nữa.

"Thật thật, em có thể thề với chị luôn. Nếu em còn thích anh ta, em sẽ ăn cơm không có đũa, đi WC không có giấy!"

"......"

Tạ Tri Phỉ chớp chớp mắt, ngạc nhiên hỏi: "Chị ơi, không lẽ bấy lâu nay chị vẫn nghĩ là em còn thích anh ta đấy chứ?"

Ôn Bình Hàn chột dạ, đưa mắt nhìn quanh một vòng rồi mới nhẹ nhàng quay lại nhìn em: "Vậy tại sao em lại không thích anh ta nữa?"

"Một đại mỹ nữ tuyệt vời như em mà anh ta còn không nhìn ra, chứng tỏ anh ta bị mù, không xứng với em." Tạ Tri Phỉ thuận miệng bịa ra một lý do, rồi nhìn Ôn Bình Hàn, lại vội vàng đính chính: "Tất nhiên ý em không phải là - vì anh ta nhìn trúng chị, nên chị không tốt - đâu nhé!"

"......" Em mà không nói câu đó, tôi thật sự còn chưa nghĩ đến hướng đấy đâu.

*Editor: Mọi người vote ủng hộ nha!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn