Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 33

Chương 33

Trong phòng nghỉ, Cố Chi Chương kiên nhẫn chờ đợi hồi lâu nhưng vẫn không thấy Phương Ninh Xu mở lời. Anh liếc nhìn đồng hồ, trong lòng vẫn đang nôn nóng muốn quay lại tìm Ôn Bình Hàn, bèn nhíu mày thúc giục: "Rốt cuộc có chuyện gì?"

Phương Ninh Xu căng thẳng nhìn anh ta.

"Cô uống rượu sao? Uống nhiều không?"

Ngửi thấy mùi rượu trên người cô, Cố Chi Chương có chút ngoài ý muốn, sắc mặt cũng trầm xuống.

"Xin lỗi Cố tổng, tôi..." Phương Ninh Xu bỗng nhớ lại những lời Tạ Tri Phỉ vừa nói.

—— Tiêu Tĩnh là người như thế, dám yêu dám hận, thích ai sẽ nói thẳng ra.

Cô đã chôn giấu tình cảm này suốt mười năm, nhưng trong mắt Cố Chi Chương, cô vẫn mãi chỉ là một cô thư ký đắc lực, chưa bao giờ anh nhìn nhận cô như một người phụ nữ.

"Cô biết tôi ghét nhất là bị người khác làm lãng phí thời gian mà." Cố Chi Chương lộ vẻ không vui, "Có việc thì nói đi, hôm nay cô làm sao vậy?"

Phương Ninh Xu nhắm nghiền mắt, thốt ra tâm tư bấy lâu: "Cố tổng, em thích anh."

Căn phòng đột nhiên chìm vào tĩnh lặng.

Khi cô chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy đôi lông mày của Cố Chi Chương dần chau lại thành một chữ "Xuyên" (川), cô biết lời tỏ tình này đã khiến anh cảm thấy bối rối.

"Từ khi nào?"

"Từ đại học. Tôi là người đầu tiên được nhận học bổng từ quỹ hỗ trợ học sinh sinh viên của Cố thị, nhờ khoản tiền đó tôi mới có thể hoàn thành việc học. Năm thứ hai, chúng tôi được đưa đến Cố thị tham quan, đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh, chứ không phải sau này khi phỏng vấn. Tôi... tôi vì anh mới vào Cố thị làm việc, tôi liều mạng học tập cũng chỉ để được đứng bên cạnh anh." Phương Ninh Xu nghẹn ngào nói.

Cố Chi Chương im lặng. Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra.

Đây là phòng nghỉ của nhà Triệu Tiêu Tĩnh, họ đều không có chìa khóa. Trước đó anh ta cũng không hề biết Phương Ninh Xu sẽ nói ra những lời này, nên khi thấy Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn xuất hiện ở cửa, trong lòng anh ta thoáng hiện lên sự hốt hoảng vô cớ.

"Chúng tôi chỉ muốn tìm chỗ nghỉ ngơi một chút, không quấy rầy hai người chứ?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

"Các người đã nghe được bao nhiêu rồi?" Cố Chi Chương hỏi lại.

Tạ Tri Phỉ ái ngại sờ mũi: "Toàn bộ."

Cố Chi Chương: "......"

"Vậy chúng tôi đi nhé?" Tạ Tri Phỉ hỏi thêm lần nữa.

"Thôi, hai người cứ vào đi, đóng cửa lại." Cố Chi Chương nói.

Sau khi hai người bước vào và khép cửa lại, Cố Chi Chương mới lặng lẽ nhìn Ôn Bình Hàn, giải thích: "Trước đó tôi hoàn toàn không biết, cũng không rõ tâm tư của cô ấy."

Ôn Bình Hàn khẽ gật đầu.

Như để chứng minh sự kiên định của mình, Cố Chi Chương quay sang nói với Phương Ninh Xu: "Phương Ninh Xu, cô thu lại tâm tư đó đi. Cô biết rồi đấy, trong lòng tôi đã có người khác."

Bị từ chối thẳng thừng trước mặt mọi người, Phương Ninh Xu cảm thấy vô cùng bẽ bàng, trái tim thắt lại vì đau đớn, nước mắt trào ra: "Cố tổng, tôi thích anh suốt mười năm, chẳng lẽ không bằng mấy tháng ở bên Ôn Bình Hàn sao? Cô ta căn bản không hề thích anh! Chỉ có tôi mới yêu anh vô điều kiện thôi!"

"Làm sao cô biết cô ấy sẽ không thích tôi? Và cô lấy cái gì để so với cô ấy?" Cố Chi Chương hỏi ngược lại.

"Tôi lấy cái gì ư..." Phương Ninh Xu cười thê lương, "Tôi xoay quanh anh suốt 24 giờ, vì anh mà từ bỏ mọi thời gian cá nhân, vì anh mà dàn xếp ổn thỏa từ công việc đến cuộc sống, tôi thay anh đi tiếp khách chắn rượu, vì anh mà từ chối mọi người theo đuổi, vĩnh viễn đặt anh ở vị trí ưu tiên hàng đầu. Cuối cùng, tôi lại chẳng bằng một người xa lạ như cô ta sao?!"

"Đúng vậy, chuyện tình cảm không thể dùng thời gian hay sự hy sinh ra để đong đếm." Cố Chi Chương lạnh lùng nói, "Hơn nữa, chẳng phải đó là những việc cô nên làm sao? Đó là công việc của cô, và tôi cũng đã trả thù lao tương xứng."

Phương Ninh Xu biết anh nói đúng, nhưng trái tim cô vẫn đau như dao cắt. Cô đau đớn ôm đầu ngồi thụp xuống, nước mắt lã chã rơi trên sàn nhà.

Cố Chi Chương cúi đầu nhìn xuống cô: "Trạng thái này của cô không còn phù hợp để tiếp tục làm việc cho tôi nữa. Thứ tôi cần là một thư ký không mang theo tình cảm cá nhân. Ngày mai cô không cần đến công ty nữa, sau này cũng không cần."

"Ha... ha." Phương Ninh Xu cười khan hai tiếng, khó khăn đứng dậy, lảo đảo quay người rời đi.

Vừa mở cửa phòng, cô đã lao vụt ra ngoài.

"Em đi xem cô ấy thế nào." Tạ Tri Phỉ vội vàng đuổi theo.

Ôn Bình Hàn đưa mắt nhìn họ rời đi rồi mới chậm rãi nhìn về phía Cố Chi Chương.

Cố Chi Chương bất đắc dĩ day nhẹ giữa chân mày, sau đó bước đến trước mặt cô, cố nặn ra một nụ cười: "Em yên tâm, trong lòng tôi chỉ có mình em thôi."

Anh ta duỗi tay định nắm lấy tay cô, nhưng cô lại vô thức lùi lại hai bước.

"Tôi cũng đi xem sao, tránh để xảy ra chuyện." Ôn Bình Hàn quay người đi ra ngoài.

Cố Chi Chương chán nản ngồi xuống sofa, bực bội vò đầu: "Cái quái gì thế này không biết."

Ôn Bình Hàn đuổi tới sân viện thì thấy Tạ Tri Phỉ đang đỡ Phương Ninh Xu từ dưới đất dậy. Cô vội tiến đến giúp một tay, hỏi: "Làm sao vậy?"

"Chạy nhanh quá nên ngã thôi chị." Tạ Tri Phỉ nói đoạn cùng Ôn Bình Hàn dìu Phương Ninh Xu ra cổng, đưa lên xe của mình.

Phương Ninh Xu lúc này đã vạn niệm câu hôi, ánh mắt trống rỗng, mặc cho hai người dìu dắt.

"Nhà cô ở đâu?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

Phương Ninh Xu không đáp lời, tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.

"Bây giờ làm sao đây?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Cứ đưa về nhà em đã, để cô ấy về một mình lúc này thật sự không yên tâm. Nhà em ban ngày có dì giúp việc trông nom." Tạ Tri Phỉ nói.

"Thế còn buổi tối?"

"Buổi tối chẳng phải còn có em sao." Tạ Tri Phỉ ngồi vào xe, quay sang hỏi: "Chị muốn chơi thêm lúc nữa hay đi cùng em luôn?"

"Đi thôi." Ôn Bình Hàn cũng lo Cố Chi Chương lại tới tìm mình nên quyết định lên xe.

Tạ Tri Phỉ bảo tài xế đưa Ôn Bình Hàn về trước. Đến nơi, cô vẫy tay chào: "Chị ngủ ngon nhé."

Ôn Bình Hàn nhìn cửa sổ xe chậm rãi kéo lên, phản chiếu gương mặt của Tạ Tri Phỉ và Phương Ninh Xu.

Chờ chiếc xe đi khuất, cô mới quay người vào khu chung cư, trong lòng không khỏi suy nghĩ: Tạ Tri Phỉ mà lại biết chăm sóc Phương Ninh Xu sao?

Vị đại tiểu thư ấy mà cũng biết chăm sóc người khác à? Mà cô ấy sẽ chăm sóc kiểu gì đây?

Ngày kế tiếp là Chủ nhật, Tạ Tri Phỉ ngủ nướng một giấc thật đẫy. Trong cơn mơ màng, cô nghe thấy tiếng gõ cửa, theo bản năng đáp: "Dì ơi, con không ăn sáng đâu."

"Dì nào mà dì, tôi đây."

Nghe thấy giọng nói này, Tạ Tri Phỉ bừng tỉnh, cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Cô lật đật bò dậy mở cửa, quả nhiên thấy Ôn Bình Hàn đang đứng đó.

"Chị, sao chị lại tới đây?" Tạ Tri Phỉ mừng rỡ, "Chị đặc biệt đến gọi em dậy à?"

"Gần 12 giờ rồi, em không thấy đói sao?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Chị nói em mới thấy đói thật."

Tạ Tri Phỉ xoa bụng, quay vào vệ sinh cá nhân rồi nhanh chóng trở ra với vẻ mặt tươi tỉnh. Cô nắm tay Ôn Bình Hàn xuống lầu, miệng không ngừng luyên thuyên: "Chị đến đột ngột quá, chẳng báo trước với em tiếng nào để em chuẩn bị cả."

"Tôi nhắn cho em ít nhất là mười mấy tin rồi đấy." Ôn Bình Hàn nói.

"Ơ, thật này" Tạ Tri Phỉ kiểm tra điện thoại, đúng là có một loạt tin nhắn. Cô cười hối lỗi: "Em ngủ say quá, chẳng hay biết gì cả."

"Tối qua em ngủ muộn lắm à?" Ôn Bình Hàn hỏi.

Dì giúp việc đã chuẩn bị xong thức ăn, Tạ Tri Phỉ kéo cô ngồi xuống bàn, nhiệt tình lấy bát đũa rồi đáp: "Em về tắm rửa xong là đi ngủ luôn mà."

Ôn Bình Hàn nhìn quanh một lượt rồi hỏi: "Phương Ninh Xu đâu rồi?"

"Vẫn ở trong phòng thôi." Tạ Tri Phỉ nói.

"Tối qua em chăm sóc cô ấy thế nào?" Ôn Bình Hàn hỏi tiếp.

"Chăm sóc sao ạ?" Tạ Tri Phỉ hồi tưởng lại rồi đáp, "Hôm qua đưa cô ấy về xong là em dẫn vào phòng khách, sau đó em đi tắm rồi đi ngủ thôi."

"Cứ thế thôi à?" Ôn Bình Hàn ngạc nhiên.

"Chứ sao nữa? Chẳng lẽ còn bắt em giúp cô ấy giải rượu hay tắm rửa hộ à?" Tạ Tri Phỉ chớp mắt đầy vô tội, "Em với cô ấy đâu có thân. Nếu là chị thì chắc chắn em sẽ giúp chị tắm rồi."

"......" Ôn Bình Hàn dở khóc dở cười: "Thế thì tôi xin cảm ơn trước nhé."

"Không có chi." Tạ Tri Phỉ nhướng mày cười.

"Nhưng mà... không gọi Phương Ninh Xu xuống ăn cùng sao?" Ôn Bình Hàn lại hỏi.

"Em đoán là gọi cũng chẳng xuống đâu. Cô ấy đang đau khổ tột cùng, chắc sẽ tuyệt thực một thời gian. Chúng mình cứ ăn trước đi, chờ lúc nào cô ấy chịu không nổi thì tính sau." Tạ Tri Phỉ nhanh tay gắp thức ăn cho cô, "Nào nào, mình cứ ăn no cái đã."

"......"

Sau khi dùng bữa xong, Ôn Bình Hàn vẫn thấy không yên tâm. Cô lên lầu gõ cửa phòng khách: "Phương Ninh Xu, cô tỉnh chưa? Có đói không? Có muốn ra ngoài ăn chút gì không?"

Người bên trong không hề phản ứng.

"Tôi vào nhé?" Ôn Bình Hàn định vặn nắm cửa vào xem sao nhưng cửa đã bị khóa trái. Cô thử thêm vài lần nữa rồi lo lắng: "Không lẽ xảy ra chuyện gì thật sao?"

Tạ Tri Phỉ mỉm cười, rút từ trong túi ra một chùm chìa khóa, lắc lư trước mặt cô rồi dứt khoát mở cửa.

Người trong phòng: "......"

"Ai cho các người vào đây!" Phương Ninh Xu cả giận nói.

"Nhà của tôi, tôi muốn vào thì vào thôi." Tạ Tri Phỉ vừa tiến lại gần một chút, Phương Ninh Xu đã lùi lại, tiếc là cô đã dựa sát góc tường, chẳng còn đường lui.

Ôn Bình Hàn nhìn bộ dạng chật vật của cô, thu mình trong góc, hai tay ôm gối, tóc tai rối bời, lớp trang điểm lem luốc dưới mắt vì nước mắt thấm vào mascara. So với hình ảnh một người phụ nữ sắc sảo, tháo vát ban đầu đúng là một trời một vực. Cô không đành lòng hỏi: "Cô có muốn ăn chút gì không?"

"Không cần các người quản!" Phương Ninh Xu gục đầu xuống, không thèm để ý đến họ nữa.

"Chắc chắn cô ấy chưa phát hiện ra trong phòng này có đồ ăn vặt rồi." Tạ Tri Phỉ nói với Ôn Bình Hàn, sau đó mở tủ đầu giường lôi ra mấy túi bánh quy. Cô xé một túi rồi đưa cho Ôn Bình Hàn một miếng: "Chị nếm thử đi, ngon cực kỳ luôn."

Ôn Bình Hàn ăn thử một miếng, ngạc nhiên tán thưởng: "Ngon thật đấy, vừa thơm vừa giòn, ngọt mà không ngấy."

"Đúng thế, ngày trước em thích loại bánh này lắm, nên ba em cứ mua trữ mãi. Thế là phòng nào em cũng để một ít, để lúc nào thèm là có ngay. Em thông minh không?"

"Ừ."

Hai người họ hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Phương Ninh Xu, cứ thế thản nhiên vừa nhai bánh rộp rộp giòn rụm, vừa trò chuyện rôm rả, không coi ai ra gì.

Tạ Tri Phỉ: "Đúng rồi, tối qua Tiêu Tĩnh nói với em là muốn sang đây ở vài ngày."

Ôn Bình Hàn: "Sao vậy?"

"Mẹ cậu ấy bắt đầu giục cưới, muốn cậu ấy đi liên hôn. Hôm qua buổi tiệc sinh nhật thực chất cũng là để ngầm xem mắt đấy." Tạ Tri Phỉ đột nhiên bật cười, "Chị biết họ nhắm trúng ai không?"

Nhìn nụ cười đầy xấu xa của cô, Ôn Bình Hàn đoán: "Cố Chi Chương?"

Vừa nghe thấy cái tên đó, Phương Ninh Xu khẽ run lên, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ.

"Chuẩn luôn, làm cậu ấy sợ quá phải vội vàng bảo em cho sang đây lánh nạn." Tạ Tri Phỉ nói đoạn chợt ngồi xổm xuống trước mặt Phương Ninh Xu, "Cô cứ ở đây nghỉ ngơi thoải mái đi. Đến lúc Tiêu Tĩnh có hỏi, tôi cũng sẽ không nói cô ở đây vì tỏ tình thất bại đâu."

Phương Ninh Xu đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, phẫn nộ: "Cô cố tình giữ tôi lại để chế giễu tôi đúng không?!"

"Không, tất nhiên là không phải rồi."

"Tối qua cô cố ý uống rượu với tôi, rồi nói những lời đó để khích tôi đi tỏ tình với Cố tổng, có đúng không?" Phương Ninh Xu nghiến răng hỏi. Sau khi tỉnh táo lại, cô đã bắt đầu xâu chuỗi mọi chuyện xem sao lại thành thế này, và sớm thông suốt sự tình.

Tạ Tri Phỉ cắn một miếng bánh quy, thong thả nhai xong mới mỉm cười: "Cô trách tôi dùng âm mưu sao?"

Phương Ninh Xu giận giữ trợn mắt nhìn.

"Thế thì cô cũng tiêu chuẩn kép quá rồi. Cô có thể dùng tôi làm bia đỡ đạn để tôi đi đối phó với chị tôi, chẳng lẽ tôi không thể nghĩ cách để cô đi thổ lộ sao?" Tạ Tri Phỉ đã nghĩ kỹ, hiện tại Phương Ninh Xu vẫn chưa gây ra lỗi lầm gì nghiêm trọng, cũng chẳng cần thiết phải cùng nàng đấu tới cùng, nhất là khi cô vốn chẳng thích Cố Chi Chương, lý do tranh đấu lại càng bay biến.

Vì thế, cô muốn chấm dứt cuộc chiến này trước khi bi kịch của Phương Ninh Xu thực sự bắt đầu. Cách tốt nhất là để Phương Ninh Xu tự mình bộc phát. Chờ đến lúc cô ấy ghen tị đến phát điên vì sự quan tâm của Cố Chi Chương dành cho Ôn Bình Hàn, hãy để cô ấy không khống chế được mà tỏ tình. Như vậy, Cố Chi Chương nhất định sẽ từ chối phũ phàng, khiến cô ấy hoàn toàn hết hy vọng.

Phương Ninh Xu trợn trắng mắt, nhưng phải thừa nhận lời cô nói là đúng. Suy cho cùng cả hai đều không có ý tốt, chẳng qua cô là người thua cuộc mà thôi. Cô giận Tạ Tri Phỉ, giận chính mình, và dĩ nhiên là giận cả Cố Chi Chương.

"Chị em à, tôi nhìn mà thấy không đáng thay cô nha." Tạ Tri Phỉ nói, "Cứ cho là anh Cố từ chối cô đi, rồi sao anh ta có thể nhẫn tâm đuổi cô khỏi công ty ngay lập tức như vậy chứ? Anh ta hoàn toàn không xem trọng cô chút nào cả. Những nỗ lực suốt bao năm qua của cô, ngay cả một người ngoài còn thấy rõ mười mươi, vậy mà anh ta trở tay liền phủ định tất cả một cách dễ dàng, còn đập nát cả tiền đồ của cô nữa. Chuyện này mà truyền ra ngoài, sau này cô còn mặt mũi nào mà làm việc ở nơi khác được chứ."

Ôn Bình Hàn nhìn những đầu ngón tay đang run rẩy của Phương Ninh Xu, thầm nghĩ chiêu này của Tạ Tri Phỉ đúng là "giết người tru tâm".

"Còn nữa, tôi đưa cô về đây không phải để chê cười cô, trên đời này thiếu gì người nực cười hơn cô đâu." Tạ Tri Phỉ nghiêm mặt nói.

"Vậy cô muốn cái gì?" Phương Ninh Xu chậm rãi hỏi. Cô biết chẳng ai tốt với mình vô cớ, nhất là tình địch.

"Tôi muốn cô."

Phương Ninh Xu ngẩn ra: "???"

Ôn Bình Hàn rũ mắt, khẽ liếc nhìn hai người họ.

"Tôi cực kỳ trân trọng năng lực cá nhân của cô, nên muốn mời cô về Tề Thịnh làm thư ký cho tôi. Đãi ngộ của cô ở Cố thị thế nào, bên tôi cũng y như vậy, thậm chí chỉ có tốt hơn chứ không kém." Tạ Tri Phỉ đề nghị.

Phương Ninh Xu cười lạnh: "Dựa vào đâu mà cô nghĩ tôi sẽ đồng ý?"

"Dựa vào việc tôi tin rằng cô không phải là người phụ nữ dễ dàng cam chịu." Tạ Tri Phỉ tiện tay cầm chiếc gương trên tủ đưa tới trước mặt cô, "Cô nhìn bộ dạng này của mình xem, đây có phải là bộ dạng cô mong muốn không?"

Nhìn chằm chằm vào gương mặt tiều tụy, khó coi trong gương, Phương Ninh Xu tựa đầu vào tường, nước mắt lại trào ra, thấm ướt hàng lông mi đã được uốn cong từ trước.

Tạ Tri Phỉ rút khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi những vệt bẩn quanh mắt cô, dịu giọng: "Chẳng lẽ cô không muốn cho Cố Chi Chương thấy, khi rời xa anh ta và Cố thị, cô có thể trở nên mạnh mẽ đến nhường nào sao? Cô không muốn khiến anh ta phải hối hận vì những lời đã nói ngày hôm qua à?"

Phương Ninh Xu trầm mặc rơi lệ.

"Hazzz, một người thư ký tốt như vậy mà anh ta lại không biết trân trọng. Nếu tôi mà có được người thư ký tốt như vậy, tôi vui còn không hết ấy chứ, sao có thể nói ra những lời tuyệt tình như vậy. Nghĩ thôi cũng thấy đau lòng cùng không đáng thay cho cô rồi... Nếu là tôi, tôi sẽ không bao giờ đối xử với cô như thế đâu~" Tạ Tri Phỉ thở dài đầy thâm trầm.

Ôn Bình Hàn: "......"

Cái giọng điệu này, nghe quen thuộc thật đấy. 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn