Chương 34
"Cô cứ suy nghĩ kỹ đi, tôi lúc nào cũng chờ câu trả lời của ."
Tạ Tri Phỉ lau mặt cho Phương Ninh Xu xong liền đứng dậy, kéo Ôn Bình Hàn rời đi. Vừa về đến phòng khách, Tạ Tri Phỉ đã nhỏ giọng sát tai Ôn Bình Hàn hỏi: "Thế nào, thế nào? Biểu hiện vừa rồi của em ổn chứ? Có đủ sức thuyết phục không? Liệu cô ấy có đồng ý không chị?"
Ôn Bình Hàn buồn cười nói: "Cái khí thế áp đảo lúc nãy của em đâu mất rồi?"
"Hì, chị đâu phải người ngoài, em việc gì phải diễn với chị chứ."
Tạ Tri Phỉ quay sang dặn dò dì giúp việc: "Dì ơi, lát nữa dì chọn vài món ngon mang lên lầu cho vị khách trên đó dùng nhé."
"Được được."
Tạ Tri Phỉ rửa thêm ít trái cây rồi dắt tay Ôn Bình Hàn xuống lầu xem phim. Ôn Bình Hàn chọn một bộ phim nhẹ nhàng chữa lành. Sau khi ngồi ổn định, Tạ Tri Phỉ đã thành thục đổ người ra, gối đầu lên đùi cô mà nghịch điện thoại.
"Chẳng phải em bảo xem phim sao? Sao giờ lại dán mắt vào điện thoại rồi?"
"Tin nhắn cần trả lời hơi nhiều. Chị cứ xem trước đi, em vẫn đang nghe mà, em có khả năng nhất tâm nhị dụng siêu lắm." Tạ Tri Phỉ nói
"......"
Xem được một lúc, khi tình tiết phim đột ngột đẩy lên cao trào, bỗng nhiên có tiếng nức nở vang lên.
Ôn Bình Hàn không thể tin nổi cúi đầu nhìn, chỉ thấy Tạ Tri Phỉ đã khóc đến giàn giụa nước mắt. Cô nàng bật dậy, vội vàng rút khăn giấy lau lấy lau để.
"Có... cảm động đến mức đó không?" Ôn Bình Hàn khó tin hỏi.
"Tất nhiên là có rồi, hu hu hu! Cảm động quá đi mất, em chịu không nổi nữa rồi, oa oa..."
Ôn Bình Hàn dở khóc dở cười, rút thêm cho cô một xấp khăn giấy. Tạ Tri Phỉ vừa lau nước mắt vừa sụt sịt, thấy phim đang tạm dừng liền hỏi: "Sao chị lại dừng lại?"
"Để em bình tĩnh lại đã."
"Hu hu hu, chị tốt với em quá, thật khiến người ta cảm động mà!"
Nước mắt Tạ Tri Phỉ lại trào ra như suối.
"......" Chạm đúng mạch cảm xúc rồi nên không dừng lại được đúng không?
"Tiểu thư, vị khách kia nói muốn gặp cô." Dì giúp việc đột nhiên xuất hiện ở cửa, phía sau là Phương Ninh Xu.
"Vào đi."
Khi Phương Ninh Xu tiến lại gần, cô thấy hốc mắt Tạ Tri Phỉ đỏ hoe, trước mặt là một đống giấy vệ sinh đã dùng, Ôn Bình Hàn vẫn còn đang cầm một tờ, dường như vừa giúp cô lau nước mắt.
"???"
Mới không gặp một lát, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
"Cô suy nghĩ xong rồi à?" Tạ Tri Phỉ lau khô nước mắt, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào.
"Tôi muốn biết, mục đích thật sự khi cô thuê tôi làm thư ký là gì?" Phương Ninh Xu truy vấn.
"Còn vì cái gì nữa, đương nhiên là để kiếm tiền rồi!" Tạ Tri Phỉ trả lời với vẻ hiển nhiên.
"Chỉ đơn giản vậy thôi?" Diễn kịch hư tình giả ý với cô lâu như vậy, lại còn gài bẫy khiến cô bị Cố Chi Chương đuổi đi, kết quả mục đích lại đơn giản thế sao?
Tạ Tri Phỉ: "Chứ không cô nghĩ tôi ham tiền của cô hay thèm khát sắc đẹp của cô chắc?"
Phương Ninh Xu: "......"
"Em đứng đắn chút đi." Ôn Bình Hàn khẽ chọc Tạ Tri Phỉ một cái.
Tạ Tri Phỉ gật đầu, hắng giọng một cái rồi mới nghiêm túc nói: "Tôi biết cô đang nghi ngờ tôi có mục đích không trong sáng, nhưng sự thật đúng là như vậy. Tôi không muốn trả thù cô, cũng không định lợi dụng cô để nắm thóp anh Cố, càng không có hứng thú với tập đoàn Cố thị nên sẽ không bắt cô tiết lộ bí mật thương mại. Tôi chỉ đơn giản thấy năng lực của cô vượt xa thư ký hiện tại của tôi. Cô cũng biết tôi về Tề Thịnh chưa lâu, tôi thực sự cần một trợ thủ đắc lực giúp mình."
Phương Ninh Xu nhìn chằm chằm cô hồi lâu, lại hỏi: "Cô không sợ tôi sẽ trả thù cô, hay gây khó dễ trong công việc sao?"
"Đã nghi thì không dùng, đã dùng thì không nghi." Tạ Tri Phỉ thản nhiên, "Cô chẳng có lý do gì để trả thù tôi cả. Nếu cô đồng ý gia nhập Tề Thịnh với mục đích khiến Cố Chi Chương phải hối hận, thì tôi chính là lựa chọn tốt nhất dành cho cô. Trước khi thành công, sao cô có thể làm hại chủ nhân mới của mình được chứ?"
Im lặng nửa ngày, Phương Ninh Xu đột nhiên cười khổ một tiếng: "Tôi thật sự đã coi thường cô. Trước giờ cứ ngỡ cô chỉ là một tiểu thư bình hoa ngực to não ngắn, không ngờ tâm cơ lại sâu như vậy."
"Chị ơi, cô ấy khen em ngực to kìa." Tạ Tri Phỉ quay sang khoe khoang với Ôn Bình Hàn.
Phương Ninh Xu: "......"
Ôn Bình Hàn liếc nhìn lướt qua, ngước mắt: "Em có thể tỏ ra nghiêm túc một chút không?"
"Có phải ở công ty đâu mà sợ." Tạ Tri Phỉ cười hì hì, quay lại nhìn Phương Ninh Xu, "Tâm cơ nhiều thì có lẽ không hợp l*m t*nh địch, nhưng làm lãnh đạo thì chẳng phải quá hợp sao?"
Phương Ninh Xu không đáp lời.
"Không gấp, cô cứ thong thả mà suy nghĩ." Tạ Tri Phỉ vỗ vỗ vị trí bên cạnh trên sofa, "Hay là ngồi xuống xem phim với tụi tôi chút không?"
Phương Ninh Xu: "......" Bây giờ mà là lúc để xem phim à?!
"Tôi về đây." Phương Ninh Xu nói.
"Không được, cô về bây giờ tôi không yên tâm đâu." Tạ Tri Phỉ ngăn lại.
Phương Ninh Xu nghi hoặc nhìn cô, Ôn Bình Hàn cũng vậy.
"Cô có gì mà không yên tâm?" Phương Ninh Xu cả giận.
"Tôi sợ cô nhất thời nghĩ quẩn, ví dụ như uống say rồi lái xe gây tai nạn chẳng hạn."
"Cô trù ẻo tôi vừa thôi!" Phương Ninh Xu nổi giận.
"Dù sao cô về cũng chẳng biết làm gì, việc thì mất rồi, cũng chẳng cần phải xoay quanh Cố Chi Chương nữa, về nhà một mình chán lắm. Chi bằng ở lại đây đi, chúng ta cùng mở tiệc chị em." Tạ Tri Phỉ nhiệt tình mời mọc.
Phương Ninh Xu: "......" Ai là chị em với các người chứ!
Ôn Bình Hàn đột nhiên có chút thấu hiểu cảm giác của Triệu Tiêu Tĩnh.
Phải chăng trước kia Tiêu Tĩnh cũng thường xuyên đứng nhìn Tạ Tri Phỉ vồn vã gọi "chị em" với những người mới chỉ quen biết sơ sơ nửa sống nửa chính, khiến lòng đầy mờ mịt và có chút ghen tuông?
"Đến đây đi, xem phim xong tôi sẽ dắt mọi người đi spa." Tạ Tri Phỉ cười nói.
Phương Ninh Xu: "Tôi không đi."
Tạ Tri Phỉ: "Vậy cô muốn làm gì?"
Phương Ninh Xu: "Không làm gì hết."
"Vậy thì qua đây ngồi nghỉ ngơi một lát." Tạ Tri Phỉ vỗ vỗ xuống ghế.
Phương Ninh Xu bước tới, ngồi xuống liền nhắm mắt dưỡng thần, cố gắng để đầu óc trống rỗng... Nhưng căn bản là không thể!
Tiếng phim bên cạnh quá lớn, chẳng được bao lâu, Tạ Tri Phỉ lại bắt đầu sụt sùi khóc lóc! Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao ban nãy mắt Tạ Tri Phỉ lại đỏ như vậy.
Cô mở mắt, nhìn Tạ Tri Phỉ với vẻ ghét bỏ. Khi ánh mắt lướt qua, cô vô tình chạm phải ánh mắt của Ôn Bình Hàn. Nhưng Ôn Bình Hàn làm như không thấy mà xem nhẹ tầm mắt cô, nàng dịu dàng cầm khăn giấy lau nước mắt cho Tạ Tri Phỉ, động tác cực kỳ nhẹ nhàng, trong mắt đong đầy ý cười.
"?"
Là ảo giác sao?
Sao cô cứ cảm thấy biểu cảm trên mặt Ôn Bình Hàn lúc này cực kỳ giống cái cách mà cô thường dành cho Cố Chi Chương vậy.
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, Phương Ninh Xu đã rùng mình một cái, lập tức gạt bỏ cái suy nghĩ quái gở ấy đi, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Mãi mới đợi được bộ phim kết thúc, mắt Tạ Tri Phỉ cũng đã khóc đến sưng húp. Cô vừa chườm đá vừa đề nghị: "Tối nay Tiêu Tĩnh cũng qua đây, tụi mình mở tiệc chị em thật đi."
"Mọi người chơi đi, tối tôi phải về rồi."
Ôn Bình Hàn vốn dĩ lo lắng Tạ Tri Phỉ một mình không trị được Phương Ninh Xu, nhưng giờ xem ra, chẳng có người phụ nữ nào mà Tạ Tri Phỉ không thu phục được, nên cô cũng không định ở lại lâu.
"Sao vậy ạ? Tối chị có việc gì bận sao?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Cũng không có việc gì, nhưng ở lại đây cũng không biết làm gì mà."
"Sao lại không có việc gì, ở bên em chị không vui sao?"
"Cũng tàm tạm."
"Chị đừng ép em phải dùng quyền lực bắt chị ở lại tăng ca nhé."
"Hình như hơi quá rồi đấy."
"Hì hì, vậy chị đi chơi game với em đi." Tạ Tri Phỉ nắm lấy tay cô kéo ra ngoài.
Đi được vài bước, Ôn Bình Hàn quay đầu lại: "Khoan đã, còn Phương Ninh Xu thì sao?"
"Cứ kệ cô ấy đi, khi nào nghĩ thông suốt cô ấy sẽ tự tìm tụi mình thôi. Dù sao hôm nay em cũng không để cô ấy đi đâu."
"Em định... giam cầm người ta đấy à?" Ôn Bình Hàn rụt rè hỏi.
"Chị đừng nói thế chứ, nghe từ 'giam cầm' cứ như sắp có tình tiết cấm kỵ gì đó xảy ra vậy."
"... Cái đồ nhà em, có phải nửa đêm hay lén xem mấy cái—— ưm!"
Phương Ninh Xu dù đã nhắm mắt cũng không thoát khỏi giọng nói của hai người họ... Các người ở riêng với nhau mà nói chuyện bậy bạ vậy sao?!
Tạ Tri Phỉ bịt miệng Ôn Bình Hàn, nửa ôm chị vào lòng, vội vàng giải thích: "Là tiểu thuyết, chỉ là tiểu thuyết thôi, em không có xem phim bậy bạ đâu!"
"Ưm..." Sau khi Tạ Tri Phỉ buông tay, Ôn Bình Hàn hít một hơi sâu, chưa kịp phản ứng thì tay đối phương lại một lần nữa đưa lên gần môi nàng.
Nàng theo bản năng né ra sau.
"Son môi của chị bị lem rồi này." Tạ Tri Phỉ giải thích.
"À..."
Tạ Tri Phỉ lại tiến sát hơn một chút, thấy chị không còn né tránh, cô mới dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi vết son lem quanh môi chị. Ôn Bình Hàn rũ mắt, nhìn ngón tay cô từng chút một cọ xát, lí nhí hỏi: "Vẫn chưa xong sao em?"
"Vâng, hơi khó lau một chút." Tạ Tri Phỉ ghé sát đầu hơn, nhìn chằm chằm vào bờ môi nàng.
Hơi thở Ôn Bình Hàn khựng lại, nàng không dám thở mạnh, như sợ sẽ làm phiền đến cô.
Sau khi lau sạch vệt cuối cùng, ánh mắt Tạ Tri Phỉ vẫn lưu luyến trên làn môi ấy, ngón cái vô thức miết nhẹ theo hình dáng đôi môi một vòng. Nghe thấy tiếng bước chân của Phương Ninh Xu ở phía sau, cô khẽ ấn nhẹ l*n đ*nh môi chị một cái rồi mới buông tay, mỉm cười: "Xong rồi ạ."
"Hai người..." Phương Ninh Xu nhìn thấy Tạ Tri Phỉ quay đầu lại với vẻ mặt hết sức thản nhiên, mới biết mình lại vừa nhìn lầm do góc độ, nhưng vẫn không nhịn được mà thốt lên: "Thật là nồng nhiệt quá đi mất."
Tạ Tri Phỉ chỉ cười vui vẻ.
Tuy nhiên trong lòng Phương Ninh Xu vẫn cho rằng Tạ Tri Phỉ làm bạn với Ôn Bình Hàn là để lấy lòng Cố Chi Chương. Có thể làm đến mức này thì đúng là có tâm cơ và thủ đoạn, không nên kết oán thì hơn. Huống hồ với tình cảnh hiện tại, Tạ Tri Phỉ đúng là lựa chọn tốt nhất của cô.
"Cô suy nghĩ kỹ chưa?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Khi nào tôi có thể đến Tề Thịnh?" Phương Ninh Xu hỏi.
"Lúc nào cũng chào đón cô."
"Tôi cần đến công ty cũ hoàn tất thủ tục nghỉ việc đã."
"Chuyện đó là đương nhiên. Sáng mai tôi đích thân đưa cô đến Cố thị nhé?"
"Không cần phiền phức vậy đâu."
"Không phiền, không phiền chút nào, dù sao cũng gần mà. Cứ quyết định vậy đi, tối nay cô cứ ở lại đây thêm một đêm, mai tôi đưa cô qua đó, tránh cho cô lại thương tâm rơi lệ làm mất mặt."
Tất nhiên, cô còn sợ Phương Ninh Xu vừa thấy Cố Chi Chương là "não yêu đương" lại tái phát. Khó khăn lắm mới giúp người ta tỉnh ngộ, không thể để rơi vào hố sâu đó lần nữa. Phương Ninh Xu nghĩ ngợi một hồi thấy cũng chẳng sao, có Tạ Tri Phỉ đi cùng còn giúp cô giữ thể diện, tránh cho các nhân viên khác đồn đoán tại sao cô đột ngột bị sa thải.
"Được, vậy cứ thế đi."
Bữa tối Phương Ninh Xu không ăn được mấy miếng đã về phòng.
"Không phải do dì nấu không ngon đâu, tại cô ấy thất tình nên không có tâm trạng ăn uống thôi." Tạ Tri Phỉ giải thích với dì giúp việc để dì khỏi tủi thân.
"Vậy thì tốt." Dì giúp việc cười tươi, giục Ôn Bình Hàn ăn: "Cô Ôn mau ăn đi, lần nào thấy cô ăn ngon miệng dì cũng thấy rất mãn nguyện."
"Con cũng thế ạ." Tạ Tri Phỉ nhe răng cười.
Dù đã no bảy phần nhưng Ôn Bình Hàn vẫn cố ăn thêm một bát cơm nữa cho đến khi thực sự không nhét nổi nữa mới thôi. Sau bữa ăn, chị đi loanh quanh trong phòng khách cho tiêu thực.
Lúc này, điện thoại Tạ Tri Phỉ vang lên, nhìn qua là Cố Chi Chương gọi tới.
"A lô, anh Cố? Tìm em có việc gì thế ạ?"
"Phương Ninh Xu... sao rồi?" Cố Chi Chương ngập ngừng hỏi, "Cô ấy không xảy ra chuyện gì chứ?"
"Không sao đâu, cô ấy đang ở nhà em nè." Tạ Tri Phỉ cười đáp.
"Không sao là tốt rồi." Cố Chi Chương thở phào nhẹ nhõm.
"Hazzz, em biết anh khai trừ cô ấy xong trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì." Tạ Tri Phỉ dùng giọng điệu an ủi, "Cho nên em gái đã giúp anh giải quyết nỗi lo sau này rồi, em để cô ấy về công ty em làm việc."
Ôn Bình Hàn: "......" Thật là bái phục.
"Vậy thì tốt quá, năng lực làm việc của cô ấy không có vấn đề gì. A Phỉ, cảm ơn em, em thật là tâm lý." Cố Chi Chương nói tiếp, "Đúng rồi, em đừng nói với cô ấy là anh gọi điện hỏi thăm nhé."
"Dạ được."
Tạ Tri Phỉ mỉm cười rạng rỡ, cô tất nhiên sẽ không nói cho Phương Ninh Xu biết. Ánh mắt cô thoáng liếc thấy Ôn Bình Hàn đang đi dạo gần đó, liền cố ý hỏi to vào điện thoại: "Anh Cố, muộn thế này rồi anh còn gọi điện quan tâm chị Phương, không lẽ anh nhận ra chị ấy tốt nên lại động lòng rồi sao?"
Cố Chi Chương chưa kịp mở lời, cô đã bồi thêm: "Ây da, sao anh lại đào hoa thế chứ, hèn gì chị Ôn không thích anh là đúng rồi."
Chị Ôn: "......"
"Không phải!" Cố Chi Chương vừa dứt lời thì phát hiện điện thoại đã bị ngắt kết nối.
Cố Chi Chương: ?
A Phỉ cư nhiên dám chủ động cúp máy của anh?
"Haizz, anh Cố đúng là, sao lại còn riêng gọi điện hỏi thăm tình hình chị Phương chứ... ~ Nếu là em, em chắc chắn sẽ không làm vậy, đã cắt đứt là phải dứt khoát luôn chứ a~" Tạ Tri Phỉ lại bắt đầu giở giọng "trà xanh" ra châm chọc.
Nào ngờ Ôn Bình Hàn chẳng thèm để ý đến mấy lời "trà ngôn trà ngữ" đó, mà chỉ thắc mắc hỏi: "Chị Phương?"
Editor: Vote nếu thấy hay nha các bạn!