Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 32

Chương 32

Phương Ninh Xu tức khắc cảm thấy tam quan vỡ nát, ngũ quan vặn vẹo, vội vàng đi xuống lầu xem xét tình hình. Nhưng khi nàng đến gần, hai người kia lại nói nói cười cười, tư thái thân mật ban nãy đã không còn dấu vết.

Ôn Bình Hàn chú ý tới bóng dáng nàng, liền đưa mắt nhìn qua: "Phương tiểu thư, tìm chúng ta có việc sao?"

"Từ xa đã thấy hai người nên tôi tới chào hỏi một tiếng."

Phương Ninh Xu lập tức nở nụ cười xã giao, ánh mắt dừng lại ngắn ngủi trên đôi môi đỏ mọng của Tạ Tri Phỉ, rồi âm thầm đánh giá sườn mặt Ôn Bình Hàn, thấy gương mặt cô vẫn trắng nõn mịn màng, không hề có bất kỳ dấu vết đỏ ám muội nào.

Nghĩ bụng chắc là mình nhìn nhầm. Bản thân cũng thật là, một chút đã hoảng sợ đến hồ đồ, các nàng đang ở ngay tầng một, nếu thực sự hôn nhau thì chắc chắn không chỉ có mình mình nhìn thấy.

"Anh Cố ở trên kia nói chuyện gì vậy?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

"Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, lúc Cố tổng bàn chính sự đã bảo tôi ra ngoài." Phương Ninh Xu mỉm cười đáp.

Trông kìa, thật là tích thủy bất lậu.

Tạ Tri Phỉ nở một nụ cười: "Cô đi theo anh Cố bao nhiêu năm rồi?"

"Mười năm." Phương Ninh Xu nói.

Tạ Tri Phỉ như suy tư gì đó mà gật đầu: "Thật sự đủ lâu đấy, mỗi ngày cô đều cùng anh ấy sớm tối có nhau, chắc hẳn hiểu rõ anh Cố hơn bất kỳ ai trong chúng tôi nhỉ."

Lời này khiến Phương Ninh Xu có chút đắc ý trong lòng, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên lớp mặt nạ mỉm cười, không để lộ tâm tư thật: "Tạ tiểu thư cùng Cố tổng là thanh mai trúc mã, cô hiểu anh ấy hơn tôi nhiều. Tôi chỉ là nhân viên của Cố tổng mà thôi, vì công việc nên mới phải sát sao như vậy."

"Vậy cô thích anh Cố hơn, hay là thích công việc hơn?" Tạ Tri Phỉ đột ngột hỏi.

Phương Ninh Xu giật mình, vội vàng đáp: "Đương nhiên là công việc rồi, tôi không hiểu ý của Tạ tiểu thư là gì?"

"Không có gì, chỉ tùy tiện hỏi thôi, đừng để ý." Tạ Tri Phỉ vui vẻ nói, "Vậy cô đi bận việc đi, tụi tôi không làm phiền cô nữa."

"Được, tạm biệt hai vị." Phương Ninh Xu gật đầu, xoay người lên lầu. Khi bước đến hành lang, nàng lại quay đầu nhìn Tạ Tri Phỉ một cái. Câu hỏi vừa rồi làm nàng có chút hoảng hốt, chẳng lẽ Tạ Tri Phỉ đã phát hiện ra tâm tư của nàng?

Không thể nào, nàng giấu giếm rất kỹ mà. Hơn nữa, còn một chuyện khiến nàng bận tâm. Tạ Tri Phỉ hiện tại đang thân thiết với Ôn Bình Hàn như hình với bóng, đây hoàn toàn không giống thái độ đối xử với tình địch. Rốt cuộc là giả vờ, hay quan hệ giữa họ thực sự tốt đến thế?

Nhân lúc Cố Chi Chương đang rảnh rỗi, nàng giả vờ bâng quơ nhắc đến: "Vừa nãy dưới lầu tôi có gặp Tạ tiểu thư và Ôn tiểu thư."

"Ừm."

"Trông quan hệ của hai người họ rất tốt."

"Đúng vậy." Cố Chi Chương nhấp một ngụm rượu, cười nói: "A Phỉ con bé này sớm đã nhìn ra tâm ý của tôi dành cho Ôn Bình Hàn, nên chủ động làm quân sư yểm trợ, đi lôi kéo làm quen với cô ấy. Không ngờ Ôn Bình Hàn lại vừa vặn là nhân viên của em ấy."

"Thì ra là thế." Phương Ninh Xu gật đầu. Té ra Tạ Tri Phỉ còn chú ý đến sự hiện diện của Ôn Bình Hàn sớm hơn cả nàng, lại còn nhanh chân hơn một bước, tranh thủ tạo mối quan hệ tốt đẹp với đối phương.

"Đúng rồi, cô đi tra xem gần đây Lý Hồng Ngạn và Tề Thịnh có hợp tác gì không." Cố Chi Chương vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện Tạ Tri Phỉ gọi "anh Lý" lúc nãy.

"Vâng." Phương Ninh Xu không hỏi thêm nguyên nhân, sếp đã giao phó thì nàng sẽ tận lực hoàn thành tốt.

Trước khi buổi tiệc tối chính thức bắt đầu, Triệu Tiêu Tĩnh mới bước ra khỏi phòng. Một lát sau, Lệ Phong cũng theo sát phía sau, gương mặt đã lấy lại vẻ sinh khí, trông thần thái vô cùng sáng láng.

"Làm hòa rồi hả?" Tạ Tri Phỉ nhỏ giọng hỏi Triệu Tiêu Tĩnh.

"Thôi bỏ đi, thấy anh ta trông cũng được, giữ lại chơi thêm một thời gian nữa." Triệu Tiêu Tĩnh nhún vai, sau đó kéo cô đi về phía trung tâm sảnh tiệc, "Cậu cùng tớ đi cắt bánh kem đi."

Các bậc tiền bối ở tầng hai cũng đi xuống, mọi người vây quanh chờ Triệu Tiêu Tĩnh cắt bánh. Tạ Tri Phỉ đứng bên cạnh mở champagne đưa cho Triệu Tiêu Tĩnh để cô rót vào tháp ly. Những người khác lần lượt nâng ly, cùng chúc cô sinh nhật vui vẻ.

Phía sau đám người, Ôn Bình Hàn cầm ly rượu, lặng lẽ nhìn Triệu Tiêu Tĩnh đang đứng ở vị trí trung tâm. Trước mặt cô ấy là chiếc bánh kem cao hơn một mét, bên cạnh là người bạn thân nhất cùng bạn trai, phía sau là người thân yêu thương hết mực. Cô ấy đứng đó, cười nói rạng rỡ mà thoải mái, một hình ảnh vô cùng lấp lánh và hạnh phúc.

Ôn Bình Hàn rũ mắt, khóe môi khẽ hiện lên một nụ cười khổ đầy bất lực, rồi ngẩng đầu uống cạn ly rượu.

Vũ hội bắt đầu. Cô đặt ly xuống rồi bước ra ngoài.

Khoảng sân vườn cũng được bài trí vô cùng ấm áp và lãng mạn. Gió đêm lướt qua mang theo chút se lạnh. Cô ngồi bên cạnh đài phun nước, tận hưởng không khí yên tĩnh thì bỗng cảm nhận được có người đang tiến lại gần.

"Sao em lại ở đây một mình? Có muốn đi khiêu vũ không?" Cố Chi Chương hỏi.

Ôn Bình Hàn quay đầu, mỉm cười lắc đầu: "Tôi không biết nhảy."

"Tôi có thể dạy em."

Ôn Bình Hàn vẫn lắc đầu: "Tôi muốn yên tĩnh một mình một lát."

Cố Chi Chương bước tới ngồi xuống bên cạnh cô, thở dài: "Tại sao em lại kháng cự tôi đến vậy? Là tôi có chỗ nào làm không tốt sao?"

"Cố tổng, chúng ta căn bản không cùng một thế giới, anh đừng lãng phí thời gian trên người tôi nữa. Tôi có rất nhiều việc phải lo, tôi cũng thấy rất mệt mỏi." Ôn Bình Hàn nói.

Cố Chi Chương kinh ngạc: "Tôi làm em cảm thấy mệt mỏi sao?"

Ôn Bình Hàn im lặng.

Cố Chi Chương cảm thấy tổn thương: "Vậy tôi xin lỗi em, đây là lần đầu tiên tôi theo đuổi một người, có lẽ đã dùng sai cách khiến em cảm thấy áp lực."

Ôn Bình Hàn khẽ cười, dư quang thoáng thấy Phương Ninh Xu đang đi tới tìm người, liền nói: "Cố tổng, anh thực sự nên nhìn xem ngoài kia có bao nhiêu người ngưỡng mộ anh."

"Nhưng họ đều không phải là em." Cố Chi Chương thâm tình nhìn cô, "Trong lòng tôi, em mới là người đặc biệt nhất. Đây là lần đầu tiên tôi biết cảm giác rung động là gì. Tôi không thấy những băn khoăn của em là vấn đề, chỉ cần chúng ta bên nhau, mọi thứ đều có thể vượt qua. Chỉ cần em đồng ý, dù là ngôi sao trên trời tôi cũng sẽ hái xuống cho em."

Phương Ninh Xu đứng gần đó nghe thấy, chân loạng choạng suýt ngã, gót giày cao gót va chạm phát ra tiếng động sắc lẹm.

Cố Chi Chương ngẩng đầu nhìn nàng, đôi lông mày nhíu chặt, rõ ràng là không hài lòng vì cuộc trò chuyện bị gián đoạn: "Có việc gì?"

"Không..." Phương Ninh Xu vội điều chỉnh biểu cảm trên mặt.

"Không có việc gì thì vào trong đi."

"Vâng."

Phương Ninh Xu xoay người bước vào nhà. Nhìn căn phòng khách náo nhiệt với những cặp đôi dập dìu, nàng lại ngoảnh đầu nhìn hai bóng người bên đài phun nước. Cuối cùng, dưới tác động của chất cồn, cảm xúc không thể kìm nén được nữa, nàng chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Hồi lâu sau nàng mới bước ra, vừa mở cửa đã thấy Tạ Tri Phỉ đang đứng đó.

"Cô làm sao vậy?" Tạ Tri Phỉ hỏi, "Sao mắt lại đỏ hoe thế kia?"

"Vừa nãy ra vườn hóng gió chút, tôi bị chứng ch** n**c mắt khi gặp gió, để cô chê cười rồi." Phương Ninh Xu gượng cười nói.

Tạ Tri Phỉ nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu khiến Phương Ninh Xu cảm thấy không tự nhiên, liền nghiêng người nhường đường: "Cô dùng đi."

"Tôi không phải tới đi vệ sinh, chỉ là thấy cô vào trong đó lâu quá, sợ cô uống say nên tới xem tình hình thôi." Tạ Tri Phỉ mỉm cười.

"Không có, chỉ là bụng hơi khó chịu một chút."

"Vậy thì tốt, cùng uống chút rượu không?"

Một lúc lâu sau, Phương Ninh Xu mới gật đầu: "Được."

Hai người đi lên ban công tầng hai, Phương Ninh Xu hết ly này đến ly khác uống không ngừng nghỉ.

"Cô có tâm sự à?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

"Không có."

"Không có thì cũng đừng uống gắt như vậy, thân thể là của mình, cô mà gục xuống thì lấy ai bán mạng cho anh Cố nữa?"

Nghe vậy, Phương Ninh Xu nở nụ cười tự giễu: "Trong mắt các người, tôi chỉ là kẻ bán mạng cho Cố tổng thôi sao?"

"Đúng vậy." Tạ Tri Phỉ thẳng thừng không chút kiêng dè, "Người ta đều nói cô là 'con chó' trung thành nhất mà Cố Chi Chương nuôi dưỡng."

Phương Ninh Xu bật cười thành tiếng, cười đến mức trong mắt trào ra hai hàng lệ nóng.

"Họ thì biết cái gì chứ."

"Đúng, người ngoài không biết gì cả, vậy còn cô? Tại sao cô lại phải bán mạng cho anh ta?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

Phương Ninh Xu lau nước mắt, không trả lời.

Tạ Tri Phỉ không hỏi thêm mà cúi đầu nhìn xuống sân vườn, chợt thấy Triệu Tiêu Tĩnh và Lệ Phong đi ra, đang trốn vào một góc khuất để hôn nhau. Mà ban công nơi các cô đang đứng lại ở ngay phía trên họ.

"......"

Rõ ràng Phương Ninh Xu cũng đã chú ý thấy động tĩnh của hai người kia.

"Tiêu Tĩnh chính là như vậy, dám yêu dám hận, thích ai là nói ra, được thì được, không được thì đổi người khác. Thật hâm mộ sự tiêu sái của cậu ấy." Giọng điệu Tạ Tri Phỉ lộ rõ vẻ hâm mộ.

Phương Ninh Xu nghĩ đến việc Tạ Tri Phỉ cũng đang giấu kín một tình yêu giống mình, không kìm được cảm giác đồng bệnh tương liên. Nàng lẽ nào lại không muốn được tùy ý như Triệu Tiêu Tĩnh cơ chứ?

"Vừa nãy Cố tổng đã tỏ tình với Ôn Bình Hàn." Phương Ninh Xu lại nhấp thêm một ngụm rượu.

"Vậy sao? Chẳng bất ngờ chút nào." Tạ Tri Phỉ mỉm cười.

"Cô không sợ sao?"

"Sợ cái gì?" Tạ Tri Phỉ cười cười, "Anh Cố chỉ là thấy mới lạ nhất thời thôi, anh ta và Ôn Bình Hàn căn bản không cùng một thế giới. Ôn Bình Hàn thích ăn cay, anh ta lại thích thanh đạm. Một chiếc bánh ngọt hơn ba trăm tệ với Ôn Bình Hàn là thứ xa xỉ không nỡ mua, còn phải nghĩ cách trả lễ, mà với anh Cố, đừng nói ba trăm, ba triệu anh ta cũng chẳng để vào mắt. Ôn Bình Hàn trầm tĩnh, độc lập, còn anh Cố lại quá nhiệt tình, nóng vội muốn hô mưa gọi gió cho chị ấy. Cho dù họ có ở bên nhau cũng rất khó bền lâu."

Phương Ninh Xu lại hỏi: "Vậy cô cảm thấy cuối cùng Cố tổng sẽ ở bên ai?"

"Nếu tôi là anh Cố, tôi chắc chắn sẽ chọn người môn đăng hộ đối, hoặc ít nhất là người có thể hỗ trợ mình trong công việc. Ngày tháng còn dài, cuối cùng anh ấy cũng sẽ nhận ra ai mới là người phù hợp nhất với mình." Tạ Tri Phỉ nói.

Phương Ninh Xu chậm rãi gật đầu, lời nói này vô hình trung đã cổ vũ nàng rất lớn. Nàng quay đầu nhìn về hướng đài phun nước, dưới tác động của men rượu, những tình cảm kìm nén bao năm qua bỗng chốc trào dâng. Không biết lấy đâu ra dũng khí, nàng xoay người đi xuống lầu tìm Cố Chi Chương.

"Cố tổng, tôi có chuyện muốn nói với anh, chúng ta nói chuyện một chút được không?"

"Chuyện gì?"

"Chuyện rất quan trọng."

"Được thôi." Cố Chi Chương bất đắc dĩ đứng dậy, dẫn nàng đi về phía phòng nghỉ.

Sau khi hai người rời đi, Ôn Bình Hàn mới ngẩng đầu nhìn Tạ Tri Phỉ, khẽ xoa cánh tay.

"Lạnh không?"

"Cũng bình thường, vận động một chút là ổn thôi." Ôn Bình Hàn đứng dậy, giậm chân tại chỗ vài cái.

Tạ Tri Phỉ nhịn không được cười khẽ. Nghe tiếng nhạc điệu Waltz vọng ra từ biệt thự, nàng bỗng nắm lấy tay cô, một tay ôm nhẹ eo cô: "Nhảy một bản đi, sẽ không thấy lạnh nữa."

"Tôi không biết nhảy đâu."

"Em có thể dạy chị."

"Vậy được rồi."

Ôn Bình Hàn đặt tay vào lòng bàn tay nàng, bắt đầu chuyển động theo nhịp bước. Cô nghiêm túc lắng nghe nàng chỉ dẫn từng bước chân, chỉ sau vài vòng đã học được.

"Oa, chị thật thông minh nha." Tạ Tri Phỉ khen ngợi.

"Trước đây tôi có xem qua một chút, chỉ là chưa tìm được người thầy phù hợp thôi." Ôn Bình Hàn khẽ cười đáp.

Tiếng nước róc rách từ đài phun nước hòa cùng tiếng nhạc, hai người cùng nhau khiêu vũ dưới màn đêm. Tạ Tri Phỉ bỗng nhẹ giọng hỏi: "Anh Cố đã nói gì với chị thế?"

"Thì là tỏ tình thôi."

"Vậy chị..."

"Không đồng ý."

Tạ Tri Phỉ nhếch môi: "Tại sao?"

"Anh ta bảo sẽ hái sao cho chị, chị bảo anh ta đi hái thử một cái xem, thế là anh ta cứng họng luôn. Đúng là nói thì dễ hơn làm."

"Ha ha, chị đừng nói anh ấy như thế, chắc chắn anh ấy không cố ý đâu. Để em giúp chị nói với anh ấy một tiếng nhé, chị đừng nóng giận. Chị như vậy em cũng khổ sở theo, em không muốn thấy chị tổn thương đâu, em sẽ đau lòng đấy~"

"Tôi thấy em cười vui hơn bất kỳ ai đấy." Ôn Bình Hàn mắt trợn trắng nói.

Tạ Tri Phỉ: "Ha ha ha ha!" 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn